Chương 33
Đôi mắt bạc của Người Quan Sát vẫn dán chặt vào Trần Vọng, chờ đợi phản ứng.
Thay vì rút dao hay tấn công, Trần Vọng cố ý làm cho tay mình run rẩy.
Những ngón tay gầy guộc của anh đập nhẹ vào thành bê tông, tạo ra những tiếng động khô khốc, như thể cơ bắp đang kiệt quệ hoàn toàn.
anh đang làm gì?" Giọng nói của Người Quan Sát vang lên, mang theo sự nghi hoặc nhưng cũng pha lẫn vẻ khinh miệt.
Sinh vật này, một dạng đột biến cấp độ cao với lớp da sần sùi như vỏ rùa, nhìn xuống Trần Vọng như nhìn một con vật sắp chết.
Trần Vọng cúi đầu, vai anh rung lên dữ dội.
tôi không thể đứng dậy nữa.
nó đang ăn mòn xương tủy tôi." Anh ho sặc sụa, một vệt máu loãng phun ra từ khóe miệng, rơi xuống nền nhà bẩn thỉu.
Đây là diễn xuất của một diễn viên Oscar, nhưng đối tượng khán giả là một kẻ săn mồi thực thụ.
Nếu anh tỏ ra mạnh mẽ ngay lúc này, Người Quan Sát sẽ kích hoạt cơ chế phòng thủ tự động của căn cứ ngầm, hoặc tệ hơn, gọi đến bầy đàn của nó.
Người Quan Sát nghi ngờ tiến lại gần, mùi hôi thối nồng nặc tỏa ra từ cơ thể nó.
Nó đưa một ngón tay dài, sắc nhọn như lưỡi dao cạo, chĩa vào cổ họng Trần Vọng.
"Đừng nghĩ tôi ngốc.
Tôi ngửi thấy mùi của sự lừa dối."
Trần Vọng nhắm chặt mắt lại, thở hổn hển.
Trong đầu anh, dòng dữ liệu sinh học chạy nhanh như tia chớp.
*Nhịp tim: 140 lần/phút.
Mức độ căng thẳng: 98%.
Xác suất bị phát hiện: 12%.* Anh cần đẩy con số đó xuống dưới 5%.
Anh cố ý làm cho mạch máu ở cổ nổi rõ hơn, mô phỏng trạng thái sốc nhiễm độc.
"Hãy giết tôi," Trần Vọng thì thầm, giọng khàn đặc.
"Tôi không còn giá trị.
Chỉ còn là xác thịt thối rữa."
Người Quan Sát dừng lại.
Con mắt bạc của nó đảo quanh, quét qua cơ thể run rẩy của Trần Vọng.
Sự kiêu ngạo của kẻ mạnh lấn át sự thận trọng.
Với nó, một con mồi yếu ớt không đáng để tốn năng lượng, nhưng cũng là một công cụ hữu ích nếu được kiểm soát.
Nó rút tay lại, cười khẩy một tiếng nghe như tiếng đá va vào nhau.
"Đi theo tôi.
Nếu anh chết giữa đường, tôi sẽ dùng xác anh làm mồi nhử cho những con chuột đột biến."
Trần Vọng gật đầu yếu ớt, dựa lưng vào tường, để lộ ra vẻ tuyệt vọng tột cùng.
Trong khoảnh khắc Người Quan Sát quay lưng, ánh mắt của anh bỗng trở nên lạnh băng.
Không còn sự run rẩy.
Không còn sợ hãi.
Chỉ còn lại sự tính toán tàn nhẫn.
Anh đã đánh cược mạng sống của mình vào lòng tự cao của kẻ thù, và con bài này, anh đã thắng.
***
Người Quan Sát thấy Vọng "bất tuân", nó quay đi, bước tới một chiếc máy tính cũ kỹ vẫn còn hoạt động nhờ pin dự phòng, màn hình xanh lá cây nhấp nháy.
Vọng, vẫn giữ dáng vẻ run rẩy, lén liếc nhìn màn hình.
Dữ liệu hiện ra không phải là bản đồ thoát hiểm, mà là các biểu đồ sinh học phức tạp, những đường cong DNA xoắn kép đang bị biến dạng theo thời gian thực.
Trần Vọng nheo mắt.
Đó không phải là mã nguồn virus thông thường.
Đó là một bản thiết kế.
Một bản thiết kế cho sự tiến hóa cưỡng bức.
*Project: Prometheus.* Dòng chữ nhấp nháy trên góc màn hình.
Bên dưới là hàng loạt hình ảnh mô phỏng tế bào con người đang bị phá vỡ và tái cấu trúc lại.
Mỗi hình ảnh đều kèm theo nhãn: *Bậc 0: Phá vỡ hàng rào miễn dịch.
Bậc 1: Tăng cường mật độ xương và cơ.
Bậc 2: Biến đổi giác quan.*
"Anh thấy gì vậy?" Người Quan Sát hỏi, giọng điệu bất ngờ trở nên sắc bén.
Nó không quay lại, nhưng Trần Vọng biết rằng nó đang giám sát anh qua các cảm biến hồng ngoại lắp đặt khắp phòng.
chỉ là những con số vô nghĩa," Trần Vọng đáp, giọng vẫn run rẩy.
"Tôi không biết đọc những ký tự đó.
Chúng trông như tiếng quỷ."
Người Quan Sát cười lớn, một âm thanh chói tai làm rung chuyển không khí.
"Tiếng quỷ?
Đó là ngôn ngữ của sự sống mới.
Loài người cũ đã chết.
Chúng quá yếu đuối, quá chậm chạp.
Virus này là ân sủng.
Nó loại bỏ những kẻ không phù hợp và nâng đỡ những kẻ mạnh."
Trần Vọng cúi đầu, che giấu ánh mắt sắc lẹm của mình.
Anh nhận ra một điều kinh hoàng.
Virus không phải là một thảm họa ngẫu nhiên.
Nó là một chương trình.
Một chương trình được lập trình sẵn, với mục đích rõ ràng: thanh lọc nhân loại.
Và "bug" mà anh phát hiện ra – những người nhận được cheat codes ngẫu nhiên – không phải là lỗi hệ thống.
Đó là các biến số kiểm soát, những "mẫu thử" được chọn lọc để xem xét phản ứng của hệ thống trước các yếu tố bất định.
Anh nhìn lại vào biểu đồ tiến hóa.
Ở Bậc 3, hình ảnh con người biến mất, thay vào đó là một sinh vật lai giữa thú vật và máy móc.
Da thịt cứng như kim loại, mắt phát sáng, não bộ được nối trực tiếp với mạng lưới thần kinh tập thể.
"Tiến hóa không phải là lựa chọn," Người Quan Sát nói, giọng trầm xuống, mang theo một sự tôn kính đáng sợ.
"Nó là định mệnh.
Và tôi là người dẫn đường."
Trần Vọng cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh tởm trước sự ngu dốt của kẻ thù.
Người Quan Sát tin rằng mình đang phục vụ một mục đích cao cả, trong khi thực tế, nó chỉ là một con rối trong tay một thực thể vô hình.
Và Trần Vọng, với tư cách là một "thí nghiệm" từ thế giới khác, biết rõ hơn bất kỳ ai về bản chất của những cuộc thí nghiệm như vậy.
Chúng luôn kết thúc bằng sự hủy diệt của chính những người tạo ra chúng.
Anh lặng lẽ ghi nhớ lại các thông số trên màn hình.
Mỗi dòng mã, mỗi biểu đồ đều là một mảnh ghép trong bức tranh lớn.
Anh cần biết ai là người đứng sau Project Prometheus.
Và anh cần biết cách phá vỡ nó trước khi toàn bộ nhân loại bị biến thành những con quái vật không có linh hồn.
***
Đột nhiên, một tiếng còi báo động rè rè vang lên từ hệ thống thông báo cũ kỹ.
Ánh sáng trong phòng chuyển sang màu đỏ nhấp nháy.
*Cảnh báo: Nồng độ khí độc vượt ngưỡng an toàn.
Lọc không khí hoạt động ở 15% hiệu suất.*
Người Quan Sát nhăn mặt, tay đưa lên ôm lấy ngực, cơ thể nó co lạ.
Lớp da sần sùi của nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, từ đó rỉ ra một chất lỏng màu đen.
"Thời gian," nó rên rỉ, "Thời gian đang ăn mòn chúng ta."
Trần Vọng nhìn xung quanh.
Những chiếc quạt lọc không khí lớn trên trần nhà quay chậm chạp, phát ra tiếng ồn rè rè.
Bụi bẩn và các hạt vi sinh vật độc hại đang tích tụ trong không khí.
Đây là hiệu ứng Time Decay.
Môi trường không chỉ độc hại hơn, mà còn đang tích tụ các chất phóng xạ sinh học.
Nếu ở lại đây quá lâu, ngay cả những sinh vật đột biến cũng sẽ chết.
"Hãy đi!" Người Quan Sát hét lên, đẩy Trần Vọng về phía lối đi.
"Chúng ta phải di chuyển đến khu vực trung tâm.
Chỉ có ở đó mới có bộ lọc không khí cấp độ A."
Trần Vọng vấp ngã, giả vờ bị trượt chân.
tôi không đi nổi.
Chân tôi không cử động được."
Người Quan Sát quay lại, ánh mắt giận dữ.
Nó giơ cao tay, chuẩn bị đánh vào lưng Trần Vọng để thúc giục.
Nhưng rồi nó dừng lại.
Nó nhìn đồng hồ đeo tay – một thiết bị kỹ thuật số cũ kỹ, màn hình hiển thị một con số đang giảm dần: *00:45:00*.
"Chỉ còn 45 phút trước khi nồng độ khí độc đạt mức chí tử," Người Quan Sát nói, giọng đầy tuyệt vọng.
"Nếu anh chết ở đây, tôi sẽ không mang xác anh theo.
Tôi cần sức mạnh của anh để chiến đấu với những con thú ở khu trung tâm."
Trần Vọng hiểu ra.
Người Quan Sát không cần anh sống sót.
Nó cần một con mồi sống để làm mồi nhử, hoặc tệ hơn, một nguồn cung cấp máu tươi nếu nó bị thương.
Sự "yếu đuối" của anh đang trở thành một tài sản chiến lược trong mắt kẻ thù.
Anh hít một hơi sâu, mùi khí độc cay xè mũi.
Anh cảm thấy phổi mình đau nhói, nhưng anh không biểu hiện.
Anh biết rằng nếu anh từ chối, Người Quan Sát sẽ giết anh ngay lập tức.
Nhưng nếu anh đi theo, anh sẽ có cơ hội tiếp cận khu vực trung tâm – nơi mà theo dữ liệu anh vừa đọc, là trung tâm điều khiển của Project Prometheus.
"Được," Trần Vọng thì thầm, dùng tay vịn vào tường để đứng dậy.
"Tôi sẽ đi.
Nhưng nếu tôi chết, hãy nhớ rằng anh đã giết chết một con người."
Người Quan Sát khịt mũi, quay lưng đi trước.
"Con người đã chết.
Chỉ còn lại những kẻ sống sót."
Trần Vọng bước theo, từng bước chân nặng nề.
Trong đầu anh, một kế hoạch khác đang hình thành.
Anh sẽ không đi đến khu trung tâm để trốn chạy.
Anh sẽ đi đến đó để đốt cháy nó.
Và nếu cần, anh sẽ dùng chính cơ thể mình làm chất xúc tác cho vụ nổ.
**
Trần Vọng nằm im trong bóng tối ẩm ướt, bên dưới tầng hầm.
Tiếng bước chân của Người Quan sát vang lên, nặng nề và giận dữ, rồi dần xa đi.
Người này rời khỏi phòng, có lẽ để tìm kiếm nơi an toàn hơn hoặc chuẩn bị bẫy.
Vọng chậm rãi mở đôi mắt.
Đôi mắt anh không còn màu nâu bình thường.
Chúng giờ đây lấp lánh một màu bạc kim loại, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ các khe nứt trên trần nhà.
Anh ngồi dậy, cơ thể không còn run rẩy.
Những vết nứt trên xương sườn đã lành lại, thay vào đó là một lớp mô mới, cứng chắc như thép.
Anh đưa tay lên, nhìn vào cánh tay nơi vừa bị tiêm thuốc.
Vết thương đã biến mất, chỉ còn lại một dấu ấn nhỏ màu xanh lá cây.
Anh chạm vào nó, và một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc cơ thể anh.
"Thử nghiệm 33 kết thúc," giọng nói trong đầu anh vang lên, lạnh lùng hơn trước.
"Dữ liệu thu thập: Khả năng chuyển hóa độc tố thành năng lượng.
Kết luận: Cơ thể đang thích nghi với môi trường độc hại.
Tiếp tục quan sát."
Anh đứng dậy, bước về phía cửa ra vào.
Anh không còn là một nạn nhân yếu đuối.
Anh là một kẻ săn mồi đang chờ đợi con mồi bước vào bẫy.
Và Người Quan Sát, với sự kiêu ngạo và ngu dốt của mình, sẽ là nạn nhân đầu tiên.
Trần Vọng bước ra khỏi căn hầm, hòa vào bóng tối của thành phố chết.
Không khí đêm nay lạnh hơn, mang theo mùi ẩm mốc của sự thối rữa.
Nhưng với anh, đó là mùi của cơ hội.
Hắn đi bộ chậm rãi, từng bước chân in hằn lên mặt đất đầy mảnh vỡ.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
"Anh cũng bắt đầu ngửi thấy mùi của sự kết thúc rồi phải không?"
Trần Vọng dừng lại, không quay đầu.
Hắn biết giọng nói đó.
Nó không đến từ một người sống.
Nó đến từ chính hệ thống mà hắn đang cố gắng giải mã.
"Không," Trần Vọng đáp, giọng nói lạnh lẽo như băng.
"Tôi ngửi thấy mùi của một khởi đầu mới.
Và anh, hay bất kỳ thứ gì đang quan sát tôi, sẽ phải chứng kiến nó."
Hắn quay lại, nhìn vào khoảng không vô định.
Trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt phát sáng màu đỏ tươi hiện ra, rồi nhanh chóng biến mất.
Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm.
"Chơi trò trốn tìm sao?
Nhưng lần này, tôi là người săn."
Hắn bước tiếp, hướng về phía Bắc, nơi Linh Tâm đang chờ đợi.
Và trong tâm trí hắn, một kế hoạch khác đang dần hình thành, một kế hoạch sẽ thay đổi hoàn toàn cán cân quyền lực trong thế giới mới này.
Virus không phải là kẻ thù.
Nó là chìa khóa.
Và Trần Vọng sẽ là người mở khóa, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận