Chương 32

Không khí trong căn hầm tạm trú đặc quánh lại, nặng trĩu mùi máu tươi tanh tưởi lẫn với hương ozone kim loại cay xè từ các thiết bị điện tử bị cháy nổ.

Trần Vọng co ro ở góc tường, vai run rẩy liên tục, đôi mắt đỏ ngầu như vừa khóc hết nước mắt.

Hắn thở hổn hển, tiếng thở khò khè vang lên khô khốc, giống hệt một con thú bị thương nặng đang chờ đợi tử thần.

Lý Cường bước chậm rãi lại, đôi boots nặng nề dẫm lên vũng máu đã khô cứng, tạo ra những âm thanh bết dính khó chịu.

Trong tay anh ta là một thanh dao găm gỉ sét, lưỡi dao lóe lên ánh sáng mờ ảo dưới tia đèn pin yếu ớt.

Cặp mắt của Lý Cường ánh lên vẻ hân hoan của kẻ săn mồi, không còn chút dư âm của sự giả tạo trước đây.

"Vọng, anh cũng sắp hết thời gian rồi phải không?" Lý Cường nói, giọng nói trầm đục, pha chút khinh miệt.

"Tôi thấy da anh đang chuyển màu xám.

Virus đang ăn mòn tế bào gan của anh.

Chúng ta đều biết quy luật này.

Khi cơ thể không còn giá trị, nó trở thành rác thải."

Trần Vọng không đáp lại.

Hắn chỉ cúi đầu, tay run rẩy cố gắng che chở cho cái bụng hóp lại.

Nhưng trong tâm trí hắn, mọi thứ đều tĩnh lặng như một hồ nước đóng băng.

Những dữ liệu sinh học đang chạy qua đầu hắn với tốc độ ánh sáng: nhịp tim của Lý Cường tăng 15% do hưng phấn, nồng độ adrenaline trong máu đối phương đạt đỉnh, và điểm yếu nhất của kẻ này là khớp gối trái – nơi từng bị gãy khi vụ nổ xảy ra ngày thứ ba.

Trần Vọng không sợ hãi.

Hắn đang tính toán.

Hắn cần Lý Cường tiếp cận đủ gần để kích hoạt bẫy mà hắn đã chuẩn bị từ hai ngày trước, nhưng không phải là bẫy vật lý, mà là bẫy tâm lý.

Lý Cường dừng lại cách Trần Vọng ba bước chân.

Hắn ngửi thấy mùi tanh của sự yếu đuối, mùi của kẻ sắp chết.

"Đừng lo, tôi sẽ kết thúc nhanh cho anh," Lý Cường lầm bầm, giơ cao thanh dao.

"Đây là quy luật tự nhiên.

Loại bỏ kẻ yếu để duy trì sự mạnh mẽ của đàn.

Tôi đang làm một việc tốt cho nhân loại."

Trần Vọng khẽ nâng đầu lên, ánh mắt mơ hồ, long lanh nước mắt.

"Lý Cường...

em ấy còn ở đâu?" giọng hắn yếu ớt, đứt quãng.

Lý Cường cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ chiến thắng.

Cô ta đã chạy về phía Bắc.

Nhưng với thể trạng của cô ta, cô ta sẽ không sống qua đêm nay.

Virus trong không khí đang độc hơn mỗi giờ trôi qua.

Cô ta sẽ biến thành một xác thịt nhão nát trước khi bình minh lên." Lời nói của Lý Cường như những mũi dao đâm vào tim Trần Vọng, nhưng chỉ là bề mặt.

Bên trong, Trần Vọng đang ghi nhớ từng từ ngữ, từng biểu cảm.

Đây là dữ liệu quý giá về cách con người thoái hóa về mặt đạo đức khi đối mặt với sự tuyệt chủng.

PHẦN 2

Khi mũi dao của Lý Cường vừa chạm nhẹ vào vạt áo khoác rách nát của Trần Vọng, cơ thể anh ta đột ngột cứng đờ.

Không phải do sợ hãi, mà do một phản ứng sinh học được kích hoạt chủ động.

Cơ bắp của Trần Vọng co giật dữ dội, gân xanh nổi lên trên cổ, nhưng thay vì gục ngã, hắn quay người với tốc độ không tưởng.

Đó không phải là chuyển động của một người yếu đuối, mà là sự bùng nổ của cơ bắp đã được tái cấu trúc ở cấp độ vi mô.

Trần Vọng không đánh vào Lý Cường.

Hắn dùng cùi chỏ hất tung cái hộp kim loại gỉ sét nằm ở góc phòng – thứ mà Lý Cường và nhóm của anh ta đã bỏ qua vì cho là rác thải từ phòng thí nghiệm cũ.

Hộp kim loại va chạm mạnh vào tường, nắp bật tung ra với tiếng nổ giòn tan.

Từ bên trong, một đám khói trắng đục bay ra, lan tỏa nhanh chóng trong không gian chật hẹp.

"Khói hóa học!

Đừng hít vào!" Lý Cường hét lên, hoảng loạn bịt mũi.

Nhưng đã quá muộn.

Hơi khói không độc, nhưng nó chứa đựng một chất xúc tác enzyme đặc biệt mà Trần Vọng đã chiết xuất từ xác của một con sâu biến dạng ngày hôm qua.

Chất này không giết chết, nhưng nó làm tê liệt tạm thời hệ thần kinh ngoại vi của bất kỳ ai có nồng độ virus trong máu dưới ngưỡng an toàn.

Lý Cường sững lại, chân anh ta run rẩy, không thể đứng vững.

Thanh dao rơi xuống sàn, tạo ra tiếng vang lanh canh.

cái gì đang xảy ra?" anh ta lắp bắp, nhìn Trần Vọng với ánh mắt đầy kinh hoàng.

Trần Vọng đứng thẳng người, rũ bỏ đi vẻ run rẩy giả tạo.

Gương mặt hắn giờ đây lạnh lùng, sắc sảo, không còn chút dấu vết của sự yếu đuối.

Hắn bước tới, từng bước chân chắc nịch, dẫm lên những mảnh vỡ của hộp kim loại.

"Anh nghĩ tôi là con mồi, Lý Cường.

Nhưng trong thế giới này, kẻ nào hiểu rõ quy luật sinh học nhất mới là kẻ săn mồi thực sự."

Hắn cúi xuống, nhặt lên một ống nghiệm nhỏ từ đống đổ nát bên trong hộp kim loại.

Bên trong ống nghiệm là một chất lỏng màu xanh dương nhạt, đang xoay tròn chậm rãi.

"Đây là mẫu thử số 30," Trần Vọng nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.

"Nó không chữa bệnh.

Nó chỉ đẩy nhanh quá trình đột biến.

Và tôi đã dùng chính cơ thể mình làm phòng thí nghiệm."

Lý Cường cố gắng đứng dậy, nhưng cơ bắp anh ta đã bắt đầu co cứng, tê liệt.

anh là quái vật," anh ta thốt lên, mắt trợn tròn.

"Anh đã tự tiêm virus vào người mình?"

"Không," Trần Vọng lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Lý Cường.

"Tôi đã học cách kiểm soát nó.

Tôi không để nó kiểm soát tôi.

Đó là sự khác biệt giữa một nạn nhân và một nhà khoa học."

Hắn đưa ống nghiệm lại gần mặt Lý Cường.

"Anh muốn biết tại sao Linh Tâm sống sót?

Vì cô ta có một gen đột biến hiếm, giúp cô ta kháng lại độc tố không khí trong thời gian ngắn.

Nhưng cô ta sẽ chết nếu không có liều thuốc giải.

Và tôi đang giữ liều thuốc đó."

Lý Cường nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

"Cho tôi...

cho tôi thuốc.

Tôi sẽ cho anh biết nơi ẩn náu của Tiêu Diêu."

Trần Vọng cười nhẹ, một nụ cười mỏng manh, đầy bí ẩn.

"Tiêu Diêu?

Tôi không cần biết hắn ở đâu.

Tôi đang tìm hiểu *tại sao* hắn lại tồn tại.

Và anh, Lý Cường, anh là một phần của dữ liệu đó."

PHẦN 3

Cường gầm lên, sự hoảng loạn biến thành giận dữ tột cùng.

Dù cơ thể đang tê liệt, bản năng sinh tồn thúc đẩy anh ta lao tới, cố gắng dùng sức mạnh cuối cùng để tấn công.

"Đồ khốn nạn!

Anh giấu cái này để làm gì?" Anh lao tới, nhưng lần này, Vọng không né tránh.

Trần Vọng đứng yên, hai tay buông thõng bên hông.

Cú đấm của Lý Cường đánh thẳng vào ngực hắn.

Tiếng xương vỡ rợn người vang lên trong căn hầm nhỏ, nhưng Vọng không hề kêu đau.

Thay vào đó, anh cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy tính toán, như thể anh ta đang quan sát một thí nghiệm thất bại.

"Đau đớn là một tín hiệu sinh học," Trần Vọng nói, giọng nói vẫn bình thản lạ thường.

"Nó cảnh báo cơ thể về nguy hiểm.

Nhưng khi bạn đã chấp nhận cái chết là một hằng số, thì đau đớn chỉ là dữ liệu."

Lý Cường mở to mắt, không tin vào những gì mình đang thấy.

Cú đấm của anh ta, vốn đủ sức làm gãy xương sườn của một người bình thường, lại chỉ làm cho lớp da của Trần Vọng chuyển sang màu tím sẫm, rồi nhanh chóng phai nhạt đi.

Dưới lớp da, những mạch máu đang đập mạnh, bơm máu giàu oxy và enzyme đặc biệt đến vùng bị tổn thương, sửa chữa cấu trúc tế bào với tốc độ chóng mặt.

anh không phải người," Lý Cường lắp bắp, lùi lại, chân tay run rẩy.

"Cơ thể anh...

nó tự chữa lành."

"Đó là Tiến Hóa Bậc 1," Trần Vọng giải thích, như thể đang giảng bài trong một lớp học sinh học.

"Khả năng tái tạo mô mềm và tăng cường độ bền của xương.

Nó không hoàn hảo, và nó đòi hỏi một lượng calo khổng lồ.

Nhưng nó đủ để tôi sống sót qua những cú đấm như vậy."

Hắn bước tới, dẫm lên cuốn nhật ký rơi ra từ túi quần của Lý Cường.

"Anh nghĩ mình là kẻ mạnh vì anh có vũ khí, vì anh có quyền lực.

Nhưng trong mắt tôi, anh chỉ là một khối thịt đang dần bị virus ăn mòn.

Anh không kiểm soát được cơ thể mình.

Anh đang để cho nỗi sợ hãi và tham vọng điều khiển hành động.

Đó là sự yếu đuối thực sự."

Lý Cường quỳ xuống, ôm lấy ngực, khó thở gấp.

Anh nhìn Vọng với ánh mắt đầy khiếp sợ, không còn sự khinh miệt ban đầu.

anh là quái vật," anh lắp bắp.

Vọng bước tới, dẫm lên cuốn nhật ký, nghiền nát nó dưới gót chân.

"Tôi chỉ là người biết cách sống sót," anh trả lời.

Anh không giết Cường.

Giết một người đang yếu đuối, hấp hối, sẽ chỉ làm ô nhiễm môi trường sống và thu hút sự chú ý của những kẻ săn mồi khác.

Trong thế giới này, sự im lặng và ẩn náu quan trọng hơn sự tàn sát.

"Anh muốn sống?" Trần Vọng hỏi, cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Lý Cường.

"Thì hãy làm theo lệnh của tôi.

Tôi sẽ cho anh một liều kháng sinh tạm thời, giúp anh giảm bớt cơn đau.

Đổi lại, anh sẽ mang tin nhắn của tôi đến cho Tiêu Diêu."

Lý Cường ngước lên, mắt sáng lên hy vọng mong manh.

"Tiêu Diêu?

Anh muốn gặp hắn?"

"Không," Trần Vọng lắc đầu.

"Tôi muốn hắn biết rằng, tôi đang đến.

Và tôi không đến để chiến tranh.

Tôi đến để *sửa chữa*."

PHẦN 4

Sự tiến hóa đau nhói không chỉ diễn ra trong cơ thể, mà còn trong tâm trí.

Trần Vọng nhìn Lý Cường, thấy rõ sự sụp đổ của niềm tin nơi con người này.

Lý Cường từng tự coi mình là anh hùng, là người bảo vệ, nhưng giờ đây, anh ta chỉ là một con rối đang chờ đợi sợi dây điều khiển.

Trần Vọng rút ra một lọ thuốc nhỏ từ túi áo, ném cho Lý Cường.

Nó sẽ giúp anh đứng dậy trong vòng mười phút.

Nhưng nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng tôi cho anh cơ hội."

Lý Cường nhặt lọ thuốc lên, tay run rẩy mở nắp.

Anh ta uống một ngụm, cảm giác mát lạnh lan tỏa trong cổ họng, sau đó là sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.

Những cơn đau buốt dần thuyên giảm, cơ bắp bắt đầu lấy lại sự linh hoạt.

"Tiêu Diêu đang xây dựng một đế chế ở phía Nam," Lý Cường nói, giọng nói vẫn còn yếu ớt nhưng đã rõ ràng hơn.

"Hắn tin rằng virus là sự cứu rỗi.

Hắn đang tạo ra một chủng loài mới, loại bỏ hoàn toàn con người thông thường.

Hắn gọi đó là 'Sự Tái Sinh'."

Trần Vọng gật đầu, như thể đã biết trước điều này.

"Và anh tin hắn?"

"Không," Lý Cường lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ chán chường.

"Tôi chỉ tin vào sức mạnh.

Nhưng giờ đây, tôi thấy sức mạnh của anh...

Nó lạnh lùng, tàn nhẫn, và chính xác.

Tôi không hiểu anh là ai, nhưng tôi biết anh không giống bất kỳ ai trong chúng ta."

Trần Vọng bước lại gần cửa hầm, nhìn ra bên ngoài.

Bầu trời tối đen, những tia sét chập chờn trong khoảng cách xa, chiếu sáng những tòa nhà đổ nát.

"Chúng ta đều là những thí nghiệm, Lý Cường.

Virus không phân biệt tốt xấu.

Nó chỉ chọn lọc.

Và tôi đang tìm ra quy luật đằng sau sự chọn lọc đó."

Hắn quay lại, nhìn Lý Cường một lần nữa.

Mang tin nhắn của tôi đến cho Tiêu Diêu.

Hãy nói với hắn rằng, kẻ nắm giữ bí mật về nguồn gốc virus đã thức tỉnh.

Và hắn không còn là vị thần mà hắn tưởng tượng nữa."

Lý Cường đứng dậy, chụm chân, nhìn Trần Vọng với ánh mắt phức tạp.

Có sự sợ hãi, có sự tò mò, và cả một chút kính nể.

"Tại sao anh không giết tôi?" anh ta hỏi.

"Vì tôi cần anh sống để truyền tải thông điệp," Trần Vọng trả lời, giọng nói lạnh lùng.

"Và vì tôi muốn xem phản ứng của Tiêu Diêu.

Đó là dữ liệu quý giá."

Lý Cường gật đầu, bước ra khỏi căn hầm, hòa vào bóng tối.

Trần Vọng đóng cửa hầm lại, khóa chặt.

Hắn dựa lưng vào tường, thở dài nhẹ.

Cơ thể hắn bắt đầu đau nhức dữ dội, những vết nứt trên xương sườn bắt đầu gây ra cơn đau tê tái.

Nhưng hắn không hề run rẩy.

Hắn lấy ra một ống nghiệm khác, tiêm vào tĩnh mạch.

Chất lỏng lạnh lẽo lan tỏa, làm dịu cơn đau, nhưng cũng mang theo một cảm giác trống rỗng sâu thẳm.

Hắn nhìn vào ống nghiệm rỗng, ánh mắt xa xăm.

"Thử nghiệm 32 kết thúc," giọng nói trong đầu hắn vang lên, lạnh lùng và vô cảm.

"Dữ liệu thu thập: Phản ứng của con người trước sự tuyệt vọng và sức mạnh vượt trội.

Kết luận: Đạo đức con người là một ảo tưởng dễ vỡ.

Tiếp tục quan sát."

PHẦN 5 - HOOK

Trần Vọng bước ra khỏi căn hầm, hòa vào bóng tối của thành phố chết.

Không khí đêm nay lạnh hơn, mang theo mùi ẩm mốc của sự thối rữa.

Hắn đi bộ chậm rãi, từng bước chân in hằn lên mặt đất đầy mảnh vỡ.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Anh cũng bắt đầu ngửi thấy mùi của sự kết thúc rồi phải không?"

Trần Vọng dừng lại, không quay đầu.

Hắn biết giọng nói đó.

Nó không đến từ một người sống.

Nó đến từ chính hệ thống mà hắn đang cố gắng giải mã.

"Không," Trần Vọng đáp, giọng nói lạnh lẽo như băng.

"Tôi ngửi thấy mùi của một khởi đầu mới.

Và anh, hay bất kỳ thứ gì đang quan sát tôi, sẽ phải chứng kiến nó."

Hắn quay lại, nhìn vào khoảng không vô định.

Trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt phát sáng màu đỏ tươi hiện ra, rồi nhanh chóng biến mất.

Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm.

"Chơi trò trốn tìm sao?

Nhưng lần này, tôi là người săn."

Hắn bước tiếp, hướng về phía Bắc, nơi Linh Tâm đang chờ đợi.

Và trong tâm trí hắn, một kế hoạch khác đang dần hình thành, một kế hoạch sẽ thay đổi hoàn toàn cán cân quyền lực trong thế giới mới này.

Virus không phải là kẻ thù.

Nó là chìa khóa.

Và Trần Vọng sẽ là người mở khóa, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập