Chương 24

Không khí trong căn hầm tạm thời chật chội, nặng mùi ẩm mốc và mùi tanh của virus đang ngấm dần vào da thịt, ăn mòn từng tế bào biểu bì nhạy cảm.

Trần Vọng ngồi co ro ở góc tối nhất, vai run rẩy nhẹ nhàng – một diễn xuất kỹ lưỡng, được tính toán đến từng milimet cơ bắp, của kẻ sợ hãi.

Trước mặt anh là Lâm Phong, một trong những "lãnh tụ" tự xưng của nhóm sinh tồn, người đang tay cầm dao găm, mắt liếc nhìn vào chai nước đục ngầu mà Trần Vọng vừa cầm lên.

Lâm Phong là điển hình của sự thoái hóa đạo đức.

Hắn không phải là quái vật, nhưng virus đã khuếch đại bản năng chiếm hữu và sự tàn bạo tiềm ẩn trong hắn.

Hắn nhìn Trần Vọng như nhìn một con vật yếu đuối, một nguồn tài nguyên dễ dàng bị bóc lột.

Trần Vọng hiểu rõ điều đó.

Anh không cố gắng che giấu sự run rẩy của tay mình, để ngón tay cái va vào miệng chai tạo ra tiếng lách cách yếu ớt.

Đó là âm thanh của sự bất lực, âm thanh mời gọi sự khinh thường.

"Mày định uống cái thứ rác rưởi đó sao?" Lâm Phong cười nhạo, bước tới, ánh mắt sắc lẹm quét qua thân hình gầy guộc của Trần Vọng.

"Nước này đã bị nhiễm độc mức độ 3.

Uống vào là phổi mày sẽ thối rữa trong vòng hai tiếng."

Trần Vọng hạ thấp ánh nhìn, môi mím chặt, nước mắt lưng tròng.

Anh không đáp lời, chỉ gật đầu run rẩy, nâng chai nước lên.

Hành động đó là một lời thú nhận sự ngu ngốc, một sự đầu hàng trước cái chết.

Nhưng bên trong, bộ não của anh đang hoạt động với tốc độ khủng khiếp, phân tích từng phản ứng sinh học của Lâm Phong.

Sự tự tin thái quá của đối phương là điểm yếu lớn nhất.

Khi một kẻ nghĩ mình kiểm soát hoàn toàn tình thế, họ sẽ bỏ qua những biến số nhỏ nhặt nhất.

Và Trần Vọng chính là biến số đó.

Anh đưa chai nước đến gần môi, nhưng không uống.

Anh chỉ để nó chạm nhẹ vào môi dưới, tạo ra một vết ẩm ướt.

Lâm Phong nhíu mày, nghi ngờ, nhưng sự kiêu ngạo khiến hắn nghĩ rằng Trần Vọng quá sợ hãi để dám làm gì.

Hắn quay lưng lại, bước về phía nhóm người khác, ra lệnh phân chia khẩu phần thức ăn còn lại.

Trần Vọng vẫn ngồi đó, chai nước trong tay, như một bức tượng sáp đang tan chảy trong bóng tối.

Sự yếu đuối là tấm khiên vững chắc nhất của anh.

Trong thế giới này, sức mạnh thu hút sự chú ý, còn sự yếu đuối thu hút sự xem thường.

Và sự xem thường là liều thuốc độc chết người nhất cho kẻ thù.

Khi giọt nước đầu tiên cuối cùng cũng chạm vào môi, Trần Vọng nhắm mắt lại.

Không phải vì sợ hãi, mà để tập trung hoàn toàn vào dòng chảy của virus trong cơ thể.

Từ Chương 1, anh đã nhận ra quy luật: Virus không chỉ phá hủy, nó tái cấu trúc.

Nhưng quá trình đó cần một "cú hích" – một áp lực sinh học cực đại.

Cơ thể anh, ở cấp độ Bậc 0, là một bình chứa đầy mâu thuẫn.

Gen của anh đang chiến đấu với sự xâm lấn của virus, tạo ra một trạng thái cân bằng động mong manh.

Trong ý thức, Trần Vọng thả lỏng mọi cơ bắp, để virus len lỏi sâu hơn vào tủy sống.

Nó cảm giác như千万 con kiến đang cắn xé, nhưng anh không hề run rẩy.

Anh quan sát sự biến đổi.

Các tế bào thần kinh của anh đang dày lên, bao bọc bởi một lớp màng protein mới, cứng rắn hơn.

Đó không phải là tiến hóa theo nghĩa truyền thống, mà là một sự thích nghi cưỡng bức.

Anh cảm thấy từng mạch máu trong tay mình co lại, sau đó giãn nở với nhịp điệu khác biệt.

Tim anh đập chậm lại, mỗi nhịp đều mạnh mẽ như tiếng trống trận, bơm máu giàu oxy đến não bộ.

Anh đang thử nghiệm giới hạn của chính mình.

Nếu virus là một mã nguồn lỗi, thì cơ thể anh là máy chủ.

Anh cần tìm ra cách để khai thác bug đó, thay vì bị nó xóa sổ.

Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể, nhưng trong tâm trí anh, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.

Anh thấy được cấu trúc phân tử của virus, thấy được cách nó gắn kết với DNA của con người.

Nó không ngẫu nhiên.

Nó có mục đích.

Và mục đích đó không phải là hủy diệt, mà là nâng cấp – một cách tàn bạo và vô nhân đạo.

Trần Vọng mở mắt ra.

Đôi mắt anh không còn đục ngầu.

Chúng trở nên đen láy, sâu thẳm, phản chiếu lại bóng tối của căn hầm.

Anh đã không uống nước độc.

Anh đã dùng nó như một chất dẫn, để kích hoạt phản ứng miễn dịch của cơ thể.

Bây giờ, anh đang đứng trên bờ vực.

Nếu anh vượt qua, anh sẽ tiến hóa.

Nếu không, anh sẽ chết.

Nhưng dù là cái chết hay sự sống, anh vẫn giữ được sự kiểm soát.

Sự giả vờ yếu đuối của anh đã che giấu được quá trình đột biến này.

Không ai nghi ngờ một kẻ run rẩy, khóc lóc đang thực hiện một cuộc thí nghiệm sinh học nguy hiểm trên chính cơ thể mình.

Bên ngoài căn hầm, bầu trời chuyển sang màu xám xịt, một lớp sương mù độc hại dày đặc bao phủ.

Đó là dấu hiệu của "Time Decay" – sự xuống cấp môi trường.

Mỗi phút trôi qua, nồng độ khí độc tăng lên, buộc mọi người phải đeo mặt nạ lọc hoặc chịu đựng tổn thương phổi.

Không khí trở nên nặng nề, khó thở, như thể chính trái đất đang ngừng thở.

Trần Vọng ngồi dựa vào tường, đóng mắt.

Anh không ngủ.

Anh đang lắng nghe nhịp đập của thế giới đang chết dần.

Anh cảm thấy sự thay đổi trong không khí.

Phân tử oxy đang giảm đi, thay thế bằng các hợp chất lưu huỳnh và clo độc hại.

Phổi của những người bình thường sẽ bắt đầu sưng lên, dịch tiết tràn ngập phế nang.

Nhưng đối với Trần Vọng, sự thay đổi này là một cơ hội.

Cơ thể anh đang thích nghi.

Các phế nang của anh đang co lại, giảm diện tích tiếp xúc với không khí độc, trong khi các mạch máu ngoại vi mở rộng để tăng cường trao đổi khí qua da.

Đây là một biến dị sinh học hiếm gặp, thường thấy ở các loài lưỡng cư hoặc côn trùng.

Con người đang trở lại với những hình thái sống nguyên thủy hơn, để tồn tại trong môi trường khắc nghiệt.

Trần Vọng mở mắt, nhìn ra phía cửa hầm.

Ánh sáng yếu ớt của đèn pin chiếu vào lớp sương mù, tạo ra những vệt sáng mờ ảo.

Anh thấy bóng dáng của những người sinh tồn khác đang lo lắng, hoảng sợ.

Họ không hiểu gì đang xảy ra.

Họ chỉ biết chạy trốn, tìm kiếm những "ốc đảo" sạch sẽ ngày càng hiếm hoi.

Nhưng Trần Vọng biết sự thật.

Không có nơi nào sạch sẽ.

Virus và độc tố đang hòa quyện, tạo thành một môi trường mới.

Loài người không thể quay lại quá khứ.

Họ phải tiến hóa, hoặc bị xóa sổ.

Anh nhớ lại lời nói của Tiêu Diêu.

"Con người hiện tại là một loài sâu bệnh." Có lẽ Tiêu Diêu đúng.

Nhưng Tiêu Diêu muốn loại bỏ con người thông thường để tạo ra một chủng loài mới, thuần khiết và mạnh mẽ.

Trần Vọng không đồng ý.

Anh không muốn loại bỏ ai.

Anh muốn kiểm soát.

Anh muốn trở thành người dẫn đường, người quyết định ai được tiến hóa và ai bị đào thải.

Sự yếu đuối giả tạo của anh là công cụ hoàn hảo để làm điều đó.

Khi mọi người nghĩ anh là nạn nhân, họ sẽ không phòng bị.

Và khi họ không phòng bị, anh có thể thao túng họ.

Trần Vọng đứng dậy, chậm rãi.

Cơ thể anh cảm thấy nhẹ nhàng hơn, linh hoạt hơn.

Những cơn đau trước đó đã biến mất, thay thế bằng một luồng năng lượng mới.

Anh đã vượt qua ranh giới.

Anh không còn là Bậc 0 nữa.

Anh đang ở ngưỡng cửa của Bậc 1.

Nhưng anh không thể để lộ điều đó.

Anh phải tiếp tục diễn xuất.

Anh phải tiếp tục là kẻ yếu đuối, dễ bị tổn thương.

Lâm Phong quay trở lại, mặt đầy giận dữ.

"Tiểu Phong, em nói chuyện gì với nó vậy?" Hắn vác tay tát vào má Trần Vọng.

Cú tát mạnh, khiến đầu anh nghiêng sang một bên.

Máu chảy từ khóe miệng, mặn chát và đắng.

Trần Vọng không chống cự.

Anh ngã nhào xuống đất, va chạm với sàn bê tông lạnh lẽo.

Anh nhổ một ngụm máu ra, nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy đau khổ, sợ hãi.

anh tại sao lại như vậy?" Giọng anh run rẩy, vỡ vạc.

Lâm Phong cười nhạo, bước tới, giẫm lên chân Trần Vọng.

Vì mày là một gánh nặng.

Mày không làm được gì cả.

Mày chỉ biết khóc lóc, sợ hãi.

Trong thế giới này, sự yếu đuối là tội lỗi.

Và tội lỗi phải được trừng phạt."

Trần Vọng nhìn xuống, thấy bàn chân bẩn thỉu của Lâm Phong giẫm lên giày của mình.

Anh không cảm thấy tức giận.

Anh chỉ cảm thấy buồn cười.

Sự ngu ngốc của Lâm Phong là vô hạn.

Hắn nghĩ rằng mình đang khẳng định quyền lực, nhưng thực ra, hắn đang tiết lộ điểm yếu của mình.

Hắn cần sự sợ hãi từ người khác để cảm thấy mình mạnh mẽ.

Và Trần Vọng đang cung cấp cho hắn điều đó.

"Đừng giết em," Trần Vọng lắp bắp, giọng nói gần như không nghe thấy.

"Em có thể hữu ích.

Em biết cách...

cách lọc nước."

Lâm Phong dừng lại, nhướn mày.

Mày nghĩ tao tin cái đó sao?"

"Em đã làm nó," Trần Vọng nói, chỉ vào chai nước trong tay.

"Em đã lọc nó bằng than hoạt tính và vải bông.

Nó không hoàn toàn sạch, nhưng nó có thể uống được.

Nếu anh giết em, anh sẽ mất đi nguồn nước sạch."

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào chai nước, rồi nhìn vào Trần Vọng.

Sự nghi ngờ và tham lam chiến thắng.

Hắn rút chân ra, nhặt chai nước lên, ngửi nhẹ.

Nếu mày nói dối, tao sẽ giết mày trước."

Trần Vọng gật đầu, cúi đầu xuống, che giấu nụ cười lạnh lẽo trên môi.

Anh đã sống sót.

Và anh đã thu thập thêm dữ liệu.

Lâm Phong là một kẻ tham lam, dễ bị mua chuộc bằng những lợi ích nhỏ nhặt.

Điều đó có nghĩa là anh có thể kiểm soát hắn.

Anh có thể sử dụng hắn như một con rối, để thực hiện những kế hoạch lớn hơn của mình.

Đèn pin của Lâm Phong tắt đột ngột.

"Điện hết pin à?" Giọng hắn vang lên, hơi bất an.

Trong bóng tối tuyệt đối, Trần Vọng mở mắt.

Thế giới của anh giờ đây là những đường nét xám đen, rõ ràng như ban ngày.

Anh thấy Lâm Phong đứng đó, lưng quay về phía anh, tay vẫn cầm dao, nhưng tư thế đã lỏng lẻo vì thiếu thính giác và thị giác.

Anh thấy hơi thở của Lâm Phong, thấy nhịp đập của tim hắn.

Anh thấy sự sợ hãi đang len lỏi vào cơ thể hắn.

Trần Vọng đứng dậy, chậm rãi.

Anh không cần ánh sáng.

Anh có đôi mắt của mình.

Đôi mắt đã tiến hóa, có thể nhìn thấy trong bóng tối, nhìn thấy nhiệt độ, nhìn thấy sự sống.

Anh bước về phía Lâm Phong, từng bước chân đều nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.

Lâm Phong quay lại, hoảng hốt.

Mày là ai?"

Trần Vọng không đáp lời.

Anh chỉ đứng đó, trong bóng tối, với đôi mắt đen láy, sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.

Sự im lặng của anh đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Lâm Phong lùi lại, tay run rẩy cầm dao.

Hắn không hiểu gì đang xảy ra.

Hắn chỉ cảm thấy một áp lực sinh học đáng sợ, như thể đang đối mặt với một con thú săn mồi đỉnh cao.

Và trong khoảnh khắc đó, Trần Vọng hiểu ra.

Sự tiến hóa không chỉ là về sức mạnh thể xác.

Nó là về sự kiểm soát.

Kiểm soát môi trường, kiểm soát kẻ thù, và quan trọng nhất, kiểm soát chính bản thân mình.

Anh không phải là nạn nhân.

Anh là kẻ săn mồi.

Và trò chơi mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập