Chương 36
Trần Vọng đứng bất động giữa hành lang tối om, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo phủ đầy rêu đen.
Hơi thở của anh được kiểm soát hoàn hảo, chậm rãi và nông, giảm thiểu lượng oxy tiêu thụ cũng như mùi cơ thể tỏa ra.
Trước mặt anh, ba bóng dáng khổng lồ đang tiến lại gần.
Đó là những kẻ thuộc nhóm "Săn Đuổi".
Chúng đã tiến hóa lên Bậc 1, nhưng theo một hướng sai lệch.
Cơ bắp của chúng phình to một cách dị dạng, lớp da sần sùi như vỏ cây mục nát, và đôi mắt thì đục ngầu, thiếu đi sự tinh anh của trí tuệ.
Chúng không còn là con người, mà là những cỗ máy giết chóc sinh học, được điều khiển bởi bản năng săn mồi nguyên thủy và khứu giác cực nhạy.
Trần Vọng không chạy.
Chạy là dấu hiệu của con mồi.
Chạy kích thích phản ứng đuổi bắt.
Thay vào đó, anh để cơ thể mình xõa lỏng, vai cụp xuống, đầu hơi cúi, tạo dáng vẻ của một kẻ kiệt sức và tuyệt vọng.
Anh đóng vai trò là một cái bẫy sống.
"Khứu giác...
mùi sắt," gã đầu tiên gầm gừ, giọng nói khàn đặc như đá mài.
Hắn ngửi thấy mùi máu từ vết thương nhỏ ở tay Trần Vọng – một vết cắt tự gây ra chỉ vài phút trước.
Năng lượng sinh học thuần khiết.
Đối với những kẻ tiến hóa lệch hướng như chúng, đó là thức ăn, là thuốc tăng lực, là thứ duy trì sự tồn tại trong thế giới đang thối rữa này.
Trần Vọng nhắm mắt lại, giả vờ run rẩy.
Nhưng trong ý thức, bộ não của anh đang hoạt động với tốc độ xử lý dữ liệu khủng khiếp.
Anh đang phân tích từng bước chân, khoảng cách, và trạng thái sinh lý của kẻ thù.
Anh cảm nhận được sự bất ổn trong nhịp tim của chúng – sự đói khát đang bào mòn lý trí còn lại ít ỏi.
"Hắn yếu," gã thứ hai, có biệt danh là Chó Xa, nói.
Hắn chỉ vào Trần Vọng bằng chiếc tay khổng lồ, ngón tay dài và móng vuốt sắc nhọn.
Không cần giết ngay.
Giữ sống để hút từ từ."
Trần Vọng mở mắt, ánh nhìn mờ đục, sợ hãi.
Anh gật đầu yếu ớt, môi khô nứt nẻ khẽ mấp máy: "Cảm ơn...
tôi chỉ muốn sống."
Anh đang chơi một trò chơi nguy hiểm.
Nếu anh tỏ ra quá yếu, chúng sẽ ăn thịt anh ngay lập tức.
Nếu anh tỏ ra quá mạnh, chúng sẽ sợ hãi và tấn công dồn dập.
Anh phải nằm ở vùng xám – nơi chúng coi anh là nguồn tài nguyên có giá trị nhưng dễ kiểm soát.
Sự giả dối này là khiên chắn tốt nhất của anh.
Trong thế giới nơi sự thật thường dẫn đến cái chết, dối trá là vũ khí sinh tồn tối thượng.
Chúng kéo anh đi, không dùng dây thừng phức tạp, mà đơn giản là túm lấy cổ áo và vai, lê anh qua các hành lang đổ nát.
Trần Vọng cố gắng giữ dáng vẻ mềm nhũn, để chúng nghĩ rằng anh không có sức lực để kháng cự.
Chúng đưa anh vào một căn hộ cũ kỹ, cửa sổ bị bịt kín bằng những tấm vải nhựa đen tuyền, nhằm chặn ánh sáng mặt trời độc hại và bức xạ nền.
Bên trong căn hộ là một địa ngục nhỏ.
Không khí ngột ngạt, mùi ẩm mốc và mùi tanh của xác thối quyện vào nhau.
Trần Vọng bị ném xuống sàn nhà, lưng đập mạnh vào một đống vụn vỡ.
Anh rên lên một tiếng, đau đớn nhưng cũng đầy kịch tính, đúng như vai diễn của một nạn nhân.
Ba gã "Săn Đuổi" ngồi xung quanh anh, ánh mắt hun hút nhìn chằm chằm vào cổ anh.
Chúng không vội vàng.
Chúng thích sự chờ đợi, sự kiểm soát.
Trong khi bị trói buộc bởi ánh mắt và sự hiện diện áp đảo của chúng, Trần Vọng bắt đầu quan sát.
Hắn không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn làm mờ nhận thức.
Thay vào đó, anh chuyển trạng thái tâm trí vào chế độ "Quan Sát Giả".
Anh quét mắt xung quanh căn phòng, tìm kiếm bất kỳ chi tiết nào bất thường.
Rồi anh nhìn thấy nó.
Ở góc phòng, bên dưới một tấm rèm rách nát, là một đống xương.
Không phải xương người bình thường.
Những chiếc xương này có màu xám tro, và trên bề mặt chúng bám đầy những sợi tơ trắng đục, giống hệt những sợi dây thần kinh anh đã thấy trong hệ thống ống dẫn khí của căn cứ cũ.
Trần Vọng nheo mắt.
Anh nhớ lại ký hiệu "Thử nghiệm 34" mà anh đã nhìn thấy trong mô tế bào sống của tòa nhà.
Những sợi tơ này...
chúng không phải là nấm mốc.
Chúng là hệ thống dẫn truyền thần kinh của một sinh vật lớn hơn.
Và đống xương này?
Anh liếc nhìn nhanh vào bàn tay của Chó Xa.
Gã này đang gãi ngứa vào cánh tay mình, nơi da thịt bắt đầu xuất hiện những vết mẩn đỏ.
Trần Vọng nhận ra mối liên hệ.
Những sợi tơ trắng đục này đang lan tỏa trong không khí, trong bụi bặm, và thậm chí là trong máu của chính những kẻ săn mồi này.
Chúng không chỉ là kẻ săn mồi.
Chúng cũng là vật chủ.
Trần Vọng hít một hơi thật sâu, cố gắng lọc bỏ những hạt bụi độc trong phổi nhờ vào khả năng thích nghi Bậc 1 của mình.
Anh cảm thấy những tế bào trong phổi đang hấp thụ độc tố, chuyển hóa nó thành năng lượng.
Đây là bí mật lớn nhất của anh.
Anh không chỉ sống sót; anh đang *ăn* sự hủy diệt.
Nhưng điều khiến anh lạnh toát sống lưng là sự hiện diện của những sợi tơ trên đống xương.
Chúng nối liền với nhau, tạo thành một mạng lưới.
Và ở trung tâm của đống xương đó, là một chiếc hộp kim loại nhỏ, bị gỉ sét nhưng vẫn nguyên vẹn.
Trên nắp hộp, khắc dòng chữ mờ nhạt: *Mẫu Gen Nguyên Thủy – Không Được Phá Vỡ*.
Trần Vọng nuốt nước bọt.
Anh cần phải đến gần đó.
Anh cần phải biết bên trong hộp là gì.
Nhưng làm thế nào để rời khỏi vòng vây của ba gã quái vật đang canh giữ anh?
Hai mươi phút trôi qua.
Thời gian trong thế giới mạt thế không trôi đi theo kim đồng hồ, mà theo sự phân rã của vật chất.
Hiệu ứng "Time Decay" không chần chừ.
Lớp bụi trên sàn nhà bắt đầu chuyển sang màu đen sẫm, và mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa nhanh hơn, như thể không khí đang bị lên men bởi một loại vi khuẩn vô hình.
Da của Chó Xa bắt đầu xuất hiện những đốm đỏ lớn, lan rộng như mạng nhện.
Gã này gào lên, gãi vào cánh tay mình với móng vuốt sắc nhọn, làm rách da thịt.
Máu xanh nhạt chảy ra, nhưng không đông lại.
Nó chảy ròng ròng, hòa vào những sợi tơ trắng đục đang bám trên sàn nhà.
"Không khí...
nó đang ăn da tôi!" Chó Xa gào lên, giọng nói biến dạng, đầy đau đớn và điên loạn.
"Nó ăn thịt tôi!"
Gã thứ ba, Răng Sún, cũng bắt đầu co giật.
Mắt hắn trợn ngược, bọt mép chảy ra từ khóe miệng.
Hắn nhìn về phía Trần Vọng, ánh mắt đầy nghi ngờ và thù hận.
hắn không bị ảnh hưởng.
Tại sao hắn không bị ảnh hưởng?"
Trần Vọng vẫn nằm đó, giả vờ yếu ớt.
Nhưng bên trong, anh đang cười.
Anh biết tại sao.
Cơ thể anh đã được thiết kế để chống lại chính sự phân rã này.
Anh là một cái bẫy sinh học, được tạo ra để tồn tại trong môi trường mà những kẻ khác coi là tử thần.
Chó Xa quay lại nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy hoang mang.
"Anh là gì?
Tại sao anh không chết?"
Trần Vọng biết rằng thời gian đang chạy hết.
Nếu anh không hành động ngay, những kẻ này sẽ mất hoàn toàn lý trí và tấn công anh một cách mù quáng.
Hoặc tệ hơn, chúng sẽ tự hủy hoại lẫn nhau.
Anh cần một cách để kiểm soát tình thế, để biến sự sợ hãi của chúng thành lợi thế cho mình.
Anh cần phải khám phá bí ẩn của đống xương và chiếc hộp kim loại.
Và để làm được điều đó, anh cần phải loại bỏ sự canh giữ.
Trần Vọng chậm rãi nâng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Chó Xa.
Anh không còn vẻ sợ hãi nữa.
Thay vào đó, là một sự bình thản đáng sợ.
"Tôi không chết," anh nói, giọng trầm lạnh.
"Vì tôi là một phần của nó."
Răng Sún cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn run rẩy, không thể chịu đựng được trọng lượng cơ thể đang biến đổi.
Chó Xa nhìn Vọng, mắt mở to, đầy kinh hãi nhưng cũng chứa đựng một sự tò mò bệnh hoạn.
"Anh là gì?"
Vọng không trả lời bằng lời.
Hắn chậm rãi bò dậy, bỏ qua những gã "Săn Đuổi" đang vật lộn với sự đau đớn của chính cơ thể mình.
Anh bước tới gần Chó Xa, người đang gào thét vì ngứa ngáy và đau đớn.
Vọng đặt tay lên trán Chó Xa.
Tiếp xúc da thịt.
Ngay lập tức, Vọng kích hoạt khả năng mới của mình: không phải là kiểm soát nhịp tim, mà là .
Đây là một kỹ năng tiến hóa hiếm gặp, cho phép người dùng kết nối tạm thời với hệ thần kinh của một sinh vật khác, đặc biệt hiệu quả với những kẻ có trí tuệ suy giảm và bản năng mạnh mẽ.
Chó Xa hét lên, nhưng không phải vì đau đớn.
Hắn hét lên vì sự xâm nhập.
Ý thức của Trần Vọng tràn vào đầu hắn như một dòng nước lạnh, xóa tan cơn đau và sự hoảng loạn, thay thế bằng một sự tĩnh lặng chết chóc.
Trần Vọng không đọc suy nghĩ của Chó Xa.
Anh *ép* cảm xúc của mình vào hắn.
Sự tuyệt vọng.
Và quan trọng nhất, là sự phục tùng.
"Mất đi," Trần Vọng thì thầm, giọng nói vang lên trong đầu Chó Xa.
Chó Xa ngả người ra sau, mắt mở to, trống rỗng.
Hắn không còn là một kẻ săn mồi hung bạo.
Hắn trở thành một cái xác không hồn, một công cụ.
Trần Vọng quay sang nhìn Răng Sún và gã thứ ba.
Họ đang nhìn anh với ánh mắt đầy khiếp sợ.
Nhưng sự khiếp sợ đó không còn là thù hận.
Nó là sự kính sợ.
Trần Vọng bước qua họ, hướng thẳng về phía góc phòng, nơi đống xương và chiếc hộp kim loại đang nằm.
Anh cúi xuống, dùng móng tay sắc nhọn – một biến thể khác của tiến hóa Bậc 1 – để cạy mở nắp hộp.
Bên trong hộp không phải là mẫu gen.
Nó là một ổ đĩa dữ liệu cũ kỹ, loại được sử dụng trước thảm họa.
Và trên đó, có một dòng chữ khắc sâu: *Dự Án Noah – Giai Đoạn Cuối: Tái Sinh Loài Người Thông Qua Hủy Diệt.*
Trần Vọng nhíu mày.
Anh nhớ lại bí mật của mình.
Anh không phải là nạn nhân đầu tiên.
Anh là một "thí nghiệm".
Nhưng nếu đây là Giai Đoạn Cuối...
thì những giai đoạn trước đó ở đâu?
Và ai là người đã tạo ra anh?
Anh rút ổ đĩa ra.
Ngay khi ổ đĩa rời khỏi hộp, những sợi tơ trắng đục trên sàn nhà bắt đầu co rút lại, như thể chúng đang rút lui trước sự hiện diện của vật thể này.
"Anh đã làm gì vậy?" Răng Sún gào lên, giọng nói run rẩy.
"Đừng chạm vào nó!
Nó là của...
*Hắn*!"
Trần Vọng dừng lại.
"Hắn?"
"Hắn là người tạo ra tất cả," Răng Sún nói, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt biến dạng.
"Hắn là người gửi chúng ta đến đây.
Tiêu Diêu."
Trần Vọng bước về phía cửa sổ, nơi những chiếc lá sắc nhọn đang cố gắng xuyên thủng lớp vải nhựa.
Hắn nhìn ra ngoài, nơi bầu trời màu xám tro đang chuyển dần sang màu tím sẫm – dấu hiệu của một đợt biến đổi khí hậu độc hại sắp tới.
"Cái giá là gì?" Chó Xa hỏi, lau máu từ tay mình, ánh mắt vẫn còn trống rỗng nhưng đang dần hồi tỉnh.
Trần Vọng nhìn vào ổ đĩa trong tay.
Anh biết rằng đây chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn.
Tiêu Diêu không chỉ là một phản diện.
Anh là một phần của hệ thống.
Và Trần Vọng...
anh cũng vậy.
"Cái giá," Trần Vọng nói, giọng lạnh lùng, "là chúng ta phải chọn giữa việc trở thành con người, hay trở thành thần thánh."
Anh quay lại nhìn ba gã "Săn Đuổi".
"Và tôi đã chọn."
Trần Vọng bóp nát ổ đĩa trong tay.
Những mảnh nhựa và kim loại rơi xuống sàn, hòa vào những sợi tơ trắng đục.
Ngay lập tức, những sợi tơ đó bắt đầu phát sáng, chuyển từ màu trắng đục sang màu xanh lam rực rỡ.
Một tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu Trần Vọng.
Không phải từ hệ thống, mà từ chính cơ thể anh.
Những mạch máu dưới da anh bắt đầu chuyển sang màu xanh lá cây, giống như màu máu của Lý Phong và màu mô của tòa nhà.
Anh vừa kích hoạt một thứ gì đó.
Một thứ gì đó mà Tiêu Diêu đã giấu kỹ.
Và giờ, tất cả những người khác trong thế giới này đều sẽ biết được vị trí của anh.
Trần Vọng mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy quyết tâm.
"Chạy đi," anh nói với Chó Xa.
"Trước khi chúng đến."
Và rồi, anh bước ra khỏi căn hộ, bước vào bóng tối, nơi những con mắt vô hình đang dõi theo anh từ khắp nơi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận