Chương 21

Trần Vọng nằm bất động trên đống đổ nát, máu từ vết thương hở ở sườn phải rỉ ra, hòa lẫn với bụi bẩn xám xịt của hầm chứa.

Không khí trong phòng đang dần chuyển sang màu xanh lá cây nhợt nhạt, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy nồng độ độc tố khí quyển đang tăng cao, ăn mòn phổi của bất kỳ ai hít phải nó mà không có bộ lọc chuyên dụng.

Nhưng nhịp tim của anh không loạn.

Nó chậm lại, đều đặn, đều đặn như một cái máy đồng hồ cũ kỹ đang được bảo dưỡng kỹ lưỡng, từng nhịp đập được tính toán để tiết kiệm năng lượng tối đa.

Anh nhắm mắt, nhưng giác quan thính giác và khứu giác của anh vẫn mở rộng, quét từng milimet không gian xung quanh như những chiếc radar vô hình.

Anh nghe thấy tiếng thở khò khè của Lý Minh, kẻ vừa bị tẩm độc, đang co giật trên sàn nhà.

Những sợi cơ của Lý Minh đang co rút lại dưới tác động của độc tố sinh học mà Trần Vọng đã cấy ghép vào ống nghiệm.

Đó không phải là một chất độc thông thường; đó là một trình tự gene sửa đổi, được thiết kế để phá vỡ liên kết giữa thần kinh và cơ bắp, biến một chiến binh thành một khối thịt vô tri.

Trần Vọng không cảm thấy tội lỗi.

Trong mắt anh, Lý Minh chỉ là một bộ dữ liệu sống, một biến số cần được loại bỏ để kiểm chứng giả thuyết về khả năng chịu đựng của cơ thể con người trước sự đột biến.

Bên ngoài, tiếng hét của những tên lính canh đã biến mất, thay vào đó là âm thanh ướt át, ghê tởm của những sợi tơ sinh học đang nghiền nát xương cốt và da thịt của họ.

Trần Vọng khẽ nhếch mép, một cử động cơ học nhỏ nhất, đủ để giữ cho cơ mặt anh không bị cứng đờ.

Anh biết rằng sự im lặng này không kéo dài mãi.

Tiêu Diêu sẽ cảm nhận được sự xáo trộn trong mạng lưới thông tin sinh học.

Và khi đó, trò chơi mới thực sự bắt đầu.

Trần Vọng từ từ mở mắt.

Con ngươi của anh co lại, thích nghi với ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay gầy guộc, run rẩy nhẹ — một hiệu ứng phụ có chủ ý.

Anh cần trông giống như một kẻ yếu đuối, một nạn nhân may mắn sống sót, chứ không phải là một kẻ săn mồi đang rình rập.

Sự yếu đuối là vũ khí tốt nhất trong thế giới nơi sức mạnh thô bạo được tôn sùng.

Nếu mọi người tin anh là con mồi, họ sẽ bỏ qua anh.

Và khi họ bỏ qua, anh sẽ kiểm soát họ.

Anh đứng dậy, dáng vẻ loạng choạng, như thể vừa trải qua một cú sốc lớn.

Máu trên người anh vẫn còn ấm, nhưng anh đã kích hoạt cơ chế đông máu nhanh chóng, một phản ứng sinh học mà anh đã tự huấn luyện cơ thể mình trong hàng nghìn lần thử nghiệm ảo.

Vết thương trên sườn phải không còn chảy máu nữa, nhưng vẫn để lại một vệt đỏ tươi, đủ để gây thương cảm cho bất kỳ ai có chút lương tri còn sót lại.

Trần Vọng bước ra khỏi phòng thí nghiệm, đi qua xác chết của những tên lính.

Anh không nhìn xuống họ.

Đối với anh, họ chỉ là rác thải sinh học, những thứ cần được dọn dẹp để giữ cho môi trường thí nghiệm sạch sẽ.

Anh cảm thấy một cơn buồn nôn nhẹ, không phải vì kinh tởm, mà vì mùi máu tanh và mùi ozone từ các thiết bị điện tử bị cháy nổ.

Mùi hương của sự hủy diệt.

Mùi hương của tiến hóa.


Tiêu Diêu ngồi trong căn phòng điều khiển của mình, nhìn vào màn hình hiển thị các tín hiệu sinh học.

Một điểm đỏ vừa xuất hiện trên bản đồ, ngay tại vị trí của hầm chứa.

Đó là dấu hiệu của một sự kiện tiến hóa bất thường.

Một cá thể đã vượt qua giới hạn của Bậc 0, nhưng không phải bằng cách hấp thụ virus, mà bằng cách kiểm soát nó.

Tiêu Diêu mỉm cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh và tàn nhẫn.

Anh đã tìm thấy đối thủ xứng đáng.

Không, không phải đối thủ.

Mà là một công cụ.

Một công cụ hoàn hảo để kiểm chứng lý thuyết của anh.

"Con người hiện tại là một lỗi," anh thì thầm, giọng nói vang lên trong căn phòng trống rỗng.

"Và tôi sẽ sửa lỗi đó."

Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Bên ngoài, bầu trời đỏ thẫm đang chuyển sang màu tím sẫm, báo hiệu sự thay đổi trong thành phần khí quyển.

Những đám mây độc hại đang tụ tập, tạo thành một bức màn che khuất mặt trời.

Thế giới đang chết đi, nhưng cũng đang sinh ra thứ gì đó mới.

Thứ gì đó mạnh mẽ hơn, tàn bạo hơn, và hoàn hảo hơn.

Tiêu Diêu nhìn xuống bàn tay mình.

Da của anh đang bắt đầu xuất hiện những vảy nhỏ, cứng như kim loại.

Đó là dấu hiệu của Bậc 1.

Anh đang tiến hóa.

Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi con người thông thường biến mất hoàn toàn.

"Trần Vọng," anh gọi tên kẻ đó, như thể đang gọi một người bạn cũ.

"Hãy xem liệu anh có thể sống sót qua đêm nay hay không."


Trần Vọng và Linh Tâm đã đến được cửa ra vào của hầm chứa.

Bên ngoài là một thành phố hoang tàn, những tòa nhà đổ nát, những chiếc xe hơi cháy khom.

Không khí nặng nề, mùi khói và mùi thối rữa len lỏi vào mũi.

Trần Vọng dừng lại, nhìn ra xa.

Anh thấy một bóng dáng đứng trên nóc một tòa nhà cao tầng.

Bóng dáng đó không di chuyển, chỉ đứng đó, nhìn xuống họ.

"Đó là ai?" Linh Tâm hỏi, giọng nói căng thẳng.

Trần Vọng không trả lời.

Anh chỉ nhìn vào bóng dáng đó, và trong lòng anh, một câu hỏi lớn hơn vừa nảy sinh.

Không phải là ai đang nhìn họ.

Mà là tại sao anh lại ở đây.

Tại sao anh lại có khả năng này.

Và cuối cùng, liệu anh có thực sự là con người, hay chỉ là một công cụ được tạo ra để hủy diệt chính loài mình?

Anh quay lại nhìn Linh Tâm.

Cô đang nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Vọng cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.

Không phải tình yêu, không phải tình bạn.

Mà là sự thấu hiểu.

Thấu hiểu rằng cả hai đều là những kẻ lạc lõng trong một thế giới đang sụp đổ.

"Chúng ta phải đi," anh nói, giọng nói bình thản.

"Đêm sắp đến.

Và đêm này sẽ không giống như những đêm trước."

Linh Tâm gật đầu, nắm chặt cây gậy của cô.

Họ bước ra khỏi hầm chứa, bước vào bóng tối của thành phố chết.

Và phía sau họ, bóng dáng trên nóc tòa nhà từ từ biến mất, như thể chưa bao giờ tồn tại.

Nhưng Trần Vọng biết rằng nó vẫn còn đó.

Và nó sẽ quay lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập