Chương 31

Tiếng gầm của con thú Bậc 2 — một sinh vật biến dạng với lớp da sần sùi như đá lửa và hàm răng xoắn ốc — làm rung chuyển nền bê tông nứt nẻ của trạm kiểm dịch cũ.

Trần Vọng cố ý để chân mình run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra dù thân nhiệt nội tạng của hắn đang tăng cao do quá trình chuyển hóa năng lượng.

Hắn sụp xuống quỳ, ôm chặt lấy chiếc túi y tế rách nát như thể đó là lá chắn duy nhất chống lại tử thần.

Linh Tâm nép sát vào người hắn, ánh mắt hoảng loạn quét qua những bóng tối đang bao vây lối vào.

Cô không biết rằng đôi tay đang nắm chặt lấy vai cô ấy đang ẩn chứa sức mạnh đủ để bẻ gãy xương sống của con quái vật kia trong một tích tắc.

Trần Vọng hít thở gấp gáp, giả vờ kinh hãi khi một mảnh văng từ trần nhà rơi xuống gần chân hắn.

Hắn rụt lại, va đập vào tường với một tiếng động rõ ràng, đủ để khẳng định sự yếu đuối của mình trước mắt mọi người.

"Anh Vọng, chúng ta phải chạy!" Linh Tâm hét lên, giọng nói vỡ vạc vì sợ hãi.

Cô kéo tay hắn, nhưng sức kéo của cô yếu ớt như con bươm bướm trước cơn bão.

Trần Vọng lắc đầu, nước mắt giả tạo lăn dài trên má.

"Chân tôi...

tôi không thể cử động được.

Nó đã cắn vào gân kheo tôi từ lúc trước." Lời nói dối trôi chảy tự nhiên, không hề có sự do dự.

Hắn nhớ lại cú cắn giả tạo mà hắn tự gây ra cho chính mình ba ngày trước, vết thương đã lành lại hoàn toàn nhờ vào tốc độ tái tạo tế bào ở Bậc 1, nhưng mùi máu khô còn sót lại vẫn đủ để đánh lừa khứu giác thính nhạy của kẻ thù.

Lý Cường, người dẫn đầu nhóm sinh tồn tạm thời này, quay lại với vẻ mặt đầy bất lực.

Hắn là một cảnh sát tiền nhiệm, cơ bắp săn chắc nhưng tinh thần đang ở bờ vực sụp đổ.

"Vọng, đừng lo.

Chúng ta sẽ bảo vệ em.

Nhưng em phải cố gắng đứng dậy.

Quái vật Bậc 2 không chờ đợi ai cả."

Trần Vọng nhìn Lý Cường với ánh mắt biết ơn giả dối.

Trong đầu hắn, một dòng dữ liệu lạnh lùng chạy qua: *Đối tượng Lý Cường.

Mức độ can đảm: Thấp.

Khả năng lãnh đạo: Kém.

Xác suất sống sót trong 10 phút tới: 12%.* Hắn không quan tâm đến con số đó.

Hắn chỉ cần Lý Cường và những người khác tồn tại đủ lâu để làm mồi nhử, hoặc tốt hơn nữa, là tấm khiên thịt cho hắn thu thập dữ liệu.

Hắn cố gắng đứng dậy, chân phải kịch lại kịch liệt, ngã đè lên Linh Tâm.

Tiếng khóc của cô gái trẻ vang lên, nhưng Trần Vọng không hề động lòng.

Hắn chỉ thấy đó là một phản ứng sinh học bình thường của một não bộ chưa được tiến hóa đầy đủ.

Sự yếu đuối của hắn không phải là khuyết điểm, mà là một lớp vỏ bọc hoàn hảo, một cái bẫy vô hình khiến kẻ thù và cả đồng minh đều hạ thấp cảnh giác.

Và trong sự hạ thấp cảnh giác đó, hắn có thể quan sát, phân tích, và chuẩn bị cho bước đi tiếp theo.

Trong khi Lý Cường và hai thành viên khác cầm cự ở lối vào, che chắn cho Vọng và hai người còn lại — một nữ y tá tên Mai và một thanh niên bị thương tên Kiệt — lùi sâu vào bên trong trạm kiểm dịch, Vọng dẫn đường vào khu vực kho lưu trữ dữ liệu.

Cảnh tượng bên trong là một sự tương phản kinh hoàng: những giá kệ kim loại gỉ sét xếp chồng lên nhau như những xác chết khổng lồ, và giữa chúng là những màn hình máy tính cũ kỹ, vẫn còn nhấp nháy ánh sáng xanh mờ ảo nhờ nguồn điện dự trữ khẩn cấp.

Linh Tâm đi sát phía sau, tay cầm cây đèn pin run rẩy.

Ánh sáng quét qua những hồ sơ bụi bặm, chiếu rọi lên những con số và biểu đồ đã phai màu.

Trần Vọng dừng lại trước một tủ sắt nặng, khóa điện tử của nó đã bị phá vỡ.

Hắn mở cánh cửa ra, mùi ẩm mốc và mùi formaldehyde nồng nặc扑面而来.

Bên trong là hàng chục ống nghiệm chứa dịch lỏng màu đỏ sẫm, một số đã đông đặc, một số vẫn còn dao động nhẹ như thể có sự sống bên trong.

"Đây là gì?" Linh Tâm hỏi, giọng run rẩy.

Cô lại gần, ánh mắt tò mò chiến thắng nỗi sợ hãi.

Trần Vọng liếc nhìn cô, rồi quay sang nhìn những ống nghiệm.

"Dữ liệu nghiên cứu trước thảm họa," hắn nói, giọng trầm trầm.

"Họ đang cố gắng tìm ra cách chữa trị.

Nhưng họ thất bại." Hắn không nói dối.

Nhưng hắn cũng không nói hết sự thật.

Những ống nghiệm này không chứa vaccine.

Chúng chứa các chủng virus đột biến được tạo ra trong phòng thí nghiệm, những 'sai sót' của hệ thống mà hắn đang cố gắng giải mã.

Mai, nữ y tá, tiến lại gần, đeo kính bảo hộ đã vỡ một bên.

"Nhìn kìa," cô chỉ vào một tờ giấy dán trên tủ.

Ngày ghi chép: 14 ngày trước khi virus bùng phát.

Ghi chú: 'Chủ thể phản ứng bất thường.

Tỷ lệ sống sót 0%.

có dấu hiệu của sự thích nghi ngược.'"

Trần Vọng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.

Không phải vì sợ hãi, mà vì kích thích.

'Thích nghi ngược'.

Đó chính là từ khóa hắn đang tìm kiếm.

Hắn nhớ lại giọng nói trong đầu mình: *Thử nghiệm 30 hoàn thành.* Có phải hắn chính là chủ thể đó?

Hay hắn là một biến thể của chủ thể đó?

Hắn kéo Linh Tâm ra xa khỏi tủ, đẩy cô về phía Kiệt đang nằm co ro trên sàn.

"Đừng chạm vào chúng," hắn ra lệnh, giọng nghiêm khắc hơn bình thường.

"Khí độc từ các mẫu vật có thể phát tán nếu nhiệt độ thay đổi."

Linh Tâm nhìn hắn, ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Anh biết nhiều về chỗ này sao?"

Trần Vọng cúi đầu, giả vờ xấu hổ.

"Tôi từng làm việc ở đây.

Trước khi mọi thứ sụp đổ.

Tôi chỉ là một nhân viên nhập liệu.

Tôi không hiểu nhiều về khoa học." Lời nói dối trơn tru, nhưng Linh Tâm vẫn nghi ngờ.

Cô là bác sĩ phẫu thuật, chuyên nghiệp đến mức lạnh lùng, và trực giác của cô hiếm khi sai.

Cô nhìn chăm chú vào Trần Vọng, như thể muốn nhìn thấu lớp da thịt mỏng manh kia để tìm ra bản chất thật sự của hắn.

Bên ngoài, tiếng gầm của quái vật Bậc 2 trở nên gần hơn, kèm theo âm thanh kim loại bị bẻ gãy.

Lý Cường hét lên: "Nó đang phá cửa!

Chúng ta phải quay lại!" Nhưng Vọng không di chuyển.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.

Nồng độ độc tố trong phổi tăng lên.

Hơi thở của hắn trở nên ngắn ngủi, tim đập mạnh hơn, nhưng không phải vì hoảng loạn.

Đó là cơ thể hắn đang thích nghi với môi trường độc hại, một quá trình tiến hóa thầm lặng mà hắn đã kiểm soát từ lâu.

Hắn nhìn đồng hồ đeo tay.

Kim giây quay chậm chạp, từng giây một là một sự hao mòn không thể đảo ngược.

Thời gian là kẻ thù vô hình, nó không chỉ ăn mòn cơ thể, mà còn ăn mòn lý trí.

Nếu họ không tìm ra lối thoát trong vòng năm phút nữa, nồng độ độc tố trong không khí sẽ đạt ngưỡng chết người đối với con người chưa tiến hóa.

Lý Cường và nhóm của hắn đang dần bị đẩy lùi.

Tiếng súng lục phát ra sporadic, vô ích trước lớp da đá của quái vật.

Trần Vọng biết rằng Lý Cường sẽ chết.

Và cái chết của hắn sẽ là một dữ liệu quý giá.

Hắn cần quan sát cách cơ thể con người phản ứng khi đối mặt với cái chết tuyệt đối, cách hormone căng thẳng ảnh hưởng đến tốc độ suy nghĩ, và cách sự hy sinh vô nghĩa có thể thúc đẩy hoặc phá vỡ ý chí của những người sống sót.

Hắn quay lại nhìn những ống nghiệm.

Một trong số chúng, ống số 30, đang phát ra một ánh sáng đỏ mờ nhạt.

Hắn nhớ lại bí mật ẩn sâu trong tiềm thức: hắn không phải là nạn nhân đầu tiên.

Hắn là một thí nghiệm từ một thế giới khác, được gửi xuống để kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người.

Và bây giờ, thử nghiệm đang đi vào giai đoạn cuối.

"Chúng ta phải tìm đường khác," Trần Vọng nói, giọng vẫn run rẩy nhưng dứt khoát hơn.

"Có một lối thoát hiểm ở phía sau kho lưu trữ.

Tôi nhớ nó ở đâu đó."

Linh Tâm nhìn hắn, rồi nhìn về phía lối vào nơi tiếng ồn đang gia tăng.

Cô gật đầu, chấp nhận dẫn dắt của hắn.

Cô không biết rằng lối thoát hiểm đó dẫn thẳng vào phòng thí nghiệm trung tâm, nơi nguồn gốc của virus được cất giữ.

Và cô cũng không biết rằng Trần Vọng không hề sợ hãi.

Hắn đang dẫn họ vào cái bẫy mà chính hắn đã thiết kế, một cái bẫy dành cho cả quái vật lẫn chính con người.

Cánh cửa chính vỡ tung.

Con quái vật Bậc 2 – một khối thịt đỏ tươi với nhiều đôi mắt mọc lên trên lưng – lao vào phòng.

Lý Cường hô hào đội hình phòng thủ, nhưng sự hoảng loạn đã làm tê liệt khả năng phán đoán của hắn.

Quái vật phùng phỡn, phun ra một luồng khí độc màu vàng.

Mọi người che mặt, ho sặc sụa.

Trần Vọng đứng im.

Hắn không che mặt.

Hắn hít sâu, cảm nhận những phân tử độc tố xâm nhập vào phổi.

Cơ thể hắn rung lên, nhưng không phải vì đau đớn.

Đó là phản ứng của hệ miễn dịch đang hoạt động ở tốc độ cực đại, tiêu hóa và chuyển hóa độc tố thành năng lượng.

Hắn nhìn con quái vật với ánh mắt bình thản, như thể đang quan sát một mẫu vật trong kính hiển vi.

Lý Cường ngã xuống, một vết thương sâu trên vai.

Hắn nhìn Trần Vọng, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và tuyệt vọng.

"Tại sao anh không giúp chúng tôi?

Anh có sức mạnh!

Tôi thấy anh bẻ gãy cái cửa sắt kia dễ dàng!"

Trần Vọng nhìn Lý Cường.

Hắn không nói gì.

Hắn chỉ nhìn.

Ánh mắt của hắn lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào.

Đó là ánh mắt của một kẻ quan sát, không phải một kẻ tham gia.

Quái vật hướng về phía Trần Vọng, mùi máu và sự yếu đuối tỏa ra từ hắn như một lời mời gọi.

Nhưng Trần Vọng không chạy.

Hắn bước về phía trước, chậm rãi, từng bước một.

Linh Tâm hét lên, cố gắng kéo hắn lại, nhưng hắn gạt cô ra một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

"Để tôi xử lý," hắn nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

Linh Tâm sững sờ.

Cô nhìn Trần Vọng, người mà cô nghĩ là yếu đuối, run rẩy, và phụ thuộc vào cô.

Bây giờ, cô thấy một bóng người khác đứng trước mặt mình.

Một bóng người cao lớn, lạnh lùng, và đầy uy quyền.

Trần Vọng rút ra một cây kim tiêm từ túi y tế.

Trong đó là một liều virus đột biến từ ống số 30.

Hắn không tiêm vào mình.

Hắn ném nó vào mặt quái vật.

Cái kim vỡ vụn, dịch lỏng bắn vào mắt quái vật.

Con quái vật gào thét, những đôi mắt trên lưng của nó bắt đầu chảy máu đen.

Nó quay lại, tấn công bừa bãi, phá hủy mọi thứ trên đường đi.

Trần Vọng bước sang một bên, tránh né những cú đánh loạn xạ.

Hắn nhìn Lý Cường, người đang cố gắng đứng dậy.

"Chạy đi," Vọng nói, giọng nói không còn run rẩy, mà lạnh lẽo như băng.

"Nó sẽ đuổi theo tôi."

Lý Cường nhìn hắn, mắt mở to.

Hắn không hiểu.

Nhưng bản năng sinh tồn thúc đẩy hắn lao ra cửa, kéo theo Mai và Kiệt.

Linh Tâm đứng lại, nhìn Trần Vọng.

"Anh là ai?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Trần Vọng quay lại, nhìn cô.

Hắn mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, đầy bí ẩn.

"Tôi là người sống sót," hắn nói.

"Và em cũng vậy."

Hắn quay lưng lại, bước vào bóng tối sâu thẳm của phòng thí nghiệm, nơi con quái vật đang điên cuồng phá hủy mọi thứ.

Linh Tâm đứng đó, nhìn theo bóng lưng của hắn, cảm giác sợ hãi và tò mò đan xen trong tim.

Cô không biết rằng, từ giây phút này, sự thật về Trần Vọng sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô.

Và cô cũng không biết rằng, Trần Vọng vừa mở ra cánh cửa dẫn đến sự hủy diệt cuối cùng của nhân loại.

Trong bóng tối, giọng nói trong đầu Trần Vọng vang lên lần nữa: *Thử nghiệm 31 bắt đầu.

Chủ thể đã kích hoạt cơ chế phòng vệ.

Mức độ nguy hiểm: Cực cao.

Tiếp tục quan sát.*

Trần Vọng không đáp lại.

Hắn chỉ bước tiếp, từng bước một, vào sâu hơn trong địa ngục mà hắn đã tạo ra.

Và trong sâu thẳm tâm trí, một cánh cửa khác đang mở ra, hé lộ những bí mật kinh hoàng về nguồn gốc của virus, và về chính bản thân hắn.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là kẻ cầm lái.

Và chuyến hành trình này mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập