Chương 37
Trần Vọng không đáp lại câu hỏi của Chó Xa ngay lập tức.
Hắn chậm rãi đặt tay lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo, ngón tay run rẩy một cách có chủ đích—một diễn xuất tinh tế mà hắn đã luyện tập trong vô số giấc mơ ngắn ngủi trước khi thức dậy.
Ánh mắt hắn tránh né, hướng về phía những vết nứt trên sàn nhà nơi những sợi tơ xanh lam đang từ từ lan rộng, giống như mạng mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang tỉnh giấc.
Hắn biết Chó Xa đang quan sát.
Con quái vật tiến hóa bậc 1 đó có giác quan thính giác nhạy bén hơn người thường gấp ba lần.
Mỗi nhịp tim của Trần Vọng đều được khuếch đại, mỗi hơi thở đều bị phân tích.
Nhưng Trần Vọng không sợ.
Hắn đang kiểm soát nhịp đập của chính mình, giảm xuống còn ba mươi lần mỗi phút, một kỹ năng sinh tồn cơ bản nhưng cực kỳ khó để duy trì trong trạng thái căng thẳng.
"Chúng ta cần di chuyển," Trần Vọng nói, giọng khàn đặc, như thể cổ họng vừa nuốt phải cát.
"Không khí ở đây đang trở nên độc hại hơn.
Nếu chúng ta ở lại, phổi của chúng ta sẽ bị ăn mòn trước khi chúng ta kịp tìm ra lối thoát."
Chó Xa nghi ngờ nhìn anh.
Máu xanh nhạt vẫn đang rỉ ra từ những vết thương tự gây trên da hắn, nhưng cơn ngứa ngáy điên loạn đã tạm lắng xuống dưới sự kiểm soát ý thức của Trần Vọng.
Hắn cúi xuống, ngửi không khí, mũi phập phồng.
Nhưng không phải từ xác chết.
Nó đến từ dưới đất."
Trần Vọng gật đầu nhẹ, đóng vai trò của một kẻ dẫn đường yếu đuối nhưng biết đường đi.
"Phòng máy chủ cũ.
Tầng hầm B2.
Đó là nơi hệ thống lọc không khí trung tâm từng đặt.
Nếu nó còn hoạt động, dù chỉ một phần, chúng ta có thể thở được."
Đây là một lời nói dối.
Trần Vọng biết phòng máy chủ đã bị phá hủy hoàn toàn trong đợt tấn công đầu tiên.
Nhưng hắn cần Chó Xa và Răng Sún di chuyển đến tầng hầm, nơi những bí mật sâu thẳm nhất của 'Dự Án Noah' được chôn giấu.
Hắn cần dẫn những con thú này vào bẫy, hoặc tốt hơn nữa, dùng chúng làm mồi nhử cho thứ gì đó lớn hơn đang rình rập trong bóng tối.
Hắn đứng dậy, chân hơi khập khiễng, giả vờ đau đớn.
Cơ thể anh, bên ngoài, trông giống như một người đàn ông gầy gò, suy nhược, da dẻ tái nhợt và đầy vết bầm tím.
Nhưng bên trong, những sợi cơ của anh đang co giãn với sức mạnh khủng khiếp, và dòng máu trong tĩnh mạch anh đang sôi sục, chuyển hóa độc tố môi trường thành năng lượng thuần khiết.
Anh là một cái bẫy sinh học hoàn hảo, ngụy trang dưới lớp vỏ con mồi.
Họ rời khỏi căn phòng an toàn tạm thời, bước vào hành lang tối tăm của khu cách ly.
Ánh sáng từ đèn khẩn cấp nhấp nháy yếu ớt, chiếu rọi lên những vệt máu khô và dấu chân dính đầy bùn đất.
Không khí càng lúc càng đặc quánh, mùi thối rữa của xác chết và mùi kim loại gỉ sét kích thích mũi nhạy cảm.
Mỗi bước chân đều phải tính toán, tránh những mảnh vỡ sắc nhọn có thể gây ra tiếng động.
Trần Vọng đi đầu, tay cầm một thanh sắt gỉ sét tìm được trên đường, dùng nó để dò xét phía trước.
Hắn cảm thấy những rung động nhẹ nhàng dưới lòng bàn chân, truyền qua đôi giày mòn rách vào xương cốt.
Đó là tiếng bước chân của những sinh vật khác, hoặc có thể là tiếng rung động của chính tòa nhà đang "thở".
Bất ngờ, Trần Vọng dừng lại.
Hắn giơ tay ra hiệu cho hai gã quái vật phía sau.
Hắn nghiêng tai lắng nghe.
Từ sâu trong bóng tối phía trước, phát ra một tiếng lạo xạo kỳ lạ, giống như tiếng móng vuốt cào lên kim loại.
Không phải tiếng bước chân.
Mà là tiếng...
"Ở đó," Trần Vọng thì thầm, chỉ về phía một góc khuất nơi bóng tối dày đặc nhất.
"Có thứ gì đó đang rình rập."
Chó Xa và Răng Sún căng cứng cơ thể.
Móng vuốt của họ chĩa ra, sẵn sàng tấn công.
Nhưng Trần Vọng giơ tay ra, ngăn cản họ.
"Đừng tấn công.
Chúng ta không biết chúng là gì.
Nếu chúng là loài săn mồi cấp cao, chúng ta sẽ chết."
Hắn đang kiểm soát tình thế.
Hắn đang biến nỗi sợ hãi của họ thành vũ khí.
Nhưng trong đầu anh, một câu hỏi khác đang nảy sinh.
Tại sao những sinh vật này lại xuất hiện ở đây?
Tầng hầm B2 là khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt nhất.
Nếu có thứ gì đó ở đó, nó không phải là quái vật thông thường.
Nó là một phần của hệ thống.
Một phần của 'bug' mà anh đang tìm kiếm.
Trần Vọng nhìn về phía cánh cửa chống cháy ở cuối hành lang.
Nó đóng chặt, nhưng có những vết cào xước sâu trên bề mặt kim loại.
Không phải từ bên ngoài.
Mà từ bên trong.
Thứ gì đó đang cố gắng phá ra.
Hoặc thứ gì đó đang cố gắng giữ chúng lại.
Trần Vọng bước qua cánh cửa, ánh mắt lạnh lùng nhìn Chó Xa đang hoảng loạn.
"Anh đã nói đúng, anh Xa.
Trong thế giới này, kẻ yếu là người dễ bị ăn thịt nhất.
Nhưng kẻ thông minh là người biết ai sẽ là miếng mồi ngon."
Trước khi Chó Xa kịp phản ứng, Trần Vọng đạp một cái vào một công tắc gần đó.
Cánh cửa sắt đóng sầm lại, khóa chặt Chó Xa và Răng Sún bên ngoài.
Tiếng hét của họ vang lên, nhưng bị âm thanh dày đặc của kim loại cách ly.
Trần Vọng đứng trước cánh cửa, nghe tiếng đập cửa điên cuồng của Chó Xa.
Hắn không quay lại.
Hắn bước vào bóng tối của hành lang tầng hầm.
Không khí ở đây lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi Formalin nồng nặc扑 vào mặt anh.
Hắn không đi về phía phòng máy chủ.
Hắn đi về phía một cánh cửa khác, nhỏ hơn, bằng kính cường lực.
Bên trong, ánh sáng xanh lam nhấp nháy.
Đó không phải là phòng thí nghiệm.
Đó là một phòng quan sát.
Trần Vọng tiến lại gần, nhìn qua tấm kính.
Bên trong phòng, hàng chục ống nghiệm khổng lồ được treo lơ lửng, chứa đầy chất lỏng màu xanh lá cây.
Và trong mỗi ống nghiệm, là một cơ thể người.
Nhưng họ không còn là người.
Họ đang trong quá trình biến đổi, da thịt nứt ra, xương cốt mọc ra những gai nhọn, mắt nhắm nghiền nhưng miệng mở rộng trong một tiếng thét vĩnh cửu.
Trên tường, một màn hình hiển thị dòng chữ: *Dự Án Noah – Giai Đoạn 1: Hoàn Thành.
Giai Đoạn 2: Bắt Đầu.
Đối tượng kiểm soát: Trần Vọng.*
Trần Vọng cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.
Hắn không phải là người kiểm soát.
Hắn là đối tượng được kiểm soát.
Và giờ, hệ thống đã phát hiện ra hắn.
Từ trong ống nghiệm gần nhất, một đôi mắt mở ra.
Đôi mắt màu đỏ rực, không có tròng trắng, nhìn thẳng vào Trần Vọng qua tấm kính.
Và rồi, một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ tai, mà từ chính não bộ:
*"Chào mừng trở lại, Vọng.
Chúng tôi đã chờ anh rất lâu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận