Chương 25
Sợi cơ tái cấu trúc trong bắp chân anh co giãn nhẹ, hấp thụ mọi âm thanh, nhưng bề ngoài thì da dẻ anh tái nhợt, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo sơ mi rách nát.
Anh không nhìn vào con Quái Thú Hình Người (Humanoid Beast) đang rình rập trong bóng tối, mà chỉ cúi gằm mặt, đôi môi run rẩy như thể sắp bật khóc.
Cơ thể anh là một lời nói dối hoàn hảo, một lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu sự thật khủng khiếp bên trong.
Lâm Phong đứng sau anh, nắm chặt cán dao, mắt đảo loang loang.
Hắn nhìn Trần Vọng với ánh mắt hỗn hợp giữa khinh thường và dè chừng.
"Vọng, đừng có làm biếng," Lâm Phong gầm lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi bị che giấu.
"Con thứ đó còn sống.
Nếu nó tấn công, tao không thể bảo vệ cả hai." Trần Vọng không đáp.
Anh chỉ thở hổn hển, ngực phập phồng dữ dội, tạo ra ảo giác về một người đàn ông sắp gục ngã.
Nhưng bên trong lồng ngực ấy, nhịp tim của anh đập đều đặn, chậm chạp như một cỗ máy đồng hồ chính xác.
Anh đang đo đạc khoảng cách, tính toán góc tấn công, và quan trọng hơn, anh đang quan sát phản ứng của những kẻ xung quanh.
Linh Tâm đứng nép sau lưng một tấm bê tông vỡ, tay cầm chặt cây gậy sắt, mắt mở to đầy ngây thơ nhưng không hề sợ hãi.
Cô nhìn Trần Vọng, rồi nhìn con quái vật, rồi lại nhìn Trần Vọng.
Có điều gì đó trong cách anh giả vờ yếu đuối khiến cô cảm thấy bối rối.
Cô là một thiên tài về sinh học phân tử, dù kiến thức thực chiến còn non nớt, nhưng trực giác của cô mách bảo rằng sự yếu đuối của Trần Vọng không tự nhiên.
Nó quá hoàn hảo, quá được kiểm soát.
có vẻ ổn không?" Linh Tâm hỏi nhỏ, giọng run rẩy nhưng mắt cô thì sắc lạnh, quét qua từng chi tiết trên cơ thể Trần Vọng.
Trần Vọng quay lại, nhìn Linh Tâm với ánh mắt ướt át, đầy van xin.
"Linh Tâm, em hãy lùi lại," anh thì thầm, giọng yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
"Anh không muốn em bị thương." Câu nói đó vang lên như một lời cầu nguyện, nhưng trong đầu anh, nó là một lệnh điều khiển.
Anh đang đẩy Linh Tâm vào vị trí an toàn, đồng thời cô lập cô khỏi sự chú ý của con quái vật.
Anh cần cô sống sót, không phải vì tình cảm, mà vì trí tuệ của cô là dữ liệu quý giá để giải mã virus.
Anh không tin vào ai, kể cả Linh Tâm, nhưng anh biết cách sử dụng sự ngây thơ của cô như một tấm khiên vô hình.
Lâm Phong càu nhàu, bước lên phía trước, cố gắng tỏ ra dũng cảm.
Hắn giơ cao con dao gỉ sét, định tấn công con quái vật.
Trần Vọng không ngăn cản.
Anh để cho Lâm Phong làm vậy.
Hắn là một biến số không ổn định, dễ bị kích động và thiếu suy nghĩ.
Nếu hắn chết, đó là một mất mát chấp nhận được.
Nếu hắn sống và bị thương, đó là một cơ hội để kiểm soát hắn.
Trần Vọng đứng yên, để cho bóng tối bao trùm lấy anh.
Anh không cần ánh sáng để nhìn thấy.
Đôi mắt của anh, đã trải qua quá trình đột biến gen ở cấp độ vi mô, có thể thu nhận những bước sóng hồng ngoại yếu ớt phát ra từ cơ thể sống.
Trong bóng tối, thế giới của anh là một bản đồ nhiệt độ sống động.
Con quái vật hình người, với lớp da xám xịt và những khối u thịt nhô ra từ lưng, rít lên một tiếng chói tai.
Nó không tấn công ngay.
Nó đang đánh giá.
Nó cảm nhận được sự sợ hãi của Lâm Phong, mùi máu tươi từ vết thương nhỏ trên tay anh ta, và sự tĩnh lặng đáng ngờ của Trần Vọng.
Sự tĩnh lặng đó là một bất thường.
Trong thế giới mạt thế này, con người luôn run rẩy, luôn hoảng loạn.
Sự bình tĩnh, dù là giả tạo, cũng là một dấu hiệu của sự tiến hóa.
Con quái vật nghiêng đầu, đôi mắt đỏ ngầu của nó cố định vào Trần Vọng.
Nó nghi ngờ.
Và sự nghi ngờ đó là lỗi chết người.
Trần Vọng thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi, như thể anh đã chấp nhận số phận.
Anh khép mắt lại, để cho nước mắt rơi.
Nước mắt là một chất lỏng muối, nhưng trong mắt con quái vật, nó là dấu hiệu của sự đầu hàng.
Nó là mùi vị của sự yếu đuối.
Con quái vật rít lên lần nữa, lần này là tiếng gầm của sự chiến thắng.
Nó lao tới, nhắm vào mục tiêu dễ nhất: Trần Vọng.
Nhưng nó không biết rằng, chính sự yếu đuối đó là bẫy.
Trần Vọng không di chuyển.
Anh đợi cho đến khi hơi thở hôi thối của con quái vật phả vào mặt anh, đợi cho đến khi anh có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nó qua da.
Đó là khoảnh khắc anh cần.
Trong khi cuộc đối thoại căng thẳng diễn ra, bên trong cơ thể Trần Vọng, một cuộc cách mạng sinh học đang âm thầm diễn ra.
Từ cú đấm mạnh mẽ ở chương trước, các tế bào cơ của anh không chỉ phục hồi mà đang tái cấu trúc ở cấp độ phân tử.
Không có ánh sáng ma thuật, không có cảm giác nóng rực, chỉ có một cảm giác lạnh lẽo, tê tái lan tỏa khắp xương tủy.
Đó là cảm giác của DNA đang bị bẻ gãy và nối lại.
Các đoạn gen lạ, được lấy từ mẫu máu của con quái vật mà anh đã tiết kiệm và tiêm chích vào tĩnh mạch cổ trong đêm qua, đang tích hợp vào bộ gene của anh.
Quá trình này không đau đớn theo cách thông thường.
Nó giống như việc có hàng triệu kim châm nhỏ li ti đang đục khoét từng tế bào thần kinh.
Trần Vọng nghiến răng, nhưng anh không hề kêu la.
Anh đã học cách tách biệt ý thức khỏi cảm giác thể xác.
Trong khi cơ thể anh đang trải qua địa ngục sinh học, tâm trí anh vẫn lạnh lùng, phân tích từng biến số.
Anh cảm nhận được sự co giãn của các sợi cơ mới, dày hơn, chắc chắn hơn, nhưng được bọc trong một lớp mỡ mỏng để giữ nhiệt và ngụy trang.
Anh cảm nhận được mật độ xương tăng lên, làm cho khung xương anh nặng hơn, nhưng cũng cứng cáp hơn.
Đây không phải là tiến hóa theo ý muốn.
Đây là một phản ứng sinh tồn cực đoan, được kích hoạt bởi sự đe dọa liên tục và sự can thiệp của virus.
Virus không chỉ là kẻ giết người; nó là một công cụ chỉnh sửa gene thô bạo, vô tri, nhưng hiệu quả.
Nó tìm kiếm những lỗ hổng trong hệ miễn dịch và lấp đầy chúng bằng những đoạn mã di truyền từ các loài khác.
Trần Vọng đang trở thành một hybrid, một thể lai giữa người và quái vật, nhưng anh kiểm soát quá trình đó.
Anh chọn lọc những đặc tính hữu ích: khả năng nhìn trong bóng tối, tốc độ phản ứng thần kinh, và sức bền cơ bắp.
Anh loại bỏ những đặc tính nguy hiểm: sự hung hãn mất kiểm soát, sự thèm ăn thịt sống, và sự biến dạng ngoài da.
Anh biết rằng quá trình này có thể giết chết anh bất cứ lúc nào.
Một lỗi nhỏ trong quá trình sao chép DNA có thể dẫn đến ung thư, hoặc đột biến không kiểm soát.
Nhưng anh không có lựa chọn khác.
Trong thế giới này, không tiến hóa là chết.
Và anh không muốn chết.
Anh muốn sống để tìm ra câu trả lời.
Anh muốn biết ai đã tạo ra virus này, và tại sao nó lại xuất hiện đúng vào thời điểm này.
Anh muốn biết liệu mình có phải là một thí nghiệm, hay chỉ là một nạn nhân ngẫu nhiên.
Linh Tâm nhìn thấy Trần Vọng run rẩy, nhưng cô không thấy sự sợ hãi trong mắt anh.
Cô thấy sự tập trung.
Sự tập trung của một nhà phẫu thuật đang thực hiện một ca mổ phức tạp.
Cô nhíu mày, cảm thấy khó chịu.
Có điều gì đó sai sai.
Trần Vọng không giống một người đang sợ chết.
Anh giống một người đang chuẩn bị cho một cú sốc lớn.
Cô nhìn vào tay Trần Vọng, nơi anh đang nắm chặt thành nắm đấm.
Da anh tái nhợt, nhưng các tĩnh mạch trên mu bàn tay lại nổi rõ, xanh đen, như thể máu đang chảy ngược.
Đó là dấu hiệu của áp lực nội tại cực cao.
Cô muốn nói gì đó, nhưng cô giữ im lặng.
Cô đang quan sát.
Cô là một bác sĩ, và cô biết rằng đôi khi, sự im lặng là cách tốt nhất để thu thập dữ liệu.
Lâm Phong vẫn đứng đó, dao trong tay, mồ hôi túa ra.
Hắn không hiểu gì đang xảy ra.
Hắn chỉ cảm thấy không khí trong phòng trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Hắn nhìn Trần Vọng, rồi nhìn con quái vật, rồi lại nhìn Trần Vọng.
Hắn cảm thấy một sự bất an sâu thẳm, như thể đang đứng trên mép vực.
Hắn muốn rút lui, nhưng nỗi sợ bị coi là hèn nhát giữ chân hắn lại.
Hắn là một kẻ cơ hội, và cơ hội chỉ đến khi có sự hỗn loạn.
Hắn đang chờ đợi sự hỗn loạn đó.
Trần Vọng mở mắt.
Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.
Chúng có một vầng sáng xanh nhạt, yếu ớt, như thể ánh đèn LED sắp tắt.
Anh nhìn con quái vật, và lần đầu tiên, anh thấy nó không phải là một mối đe dọa, mà là một cơ hội.
Một cơ hội để hoàn thiện quá trình tiến hóa.
Anh cần máu của nó.
Anh cần tế bào của nó.
Anh cần sự sống của nó để nuôi dưỡng sự sống của mình.
Anh mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, nhưng đầy chết chóc.
Không khí trong phòng ăn trở nên nặng nề hơn.
Mùi thối rữa của xác thịt và mùi chua của mồ hôi người trộn lẫn với mùi kim loại của máu rỉ ra từ mũi những người trong nhóm.
"Time Decay" đang hoạt động.
Trần Vọng nhìn thấy những đốm đen xuất hiện trên da của một thành viên nhóm khác.
Đó là dấu hiệu của hoại tử tế bào do nhiễm độc môi trường.
Không khí trong căn cứ này đã trở nên độc hại.
Mỗi hơi thở là một liều thuốc độc chậm.
Họ không thể ở lại đây lâu hơn.
Họ phải di chuyển, hoặc chết.
Trần Vọng biết điều đó.
Anh đã tính toán mức độ ô nhiễm của không khí dựa trên mùi vị và cảm giác nóng rát trong phổi.
Anh biết rằng họ chỉ còn vài giờ, có thể là vài phút, trước khi sự suy giảm oxy và tăng nồng độ khí độc gây ra hôn mê hoặc tử vong.
Nhưng anh không nói ra.
Anh để cho sự sợ hãi lan tỏa.
Sự sợ hãi là một công cụ kiểm soát mạnh mẽ.
Khi mọi người sợ hãi, họ dễ dàng bị thao túng.
Họ sẽ làm bất cứ điều gì để sống sót, kể cả tuân theo mệnh lệnh của một người yếu đuối.
Anh nhìn Lâm Phong.
Hắn đang hoảng loạn.
Hắn nhìn xung quanh, tìm kiếm lối thoát, nhưng tất cả các lối ra đều bị chặn bởi xác chết và mảnh vỡ.
Hắn quay lại nhìn Trần Vọng, ánh mắt cầu cứu.
"Vọng, chúng ta phải làm gì?" Hắn hỏi, giọng run rẩy.
Trần Vọng không đáp.
Anh chỉ nhìn hắn, với ánh mắt trống rỗng.
Sự im lặng của anh là một câu trả lời.
Hắn không biết phải làm gì.
Hắn cảm thấy tuyệt vọng.
Và trong tuyệt vọng, hắn sẽ tuân theo bất kỳ chỉ dẫn nào.
Linh Tâm bước tới, đứng cạnh Trần Vọng.
Cô đặt tay lên vai anh, một cử chỉ an ủi, nhưng cũng là một cử chỉ kiểm tra.
Cô cảm thấy cơ bắp của anh cứng đờ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng.
Cô nhìn vào mắt anh, và lần đầu tiên, cô thấy một tia sáng lạnh lẽo trong đó.
Nó không phải là ánh mắt của một nạn nhân.
Nó là ánh mắt của một kẻ săn mồi.
Cô rùng mình.
Cô không hiểu tại sao mình lại cảm thấy sợ hãi.
Cô là một bác sĩ, cô đã nhìn thấy hàng trăm cái chết.
Nhưng sự chết chóc trong mắt Trần Vọng khác biệt.
Nó có ý thức.
Nó có mục đích.
"Chúng ta phải ra ngoài," Linh Tâm nói, giọng bình tĩnh, nhưng sắc lạnh.
"Không khí trong đây đang độc hơn.
Nếu chúng ta ở lại, chúng ta sẽ chết." Trần Vọng gật đầu, như thể anh đang đồng ý với một ý kiến hợp lý.
"Em nói đúng," anh thì thầm.
"Nhưng con quái vật đó..." Anh chỉ vào con quái vật đang rình rập.
"Nó sẽ không để chúng ta đi."
Lâm Phong gầm lên, "Tao sẽ giết nó!" Hắn lao tới, con dao trong tay vung lên.
Hắn không nghĩ gì cả.
Hắn chỉ hành động theo bản năng sinh tồn.
Hắn muốn chứng minh mình không phải là kẻ hèn nhát.
Hắn muốn chứng minh mình có giá trị.
Nhưng anh ta đã quên một điều: con quái vật này không phải là một con thú bình thường.
Nó thông minh.
Nó biết cách lợi dụng sự hoảng loạn.
Con quái vật không né tránh.
Nó đón lấy cú đấm của Lâm Phong, dùng vai cứng như đá hất anh ta bay ra xa.
Lâm Phong va vào tường, ngã nhào xuống đất, bất tỉnh.
Con quái vật rít lên, lao về phía Trần Vọng và Linh Tâm.
Đây là khoảnh khắc Trần Vọng chờ đợi.
Anh không chạy.
Anh đứng yên.
Khi con quái vật còn cách anh hai mét, Trần Vọng "vấp ngã".
Anh cố tình làm cho chân mình yếu đi, ngã về phía trước, vào lòng con quái vật.
Mọi người nghĩ rằng anh đã hoảng loạn và mất kiểm soát.
Nhưng thực tế, anh đang tính toán chính xác khoảng cách và thời gian.
Anh ngã vào đúng vị trí mà con quái vật không thể né tránh.
Khi cơ thể anh va vào cơ thể nó, anh không đẩy nó ra.
Anh ôm lấy nó.
Con quái vật bối rối.
Nó không hiểu tại sao con mồi lại tự lao vào nó.
Nó định hất anh ra, nhưng Trần Vọng đã dùng toàn bộ sức mạnh của cơ thể mới tiến hóa để khóa chặt nó.
Anh không dùng tay.
Anh dùng cơ thể.
Anh cuộn người, dùng hông và vai để ép con quái vật xuống đất.
Trong khoảnh khắc đó, anh đưa tay phải, với móng tay đã dài ra và sắc nhọn do đột biến, đâm thẳng vào cổ con quái vật.
Máu phun ra.
Máu đen, đặc, mùi thối nồng nặc.
Con quái vật giãy giụa, nhưng Trần Vọng không buông tha.
Anh tiếp tục đâm, lần này vào tim.
Anh cảm thấy sự kháng cự của cơ bắp nó, nhưng anh mạnh hơn.
Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này.
Anh đã tập luyện trong bóng tối, trong im lặng, trong sự cô đơn.
Anh đã hy sinh nhân tính của mình để trở thành công cụ hoàn hảo.
Con quái vật chết, nằm bất động trên sàn nhà.
Trần Vọng vẫn nằm trên người nó, thở hào hển.
Lâm Tuyền hạ súng, nhìn anh với ánh mắt phức tạp: vừa sợ hãi, vừa nghi ngờ, vừa biết ơn.
"Anh làm cách nào?" Lâm Tuyền hỏi, giọng khàn đặc.
Trần Vọng từ từ đứng dậy, vịn vào tường, chân vẫn run rẩy.
Anh mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, mệt mỏi.
"May mắn thôi," anh nói, giọng yếu ớt.
"Tôi chỉ là may mắn."
Nhưng trong đầu anh, một thông báo hệ thống hiện lên, lạnh lùng và vô cảm:
*Hệ thống phát hiện đột biến gen mới.
Tiến hóa Bậc 1: Thích Nghi Môi Trường Độc Hại.
Khả năng lọc độc tố tăng 15%.
Cảnh báo: Sự ổn định tâm lý giảm 5%.*
Trần Vọng nhìn vào màn hình ảo chỉ có anh mới thấy.
Anh không ngạc nhiên.
Anh đã biết điều này sẽ xảy ra.
Mỗi bước tiến hóa đều có cái giá.
Và cái giá đó là sự con người trong anh đang dần bị xói mòn.
Anh nhìn về phía Linh Tâm, cô đang nhìn anh với ánh mắt đầy câu hỏi.
Anh không trả lời.
Anh chỉ quay đi, bước về phía cửa ra, nơi ánh sáng mờ ảo của buổi sáng mới đang len lỏi vào.
Anh biết rằng đây chỉ là bắt đầu.
Virus đang biến đổi.
Thế giới đang sụp đổ.
Và anh đang trở thành một thứ gì đó không còn là con người.
Nhưng anh không sợ.
Anh cần sức mạnh này.
Anh cần sự lạnh lùng này.
Vì chỉ có như vậy, anh mới có thể sống sót.
Và chỉ khi sống sót, anh mới có thể tìm ra sự thật.
Sự thật về nguồn gốc của virus.
Sự thật về vai trò của anh.
Và sự thật về việc liệu anh có còn là Trần Vọng, hay chỉ là một thí nghiệm sống đang trôi dạt trong biển máu của nhân loại.
Anh bước ra ngoài, để lại phía sau những câu hỏi chưa được trả lời, và một bí mật đang âm thầm nảy nở trong bóng tối.
Bí mật rằng, anh không phải là nạn nhân.
Anh là kẻ thiết kế.
Và trò chơi mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận