Chương 27

Không khí trong nhà kho ngột ngạt, nặng trĩu mùi kim loại gỉ sét và mùi tanh nồng của máu cũ đã khô cứng trên sàn bê tông.

Hỗn hợp đó hòa quyện vào mùi vị chua cay, Metallic của virus đang lơ lửng trong không khí, tạo thành một lớp màng vô hình nhưng độc hại bám vào niêm mạc phổi.

Trần Vọng ngồi dựa lưng vào đống sắt vụn, cơ thể anh run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự đau đớn tột cùng đang xé toạc từng tế bào trong người.

Quá trình tái cấu trúc từ Bậc 0 lên Bậc 1 vừa mới kết thúc, nhưng hệ thống miễn dịch của anh vẫn đang trong trạng thái hỗn loạn, tấn công cả những mô mới hình thành.

Lâm Nhi vẫn chưa hạ khẩu súng.

Ánh mắt cô sắc lẹm, quét qua từng góc tối của căn phòng như một con thú bị dồn vào chân tường, sẵn sàng cắn xé bất cứ thứ gì chuyển động.

Cô nghi ngờ mọi thứ, đặc biệt là sự "yếu đuối" quá mức của người đàn ông trước mặt.

Trần Vọng biết rõ khoảnh khắc này là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Nếu anh tỏ ra quá mạnh mẽ, quá bình tĩnh, cô sẽ bắn ngay lập tức để loại bỏ mối đe dọa tiềm tàng.

Nhưng nếu anh tỏ ra quá vô dụng, quá yếu đuối, cô sẽ bỏ lại anh khi gặp nguy hiểm thực sự, coi anh là gánh nặng.

Anh chọn con đường trung gian: *yếu đuối nhưng không vô dụng.*

Trần Vọng khạc ra một ngụm đờm pha lẫn máu đen, tay phải run rẩy đưa lên che miệng.

Máu dính trên mu bàn tay anh, nơi da thịt đang chuyển sang màu xám xịt, những mạch máu nổi lên như những con rắn nhỏ bé đang bò dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Đó là dấu hiệu của sự thay đổi sinh học: da dày hơn, mật độ xương tăng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc khả năng cảm nhận nhiệt độ và xúc giác bị giảm sút đáng kể.

Anh cố ý để cho những giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán, làm ướt mái tóc rối bời.

"Đừng bắn," giọng anh khàn đặc, yếu ớt như tiếng thì thầm trong gió.

"Nếu ngươi bắn, ngươi sẽ chết cùng tôi.

Virus trong máu tôi đang ở giai đoạn bùng nổ.

Một phát đạn sẽ làm vỡ các túi khí chứa độc tố trong phổi tôi, và khí độc đó sẽ lan tỏa trong phòng kín này trong vòng ba giây."

Lâm Nhi nhíu mày, ngón tay cô vẫn siết chặt cò súng.

Cô không tin, nhưng cô cũng không dám thử.

Khoa học dạy cô rằng rủi ro không xứng đáng với phần thưởng, đặc biệt khi đối thủ là một kẻ vừa trải qua đột biến.

"Ngươi nói dối," cô nói, giọng lạnh lẽo như băng.

"Làm sao ngươi biết chính xác thời gian?"

"Vì tôi cảm nhận được nó," Trần Vọng đáp, ánh mắt anh mờ đi, giả vờ đau đớn.

"Mỗi nhịp đập của tim tôi đều là một cái đếm ngược.

Ngươi có thể kiểm tra nhiệt độ cơ thể tôi nếu muốn.

Nó đang ở 42 độ C.

Nếu ngươi muốn sống, hãy giữ khoảng cách an toàn và lắng nghe."

Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Mỗi hơi thở đều gây ra tiếng rít khe khẽ trong khí quản.

Đó là màn diễn xuất hoàn hảo của một nạn nhân đang hấp hối.

Nhưng sâu trong ý thức, Trần Vọng đang quan sát mọi biến động nhỏ nhất của Lâm Nhi.

Sự co rút của cơ bắp vai cô, nhịp thở của cô, và cả sự do dự trong ánh mắt.

Anh không cần biết cô có tin hay không.

Anh chỉ cần cô đủ cẩn trọng để không giết anh ngay lúc này.

Và sự cẩn trọng đó, chính là cánh cửa mở ra cho sự hợp tác.

**

Đêm xuống nhanh chóng, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt.

Nhiệt độ giảm đột ngột, khiến những giọt sương độc ngưng tụ trên bề mặt kim loại, tạo thành những giọt nước nhỏ li ti, trong suốt nhưng chết người.

Trần Vọng cuộn tròn người, cố gắng giữ ấm.

Cơ thể anh vẫn đau, nhưng cơn đau đó đang dần trở nên quen thuộc.

Anh cảm nhận được sự thay đổi bên trong.

Những sợi cơ của anh đang trở nên dẻo dai hơn, mật độ xương tăng lên, và khả năng phục hồi vết thương cũng cải thiện đáng kể.

Đó là lợi ích của Bậc 1.

Nhưng cũng là gánh nặng.

Anh mở mắt ra, nhìn lên trần nhà.

Những vết nứt trên bê tông giống như những vết sẹo trên cơ thể thế giới.

Anh nhớ về Linh Tâm.

Cô ấy đang ở đâu?

Cô ấy có an toàn không?

Trần Vọng không biết.

Anh đã để cô ấy lại ở căn cứ cũ, nơi mà theo tính toán của anh, là nơi an toàn nhất trong ngắn hạn.

Nhưng "ngắn hạn" trong thế giới này chỉ tính bằng giờ.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.

Không phải vì cô đơn, mà vì sự tách biệt.

Anh là một thí nghiệm, một quan sát viên từ bên ngoài.

Anh không thuộc về thế giới này, và anh cũng không thuộc về thế giới cũ.

Anh là một kẻ lang thang giữa hai thực tại, mang theo bí mật của cả hai.

Bất chợt, một âm thanh lạ vang lên từ phía xa.

Tiếng bước chân.

Nhiều người.

Trần Vọng căng thẳng, cơ thể anh phản ứng tự động, tim đập nhanh hơn, máu dồn về các cơ bắp.

Anh nhìn về phía Lâm Nhi.

Cô cũng đã nhận ra, ánh mắt cô trở nên sắc bén, tay cô nắm chặt khẩu súng.

"Đừng động," Trần Vọng thì thầm.

"Nghe."

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Chúng không đều, có vẻ như những người đi bộ đang bị thương hoặc kiệt sức.

Và kèm theo tiếng bước chân là tiếng thở dốc, tiếng ho khan, và những lời lầm bầm không rõ nghĩa.

"Đó là những người tiến hóa thất bại," Trần Vọng nói, giọng anh trầm xuống.

"Virus đã đột biến não bộ của họ.

Họ mất lý trí, chỉ còn lại bản năng săn mồi và sự đau đớn."

Lâm Nhi gật đầu, cô từ từ di chuyển về phía góc khuất, nơi ánh sáng yếu nhất.

"Có bao nhiêu?"

"Ít nhất năm đến bảy người.

Có thể nhiều hơn."

Họ tiến vào nhà kho.

Trần Vọng nhìn qua khe hở.

Những con người đó trông như những xác sống.

Da họ xám xịt, mắt đỏ ngầu, và trên cơ thể họ mọc ra những khối u thịt mềm, nhầy nhụa, phát ra mùi thối rữa.

Đó là dấu hiệu của sự tiến hóa sai lệch.

Virus đã xâm nhập vào DNA, nhưng thay vì cải thiện, nó đã phá vỡ cấu trúc, tạo ra những quái vật nhân hình.

Một trong những kẻ đó dừng lại, ngửi không khí.

Mũi nó co giật, như một con chó đang đánh hơi.

Nó quay đầu về phía Trần Vọng và Lâm Nhi.

Thịt sống..." nó gào lên, giọng khàn đặc, vỡ vụn.

Lâm Nhi hít vào sâu, chuẩn bị bắn.

Nhưng Trần Vọng đưa tay ra, chặn cô lại.

Chúng không chết bằng đạn.

Chúng cần bị đốt cháy hoặc chặt đầu.

Và chúng ta không có đủ năng lượng cho một cuộc chiến."

"Vậy chúng ta làm gì?" Lâm Nhi hỏi, giọng căng thẳng.

"Chúng ta giả vờ chết," Trần Vọng đáp.

"Ngươi nằm xuống, đóng mắt, ngừng thở.

Tôi sẽ làm phần còn lại."

Trước khi Lâm Nhi kịp phản đối, Trần Vọng đã hành động.

Anh lấy một nắm đất bẩn và máu cũ trên sàn, bôi lên mặt và cổ mình.

Anh nằm xuống cạnh một đống xác sắt, cuộn tròn người, và bắt chước nhịp thở của một người đang ngủ say, hoặc chết.

Anh kiểm soát nhịp tim của mình, làm chậm nó xuống, làm giảm nhiệt độ cơ thể.

Đó là kỹ năng sinh tồn mà anh đã rèn luyện trong hàng nghìn lần mô phỏng trong đầu.

Những kẻ đột biến tiến vào.

Chúng đi loanh quanh, ngửi khắp nơi.

Một trong số chúng dừng lại ngay trước mặt Trần Vọng.

Trần Vọng nín thở.

Anh cảm nhận được hơi thở hôi thối của nó, gần như chạm vào mũi anh.

Con mắt đỏ ngầu của nó đảo quanh, tìm kiếm dấu hiệu sự sống.

Trần Vọng giữ nguyên tư thế.

Anh không cử động哪怕 một milimét.

Anh trở thành một phần của bóng tối, một phần của sự chết chóc.

Sau vài giây căng thẳng, con quái vật quay đi, tiếp tục tìm kiếm.

Nó không phát hiện ra anh.

Không phải vì anh giỏi ngụy trang, mà vì anh đã trở thành một phần của môi trường.

Anh đã hòa mình vào sự hủy diệt.

Lâm Nhi, nằm ở góc khuất, cũng đang giả vờ chết.

Cô nhìn chằm chằm vào trần nhà, mắt cô mở to, quan sát mọi chuyển động.

Cô không tin vào Trần Vọng, nhưng cô tin vào bản năng sinh tồn của mình.

Và bản năng đó đang bảo cô rằng, người đàn ông này không bình thường.

Những kẻ đột biến cuối cùng cũng rời đi, bị thu hút bởi mùi máu tươi từ một xác chết khác ở phía xa.

Nhà kho trở lại im lặng.

Trần Vọng vẫn nằm nguyên đó, chờ đợi cho đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất.

Chỉ khi đó, anh mới mở mắt ra.

Ánh mắt anh không còn yếu đuối.

Nó sắc bén, lạnh lùng, và đầy quyết tâm.

Anh nhìn về phía Lâm Nhi.

Cô cũng đã mở mắt, ánh mắt cô tràn đầy sự nghi ngờ và tò mò.

"Ngươi làm thế nào?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Thích nghi," Trần Vọng đáp.

"Và diễn xuất."

Anh đứng dậy, chùi sạch máu trên mặt.

Cơ thể anh vẫn đau, nhưng anh cảm thấy mạnh mẽ hơn.

Anh đã vượt qua thử thách đầu tiên.

Và anh biết, đây chỉ là khởi đầu.

***

Hôm sau, khi ánh sáng yếu ớt len lỏi vào nhà kho, Trần Vọng và Lâm Nhi bắt đầu di chuyển.

Họ không biết mình đang đi về đâu, nhưng họ biết rằng họ không thể ở lại đây.

Nồng độ độc tố đang tăng lên, và những kẻ đột biến sẽ quay lại.

Họ đi qua những con đường đổ nát, tránh xa những khu vực có nhiều xác chết.

Trần Vọng dẫn đường, dựa vào những dấu hiệu sinh học mà anh cảm nhận được.

Anh có thể "ngửi" được sự thay đổi trong thành phần không khí, cảm nhận được sự hiện diện của virus qua những rung động nhỏ trong cơ thể.

Đó là một giác quan mới, một giác quan của kẻ tiến hóa.

Lâm Nhi đi sau, luôn giữ khoảng cách an toàn.

Cô quan sát anh, tìm kiếm manh mối về bí ẩn của anh.

Nhưng Trần Vọng là một cuốn sách được khóa chặt.

Anh không tiết lộ gì, không nói gì thừa thãi.

Anh chỉ hành động, và hành động của anh luôn chính xác, luôn hiệu quả.

Họ đến một ngã tư.

Một bên là khu công nghiệp cũ, nơi mà mùi hóa chất nồng nặc bốc lên.

Bên kia là khu dân cư, nơi mà những ngôi nhà sụp đổ tạo thành những mê cung nguy hiểm.

"Nào con đường?" Lâm Nhi hỏi.

Trần Vọng dừng lại, nhìn về hai phía.

Anh nhắm mắt lại, lắng nghe.

Tiếng gió thổi qua những khe hở, tiếng động nhỏ của những sinh vật ẩn nấp, và cả tiếng vọng từ sâu trong lòng đất.

"Khu công nghiệp," anh nói.

"Ở đó có một nhà máy xử lý nước cũ.

Nếu may mắn, chúng ta có thể tìm thấy bộ lọc còn hoạt động."

"Ngươi làm sao biết?"

"Vì tôi đã tính toán," anh đáp.

"Và vì tôi cần nước sạch để duy trì sự sống.

Và để duy trì sự tỉnh táo."

Lâm Nhi nhìn anh, ánh mắt cô phức tạp.

Cô không hiểu anh, nhưng cô biết rằng, nếu cô muốn sống, cô phải đi cùng anh.

Họ bước vào khu công nghiệp.

Những tòa nhà nhà máy đồ sộ, từng là biểu tượng của sự thịnh vượng, giờ đây chỉ là những khối bê tông khổng lồ, bị bao phủ bởi những loại thực vật đột biến.

Cây cối ở đây không xanh, mà có màu tím sẫm, lá chúng cứng như kim loại, và gai nhọn như mũi tên.

Trần Vọng dẫn đường, tránh những bẫy tự nhiên và những sinh vật ẩn nấp.

Anh di chuyển nhẹ nhàng, như một bóng ma.

Lâm Nhi cố gắng bắt chước anh, nhưng cô vẫn để lại những dấu vết.

Tiếng bước chân của cô nặng nề, hơi thở của cô gấp gáp.

Đột nhiên, Trần Vọng dừng lại.

Anh giơ tay ra, ra hiệu cho Lâm Nhi im lặng.

"Nghe," anh thì thầm.

Từ phía trước, truyền đến tiếng gầm gừ低沉.

Không phải của con người, mà của một thứ gì đó lớn hơn, mạnh hơn.

"Quái thú," Trần Vọng nói.

Chúng ta phải đi vòng qua."

"Đi vòng qua mất thời gian," Lâm Nhi phản đối.

"Và thời gian là thứ chúng ta không có."

"Thời gian là thứ duy nhất chúng ta có," Trần Vọng đáp, giọng anh lạnh lùng.

"Và tôi không định tiêu tốn nó vào một cuộc chiến không cần thiết."

Anh quay lưng lại, dẫn cô đi theo một lối mòn hẹp, chạy dọc theo bức tường nhà máy.

Không khí ở đây ngột ngạt hơn, mùi hôi thối nồng nặc.

Nhưng Trần Vọng không hề nao núng.

Anh biết rằng, phía trước là sự sống, và phía sau là cái chết.

Khi họ đi sâu vào mê cung bê tông, Trần Vọng cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ.

Không phải trong cơ thể, mà trong tâm trí.

Những dòng mã gen trong đầu anh bắt đầu chạy nhanh hơn, phức tạp hơn.

Chúng đang giải mã một thứ gì đó.

Một thông điệp.

*...Thí nghiệm 001...

Hoàn thành giai đoạn 1...

Chuẩn bị cho giai đoạn 2...

Mục tiêu: Kiểm soát...

Hoặc bị tiêu diệt...*

Trần Vọng rùng mình.

Anh không biết thông điệp đó đến từ đâu, nhưng anh biết rằng, nó liên quan đến Tiêu Diêu.

Và nó liên quan đến số phận của cả thế giới.

Anh nhìn về phía trước, nơi ánh sáng yếu ớt le lói.

Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì.

Nhưng anh biết rằng, anh sẽ không bao giờ ngừng tìm kiếm sự thật.

Dù phải trả giá bằng mạng sống.

Và trong bóng tối sâu thẳm của nhà máy, một đôi mắt đỏ ngầu mở ra, nhìn chằm chằm vào họ.

Cuộc săn bắt, mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập