Chương 28

Cơn run rẩy của Lâm Nhi không phải vì sợ hãi thuần túy, mà là phản ứng sinh lý trước sự thay đổi áp suất không khí đột ngột.

Trần Vọng đứng giữa đám tàn tích của trung tâm nghiên cứu, máu đen đặc quánh đang từ các vết rách trên áo sơ mi cũ kỹ nhỏ xuống, hòa lẫn với đất ẩm mốc.

Nhưng điều khiến không khí trở nên nghẹt thở không phải là mùi thối rữa của xác thịt, mà là ánh mắt của những kẻ bao quanh anh.

Ba tên sinh vật đột biến Bậc 1 – những kẻ từng là bảo vệ trước đây – đang bao vây.

Cơ thể chúng sưng phồng, da thịt chuyển sang màu xám tro, gân xanh nổi lên như những con rắn độc.

Chúng không gầm rú.

Chúng im lặng, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Trần Vọng với sự tò mò thú vị, giống như một đứa trẻ quan sát một con bọ đang giãy giụa trong lòng bàn tay.

đã tiến hóa?" Một trong số chúng, kẻ có hàm răng chìa ra như nanh lợn, lên tiếng.

Giọng nói của nó khàn đặc, như hai tảng đá mài vào nhau.

"Máu đen...

nhưng nhịp tim vẫn chậm.

Không có dấu hiệu kích thích adrenaline."

Trần Vọng hít vào một hơi sâu.

Không khí ở đây chứa hàm lượng độc tố cao, nhưng phổi của anh đã thích nghi ở mức độ vi mô, lọc bỏ các hạt độc hại qua lớp niêm mạc dày đặc hơn bình thường.

Anh cố ý để vai sụp xuống, đầu cúi gằm, tạo dáng vẻ của một con thú bị thương nặng, kiệt sức và tuyệt vọng.

"Máu của anh ấy..." Kẻ thứ hai, cao lớn và có lớp da sừng hóa ở vai, bước tới.

"Ngửi có mùi...

Không phải mùi thịt thối.

Nó có mùi...

sắt và ozone."

Lâm Nhi nép sau một cột bê tông gãy, tay nắm chặt khẩu súng lục trống rỗng.

Cô nhìn Trần Vọng với ánh mắt phức tạp.

Trong mắt cô, anh là một con người yếu đuối, đang cố gắng che giấu nỗi sợ hãi bằng sự im lặng.

Cô không biết rằng, mỗi nhịp tim chậm rãi của anh là một phép tính chính xác về khoảng cách, tốc độ phản ứng và điểm yếu cấu trúc của kẻ thù.

Trần Vọng nhắm mắt lại.

Trong tâm trí anh, thế giới không phải là những đổ nát và mùi thối, mà là một mạng lưới dữ liệu màu xanh lá cây.

Anh thấy được dòng chảy máu trong cơ thể ba kẻ đột biến, thấy được sự co giãn của cơ bắp chúng, và quan trọng nhất, anh thấy được 'lỗi' trong hệ thống của chúng.

Chúng là Bậc 1.

Chúng đã mất đi phần lớn trí tuệ con người, nhưng bản năng săn mồi lại được khuếch đại gấp mười lần.

Tuy nhiên, sự tiến hóa của chúng chưa hoàn thiện.

Hệ thần kinh của chúng quá tải, dẫn đến phản ứng chậm hơn một chút so với tính toán lý thuyết.

Chỉ cần một phần giây.

"Đừng giết nó ngay," Kẻ thứ ba, nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, lên tiếng.

Nó đang dùng móng vuốt sắc như dao cạo để cào vào mặt đất, tạo ra những vết xước dài.

"Hãy xem nó chết như thế nào.

Sự sợ hãi làm thịt ngọt hơn."

Trần Vọng mở mắt.

Anh nhìn thẳng vào kẻ nhỏ bé.

Trong khoảnh khắc đó, anh không thấy sự hung bạo, mà thấy sự ngây thơ tàn nhẫn của một đứa trẻ chưa hiểu ý nghĩa của cái chết.

Anh khẽ run rẩy, một cử chỉ được kiểm soát hoàn hảo.

đừng," anh thì thầm.

Giọng nói của anh yếu ớt, đứt quãng.

"Tôi không muốn chết."

Ba kẻ đột biến dừng lại.

Chúng nhìn nhau, rồi phá lên cười.

Tiếng cười của chúng nghe như tiếng kim loại va vào nhau, chói tai và lạnh lẽo.

Sự đồng cảm giả tạo của Trần Vọng đã đánh trúng vào điểm mù của chúng: sự kiêu ngạo của kẻ mạnh.

Chúng nghĩ rằng anh đã đầu hàng, rằng anh là một con vật biết sợ.

Nhưng trong đầu Trần Vọng, một thông báo mới hiện lên, lạnh lẽo như băng: *Mục tiêu đã đánh giá thấp nạn nhân.

Cơ hội tấn công: 98%.*

**

Trần Vọng cảm nhận được ánh nhìn từ xa.

Anh không biết đó là Linh, nhưng anh cảm thấy một sự hiện diện quan sát.

Anh phớt lờ nó.

Bây giờ, anh chỉ tập trung vào ba kẻ trước mặt.

Kẻ nhỏ bé bước tới, móng vuốt hướng vào cổ Trần Vọng.

"Nào, hãy để tôi kết thúc nó nhanh chóng."

Trần Vọng nhắm mắt lại.

Anh hít vào.

Và trong khoảnh khắc đó, anh kích hoạt khả năng đặc biệt của mình: *Tăng tốc nhận thức*.

Thế giới xung quanh chậm lại.

Tiếng bước chân của kẻ nhỏ bé trở nên nặng nề, như đang di chuyển trong nước.

Trần Vọng thấy từng giọt mồ hôi rơi từ trán nó.

Anh thấy sự co giãn của cơ bắp chân nó.

Anh thấy điểm yếu: khớp gối, nơi lớp da sừng hóa chưa bao phủ hoàn toàn.

Anh không cần sức mạnh.

Anh cần sự chính xác.

Khi móng vuốt của kẻ nhỏ bé đến gần cổ anh, Trần Vọng đột ngột nhấc chân lên.

Không phải để chạy, mà để đá.

Cú đá nhắm thẳng vào khớp gối của kẻ thù.

*Crack.*

Tiếng xương gãy vang lên rõ ràng.

Kẻ nhỏ bé ngã xuống, gào thét.

Nhưng tiếng gào thét của nó lại là tín hiệu cho hai kẻ còn lại.

Chúng lao tới, nhanh như tia chớp.

Trần Vọng lăn người sang một bên, tránh cú tát của kẻ cao lớn.

Anh lăn vào bụi rậm, rồi bật dậy, chạy về phía kẻ có hàm răng nanh.

Anh không chạy trốn.

Anh chạy vào trung tâm của bẫy.

Lâm Nhi hét lên: "Trần Vọng!

Đừng!"

Cô không hiểu.

Cô thấy anh đang tự sát.

Nhưng Trần Vọng biết rằng, nếu anh chạy, anh sẽ bị đuổi theo.

Nếu anh đứng yên, anh sẽ bị giết.

Nhưng nếu anh dẫn chúng vào một địa hình hẹp, nơi sức mạnh của chúng không thể phát huy, anh sẽ có cơ hội.

Anh chạy vào một hành lang hẹp, nơi các ống nước vỡ nát nằm la liệt.

Hai kẻ đột biến đuổi theo, nhưng kích thước cơ thể phình to của chúng khiến chúng bị vướng víu.

Trần Vọng thì nhỏ gọn, linh hoạt.

Anh dừng lại ở cuối hành lang, quay lưng lại.

Hai kẻ đột biến đứng ở cửa, thở hồng hộc.

Chúng không thể vào sâu hơn vì vai quá rộng.

"Anh nghĩ anh thông minh sao?" Kẻ cao lớn gầm lên.

"Chúng ta sẽ phá tường!"

Trần Vọng mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Không," anh nói.

"Anh sẽ phá vỡ hệ thống ống nước phía trên đầu anh."

Anh nhìn lên.

Trên trần hành lang, một đường ống hơi áp lực cao đang rỉ nước.

Nó đã yếu đi sau nhiều ngày tiếp xúc với axit trong không khí.

Chỉ cần một cú va chạm mạnh...

Anh lấy một viên sỏi từ dưới đất, ném mạnh vào đường ống.

*Rắc.*

Đường ống vỡ.

Hơi nước nóng bỏng, áp lực cao, phun ra như một tia lửa.

Nó không giết chết chúng, nhưng nó làm chúng bối rối, đau đớn.

Da thịt của chúng chưa thích nghi với nhiệt độ cao.

Chúng lùi lại, gào thét.

Trần Vọng chạy qua khe hở giữa hai kẻ thù đang hoảng loạn.

Anh không quay lại.

Anh biết rằng, chúng sẽ đuổi theo.

Nhưng anh cũng biết rằng, chúng sẽ chậm hơn.

Và trong thế giới này, chậm hơn đồng nghĩa với cái chết.

**

Trần Vọng không dừng lại.

Anh chạy cho đến khi phổi anh đau nhói, cho đến khi cơ bắp anh tê liệt.

Anh tìm một nơi ẩn náu – một căn phòng kín, không cửa sổ, chỉ có một lối ra duy nhất.

Anh đóng cửa lại, khóa chặt.

Sau đó, anh trượt xuống nền nhà, dựa lưng vào tường.

Anh mở mắt.

Ánh mắt của anh không còn yếu đuối.

Nó sắc bén, lạnh lùng, và đầy tính toán.

Anh lấy ra một mảnh gương nhỏ từ túi áo.

Anh nhìn vào đó.

Gương mặt anh nhợt nhạt, nhưng không có vết thương nào nghiêm trọng.

Máu đen trên áo sơ mi chỉ là một thủ thuật.

Anh đã dùng một loại chất lỏng từ cơ thể một con thú nhỏ để giả mạo.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười đầy tự tin.

"Vừa xong," anh thì thầm.

"Tôi đã kiểm soát được tình thế."

Nhưng rồi, anh nhìn vào gương, và thấy một thứ khác.

Trong đôi mắt anh, có một chút gì đó...

trống rỗng.

Không phải sự lạnh lùng, mà là sự thiếu vắng của cảm xúc.

Anh không vui vì chiến thắng.

Anh không sợ hãi vì cái chết.

Anh nhớ lại thông điệp trong đầu: *Thí nghiệm 001...

Hoàn thành giai đoạn 1...*

Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh không phải là một con người đang cố gắng sống sót.

Anh là một công cụ.

Một thí nghiệm.

Và nếu vậy, thì mục tiêu của anh không phải là sống, mà là...

hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng nhiệm vụ gì?

Và ai là người đưa ra nhiệm vụ đó?

Anh nhìn ra cửa sổ nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt lóe lên.

Anh thấy bóng dáng của Tiêu Diêu, đứng xa xa, nhìn về phía anh.

Tiêu Diêu không di chuyển.

Anh chỉ đứng đó, như một vị thần quan sát thế giới của mình.

Trần Vọng nắm chặt tay.

Anh không biết Tiêu Diêu có thấy anh không.

Nhưng anh biết rằng, cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không chỉ giả vờ yếu.

Anh sẽ trở thành kẻ săn mồi.

Trong bóng tối, một tiếng động nhỏ vang lên.

Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu anh.

Một tiếng bíp.

Nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng.

*Giai đoạn 2 bắt đầu.*

Trần Vọng nhắm mắt lại.

Anh không biết giai đoạn 2 là gì.

Nhưng anh biết rằng, anh sẽ không bao giờ ngừng tìm kiếm sự thật.

Dù phải trả giá bằng linh hồn.

Và trong bóng tối sâu thẳm của căn phòng, một đôi mắt đỏ ngầu mở ra, nhìn chằm chằm vào anh.

Không phải của một con thú.

Mà của chính anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập