Chương 35

Khói bụi chưa tan hẳn, nhưng mùi vị trong không khí đã thay đổi.

Đó không còn là mùi hôi thối của xác chết hay mùi ẩm mốc của bê tông mục nát, mà là một thứ hương thơm ngọt ngào, kỳ dị, giống như mật ong pha lẫn với máu tươi đã đông đặc.

Trần Vọng nép mình sau một thùng chứa nước lọc rỉ sét, cơ thể anh run rẩy kịch tính.

Hai chân anh co quắp lại, khớp gối va vào nhau tạo ra những tiếng lách cách nhỏ nhẹ, đủ để thu hút sự chú ý của bất kỳ ai có ý định quan sát.

Anh hít vào một hơi sâu, cố tình để ngực phập phồng mạnh, biểu hiện của sự hoảng loạn tột độ.

phải chạy..." anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi.

Phía trước, Mã Cường và hai tay dưới của hắn đang đứng trước một bình chứa máu xanh bị vỡ vụn.

Những giọt dịch lỏng màu ngọc bích lấp lánh dưới ánh đèn pin yếu ớt, tỏa ra thứ mùi hương ma mị đó.

Mã Cường không hề run rẩy.

Hắn cúi xuống, khuôn mặt biến dạng vì tham lam, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào đống hỗn độn như thể đang nhìn thấy vàng ròng.

"Đừng động vào nó!" Linh hét lên, giọng cô lạnh lùng như băng giá.

Cô bước tới, tay cầm khẩu súng ngắn cũ kỹ, nòng súng hướng về phía Mã Cường.

"Đó là chất xúc tác đột biến chưa ổn định.

Ngửi nó thôi cũng đủ làm tổn thương hệ thần kinh."

Mã Cường cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

Hắn quay sang nhìn Trần Vọng, ánh mắt sắc lẹm.

"Cậu sợ à, Vọng?

Đúng là con cừu non.

Nhưng trong thế giới này, cừu chỉ có hai lựa chọn: bị ăn thịt hoặc trở thành sói."

Trần Vọng nép sát vào bức tường, mắt nhìn xuống đất, như thể không dám đối diện với ánh nhìn của gã đàn ông hung bạo kia.

Trong đầu anh, một luồng dữ liệu lạnh lẽo chạy qua.

*Phân tích: Mã Cường đang ở giai đoạn tiền tiến hóa Bậc 1.

Nồng độ virus trong máu cao bất thường, nhưng chưa ổn định.

Hành vi: Tham lam dẫn đến mất kiểm soát nhận thức.*

Anh không cần phải chiến đấu.

Anh chỉ cần để cho bản năng con người – thứ bản năng vốn dĩ thô bạo và ngu ngốc – tự hủy hoại chính nó.

Bên ngoài, tiếng gầm rú của những con "Chim Sói" vang lên ngày càng gần.

Những sinh vật lai tạp giữa cáo và cú này có cánh màng mỏng manh nhưng nanh sắc như dao cạo.

Chúng không bay cao, mà lượn thấp, dùng khứu giác nhạy bén để săn mồi dựa trên mùi máu và mùi sợ hãi.

Thứ mùi hương từ bình máu vỡ đang gọi chúng đến, giống như ánh lửa gọi ruồi.

Trần Vọng nhắm mắt lại, giả vờ cầu nguyện.

Nhưng trong bóng tối của ý thức, anh đang quan sát.

Anh quan sát cách Linh Tâm nép vào sau Linh, đôi mắt cô mở to, đầy kinh hãi nhưng cũng chứa đựng một sự tò mò không ngừng nghỉ.

Anh quan sát cách Lý Phong, người lãnh đạo nhóm, đang nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, dấu hiệu của sự suy sụp tinh thần.

Và anh quan sát Mã Cường.

Gã đàn ông đó đang với tay về phía những giọt máu xanh.

"Đây là cơ hội," Mã Cường thì thầm, giọng nói run rẩy vì hưng phấn.

"Cơ hội để thoát khỏi sự yếu đuối."

Trần Vọng khẽ nhếch mép, một nụ cười viển vông, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra.

Hắn không biết rằng, thứ mà hắn đang chạm vào không phải là sức mạnh, mà là cái bẫy tử thần.


Bên ngoài, tình hình leo thang nhanh chóng.

Mùi hương từ mẫu máu không chỉ thu hút Mã Cường mà còn đánh thức một "Quái Vật Cốt Ngừa" khổng lồ đang ngủ quên trong các ống cống bên dưới căn cứ.

Con quái vật này, đã tiếp xúc với độc tố môi trường trong nhiều năm, đang ở giai đoạn cuối của sự tiến hóa điên loạn.

Tiếng động từ dưới lòng đất vang lên, rung chuyển cả khối bê tông.

Những mảnh vụn rơi xuống, bụi bay mù mịt.

"Đất động!" Tiểu Lam hét lên, ngã quỵ xuống.

Cô gào khóc, những đốm đen trên da thịt cô đã lan rộng, bao phủ cả bàn tay và cánh tay.

"Nó đang đến!

Nó đang đến!"

Lý Phong cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tay anh run rẩy.

Hắn nhìn về phía Trần Vọng, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Chúng ta cần một kế hoạch!"

Trần Vọng vẫn nằm trong bóng tối, nhưng anh không trả lời.

Anh đang nghe.

Anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, tiếng da thịt va vào bê tông, và một tiếng thở dài sâu thẳm, giống như tiếng gió thổi qua hang động.

Con quái vật đang trồi lên.

Từ một khe nứt lớn trên sàn nhà, một khối thịt xám xịt, sần sùi, bắt đầu nhô lên.

Đó là Quái Vật Cốt Ngừa.

Nó không có mắt, chỉ có một cái miệng rộng mở, chứa đầy những hàng răng nhọn hoắt, xoắn ốc.

Cơ thể nó phủ đầy những sợi dây thần kinh trắng đục, giống như những gì Trần Vọng vừa thấy trong ống dẫn khí.

Nó đang kết nối với tòa nhà.

Nó là một phần của hệ thống.

Mã Cường, trong cơn hoảng loạn tột cùng, nhìn thấy con quái vật.

Hắn không chạy.

Thay vào đó, hắn nhìn vào những giọt máu xanh còn sót lại trên tay mình.

không thể nào," hắn lẩm bẩm.

"Nó quá mạnh.

Tôi cần sức mạnh.

Ngay bây giờ."

Hắn rút ra một cây kim tiêm từ túi áo, lấy một lượng máu xanh từ bình vỡ, và đâm vào tĩnh mạch tay trái của mình.

"Đừng làm vậy!" Linh hét lên, nhưng quá muộn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập