Chương 34
Không phải vì cái lạnh thấu xương của đêm mùa đông, cũng không phải vì độc tố Time Decay đang âm thầm ăn mòn từng tế bào phổi của anh.
Sự run rẩy đó là một diễn xuất được tính toán đến từng milimet, một công cụ sinh tồn tinh vi hơn bất kỳ vũ khí nào.
Anh cố tình hắt hơi, một âm thanh khàn khản, ướt át, vang lên trong không gian chết chóc.
Tiếng hắt hơi đó vang vọng trong đám đông những sinh tồn đang bao vây anh, đánh trúng vào điểm yếu tâm lý lớn nhất của họ: sự nghi ngờ.
Khói bụi từ vụ nổ trước đó vẫn còn lơ lửng, tạo thành màn sương mù xám xịt, nơi ánh mắt của từng người đều sắc lẹm như dao cạo.
Họ nhìn anh như nhìn một khối thịt thối rữa, một gánh nặng cần được loại bỏ để tiết kiệm oxy và thức ăn.
"Đừng nhìn tôi như vậy," Trần Vọng nói, giọng nói yếu ớt, đứt quãng.
Anh cúi gằm mặt, để lộ gáy trắng bệch và mạch máu nổi rõ dưới da mỏng manh.
tôi chỉ cần một chút nước.
Chỉ một ngụm."
Anh biết họ đang cân nhắc.
Trong thế giới mới này, lòng tốt là một dạng tự tử.
Mỗi giọt nước, mỗi calo đều là mạng sống.
Việc mang theo một kẻ yếu đuối, đặc biệt là một kẻ vừa trải qua biến dị giai đoạn đầu với những triệu chứng khó lường, là một rủi ro không thể chấp nhận được.
Nhưng họ cũng không thể giết anh ngay lúc này.
Tiếng gầm rú của những thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối bên ngoài hầm trú ẩn tạm thời khiến họ phải giữ im lặng.
Trần Vọng là con tốt, nhưng cũng là mồi nhử tiềm năng nếu cần thiết.
Anh là một biến số mà họ chưa thể loại bỏ hoàn toàn.
Linh Tâm đứng gần đó, đôi mắt to tròn nhìn anh với sự tò mò thuần khiết.
Cô chưa hiểu hết sự tàn khốc của thế giới này, vẫn còn giữ lại chút hy vọng ngây thơ rằng con người có thể nương tựa vào nhau.
Cô bước tới, đưa ra chai nước nhựa gần như trống rỗng.
"Uống đi," cô thì thầm, giọng run rẩy.
Trần Vọng nhận lấy chai nước, ngón tay anh khẽ chạm vào tay cô.
Một cú chạm nhanh, lạnh lùng, và đầy tính toán.
Anh không cảm thấy tình cảm, chỉ cảm thấy dữ liệu.
Nhiệt độ cơ thể cô, nhịp tim, mức độ căng thẳng.
Tất cả đều được ghi lại trong bộ nhớ sinh học đang dần hoàn thiện của anh.
Anh uống một ngụm nhỏ, để lại phần lớn cho cô, một cử chỉ vô tư nhưng thực chất là để kiểm soát nguồn lực.
Anh cần họ tin rằng anh yếu, rằng anh phụ thuộc vào họ.
Chỉ khi họ xem anh là một phần của đàn, anh mới có thể xâm nhập vào trung tâm của họ.
Và khi anh đã ở trong trung tâm, anh sẽ kiểm soát cả đàn.
**
Bên ngoài, tiếng động lớn vang lên, rung chuyển cả khối bê tông.
Lý Phong, người lãnh đạo nhóm, hét lên: "Có thứ gì đó đang di chuyển trong cống!
Chúng đang phá vỡ cửa sắt!"
Sự hoảng loạn bắt đầu lan tỏa như một bệnh dịch.
Time Decay trong môi trường này đang hoạt động mạnh hơn, khiến không khí trở nên độc hại nhanh chóng.
Da thịt của Tiểu Lam, một thành viên trẻ tuổi, bắt đầu xuất hiện những đốm đen nhỏ – dấu hiệu của sự thối rữa tế bào.
Cô gào khóc, cố gắng gãi vào những vết đen đó, nhưng càng gãi, chúng càng lan rộng.
Tiếng khóc của cô xé toạc sự im lặng chết chóc, kích thích bản năng sợ hãi của những người khác.
"Chúng ta phải di chuyển nhanh hơn!" Lý Phong ra lệnh, nhưng giọng anh cũng run rẩy.
Anh nhìn về phía Trần Vọng, ánh mắt đầy thù địch.
"Cậu không thể đi theo chúng ta.
Cậu sẽ làm chậm chúng ta lại.
Để cậu lại đây."
Trần Vọng nhìn anh, đôi mắt mở to, đầy vẻ sợ hãi và van xin.
"Xin anh...
đừng bỏ tôi lại.
Tôi có thể giúp ích.
Tôi biết đường này."
Lý Phong do dự.
Anh không tin vào những gì anh nghe thấy, nhưng anh cũng không muốn trở thành kẻ giết người trong mắt những người còn lại.
Nếu anh bỏ rơi Trần Vọng, uy tín lãnh đạo của anh sẽ sụp đổ.
Nhưng nếu anh mang theo anh, cả nhóm có thể chết.
Đây là một tình thế lưỡng nan kinh điển, và Trần Vọng đang đứng ở trung tâm của nó.
Anh không cần phải chiến đấu.
Anh chỉ cần để cho sự nghi ngờ và sợ hãi làm việc thay mình.
Linh bước tới, chặn đứng Lý Phong.
"Để anh ấy lại, chúng ta sẽ chết vì đói khát trước khi ra khỏi đây.
Anh ấy có thể dẫn đường.
Nếu anh ấy phản bội, tôi sẽ giết anh ấy trước."
Cô nói điều đó với một sự bình tĩnh đáng sợ.
Trần Vọng nhìn cô, trong lòng thầm khen ngợi.
Linh luôn chọn giải pháp tối ưu nhất, bất chấp đạo đức.
Cô không quan tâm đến tính mạng của Trần Vọng, cô chỉ quan tâm đến khả năng sinh tồn của nhóm.
Và trong mắt cô, Trần Vọng hiện tại có giá trị hơn là một xác chết.
**
Vọng nhìn vào dòng máu xanh của Lý Phong, cảm giác điện giật chạy dọc sống lưng anh.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của khám phá.
Máu của Lý Phong không còn đỏ.
Nó đã chuyển sang màu xanh lá cây đậm, giống như dấu ấn trên trán anh.
Virus không chỉ tiến hóa cơ thể; nó đang thay đổi bản chất sinh học của con người.
Lý Phong nhìn xuống tay mình, kinh hoàng.
cái gì đang xảy ra với tôi?"
Trần Vọng bước tới, đặt tay lên vai anh.
"Đừng lo," anh nói, giọng nhẹ nhàng, đầy an ủi giả tạo.
"Đây chỉ là bước tiếp theo.
Chúng ta đang trở nên...
hoàn hảo hơn."
Lý Phong nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.
Anh không biết nên tin vào ai.
Anh không biết Trần Vọng là người cứu rỗi hay là kẻ dẫn lối vào địa ngục.
Và đó là điều Trần Vọng muốn.
Sự không chắc chắn là công cụ kiểm soát mạnh nhất.
Trong bóng tối sâu thẳm của hầm trú ẩn, một giọng nói vang lên trong đầu Trần Vọng, lạnh lùng và xa lạ: "Thử nghiệm 34 bắt đầu.
Mục tiêu: Quan sát sự lây lan của biến dị nhóm.
Kết quả dự kiến: Sự sụp đổ của cấu trúc xã hội hiện tại."
Trần Vọng mỉm cười.
Anh không trả lời.
Anh chỉ nhìn vào Linh, người đang quan sát anh với ánh mắt đầy tính toán.
Và anh biết, cuộc chơi mới vừa mới bắt đầu.
Virus không phải là kẻ thù.
Nó là chìa khóa.
Và anh sẽ là người mở khóa, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.
Nhưng có một điều anh chưa nói với bất kỳ ai: Dấu ấn trên trán anh đang nóng lên.
Nó không chỉ là một nhãn dán.
Nó là một cổng kết nối.
Và từ phía bên kia, một cái gì đó đang nhìn lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận