Chương 30

Trần Vọng không chạy.

Hắn biết rằng mùi máu tươi pha lẫn chất dịch tế bào bị hủy diệt của Lưu Phong là một ngọn hải đăng thu hút sự chú ý.

Thay vì trốn, hắn làm một điều điên rồ: hắn cào xé áo quần, tự gây ra những vết thương nông trên da thịt để máu chảy ra, hòa lẫn với mùi hôi thối của xác Lưu Phong đang phân rã nhanh chóng dưới ánh nắng gay gắt.

Da thịt hắn nứt nẻ, nhưng không phải do bệnh tật, mà là do sự chủ đích.

Hắn muốn mình trông giống như một kẻ vừa trải qua một cuộc đấu tay đôi khốc liệt và thảm hại, một nạn nhân còn sống sót nhờ vào sự may mắn chứ không phải sức mạnh.

Hắn ngồi xuống, dựa lưng vào bức tường bê tông vỡ nát, thở hổn hển một cách kịch tính.

Mồ hôi trộn lẫn với máu chảy ròng ròng trên má, tạo thành những vệt bẩn thỉu.

Tim hắn đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là nhịp đập của một cỗ máy đang được tinh chỉnh để phát ra tín hiệu yếu ớt.

Hắn đóng một phần hai mắt, để lộ sự mệt mỏi và tuyệt vọng.

Trong đầu, những dòng dữ liệu chạy vun vút, phân tích từng phản ứng sinh học của cơ thể.

Sự giả vờ này không chỉ là diễn xuất; nó là một lớp ngụy trang sinh học hoàn hảo.

Nếu ai đó nhìn thấy hắn lúc này, họ sẽ thấy một con vật bị thương, dễ bị tổn thương, và quan trọng nhất — vô hại.

Linh Tâm xuất hiện từ phía sau đống đổ nát, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy cẩn trọng.

Cô gái ấy cầm một cây gậy sắt rỉ sét, mắt sáng ngời nhưng thiếu đi sự tỉnh táo của người lớn.

Cô nhìn thấy Trần Vọng, khuôn mặt tái đi vì shock.

"Trần Vọng!

Em đã tìm anh khắp nơi!" Giọng cô run rẩy, nhưng trong ánh mắt lại có một tia tò mò kỳ lạ.

Cô không hiểu tại sao máu của anh lại có mùi khác biệt, ngọt ngào và nồng nàn hơn mùi máu người bình thường.

Cô tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh hắn, tay run run chạm vào vết thương trên vai hắn.

"Đừng chạm vào," Trần Vọng nói, giọng khàn đặc, yếu ớt.

Hắn rùng mình giả tạo, như thể bị đau đớn tột cùng.

"Máu của tôi...

Đừng để nó dính vào da em, Linh Tâm.

Nó sẽ ăn mòn em."

Linh Tâm lùi lại, mắt mở to.

Nhưng anh vẫn sống..."

"Sống sót là một quá trình chậm chạp của cái chết," Trần Vọng đáp, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định.

Hắn đang kiểm soát từng cử động cơ mặt, đảm bảo không lộ ra bất kỳ dấu hiệu nào của sự tỉnh táo hay tính toán.

Hắn cần cô ấy tin rằng hắn là một gánh nặng, một người cần được bảo vệ.

Chỉ khi họ coi hắn là con mồi, hắn mới có thể quan sát họ mà không bị nghi ngờ.

Đây là nguyên tắc đầu tiên của sự sinh tồn trong thế giới mới: kẻ yếu nhất mới là kẻ được phép quan sát tự do.

Khi bóng tối che khuất thân hình Vọng, hắn mở mắt.

Đôi mắt không còn màu đen thuần khiết nữa, mà hiện lên một vệt đỏ ngầu hằn ngang mống mắt – dấu hiệu của hệ tuần hoàn máu được tăng cường đột ngột.

Cảm giác "đột phá" không phải là luồng năng lượng ấm áp như trong truyện kiếm hiệp, mà là một cơn đau dữ dội, như thể từng tế bào trong cơ thể hắn đang bị xé toạc và tái cấu trúc lại.

Xương cốt hắn phát ra tiếng lách cách, những sợi cơ co lại, dày lên và săn chắc hơn.

Da thịt hắn trở nên thô ráp, xuất hiện những mảng vảy nhỏ li ti, cứng như kim loại, che phủ các khu vực trọng yếu.

Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Không khí vào phổi không còn trong lành nữa.

Nó có vị kim loại, chua loét, như thể hắn đang hít thở hơi thở của một xác chết khổng lồ.

Đây là dấu hiệu của sự tiến hóa Bậc 1: Thích nghi với môi trường độc hại.

Hệ miễn dịch của hắn đang sản xuất ra các enzyme đặc biệt để phân giải độc tố trong máu.

Nhưng quá trình này tiêu tốn một lượng năng lượng khổng lồ.

Hắn cảm thấy đói.

Một cơn đói khủng khiếp, không chỉ là đói thức ăn, mà là đói sinh khối.

Hắn cần protein, cần lipid, cần những gì cần thiết để duy trì cỗ máy sinh học mới này.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay dài ra, móng tay trở nên sắc nhọn, đen bóng như obsidian.

Hắn thử bẻ cong ngón tay cái.

Khớp xương kêu lên một tiếng nhỏ, nhưng không đau.

Ngược lại, nó mang lại cảm giác kiểm soát tuyệt đối.

Hắn có thể bẻ gãy cổ một con người bằng một cử chỉ nhẹ nhàng.

Nhưng hắn không làm.

Hắn giấu bàn tay đó vào trong lòng áo, che đi sự biến dạng.

Nếu ai đó thấy được đôi tay này, họ sẽ không coi hắn là đồng loại nữa.

Họ sẽ coi hắn là quái vật.

Và quái vật luôn bị săn lùng.

Linh Tâm vẫn ngồi đó, canh giữ cho hắn.

Cô không ngủ.

Cô cứ nhìn chằm chằm vào hắn, như thể muốn đọc lấy bí mật từ đôi mắt đang nhắm nghiền của hắn.

"Anh à," cô thì thầm, giọng vang vọng trong sự im lặng chết chóc.

"Tại sao anh lại lạnh lùng đến vậy?

Ngay cả khi chết, anh cũng không khóc."

Trần Vọng không đáp.

Hắn đang tập trung vào sự thay đổi trong não bộ của mình.

Tuyến tùng đang giãn nở, giải phóng ra một lượng lớn hormone stress và adrenaline.

Hắn có thể nghe thấy nhịp tim của Linh Tâm từ khoảng cách ba mét.

Hắn có thể ngửi thấy mùi mồ hôi lo lắng trên da cô.

Đây là sự tiến hóa của giác quan.

Nhưng cùng với đó, sự đồng cảm đang bị bào mòn.

Hắn cảm thấy khó khăn hơn khi liên kết với cảm xúc của người khác.

Hắn đang trở thành một kẻ quan sát lạnh lùng, một cỗ máy thu thập dữ liệu.

Và đó là điều hắn muốn.

Cảm xúc là điểm yếu.

Trong thế giới này, điểm yếu là cái chết.

Đồng hồ sinh học của Vọng báo hiệu đã qua 6 giờ kể từ khi thảm họa bắt đầu.

Theo quy luật "Time Decay" (Suy Giảm Theo Thời Gian), nồng độ độc tố trong không khí khu vực này đã tăng 15%.

Những người chưa tiến hóa nếu ở lại đây lâu hơn nữa sẽ bắt đầu xuất hiện triệu chứng hoại tử da.

Nhóm Thợ Săn, những kẻ đã từng thống trị khu vực này, giờ đây đang panik.

Họ không hiểu tại sao không khí lại trở nên nặng nề, tại sao da thịt họ lại ngứa ngáy và xuất hiện những đốm đen.

Họ nghĩ đó là bệnh truyền nhiễm.

Họ không biết đó là sự trừng phạt của tự nhiên.

Trần Vọng mở mắt, nhìn thấy hai bóng dáng lao tới.

Đó là hai tên lính canh của nhóm Thợ Săn, trang bị những thanh dao rựa thô sơ.

Chúng không còn là con người nữa.

Da chúng sần sùi, mắt đỏ ngầu, răng nanh nhô ra khỏi hàm.

Chúng đã tiến hóa, nhưng là sự tiến hóa sai lầm.

Chúng trở thành những con thú hoang dã, mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng sát hại.

"Con mồi!" Một trong chúng gầm lên, giọng khàn khàn như tiếng sỏi va vào nhau.

Chúng không quan tâm đến việc Trần Vọng có bị thương hay không.

Chúng chỉ cần sinh khối.

Chúng cần thịt để tiếp tục sự biến dạng của mình.

Trần Vọng vẫn ngồi đó, vẻ mặt kinh hoàng.

Hắn lùi lại, dựa sát vào tường, tay run rẩy đưa lên che chắn.

Hắn hô hấp gấp gáp, tạo ra tiếng khò khè đáng sợ.

Hắn đang diễn vai một con vật bị dồn vào chân tường.

Hắn cần chúng tiến lại gần.

Hắn cần chúng nghĩ rằng hắn là một bữa ăn dễ dàng.

Linh Tâm đứng dậy, cầm cây gậy sắt lên, nhưng tay cô run rẩy.

Cô nhìn những con quái vật, rồi nhìn xuống Trần Vọng.

"Anh chạy đi!" cô hét lên.

Nhưng Trần Vọng không chạy.

Hắn không thể chạy.

Nếu hắn chạy, hắn sẽ lộ ra tốc độ và sức mạnh thực sự.

Hắn phải ở lại.

Hắn phải chiến đấu, nhưng phải chiến đấu như một kẻ yếu đuối đang tuyệt vọng.

Hai tên lính canh lao tới, lưỡi dao lóe sáng.

Vọng không né.

Hắn ngã xuống đất, cuộn tròn người, bảo vệ đầu và cổ – tư thế phòng thủ bản năng nhất của một con vật bị đe dọa.

Nhưng ngay khi lưỡi dao của tên thứ nhất chém xuống, Vọng đã di chuyển.

Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự *co giãn* của các cơ bắp đã được tăng cường.

Hắn lăn người sang một bên, tránh được lưỡi dao, đồng thời dùng chân đá vào khớp gối của kẻ tấn công.

Một tiếng *rắc* giòn vang lên.

Khớp gối của tên lính canh vỡ vụn.

Hắn gào thét, ngã nhào xuống đất.

Tên thứ hai hoảng sợ, quay lại, nhưng Trần Vọng đã ở ngay sau lưng hắn.

Hắn không dùng móng vuốt.

Hắn dùng tay không, bóp chặt lấy cổ họng của tên lính canh.

Da thịt của hắn cứng như thép, siết chặt lấy khí quản của đối thủ.

Tên lính canh giãy giụa, nhưng không thể thở.

Mắt hắn trợn ngược, da mặt tím tái.

Chỉ trong ba giây, hắn ngừng giãy giụa.

Trần Vọng thả xác hắn ra.

Hắn không nhìn vào cái xác.

Hắn quay sang nhìn Linh Tâm.

Cô gái ấy đang nhìn hắn với ánh mắt đầy sợ hãi và kinh tởm.

anh làm gì vậy?" cô lắp bắp.

"Anh tự vệ," Trần Vọng nói, giọng vẫn run rẩy, nhưng ánh mắt đã lạnh đi.

"Hắn định giết em.

Anh không có lựa chọn."

Linh Tâm lùi lại, nhìn hắn như thể hắn là một người lạ.

Cô không hiểu.

Cô không hiểu tại sao một người yếu đuối như anh lại có thể giết chết một con quái vật như vậy.

Cô không hiểu tại sao máu của anh lại phát sáng.

Cô không hiểu tại sao anh lại lạnh lùng đến vậy.

Sự ngây thơ của cô đang bị xé toạc, thay thế bằng sự nghi ngờ và sợ hãi.

Và đó là điều Trần Vọng muốn.

Khi họ sợ hãi, họ sẽ nghe lời.

Khi họ nghi ngờ, họ sẽ tuân thủ.

Vọng lê bước vào bóng tối của tòa nhà đổ nát.

Cơ thể hắn bắt đầu phục hồi hoàn toàn, nhưng tâm trí thì không.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay dài hơn, móng vuốt sắc nhọn hơn, da thịt dai hơn.

Hắn nhớ lại cảm giác khi bẻ gãy khớp gối tên lính.

Không có sự thỏa mãn, không có sự căm hận.

Chỉ có sự lạnh lùng.

Hắn đã giết một sinh vật.

Hắn đã tiêu thụ sinh khối.

Hắn đã tiến hóa.

Nhưng có thứ gì đó thay đổi trong đầu hắn.

Một giọng nói, nhỏ bé, vang lên trong tâm trí.

Không phải là giọng của anh.

Đó là giọng của một thực thể khác.

Một thực thể đang quan sát từ bên trong.

*"Thử nghiệm 30 hoàn thành.

Chủ thể đã thích nghi với áp lực xã hội và môi trường.

Mức độ kiểm soát cảm xúc: 98%.

Mức độ nguy hiểm tiềm tàng: Cao.

Tiếp tục quan sát."*

Trần Vọng dừng bước.

Hắn nhìn lên bầu trời tối đen, nơi những vì sao không còn tỏa sáng nữa.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười mỏng manh, đầy bí ẩn.

Hắn biết rằng mình không đơn độc.

Hắn biết rằng có ai đó, hoặc thứ gì đó, đang theo dõi hắn.

Và hắn cũng biết rằng, cuộc chơi này mới chỉ bắt đầu.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là thí nghiệm.

Và thí nghiệm này sẽ không kết thúc cho đến khi hắn tìm ra nguồn gốc của sự hủy diệt.

Hắn quay lại, nhìn về phía Linh Tâm.

Cô vẫn đứng đó, run rẩy trong bóng tối.

Hắn tiến lại gần, đặt tay lên vai cô.

"Em ổn chứ?" hắn hỏi, giọng dịu dàng, nhưng ánh mắt thì lạnh như băng.

Linh Tâm gật đầu, nhưng nước mắt chảy dài trên má.

Cô không biết rằng, từ giây phút này, cô không còn là một người bạn.

Cô là một phần của thí nghiệm.

Và Trần Vọng sẽ không để cô chết, cho đến khi cô hoàn thành vai trò của mình.

Trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt đỏ ngầu mở ra, nhìn chằm chằm vào anh.

Không phải của một con thú.

Mà của chính anh.

Và trong sâu thẳm tâm trí, một cánh cửa đang dần mở ra, hé lộ những bí mật kinh hoàng về nguồn gốc của virus, và về chính bản thân hắn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập