Chương 22

Không khí trong con hẻm hẹp nồng nặc mùi axit loãng và thịt thối rữa, một hỗn hợp hóa học độc hại đang ăn mòn dần lớp biểu bì của bất kỳ ai dám hít thở sâu.

Trần Vọng đứng yên như một bức tượng đá, đôi mắt anh quét qua khu vực xung quanh với tốc độ quét dữ liệu của một cỗ máy, ghi nhận từng biến số: độ ẩm không khí 85%, nồng độ CO2 tăng đột biến, và quan trọng nhất là nhịp tim của con quái vật phía trước.

Đó là một sinh vật biến dị cấp độ thấp, nhưng đủ để giết chết một con người bình thường nếu nó tấn công trực diện.

Da nó sần sùi, phủ đầy những mảng vảy keratin hóa lỏng, rỉ ra thứ dịch nhớt xanh lợm có tính ăn mòn cao.

Mùi hôi thối tỏa ra từ cơ thể nó không chỉ là mùi phân hủy, mà là mùi của sự thích nghi sinh học thô bạo, nơi tế bào ung thư phát triển không kiểm soát và tiến hóa thành vũ khí.

Lý Minh, một trong những người tị nạn đi cùng nhóm, đã phạm phải sai lầm chết người: anh ta hét lên.

Tiếng hét ấy vang lên trong sự hoảng loạn tột độ, phá vỡ sự im lặng cần thiết để lẩn tránh.

Con quái vật quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu, không có đồng tử, tập trung hoàn toàn vào nguồn âm thanh bất thường.

Trần Vọng không chạy.

Thay vào đó, anh gục xuống, ôm lấy đầu, cơ thể run rẩy kịch liệt dưới ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn neon hỏng hóc.

Anh thở hổn hển, nước mắt lưng tròng, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía Lý Minh như thể đang cầu xin sự cứu giúp.

Đây không phải là sự sợ hãi vô ích, mà là một màn diễn xuất kinh điển, được rèn giũa qua hàng ngàn lần mô phỏng trong tâm trí anh.

Con quái vật lao về phía Lý Minh với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc nhọn xé toạc không khí.

Lý Minh cố gắng né tránh nhưng chân anh ta bị vấp phải một mảnh bê tông vỡ, làm anh ta ngã nhào xuống đất.

Cú va chạm giữa móng vuốt quái vật và cơ thể Lý Minh tạo ra một tiếng nổ沉闷, văng tung tóe các mảnh gạch vụn và chất dịch xanh lợm.

Trần Vọng vẫn giữ nguyên tư thế run rẩy, nhưng trong đầu anh, một dòng chữ ảo hiện lên: *Mục tiêu bị loại bỏ.

Nguy cơ giảm 40%.* Anh không cảm thấy tội lỗi.

Đối với anh, Lý Minh không phải là một con người, mà là một biến số gây nhiễu trong phương trình sinh tồn.

Sự hy sinh của Lý Minh là cần thiết để kiểm tra phản ứng của con quái vật và đánh giá mức độ độc hại của dịch cơ thể nó.

Linh Tâm, người đang đứng sau lưng Trần Vọng, nắm chặt cây gậy kim loại của cô.

Cô nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt phức tạp, vừa ghê tởm vừa kinh ngạc trước sự "yếu đuối" đến mức thảm hại của Trần Vọng.

Cô không hiểu tại sao anh ta lại không giúp đỡ, hay thậm chí là chạy trốn.

Đối với Linh Tâm, thế giới này vẫn còn những quy tắc đạo đức mơ hồ, nơi sự thiện lương vẫn có chỗ đứng.

Trần Vọng cảm nhận được ánh nhìn của Linh Tâm.

Anh biết cô đang nghi ngờ, nhưng anh cũng biết rằng sự nghi ngờ đó sẽ không dẫn đến hành động ngay lập tức.

Trong khoảnh khắc này, anh là nạn nhân hoàn hảo, một con người yếu đuối cần được bảo vệ.

Và điều đó khiến anh trở nên vô hại trong mắt của cả Linh Tâm và, quan trọng hơn, con quái vật.

Con quái vật quay lại, bỏ qua Lý Minh đang nằm bất động, và hướng thẳng về phía Trần Vọng.

Nó gầm lên, một âm thanh rè rĩ, giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau.

Trần Vọng tiếp tục run rẩy, lùi dần về phía tường, chân anh ta va vào những viên gạch vỡ, tạo ra tiếng động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý.

Anh không định đánh lại nó.

Ít nhất, không phải bây giờ.

Anh cần thời gian để quan sát, để thu thập dữ liệu về cách con quái vật di chuyển, về điểm yếu của lớp da sần sùi đó.

Và anh cần Linh Tâm phải tin rằng anh ta hoàn toàn bất lực.

Đó là cách duy nhất để kiểm soát tình thế, để biến sự yếu đuối thành một lá chắn vô hình.

Máu của Lý Minh chảy ra, hòa lẫn với chất dịch xanh của con quái vật, tạo thành một vũng lỏng sệt, bốc lên mùi tanh nồng nặc.

Trần Vọng nhìn chằm chằm vào vũng máu đó, đôi mắt anh sáng lên một cách kỳ lạ, không phải vì sự hung bạo, mà vì sự tò mò khoa học.

Anh thấy những giọt máu của Lý Minh không đông lại ngay lập tức.

Thay vào đó, chúng bắt đầu sủi bọt nhẹ, phản ứng với axit trong dịch cơ thể quái vật.

Đó là một phản ứng hóa học đơn giản, nhưng nó tiết lộ một thông tin quan trọng: virus tiến hóa không chỉ thay đổi hình thái, mà còn thay đổi thành phần hóa học của máu, khiến nó trở nên kháng axit hơn.

Trần Vọng ghi nhớ lại chi tiết này.

*Máu biến dị: độ pH tăng, khả năng đông máu giảm, phản ứng với axit mạnh.* Đây là dữ liệu quý giá.

Nếu anh có thể tổng hợp được một loại chất trung hòa axit dựa trên cơ chế này, anh có thể tạo ra một loại vũ khí hóa học hiệu quả chống lại các sinh vật biến dị cấp độ thấp.

Linh Tâm bước tới, dùng cây gậy của cô để đẩy con quái vật ra xa hơn một chút.

Cô không tấn công, mà chỉ phòng thủ, tạo ra khoảng trống cho Trần Vọng.

Cô nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng.

"Trần Vọng, chúng ta phải chạy!

Nó đang bao vây chúng ta!"

Trần Vọng gật đầu, vẻ mặt hoảng sợ.

"Đúng, chúng ta phải chạy!

Tôi không thể làm gì được!" Anh nói, giọng run rẩy, nước mắt vẫn chảy dài trên má.

Nhưng trong đầu anh, anh đang tính toán quỹ đạo di chuyển tối ưu, tránh những khu vực có nồng độ độc tố cao.

Họ bắt đầu di chuyển, không phải chạy trốn một cách hỗn loạn, mà là lùi dần về phía một con hẻm nhỏ bên cạnh.

Trần Vọng dẫn đầu, nhưng anh cố ý đi chậm, để Linh Tâm phải kéo anh lại.

Anh giả vờ vấp ngã, khiến Linh Tâm phải dừng lại để đỡ anh.

Đó là một màn diễn xuất hoàn hảo, khiến Linh Tâm tin rằng anh ta hoàn toàn phụ thuộc vào cô.

Trong khi đó, con quái vật vẫn bám sát phía sau, gầm gừ, nhưng không dám tấn công trực diện vì sợ bị đánh lạc hướng.

Nó bị cuốn vào trò chơi tâm lý này, nơi sự yếu đuối của con người trở thành một bẫy nguy hiểm.

Trần Vọng nhìn về phía trước, nơi con hẻm nhỏ dẫn đến một khu nhà cũ nát.

Anh biết rằng đó là một cái bẫy.

Khu vực đó đã bị nhiễm độc nặng, không khí ở đó có nồng độ radon cao, đủ để gây ung thư phổi trong vài giờ.

Nhưng đó cũng là nơi có một hệ thống cống thoát nước cũ, nơi anh có thể ẩn náu và quan sát con quái vật từ xa.

Anh cần thời gian để phân tích dữ liệu.

Anh cần hiểu rõ hơn về cơ chế tiến hóa của virus.

Và anh cần xác nhận một giả thuyết: liệu virus này có thực sự là một vũ khí sinh học được tạo ra bởi con người, hay nó là một hiện tượng tự nhiên, một sự thích nghi của Trái Đất để loại bỏ một loài sâu bệnh đang hủy hoại nó?

Linh Tâm kéo Trần Vọng vào con hẻm, đóng sập cánh cửa sắt gỉ sét lại.

Tiếng gầm của con quái vật bên ngoài dần yếu đi, nhưng vẫn còn đó, như một lời đe dọa âm ỉ.

Trần Vọng thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh biết rằng đây chỉ là tạm thời.

Con quái vật sẽ tìm cách phá vỡ cánh cửa, hoặc tìm một lối khác để vào.

Anh ngồi xuống, dựa lưng vào tường, đóng mắt lại.

Trong đầu anh, những dòng dữ liệu tiếp tục cuộn chảy, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất của sự kiện vừa xảy ra.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ đang tính toán.

Linh Tâm ngồi xuống đối diện với Trần Vọng, khuôn mặt cô tái nhợt, mồ hôi lạnh bám đầy trán.

Cô nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Trần Vọng, em không hiểu.

Tại sao anh lại không giúp anh ta?

Tại sao anh lại để mặc anh ta chết?"

Trần Vọng mở mắt, nhìn Linh Tâm với ánh mắt ngây thơ, vô tội.

"Em yêu, anh đã cố gắng rồi.

Nhưng anh quá yếu.

Anh không thể chiến đấu với thứ đó.

Anh chỉ là một con người bình thường."

Linh Tâm nhíu mày.

Cô không hoàn toàn tin vào lời giải thích của anh, nhưng cô không có bằng chứng để bác bỏ nó.

Cô là một bác sĩ, cô tin vào khoa học, vào những gì có thể quan sát và đo lường được.

Và những gì cô quan sát được là một người đàn ông yếu đuối, run rẩy, không có khả năng tự vệ.

"Anh nói đúng," Linh Tâm nói, giọng nói lạnh lùng, chuyên nghiệp.

"Trong tình huống này, sự hy sinh của một người là cần thiết để cứu sống những người khác.

Đó là quy luật tự nhiên.

Sàng lọc tự nhiên."

Trần Vọng gật đầu, vẻ mặt đồng tình.

Chúng ta phải thích nghi, hoặc là chết."

Linh Tâm nhìn anh, ánh mắt cô sắc lẹm.

"Nhưng anh không giống như những người khác.

Anh quá bình tĩnh, ngay cả khi đang run rẩy.

Anh quan sát mọi thứ như thể anh đang phân tích một thí nghiệm."

Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, run rẩy.

"Đó chỉ là cơ chế phòng vệ của não bộ, em yêu.

Khi đối mặt với cái chết, não bộ chúng ta cố gắng tìm ra logic để giảm bớt sự sợ hãi.

Đó là cách chúng ta tồn tại."

Linh Tâm không đáp.

Cô quay đi, nhìn vào màn hình điện thoại của mình, nơi hiển thị bản đồ khu vực và nồng độ độc tố.

Cô đang tìm kiếm một lối thoát, một nơi an toàn hơn.

Nhưng cô biết rằng, trong thế giới này, không có nơi nào thực sự an toàn.

Trần Vọng nhìn cô, trong lòng anh dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Không phải là tình yêu, hay sự thương cảm.

Mà là sự đánh giá.

Anh đang đánh giá Linh Tâm, xem xét cô có thể trở thành một công cụ hữu ích trong kế hoạch của anh hay không.

Cô thông minh, lạnh lùng, và tin vào khoa học.

Đó là những phẩm chất quý giá.

Nhưng cô cũng có một điểm yếu: sự nghi ngờ.

Và sự nghi ngờ đó có thể trở thành một mối đe dọa nếu nó hướng vào chính anh.

Trần Vọng quyết định phải cẩn trọng hơn.

Anh không thể để Linh Tâm phát hiện ra bí mật của mình.

Anh phải duy trì hình tượng của một con người yếu đuối, dễ tổn thương.

Đó là cách duy nhất để anh kiểm soát cô, và kiểm soát tình thế.

Bên ngoài con hẻm, con quái vật vẫn còn đó.

Nó đứng trước cánh cửa sắt, ngửi ngửi, tìm kiếm mùi máu tươi.

Nó không biết rằng bên trong, hai con người đang quan sát nó, phân tích nó.

Nhưng nó không đơn độc.

Trên mái nhà đối diện, một bóng dáng đen kịt đang ngồi đó, nhìn xuống con quái vật và con hẻm.

Đó là Tiêu Diêu.

Anh ta mặc một bộ đồ bảo hộ bằng da thú, mặt nạ che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, sắc bén.

Tiêu Diêu không quan tâm đến con quái vật.

Anh ta quan tâm đến Trần Vọng.

Anh ta đã theo dõi Trần Vọng từ khi họ rời khỏi hầm chứa.

Anh ta biết rằng Trần Vọng không phải là một con người bình thường.

Anh ta thấy cách Trần Vọng quan sát, cách anh ta tính toán, cách anh ta kiểm soát tình thế thông qua sự yếu đuối giả tạo.

Tiêu Diêu mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.

"Cuối cùng cũng tìm ra ngươi," anh ta nói, giọng nói vang lên trong đầu của Trần Vọng, như thể anh ta đang nói chuyện trực tiếp với anh.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể ẩn náu mãi sao?

Ngươi nghĩ sự yếu đuối của ngươi là một lá chắn?

Nó chỉ là một cái bẫy.

Và ta đã rơi vào nó."

Trần Vọng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh không nhìn thấy Tiêu Diêu, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của anh ta.

Đó là một cảm giác bất an, giống như bị một con rắn độc đang rình rập.

Anh biết rằng Tiêu Diêu là một mối đe dọa lớn.

Anh ta không chỉ mạnh mẽ, mà còn thông minh, và anh ta hiểu rõ về virus tiến hóa.

Anh ta sử dụng virus để tạo ra một chủng loài mới, loại bỏ hoàn toàn con người thông thường.

Và anh ta xem Trần Vọng là một chướng ngại vật, một biến số cần được loại bỏ.

Trần Vọng không hoảng loạn.

Anh tiếp tục giả vờ run rẩy, nhưng trong đầu anh, anh đang lên kế hoạch.

Anh không thể đánh bại Tiêu Diêu ngay bây giờ.

Anh cần thời gian, cần dữ liệu, và cần một lợi thế.

Và lợi thế đó nằm ở sự yếu đuối của anh.

Tiêu Diêu nghĩ rằng anh ta đã hiểu Trần Vọng.

Nhưng anh ta sai.

Anh ta không hiểu rằng sự yếu đuối của Trần Vọng không phải là một điểm yếu, mà là một vũ khí.

Trần Vọng nhắm mắt lại, tập trung vào ký ức của mình.

Ký ức về thế giới khác, nơi anh được tạo ra, được huấn luyện, và được gửi xuống đây.

Anh không phải là một nạn nhân.

Anh là một thí nghiệm.

Một công cụ được tạo ra để kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt.

Anh nhớ lại những buổi huấn luyện, nơi anh được dạy cách kiểm soát cảm xúc, cách diễn xuất, cách thu thập dữ liệu.

Anh nhớ lại những câu hỏi triết học, về ý nghĩa của sự tồn tại, về đạo đức trong một thế giới đang sụp đổ.

Và anh nhớ lại lý do tại sao anh lại ở đây.

Không phải để trở thành mạnh nhất.

Mà để tìm ra nguyên nhân gốc rễ của virus, và để kiểm soát xã hội thông qua sự yếu đuối giả tạo của mình.

Trần Vọng mở mắt ra, nhìn Linh Tâm.

Cô đang ngủ gục, mệt mỏi sau một ngày dài chạy trốn.

Anh nhìn cô, trong lòng anh dâng lên một cảm giác phức tạp.

Cô là một phần của thế giới này, một phần của sự hỗn loạn, của sự hủy diệt.

Nhưng cô cũng là một phần của hy vọng, của sự kiên cường.

Anh không biết mình sẽ làm gì với cô.

Anh không biết mình sẽ làm gì với thế giới này.

Nhưng anh biết rằng, anh sẽ không bao giờ ngừng quan sát, ngừng tính toán, và ngừng kiểm soát.

Vì thời gian là kẻ thù.

Và mỗi giây trôi qua, thế giới này trở nên độc hại hơn.

Và anh phải sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra.

Trần Vọng đứng dậy, nhẹ nhàng bước ra khỏi con hẻm, để lại Linh Tâm đang ngủ.

Anh nhìn về phía bóng tối, nơi những con quái vật đang rình rập, nơi những kẻ săn mồi đang chờ đợi.

Và anh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.

"Hãy đến nào," anh thì thầm.

"Ta đang chờ đợi các ngươi."

Và trong bóng tối, một bóng dáng khác xuất hiện, nhìn theo背影 của Trần Vọng.

Đó không phải là Tiêu Diêu.

Đó là một người khác, một người có đôi mắt đỏ ngầu, giống như con quái vật.

Người đó mỉm cười, và biến mất vào bóng tối.

Trần Vọng không biết rằng, anh không đơn độc.

Và sự thật, lớn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập