Chương 23
Trần Vọng ngồi bệt xuống nền bê tông lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy khuỷu chân, vai run rẩy liên tục.
Anh không nhìn thẳng vào mắt Bà Ba, mà cúi đầu, để mái tóc rối bời che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt.
Trong ánh mắt của người phụ nữ này, anh thấy được sự hỗn loạn của một con người đang đứng trước vực thẳm đạo đức, nhưng cũng thấy được sự tính toán lạnh lùng của một kẻ buôn bán thịt người.
Bà Ba đặt một ống nghiệm thủy tinh nhỏ trước mặt anh.
Chất lỏng bên trong có màu tím sẫm, nhớt và nặng trịch, thỉnh thoảng bọt khí li ti vỡ ra tạo thành những tiếng lách cách nghe như tiếng xương khớp nứt gãy.
"Uống nó," Bà Ba nói, giọng điệu phẳng lì như mặt hồ đóng băng.
"Đây là chiết xuất từ tuyến ức của một con Thằn Lằn Đương, giai đoạn sơ khai.
Nó chưa hoàn toàn biến chất.
Nếu may mắn, nó sẽ kích thích hệ miễn dịch của con người phản ứng lại virus.
Nếu không may mắn..." Bà ta dừng lại, ánh mắt quét qua cơ thể gầy guộc của Trần Vọng như đang cân đo một thớ thịt.
"Con sẽ trở thành thức ăn cho chúng trong vòng hai mươi bốn giờ."
Trần Vọng run rẩy với lấy ống nghiệm.
Ngón tay anh trắng bệch vì lực siết chặt.
Anh không hỏi giá cả, không hỏi điều kiện.
Anh chỉ cúi đầu, môi mím chặt, nuốt chửng chất lỏng đắng chát và cay xé họng.
Cảm giác như uống một ngụm axit loãng, nó cháy rộp từ cổ họng xuống dạ dày, lan tỏa ra từng tế bào máu.
"Đừng chết quá sớm," Bà Ba bước lùi lại, tay đặt lên nắm cửa kim loại.
"Con gái tôi cần cơ quan nội tạng của một người đã bắt đầu tiến hóa, dù chỉ là mức độ thấp nhất.
Cơ thể bình thường của con quá bẩn thỉu, chứa đầy virus chết.
Tôi cần sự 'sạch' của quá trình đột biến."
Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng khóa xoay nghe như tiếng phán quyết.
Trần Vọng vẫn giữ nguyên tư thế run rẩy, nhưng trong đầu anh, mọi cảm xúc đã tắt lịm.
Anh không sợ hãi.
Anh đang quan sát.
Anh đang thu thập dữ liệu.
**
Bên ngoài căn phòng, thế giới đang chết dần.
Trần Vọng áp tai vào tường lạnh lẽo, lắng nghe.
Tiếng gió rít qua khe nứt của tòa nhà bỏ hoang nghe như tiếng khóc của những linh hồn bị lãng quên.
Bầu trời bên ngoài đã chuyển sang màu xám tro đậm đặc, không còn một tia nắng mặt trời nào xuyên qua được lớp mây độc hại dày đặc.
"Time Decay." Thời gian là kẻ thù.
Mỗi ngày trôi qua, môi trường trở nên độc hại hơn.
Không khí chứa nồng độ cao hơn của các hạt vi sinh vật biến dị.
Nước trong các bể chứa đang bị nhiễm độc bởi các loại tảo phát sáng màu xanh lá cây độc hại.
Cây cối bên ngoài, những thứ từng là biểu tượng của sự sống, nay đang héo úa và đen thui trong vài giờ đồng hồ.
Chúng không chết.
Chúng đang biến đổi.
Rễ cây trở nên cứng như kim loại, lá cây tiết ra chất độc để tự vệ.
Trần Vọng tính toán trong đầu.
Nếu Bà Ba đúng, thì "sự sạch" mà cô ta cần chỉ tồn tại trong một cửa sổ thời gian rất ngắn.
Sau khi virus bắt đầu tiến hóa, cơ thể con người sẽ trở thành một lò phản ứng sinh học không ổn định.
Các cơ quan nội tạng sẽ bắt đầu giải phóng enzyme tiêu hóa chính chúng để tạo năng lượng.
Anh nhớ lại Linh.
Cô ấy đang ở đâu?
Cô ấy có đang đối mặt với cùng một áp lực sinh học không?
Hay cô ấy vẫn đang tin vào khoa học, tin vào những công thức hóa học vô tri để chữa trị một thứ bệnh mà bản chất là sự tiến hóa?
Trần Vọng cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Đó là não bộ đang tái cấu trúc.
Vùng hải mã, nơi lưu trữ ký ức, đang bị tấn công bởi các tế bào thần kinh mới.
Một số ký ức mờ nhạt dần, trong khi những ký ức khác trở nên sắc nét đến đau đớn.
Anh nhớ lại thế giới cũ.
Những buổi tối yên bình, những bữa ăn gia đình, những cuộc tranh luận triết học vô nghĩa về ý nghĩa của cuộc sống.
Tất cả đều xa vời như một giấc mơ.
Ở đây, ý nghĩa duy nhất là tồn tại.
Và để tồn tại, anh phải trở nên khốc liệt hơn môi trường xung quanh.
Anh nhìn đồng hồ trên tay.
Kim giây.tick.tick.tick.
Mỗi tiếng tích tắc là một lần cơ thể anh thay đổi.
Mỗi tiếng tích tắc là một lần thế giới này trở nên tồi tệ hơn.
Anh không có lựa chọn.
Anh phải tiến hóa.
Dù điều đó có nghĩa là anh sẽ mất đi những gì còn lại của con người.
Anh đứng dậy, bước đến góc phòng tối nhất.
Trong bóng tối, anh thấy bóng dáng của mình.
Gầy guộc, nhưng cơ bắp dưới da đang săn chắc lại.
Da anh trở nên dày hơn, có khả năng kháng lại các vết cắt nhẹ.
Anh thử dùng móng tay cào vào tường bê tông.
Móng tay anh, trước đây mềm yếu, nay đã cứng như keratin, để lại những vết rạch nông trên bề mặt bê tông.
Anh mỉm cười.
Một nụ cười nhỏ, không chút cảm xúc.
"Đẹp," anh thì thầm.
"Sinh học là tuyệt đẹp."
**
Bà Ba nhìn chằm chằm vào Trần Vọng, tay run rẩy nâng kim tiêm lên nhưng không dám đâm xuống.
Không khí trong phòng nặng nề, mùi oxy già và nỗi sợ hãi.
Bà ta nhận ra mình đã mất quyền kiểm soát.
Không phải vì sức mạnh của Trần Vọng, mà vì sự tĩnh lặng đáng sợ trong ánh mắt của anh, ngay cả khi anh đang nhắm mắt.
Trần Vọng thả lỏng cơ thể, lại trở về trạng thái run rẩy, nhưng môi anh khẽ mím lại tạo thành một nụ cười mỉa mai, khóe môi cong lên một cách tinh vi.
Anh không cần mở mắt để biết rằng Bà Ba đang ở trong trạng thái hoảng loạn.
Sự do dự của bà ta là dấu hiệu của sự sụp đổ tinh thần.
"Con..." Bà Ba lắp bắp, kim tiêm lơ lửng trong không trung.
"Con nói gì?"
Trần Vọng mở mắt.
Đôi mắt anh không còn đỏ ngầu vì sợ hãi.
Chúng đen láy, sâu thẳm, và lạnh lùng như vực thẳm.
Ánh nhìn của anh xuyên qua Bà Ba, như thể bà ta chỉ là một con rối.
"Con nói rằng, bà đã quá muộn," Trần Vọng nói, giọng nói bình thản, không còn chút run rẩy nào.
Bà Ba hoảng hốt lùi lại, nhưng chân bà ta vấp phải một tảng đá nhỏ.
Bà ta ngã quỵ xuống, ống tiêm rơi xuống sàn, lăn về phía Trần Vọng.
Trần Vọng không di chuyển.
Anh chỉ ngồi đó, nhìn ống tiêm lăn đến chân mình.
Anh cúi xuống, nhặt nó lên, nhẹ nhàng như đang cầm một bông hoa.
"Bà nghĩ bà đang cứu con gái bà," anh nói, xoay ống tiêm trong tay.
"Nhưng bà chỉ đang đẩy nó vào một cái bẫy khác.
Virus không thể bị ức chế.
Nó chỉ có thể bị kiểm soát.
Và người duy nhất có thể kiểm soát nó...
là tôi."
Bà Ba nhìn anh, mắt mở to, kinh hoàng.
Bà ta nhận ra sự thật.
Người con trai gầy guộc, yếu đuối mà bà ta đã giam cầm, đã không hề yếu đuối.
Anh là kẻ săn mồi.
Và bà ta, cùng với con gái bà, chỉ là con mồi.
Trần Vọng đứng dậy, bước về phía Bà Ba.
Mỗi bước chân đều chắc nịch, mạnh mẽ.
Cơ thể anh tỏa ra một áp lực sinh học đáng sợ, khiến không khí trong phòng trở nên loãng đi.
"Giờ đây," anh nói, cúi xuống nhìn vào mắt Bà Ba, "bà sẽ chọn.
Hoặc là hợp tác, hoặc là trở thành dữ liệu thí nghiệm tiếp theo."
Bà Ba mở miệng muốn hét lên, nhưng không có tiếng động nào thoát ra.
Bà ta chỉ có thể nhìn anh, với ánh mắt của một con vật bị mắc bẫy.
Và trong bóng tối phía sau cánh cửa mở rộng, một bóng dáng khác đang quan sát.
Đôi mắt đỏ ngầu, giống như con quái vật.
Người đó mỉm cười, và biến mất vào bóng tối.
Trần Vọng không biết rằng, anh không đơn độc.
Và sự thật, lớn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận