Chương 29

Trần Vọng không rút vũ khí.

Thay vào đó, anh ta cố tình để vai trái chùng xuống, tạo dáng như vừa bị thương nặng trong trận hỗn loạn trước đó.

Hơi thở của anh ta trở nên gấp gáp, tiếng ho khan vang lên khô khốc — một diễn xuất hoàn hảo của một nạn nhân kiệt sức.

Máu đen sệt sệt, thực chất là dịch nhớt từ tuyến phòng vệ của một con nhện đột biến nhỏ mà anh đã chôn cất vội vàng dưới lớp bụi, đang nhỏ giọt từ góc miệng anh.

Mỗi giọt máu rơi xuống sàn bê tông nứt nẻ đều phát ra tiếng "tách" nhẹ, nhưng trong tai Trần Vọng, đó là nhịp đếm của một bản giao hưởng sự sống và cái chết.

Lưu Phong nghi ngờ.

Tên này quá bình tĩnh.

Nhưng mùi máu tanh tưởi và ánh mắt hoảng loạn giả tạo của Vọng đã đánh lừa bản năng săn mồi của hắn.

Lưu Phong, một kẻ tiến hóa sơ khai thuộc dòng "Săn Mồi", có khứu giác nhạy bén gấp mười lần người thường.

Hắn ngửi thấy mùi sợ hãi, mùi tuyệt vọng, và cả mùi của một cơ thể đang dần sụp đổ.

Tuy nhiên, có một thứ gì đó khác, một mùi hương kim loại lạnh lẽo ẩn sâu dưới lớp mùi máu, khiến lông mày hắn nhíu lại.

Đó không phải là mùi của một con mồi dễ bắt.

Đó là mùi của một cái bẫy chưa được kích hoạt.

ngươi không sao chứ?" Lưu Phong hỏi, giọng khàn đặc, tay vẫn giữ chặt cây rìu sắt gỉ sét.

Hắn tiến lại gần, bước chân nặng nề, mỗi bước đi đều làm rung chuyển lớp bụi dày trên sàn.

Hắn muốn kiểm tra xem vết thương trên vai Vọng có thực sự nghiêm trọng hay không.

Nếu đó là thật, hắn có thể dễ dàng kết liễu đối thủ và thu thập mẫu máu để kích thích quá trình tiến hóa tiếp theo.

Nếu đó là giả...

thì hắn sẽ phải đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều.

Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ khẽ run rẩy, đôi mắt mở to, đồng tử co lại thành một đường đen nhỏ.

Anh đang quan sát Lưu Phong như một nhà khoa học quan sát một vi khuẩn dưới kính hiển vi.

Anh ghi nhận nhịp đập của mạch máu cổ Lưu Phong, tốc độ co giãn của cơ bắp tay, và sự thay đổi màu sắc da thịt khi ánh sáng yếu ớt chiếu vào.

Tất cả những dữ liệu này được lưu trữ trong bộ nhớ của anh, phân tích và sắp xếp theo thứ tự ưu tiên.

Anh không sợ hãi.

Anh đang tính toán.

Và trong thế giới này, kẻ nào nắm được thông tin, kẻ đó nắm được quyền lực.

***

Cảm giác đau đớn từ vết cắt giả tạo kích hoạt hệ thần kinh giao cảm của Vọng.

Tim đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể đang huy động toàn bộ năng lượng dự trữ.

Đây là lúc "Time Decay" (Sự Suy Thoái Theo Thời Gian) của môi trường va chạm với cơ chế tiến hóa của anh ta.

Không khí trong phòng đã trở nên đặc quánh, mang theo mùi ozone và mùi thối rữa của xác chết phân hủy.

Mỗi lần hít thở, phổi của Vọng đều cảm thấy như bị đốt cháy bởi axit loãng.

Nhưng anh không thở ra.

Anh giữ hơi trong lồng ngực, để cho oxy khan hiếm được phân phối tối ưu đến não bộ và các cơ quan quan trọng.

Cơ thể anh, ở cấp độ Bậc 0, vẫn còn là một con người bình thường.

Nhưng bên trong, những thay đổi vi mô đang diễn ra.

Tế bào gốc của anh đang phản ứng với độc tố trong không khí, không phải bằng cách chết đi, mà bằng cách thích nghi.

Chúng hấp thụ các phân tử độc hại, phân rã chúng thành các thành phần vô hại, và sử dụng năng lượng giải phóng để củng cố màng tế bào.

Quá trình này cực kỳ chậm chạp và đau đớn, giống như việc uống axit và hy vọng nó sẽ biến thành nước.

Nhưng Trần Vọng không quan tâm đến đau đớn.

Với anh, đau đớn chỉ là một tín hiệu, một chỉ số cho thấy cơ thể đang hoạt động.

Anh nhớ lại những gì Linh từng nói: *"Tiến hóa không phải là một món quà, Trần Vọng.

Nó là một cái giá.

Và cái giá đó luôn được trả bằng máu và nước mắt."* Linh, với tư cách là một bác sĩ phẫu thuật, luôn nhìn nhận sự sống qua lăng kính của khoa học lạnh lùng.

Cô tin rằng con người có thể đảo ngược quá trình tiến hóa, trở lại trạng thái ban đầu, trong sạch và thuần khiết.

Nhưng Trần Vọng biết rằng đó là một ảo tưởng.

Virus không phải là một lỗi hệ thống.

Nó là một tính năng.

Và anh, là một phần của tính năng đó.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Da thịt trắng bệch, tĩnh mạch nổi rõ dưới lớp da mỏng.

Anh cảm thấy sức mạnh đang chảy trong huyết quản, không phải là sức mạnh của một siêu nhân, mà là sức mạnh của sự kiểm soát.

Anh kiểm soát nhịp thở, kiểm soát nhịp tim, và quan trọng nhất, anh kiểm soát cảm xúc.

Trong khi những người khác hoảng loạn, sợ hãi, và tuyệt vọng, anh lại tĩnh lặng.

Sự tĩnh lặng đó là vũ khí mạnh nhất của anh.

Nó cho phép anh nhìn thấy những gì người khác bỏ lỡ.

***

Bên ngoài cửa kính vỡ, bầu trời màu đỏ cam thẫm dần chuyển sang tím sẫm.

Mỗi giây trôi qua, nồng độ độc tố trong không khí tăng lên 0.5%.

Lưu Phong bắt đầu cảm thấy chóng mặt.

Hơi thở của hắn nặng nề hơn, mắt đỏ ngầu.

Hắn không hiểu tại sao Vọng lại bình tĩnh đến mức kỳ lạ.

Hắn nhìn Vọng, người vẫn đang dựa vào tường, vẻ mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt lại sáng lên một cách đáng sợ.

Đó không phải là ánh mắt của một người sắp chết.

Đó là ánh mắt của một kẻ đang chờ đợi khoảnh khắc hoàn hảo để ra đòn.

"Ngươi..." Lưu Phong gằn răng, giọng nói của hắn trở nên khàn hơn, như thể có sạn sỏi trong cổ họng.

Hắn cảm thấy cơ bắp mình đang cứng lại, một phản ứng tự nhiên của cơ thể trước căng thẳng và độc tố.

Da thịt hắn bắt đầu đổi màu, chuyển từ màu da bình thường sang một sắc thái xám xanh, cứng như đá.

Đây là khả năng đột biến sơ khai của dòng "Săn Mồi": *Da thép*.

Nó không làm hắn trở nên bất khả chiến bại, nhưng nó đủ để chống lại những đòn tấn công vật lý thông thường.

Hắn nghĩ rằng mình đã tìm ra điểm yếu của Vọng.

Hắn nghĩ rằng Vọng chỉ là một con người bình thường, dễ bị tổn thương và yếu đuối.

Trần Vọng quan sát sự thay đổi trên cơ thể Lưu Phong.

Anh thấy các mạch máu trên cánh tay Lưu Phong phình to, màu tím sẫm, như những con rắn nhỏ đang bò dưới da.

Anh thấy mồ hôi chảy ra từ trán hắn, nhưng không phải mồ hôi bình thường, mà là một chất nhờn dính, có mùi hôi thối.

Đó là dấu hiệu của sự suy thoái.

Cơ thể Lưu Phong đang cố gắng thích nghi với môi trường độc hại, nhưng nó đang làm quá sức.

Các tế bào của hắn đang chết đi hàng loạt, thay thế bằng các tế bào mới, cứng hơn, nhưng cũng kém linh hoạt hơn.

"Ngươi không hiểu," Trần Vọng thì thầm, giọng nói của anh nhẹ nhàng, như một cơn gió thoảng qua.

"Tiến hóa không phải là về sức mạnh.

Nó là về sự thích nghi.

Và ngươi...

ngươi đang thích nghi sai hướng."

Lưu Phong gầm lên, một tiếng gầm đầy giận dữ và tuyệt vọng.

Hắn không nghe thấy những gì Vọng nói.

Hắn chỉ thấy một con mồi yếu đuối đang đứng trước mặt mình.

Hắn vung rìu lên, chuẩn bị cho một đòn chí mạng.

Hắn tin rằng mình sẽ thắng.

Hắn tin rằng mình là kẻ mạnh nhất trong căn phòng này.

Nhưng anh không biết rằng, trong thế giới này, niềm tin mù quáng là kẻ thù nguy hiểm hơn bất kỳ con quái vật nào.

***

Đỉnh điểm xảy ra khi Lưu Phong, trong tuyệt vọng, kích hoạt khả năng đột biến sơ khai của mình: *Da thép*.

Làn da hắn chuyển sang màu xám xanh, cứng như đá.

Hắn định dùng sức mạnh thuần túy để nghiền nát bàn tay Vọng.

Nhưng Vọng không chống cự.

Anh ta *nhượng bộ*.

Vọng đưa tay mình vào đúng điểm yếu duy nhất của cơ chế *Da thép*: khớp nối giữa cổ tay và cẳng tay.

Nơi mà lớp da cứng gặp lớp da mềm, nơi mà sự linh hoạt cần thiết cho chuyển động tạo ra một khe hở nhỏ bé.

Lưu Phong không nhận ra.

Hắn chỉ tập trung vào sức mạnh của mình, vào khả năng phá hủy của mình.

Hắn nghĩ rằng Vọng đang sợ hãi, đang cố gắng né tránh.

Nhưng Vọng không né.

Anh chủ động tiến vào phạm vi tấn công của Lưu Phong.

Khi lưỡi rìu của Lưu Phong lao xuống, Vọng nghiêng người một cách tinh tế, chỉ vừa đủ để tránh bị chém trúng.

Lưỡi rìu cắt qua không khí, tạo ra một luồng gió mạnh, làm bay lên lớp bụi trên sàn.

Trong khoảnh khắc đó, Vọng đưa tay phải của mình ra, nắm chặt lấy cổ tay Lưu Phong.

Không phải để giữ, mà để *đâm*.

Một chiếc kim tiêm nhỏ, bằng kim loại đặc biệt, được giấu trong lòng bàn tay Vọng, lao vào khớp nối của Lưu Phong.

Không có tiếng động.

Không có ánh sáng.

Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo, sắc bén, xuyên qua lớp da cứng và đi thẳng vào dây thần kinh chính của Lưu Phong.

Lưu Phong chết lặng.

Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hắn cảm thấy một cơn đau dữ dội, không phải từ vết thương, mà từ bên trong.

Chất độc trong ống tiêm, một loại enzyme phân hủy protein do Trần Vọng tự tổng hợp từ các mô của những con thú đột biến, bắt đầu phá vỡ cấu trúc cơ bắp của hắn.

Cơ bắp của Lưu Phong co rút, cứng đờ, và sau đó là tê liệt.

Hắn ngã xuống, rìu rơi khỏi tay, va chạm với sàn nhà với một tiếng "ầm"沉闷.

Trần Vọng đứng dậy, chỉnh lại áo sơ mi.

Anh nhìn xuống cơ thể đang co giật của Lưu Phong.

Anh không cảm thấy gì.

Không có sự hả hê, không có sự thương hại.

Anh chỉ thấy một bộ dữ liệu mới.

Anh rút ống tiêm ra, nhìn vào lượng máu còn lại trong ống.

Nó đang chuyển màu, từ đỏ tươi sang đen sẫm.

Đó là dấu hiệu của sự nhiễm độc.

Và cũng là dấu hiệu của sự sống.

***

Vọng rút ống tiêm ra, nhìn đống máu đỏ thẫm trong ống kính.

Nó không bình thường.

Nó đang *rực rỡ* dưới ánh sáng yếu ớt, như thể chứa đựng một nguồn năng lượng sống mãnh liệt.

Những tia sáng nhỏ li ti, màu xanh lam, nhảy múa trong giọt máu, như những ngôi sao trong đêm tối.

Trần Vọng nhíu mày.

Anh chưa từng thấy hiện tượng này trước đây.

Virus tiến hóa thường chỉ làm cho máu trở nên đen sẫm, độc hại.

Nhưng giọt máu này...

nó đang phát sáng.

Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía xa.

Không phải tiếng thét của người, cũng không phải tiếng gầm của quái vật.

Đó là tiếng...

*tiếng hát*.

Một giọng hát nữ, trong trẻo, ngân nga một bản nhạc không tên.

Giọng hát đó vang lên từ phía những tòa nhà đổ nát, nơi mà ánh sáng mặt trời không thể chiếu tới.

Nó vang lên trong bóng tối, trong sự im lặng chết chóc của thành phố.

Trần Vọng nhìn về phía tiếng hát.

Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức.

Anh nhớ lại thông điệp trong đầu: *Giai đoạn 2 bắt đầu.* Và giờ, anh hiểu.

Giai đoạn 2 không phải là về sự sống sót.

Nó là về sự *tiết lộ*.

Anh nhìn vào đôi mắt của chính mình trong gương vỡ trên sàn.

Đôi mắt đỏ ngầu, không còn là của một con người.

Chúng là đôi mắt của một kẻ quan sát, một kẻ thí nghiệm, và có lẽ...

một kẻ săn mồi.

Anh mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy tính toán.

Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không chỉ giả vờ yếu.

Anh sẽ trở thành kẻ săn mồi.

Trong bóng tối sâu thẳm của căn phòng, một đôi mắt đỏ ngầu mở ra, nhìn chằm chằm vào anh.

Không phải của một con thú.

Mà của chính anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập