Chương 26
Nó lạnh lẽo, vô cảm, và đầy đe dọa.
Những tia sáng ấy chạy dọc theo đường viền cơ thể anh, dừng lại ở ngực, nơi trái tim đang đập với nhịp độ chậm chạp đến bất thường.
Không phải vì sợ hãi.
Không phải vì kiệt sức.
Mà là kết quả của một sự kiểm soát thần kinh có chủ đích, một kỹ năng anh đã rèn giũa qua hàng ngàn giờ đồng hồ trong phòng thí nghiệm trước khi thế giới sụp đổ.
Trần Vọng gồng người, cố tình để vai mình sụp xuống.
Anh nhắm mắt lại, mí mắt run rẩy nhẹ nhàng, như thể đang cố gắng ngăn chặn một cơn chóng mặt dữ dội.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, nhưng không phải do nhiệt độ.
Đó là mồ hôi của sự biểu diễn.
Anh biết rằng nếu nhịp tim của mình vượt quá 60 lần/phút, hoặc nếu hormone adrenaline trong máu tăng cao, các cảm biến sinh học của đội "Lưỡi Liềm Xanh" sẽ phát hiện ra sự bất thường.
Một người bình thường, vừa trải qua một cuộc giao tranh sinh tử với quái vật Bậc 1, không thể có chỉ số sinh lý ổn định như thế này.
Họ sẽ nghi ngờ.
Và sự nghi ngờ, trong thế giới đang thối rữa này, thường dẫn đến cái chết.
"Động tác chậm lại, đồ nhãi con," một giọng nói khàn đặc vang lên, cắt ngang không gian tĩnh lặng.
Đó là chỉ huy của đội Lưỡi Liềm Xanh, một gã đàn ông với khuôn mặt sẹo chằng chịt và đôi mắt đỏ ngầu do thiếu ngủ.
Hắn cầm một khẩu súng ngắn chế tạo thô sơ, nòng súng chỉ thẳng vào giữa trán Trần Vọng.
"Tôi thấy ngươi thở đều quá.
Ngươi đang giấu điều gì?"
Trần Vọng mở mắt ra.
Đôi mắt anh đục ngầu, tràn đầy vẻ hoảng loạn và mệt mỏi.
Anh lắc đầu, môi khô nứt nẻ, khó nhọc thốt ra những từ ngữ rời rạc.
tôi chỉ đang cố gắng...
bình tĩnh lại.
nó quá nhanh.
Tôi không hiểu sao mình còn sống."
Anh cố tình để tay mình run rẩy khi đưa lên che miệng, như thể đang cố kìm nén một cơn ho dữ dội.
Trong đầu anh, dòng thông báo hệ thống vẫn sáng tỏ, lạnh lùng như một câu kết án: *Cảnh báo: Sự ổn định tâm lý giảm 5%.
Tỷ lệ phát hiện giả vờ: 12%.* Con số 12% là an toàn.
Nhưng nếu hắn ta có thiết bị quét não sóng não cao cấp hơn, con số đó sẽ tăng vọt.
Trần Vọng biết mình đang đi trên lưỡi dao.
Một sai lầm nhỏ, một nhịp tim lệch pha, và mọi nỗ lực của anh sẽ tan vỡ.
Linh Tâm đứng phía sau, hai tay ôm chặt lấy cánh tay Trần Vọng.
Cô gái nhỏ nhắn ấy đang run rẩy thật sự.
Mái tóc dài của cô bám dính vào má, ướt sũng vì mồ hôi và nước mắt.
Cô nhìn chỉ huy Lưỡi Liềm Xanh với ánh mắt sợ hãi, nhưng trong sâu thẳm, trí tuệ thiên tài của cô đang phân tích từng cử chỉ của gã đàn ông kia.
Cô nhận ra rằng Trần Vọng đang diễn.
Cô không hiểu tại sao, nhưng bản năng bảo vệ cô thúc giục cô phải tin vào anh.
"Anh ấy ổn," Linh Tâm nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.
"Anh ấy đã cứu tôi.
Hãy để anh ấy đi."
Chỉ huy Lưỡi Liềm Xanh nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua Linh Tâm rồi quay lại Trần Vọng.
"Cứu ngươi?
Trong cái thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền cứu người.
Ngươi là ai?
Và tại sao virus lại không ăn mòn ngươi?"
Trần Vọng cúi đầu, để lộ gáy trắng bệch của mình.
"Tôi chỉ là một sinh viên y khoa.
tôi không biết gì về virus.
Tôi chỉ may mắn."
Câu trả lời đơn giản, ngây thơ, và hoàn toàn vô nghĩa.
Nhưng trong bối cảnh hỗn loạn hiện tại, sự vô nghĩa ấy lại là một lá chắn hoàn hảo.
Không ai tin vào sự may mắn, nhưng cũng không ai muốn mất thời gian để thẩm vấn một kẻ yếu đuối, run rẩy, và dường như sắp ngất xỉu.
Chỉ huy Lưỡi Liềm Xanh nghi ngờ, nhưng anh ta cũng mệt mỏi.
Thời gian là kẻ thù chung.
Mỗi giây trôi qua, không khí xung quanh họ trở nên độc hại hơn, và những tiếng rú gào của quái vật từ xa vang lên ngày càng gần.
Anh ta không có thời gian để đào sâu.
"Đi theo chúng tôi," chỉ huy ra lệnh, hạ khẩu súng xuống một chút nhưng vẫn giữ ở tư thế sẵn sàng.
"Nếu ngươi nói dối, chúng tôi sẽ xử tử ngươi ngay tại chỗ.
Không có cảnh báo."
Trần Vọng gật đầu, bước đi với những bước chân nặng nề, như thể mỗi bước là một cuộc chiến với chính cơ thể mình.
Anh cảm thấy ánh mắt của các thành viên khác trong đội Lưỡi Liềm Xanh đang soi mói anh.
Họ nhìn anh như nhìn một con mồi dễ bắt, một con vật yếu ớt cần được bảo vệ.
Đó chính là điều anh muốn.
Sự coi thường là vũ khí mạnh nhất của kẻ yếu.
Và kẻ yếu, trong mắt họ, là kẻ vô hại.
***
Xe vận tải của đội Lưỡi Liềm Xanh chạy rầm rộ trên con đường nhựa nứt nẻ, vượt qua những đống đổ nát của các tòa nhà cao tầng.
Bên trong xe, không khí ngột ngạt, mùi máu tanh và mùi mồ hôi thối trộn lẫn với mùi ozone từ các thiết bị điện tử.
Trần Vọng ngồi ở góc xa nhất, lưng dựa vào thành xe lạnh lẽo.
Anh đóng mắt, nhưng não bộ của anh vẫn hoạt động với tốc độ cực đại.
Anh đang phân tích dữ liệu.
Không phải dữ liệu về con người, mà là dữ liệu về môi trường.
*Time Decay* – sự suy giảm theo thời gian.
Anh đã nghiên cứu hiện tượng này từ những ngày đầu tiên.
Virus không chỉ tấn công con người.
Nó tấn công chính cấu trúc phân tử của không khí, nước, và đất.
Mỗi ngày, nồng độ độc tố trong không khí tăng lên 0.03%.
Mỗi ngày, nguồn nước sạch giảm đi 2%.
Đây không phải là một thảm họa ngẫu nhiên.
Đây là một quy trình được lập trình sẵn.
Một sự thanh lọc.
"Ngươi ổn chứ?"
Giọng nói nhẹ nhàng của Linh làm Trần Vọng mở mắt.
Linh Tâm ngồi bên cạnh anh, đưa cho anh một chai nước lọc nhỏ.
Chai nước ấy quý giá hơn vàng trong thời điểm hiện tại.
Anh nhận lấy, cảm ơn bằng một cái gật đầu yếu ớt.
Anh không uống ngay.
Anh quan sát cô gái.
Linh Tâm có đôi mắt trong veo, chưa bị nhuốm màu của sự tàn ác.
Cô tin vào khoa học, tin vào lý trí.
Nhưng Trần Vọng biết rằng, niềm tin ấy sẽ sớm bị vỡ vụn.
Khi cô chứng kiến những gì xảy ra bên trong xe này, khi cô thấy cách con người đối xử với nhau, cô sẽ thay đổi.
Hoặc cô sẽ chết.
"Anh không ổn," Linh Tâm nói, giọng trầm xuống.
"Tim anh đập quá chậm.
Hơi thở của anh đều đặn như một cái máy.
Anh không phải là một sinh viên y khoa bình thường."
Trần Vọng sững người.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
Trong đôi mắt ấy, anh không thấy sự đe dọa, mà chỉ thấy sự tò mò thuần khiết.
Cô đang thử nghiệm anh.
Cô là một nhà khoa học, dù chưa chính thức.
Cô nhận ra những bất thường.
"Anh ấy nói đúng," một giọng nói khác vang lên từ phía trước xe.
Đó là Linh, bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm.
Cô đang ngồi cạnh chỉ huy, mặt lạnh như băng, tay cầm một thiết bị y tế di động.
Ánh mắt cô sắc bén, quét qua Trần Vọng như một con dao mổ.
"Nhịp tim của anh là 45 lần/phút.
Huyết áp ổn định ở mức 110/70.
Trong tình trạng căng thẳng cực độ, đó là phản ứng sinh học của một kẻ đã trải qua hàng trăm lần tử thần.
một kẻ đã được biến đổi."
Không khí trong xe trở nên nặng nề.
Các thành viên khác quay lại nhìn.
Chỉ huy Lưỡi Liềm Xanh nhíu mày, tay đặt lên nắm đấm súng.
"Linh, ngươi đang nói gì vậy?"
"Chỉ là quan sát thôi," Linh đáp, giọng điệu không chút cảm xúc.
"Tôi nghi ngờ mọi thứ.
Đặc biệt là những thứ quá hoàn hảo.
Trần Vọng, ngươi là ai?"
Trần Vọng mỉm cười.
Một nụ cười yếu ớt, đầy vẻ mệt mỏi và sợ hãi.
"Tôi đã nói rồi.
Tôi chỉ là một sinh viên.
có lẽ tôi có một loại bệnh tim bẩm sinh.
Nó làm tim tôi đập chậm lại khi tôi căng thẳng.
Tôi đã được chẩn đoán từ nhỏ."
Linh nhíu mày.
Cô không tin.
Nhưng cô cũng không có bằng chứng.
Trong thế giới này, bằng chứng là thứ xa xỉ nhất.
Và cô không muốn gây sự với chỉ huy, người đang cần sự ổn định trong đội ngũ.
"Bệnh tim bẩm sinh," Linh lặp lại, giọng điệu đầy mỉa mai.
"Thật thú vị.
Hy vọng bệnh đó không lây."
Trần Vọng cúi đầu, như thể bị tổn thương.
"Tôi xin lỗi.
Tôi không cố ý gây khó chịu cho bác sĩ."
Sự phục tùng và yếu đuối ấy dường như làm dịu đi sự nghi ngờ của Linh.
Cô quay đi, quay lại công việc của mình.
Nhưng Trần Vọng biết rằng, sự nghi ngờ ấy vẫn còn đó.
Nó như một hạt giống, đang âm thầm nảy mầm trong đầu cô.
Và một ngày nào đó, nó sẽ nở hoa thành sự phản bội.
Hoặc sự hợp tác.
Tùy thuộc vào cách anh nuôi dưỡng nó.
***
Xe dừng lại trước một khu phức hợp ngầm khổng lồ.
Đó là căn cứ tạm thời của đội Lưỡi Liềm Xanh, được xây dựng bên trong một hầm trú ẩn thời chiến cũ.
Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, đầy ắp ánh sáng neon nhấp nháy và tiếng ồn ào của máy móc.
Hàng trăm người đang di chuyển qua lại, mang theo vũ khí, thức ăn, và những cái nhìn đầy cảnh giác.
Trần Vọng bước ra khỏi xe, chân anh chạm xuống sàn bê tông lạnh lẽo.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.
*Time Decay* đang ảnh hưởng đến anh.
Dù đã có khả năng lọc độc tố Bậc 1, nhưng cơ thể anh vẫn chưa thích nghi hoàn toàn.
Anh cố gắng không để lộ sự khó chịu.
Anh đi theo Linh Tâm và Linh, hướng về khu vực y tế.
Tại đây, không khí sạch hơn một chút, nhưng vẫn ngấm mùi thuốc sát trùng và máu.
Linh dẫn Trần Vọng vào một phòng khám nhỏ.
"Ngồi xuống," cô ra lệnh.
"Tôi cần kiểm tra kỹ hơn."
Trần Vọng ngồi xuống ghế, tuân thủ mọi yêu cầu.
Linh dùng một cây kim tiêm nhỏ, chọc vào tĩnh mạch cổ tay anh, lấy một mẫu máu.
Cô đặt mẫu máu vào một máy phân tích gen di động.
Màn hình máy bắt đầu chạy, hiển thị những chuỗi mã gen phức tạp.
Trần Vọng nhìn vào màn hình.
Anh thấy những đoạn gen lạ, những đột biến nhỏ bé nhưng nguy hiểm.
Đó là dấu vết của virus.
Nhưng chúng không phá hủy.
Chúng đang tái cấu trúc.
Anh nhớ lại bí mật của mình.
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là một thí nghiệm.
Gen của anh đã được chỉnh sửa trước khi virus xuất hiện.
Anh là một chìa khóa.
Và virus đang cố gắng mở khóa anh.
"Mẫu máu của anh bình thường," Linh nói, nhưng giọng điệu của cô vẫn đầy nghi ngờ.
"Không có dấu hiệu nhiễm virus cấp tính.
có một số đoạn gen không rõ nguồn gốc.
Chúng giống như...
mã lỗi."
Trần Vọng nháy mắt.
"Mã lỗi?"
"Có thể là do đột biến ngẫu nhiên," Linh giải thích, nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào màn hình.
có thể là do một can thiệp từ bên ngoài."
Trần Vọng cười nhẹ.
"Bác sĩ nói quá nhiều.
Tôi chỉ là một kẻ may mắn."
Linh nhìn anh chằm chằm.
"May mắn là thứ hiếm nhất trong thế giới này, Trần Vọng.
Và những người quá may mắn thường có kết cục bi thảm."
Cô thu lại mẫu máu, quay đi.
Đừng gây sự chú ý.
Căn cứ này không an toàn.
Tiêu Diêu đang tìm kiếm những người có khả năng tiến hóa đặc biệt.
Nếu anh ấy biết anh ở đây, anh sẽ chết."
Trần Vọng đứng dậy, cảm ơn Linh.
Bước ra khỏi phòng, anh nhìn thấy Linh Tâm đang chờ đợi ở hành lang.
Cô gái ấy nhìn anh với ánh mắt đầy lo lắng.
"Anh ổn chứ?"
"Ổn," Trần Vọng đáp, giọng yếu ớt.
"Chúng ta nên đi tìm chỗ nghỉ ngơi.
Tôi cần ngủ."
Họ đi vào một khu vực phòng tập thể.
Trần Vọng chọn một góc khuất, nằm xuống.
Anh đóng mắt, nhưng não bộ của anh vẫn tỉnh táo.
Anh nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang lại gần.
Không phải Linh Tâm.
Không phải Linh.
Đó là bước chân nặng nề, dứt khoát.
Trần Vọng mở một mí mắt.
Một bóng người đứng trước anh.
Đó là một gã đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ màu đen, mặt đeo mặt nạ sắt.
Trên ngực anh ta có hình logo của một tổ chức bí ẩn: một con mắt mở to, nhìn xuống.
"Trần Vọng," gã đàn ông nói, giọng vang vọng trong không gian kín.
"Tiêu Diêu muốn gặp ngươi."
Trần Vọng không hoảng hốt.
Anh giữ nguyên vẻ mặt mệt mỏi, yếu đuối.
"Tôi không biết Tiêu Diêu là ai.
Tôi chỉ là một người bình thường."
Gã đàn ông cúi xuống, mặt nạ sắt của anh ta cách mặt Trần Vọng chỉ vài centimet.
"Tiêu Diêu biết ngươi không bình thường.
Anh ấy biết ngươi là gì.
Và anh ấy muốn mua ngươi."
Trần Vọng mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, ẩn sâu trong bóng tối.
Với giá nào?"
"Với sự sống của ngươi," gã đàn ông đáp.
"Hoặc cái chết của tất cả những người này."
Trần Vọng nhắm mắt lại.
Trò chơi đã bắt đầu.
Và anh, kẻ giả vờ yếu đuối, sẵn sàng để bước vào ván cờ chết chóc này.
Vì chỉ có trong bóng tối, sự thật mới có thể hé lộ.
Và chỉ có khi tất cả đều nghĩ rằng anh là con mồi, anh mới có thể trở thành kẻ săn mồi.
Anh thở dài, như thể đầu hàng.
"Tôi sẽ gặp anh ấy.
Nhưng tôi cần thời gian.
Tôi cần nghỉ ngơi."
Gã đàn ông gật đầu.
"Ngươi có đến hết đêm.
Sau đó, chúng tôi sẽ đến đón ngươi."
Bóng người biến mất.
Trần Vọng mở mắt ra.
Ánh mắt anh không còn yếu đuối nữa.
Nó sắc bén, lạnh lùng, và đầy quyết tâm.
Anh biết rằng, đây không phải là một cuộc thương lượng.
Đây là một lời thách thức.
Và anh sẽ không bao giờ thua.
Vì anh không phải là con người.
Anh là một thí nghiệm.
Và thí nghiệm, không bao giờ được phép thất bại.
Anh nhìn về phía Linh Tâm, người đang ngủ say bên cạnh.
Cô ấy vô tội.
Cô ấy ngây thơ.
Và anh sẽ bảo vệ cô ấy.
Không phải vì tình yêu.
Mà vì cô ấy là một biến số quan trọng trong phương trình của anh.
Một biến số mà anh chưa thể giải mã.
Trần Vọng nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ giả tạo.
Trong đầu anh, những dòng mã gen tiếp tục chạy.
Và ở đâu đó, trong sâu thẳm của căn cứ ngầm, Tiêu Diêu đang chờ đợi.
Kẻ muốn xóa sổ nhân loại.
Kẻ tin rằng virus là sự cứu rỗi.
Và Trần Vọng, kẻ muốn tìm ra sự thật.
Hai thế lực đối đầu.
Và thế giới, đang nằm giữa cuộc chiến ấy.
Thời gian vẫn trôi.
Độc tố vẫn tăng.
Và sự thật, vẫn còn ẩn giấu trong bóng tối.
Nhưng Trần Vọng biết, nó sẽ sớm lộ diện.
Và khi đó, không ai còn có thể chạy trốn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận