Chương 8
Trần Vọng đè nhẹ lên vai Liễu Minh, người đang cố gắng duy trì hệ thống hỗ trợ cho hai người còn lại bằng những ngón tay run rẩy, nhưng giọng nói của anh bị bóp méo bởi nỗi đau giả tạo, cố gắng giữ nguyên vẻ run rẩy của một kẻ sắp sụp đổ.
"Các bạn thấy không?
Nó đang ăn mòn chúng ta," anh nói, giọng khàn đặc, mắt nhắm nghiền như thể đang chịu đựng một cơn đau thấu trời, dù thực tế não bộ của anh đang phân tích từng milimet cấu trúc tế bào của Liễu Minh với tốc độ ánh sáng.
Liễu Minh, người từng là bác sĩ phẫu thuật ưu tú nhất của khu vực, giờ đây chỉ còn là một đống thịt đang cố gắng chống chọi lại quy luật sinh học đang đảo lộn.
Cô không nhìn thấy sự giả dối trong mắt Trần Vọng, mà chỉ thấy một đồng đội đang kiệt quệ, một sinh vật đang trên bờ vực của sự tuyệt chủng.
"Cứ bình tĩnh, Vọng," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng tay cô lại siết chặt nút điều khiển, cố gắng bơm thêm chất ức chế vào hệ thống tuần hoàn của chính mình.
"Nếu chúng ta dừng lại, toàn bộ buồng sẽ bị cô lập.
Thời gian độc hại đang tăng tốc."
Trần Vọng cúi đầu, để lộ ra những vết nứt nhỏ trên da cổ, nơi lớp biểu bì đang bong tróc để lộ ra lớp mô cơ mới, sẫm màu và cứng hơn.
Anh không cần biết cô đang nghĩ gì, vì trong đầu anh là một bản đồ chi tiết về cấu trúc tế bào của Liễu Minh, một bản đồ mà anh đã vẽ ra từ những dữ liệu thu thập được trong vài giây trước.
Cô không phải kẻ thù, mà là người duy nhất còn lại có thể tin tưởng, nhưng niềm tin này đang trở thành gánh nặng, một biến số không lường trước được trong phương trình sinh tồn của anh.
Trần Vọng ngồi co người lại, ôm lấy đầu, giả vờ bị cơn đau dữ dội hành hạ, cơ thể anh co giật dữ dội như thể đang bị xé toạc từ bên trong.
quá đau..." anh rên rỉ, những từ ngữ này vang lên trong không gian hẹp như những tiếng kêu gào của một con thú bị thương.
Nhưng trong đầu anh là một bản đồ chi tiết về cấu trúc tế bào của Liễu Minh, một bản đồ đang được cập nhật theo thời gian thực, từng tế bào đang chết đi và tái sinh theo một quy luật mới.
Anh nhớ lại lời bà nội từ trước khi cô mất, một câu nói mà anh đã ghi nhớ như một chân lý: "Khi thế giới sụp đổ, chỉ có những kẻ giả vờ yếu đuối mới có thể sống sót." Bà không nói về sự yếu đuối về thể chất, mà nói về sự yếu đuối trong tâm trí, sự yếu đuối trong cách nhìn nhận thế giới.
Anh đã học được điều đó từ những ngày đầu, khi anh còn là một thí nghiệm, khi anh còn là một con chuột trong lồng kính, quan sát những con chuột khác bị tiêm virus và tiến hóa thành quái vật.
Trần Vọng không phải là nạn nhân đầu tiên, mà là một 'thí nghiệm' từ một thế giới khác, được gửi xuống để kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt.
Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại xấu đi một chút, một chút nữa.
Nhưng anh không sợ, vì anh đã biết cách giả vờ, cách giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế, cách giả vờ là một nạn nhân để che giấu sức mạnh thực sự của mình.
"Liễu Minh," anh nói, giọng điệu yếu ớt nhưng đầy ẩn ý, "bạn có biết tại sao chúng ta lại ở đây không?" Cô không trả lời, chỉ nhìn anh với ánh mắt đầy sự nghi ngờ, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một nỗi sợ hãi khó gọi tên.
"Vì chúng ta là những kẻ may mắn," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng tay cô lại run rẩy.
"Vì chúng ta là những kẻ may mắn."
Trần Vọng cười nhẹ, một nụ cười đầy sự mỉa mai, nhưng anh không để lộ ra sự thật, rằng anh không phải là kẻ may mắn, mà là kẻ được chọn, kẻ được gửi xuống để kiểm tra giới hạn của loài người.
"May mắn," anh lặp lại, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "chúng ta thực sự may mắn, phải không?"
Không khí trong phòng bắt đầu hóa lỏng, những giọt nước từ trần nhà rơi xuống không còn là nước, mà là những khối axit đen đặc quánh, ăn mòn sàn nhà với tốc độ kinh hoàng.
Mỗi giây trôi qua, trọng lực tăng lên, đè nén lồng ngực của cả ba người, khiến họ khó thở, khó cử động.
Đây chính là "Thời Gian Độc Hại", một hiện tượng mà Trần Vọng đã nghiên cứu từ lâu, một hiện tượng mà anh đã biết cách đối phó.
Môi trường không chỉ độc, nó đang nuốt chửng, đang tiêu diệt mọi thứ, kể cả những ký ức, những cảm xúc, những hy vọng.
Trần Vọng nhìn thấy những giọt axit đen rơi xuống, ăn mòn sàn nhà, và anh biết rằng nếu họ không tìm cách thoát ra, họ sẽ bị biến thành những đống chất lỏng đen kịt, không còn dấu vết của sự sống.
"Chúng ta phải di chuyển," Trần Vọng nói, giọng điệu run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta sẽ chết."
Liễu Minh nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ, nhưng cô không nói gì, chỉ gật đầu, và bắt đầu di chuyển về phía cửa ra.
Trần Vọng theo sau, giả vờ yếu đuối, nhưng trong đầu anh là một bản đồ chi tiết về cấu trúc của căn phòng, về những con đường thoát, về những kẻ thù đang rình rập.
Đột nhiên, Liễu Minh dừng lại, cô không còn tiến hóa nữa, mà đang cố gắng *hãy nguyên*, cố gắng giữ lại những gì còn lại của con người trong cơ thể đang tan chảy.
Cô nhìn Trần Vọng với ánh mắt tràn ngập sự đau thương và tuyệt vọng, như thể cô đang nhìn vào một người bạn, một người thân, một người mà cô đã từng tin tưởng.
"Nếu tôi ăn bạn, bạn sẽ chết," cô nói, giọng bình tĩnh lạ thường so với thân thể đang tan chảy, "nếu bạn chết, tôi cũng sẽ chết theo."
Trần Vọng nhìn cô, ánh mắt anh lạnh lùng, không có sự đồng cảm, không có sự đau thương, chỉ có sự lạnh lùng của một nhà khoa học đang quan sát một thí nghiệm.
"Liễu Minh," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "bạn nghĩ tôi là ai?"
Cô không trả lời, chỉ nhìn anh với ánh mắt đầy sự nghi ngờ, như thể cô đang cố gắng tìm ra câu trả lời trong mắt anh.
"Tôi không biết," cô nói, giọng điệu run rẩy.
"Tôi không biết bạn là ai."
Trần Vọng cười nhẹ, một nụ cười đầy sự mỉa mai, nhưng anh không để lộ ra sự thật, rằng anh không phải là một con người, mà là một sinh vật lai giữa người và máy móc sinh học, một sự tồn tại lai tạo từ nỗi tuyệt vọng của nhân loại.
"Tôi là kẻ giả vờ yếu đuối," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "nhưng tôi không phải là kẻ yếu đuối."
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, và cả căn phòng bắt đầu rung chuyển, những bức tường bắt đầu nứt ra, những khe hở bắt đầu hình thành.
Trần Vọng nhìn thấy những hình khối đen kịt đang hình thành, không có mắt, không có miệng, nhưng chúng biết cách săn mồi.
Chúng là những "Kẻ Ăn Thời Gian", những thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.
"Họ đang đến," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.
Đó là giọng của cô ấy.
Cô gái đã hy sinh để đưa anh đến được đây, để anh có thể mang theo đoạn mã lỗi này.
Cô đã biết mình sẽ chết, biết rằng cơ thể cô sẽ bị phân rã thành những hạt cơ bản, nhưng cô vẫn chọn cách đó.
"Đừng để nó xảy ra," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ buồn bã.
"Đừng để nó xảy ra."
Trần Vọng lắc đầu, cố gắng xua tan tiếng nói trong đầu.
"Tôi không thể để nó xảy ra," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Tôi sẽ tìm cách sửa chữa nó."
Nhưng hệ thống không cho phép.
Bug số 47 chỉ là một cơ hội, không phải là giải pháp.
Nó chỉ giúp anh tồn tại thêm một chút, một chút nữa.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn sẽ chết, vẫn sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian.
Trần Vọng bước tiếp, đôi chân của anh giờ đã dài ra, xương ống chân uốn cong theo một cấu trúc khí động học mới.
Anh không còn là con người thuần túy, mà là một sinh vật lai giữa người và máy móc sinh học, một sự tồn tại lai tạo từ nỗi tuyệt vọng của nhân loại.
Phía trước, bóng tối đang co cụm lại.
Những hình khối đen kịt đang hình thành, không có mắt, không có miệng, nhưng chúng biết cách săn mồi.
Chúng là những "Kẻ Ăn Thời Gian", những thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.
Trần Vọng biết mình đang chạy trốn khỏi một cái chết không thể nhìn thấy.
Mỗi bước chân anh in xuống sàn nhà đều để lại một vệt đen, như mực nước thấm vào giấy.
Đó là dấu vết của sự phân hủy đang lan truyền từ cơ thể anh.
"Họ đang đến," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.
Đó là giọng của cô ấy.
Cô gái đã hy sinh để đưa anh đến được đây, để anh có thể mang theo đoạn mã lỗi này.
Cô đã biết mình sẽ chết, biết rằng cơ thể cô sẽ bị phân rã thành những hạt cơ bản, nhưng cô vẫn chọn cách đó.
"Đừng để nó xảy ra," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ buồn bã.
"Đừng để nó xảy ra."
Trần Vọng lắc đầu, cố gắng xua tan tiếng nói trong đầu.
"Tôi không thể để nó xảy ra," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Tôi sẽ tìm cách sửa chữa nó."
Nhưng hệ thống không cho phép.
Bug số 47 chỉ là một cơ hội, không phải là giải pháp.
Nó chỉ giúp anh tồn tại thêm một chút, một chút nữa.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn sẽ chết, vẫn sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian.
Trần Vọng bước tiếp, đôi chân của anh giờ đã dài ra, xương ống chân uốn cong theo một cấu trúc khí động học mới.
Anh không còn là con người thuần túy, mà là một sinh vật lai giữa người và máy móc sinh học, một sự tồn tại lai tạo từ nỗi tuyệt vọng của nhân loại.
Phía trước, bóng tối đang co cụm lại.
Những hình khối đen kịt đang hình thành, không có mắt, không có miệng, nhưng chúng biết cách săn mồi.
Chúng là những "Kẻ Ăn Thời Gian", những thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.
Trần Vọng biết mình đang chạy trốn khỏi một cái chết không thể nhìn thấy.
Mỗi bước chân anh in xuống sàn nhà đều để lại một vệt đen, như mực nước thấm vào giấy.
Đó là dấu vết của sự phân hủy đang lan truyền từ cơ thể anh.
"Họ đang đến," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.
Đó là giọng của cô ấy.
Cô gái đã hy sinh để đưa anh đến được đây, để anh có thể mang theo đoạn mã lỗi này.
Cô đã biết mình sẽ chết, biết rằng cơ thể cô sẽ bị phân rã thành những hạt cơ bản, nhưng cô vẫn chọn cách đó.
"Đừng để nó xảy ra," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ buồn bã.
"Đừng để nó xảy ra."
Trần Vọng lắc đầu, cố gắng xua tan tiếng nói trong đầu.
"Tôi không thể để nó xảy ra," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Tôi sẽ tìm cách sửa chữa nó."
Nhưng hệ thống không cho phép.
Bug số 47 chỉ là một cơ hội, không phải là giải pháp.
Nó chỉ giúp anh tồn tại thêm một chút, một chút nữa.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn sẽ chết, vẫn sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian.
Trần Vọng bước tiếp, đôi chân của anh giờ đã dài ra, xương ống chân uốn cong theo một cấu trúc khí động học mới.
Anh không còn là con người thuần túy, mà là một sinh vật lai giữa người và máy móc sinh học, một sự tồn tại lai tạo từ nỗi tuyệt vọng của nhân loại.
Phía trước, bóng tối đang co cụm lại.
Những hình khối đen kịt đang hình thành, không có mắt, không có miệng, nhưng chúng biết cách săn mồi.
Chúng là những "Kẻ Ăn Thời Gian", những thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.
Trần Vọng biết mình đang chạy trốn khỏi một cái chết không thể nhìn thấy.
Mỗi bước chân anh in xuống sàn nhà đều để lại một vệt đen, như mực nước thấm vào giấy.
Đó là dấu vết của sự phân hủy đang lan truyền từ cơ thể anh.
"Họ đang đến," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.
Đó là giọng của cô ấy.
Cô gái đã hy sinh để đưa anh đến được đây, để anh có thể mang theo đoạn mã lỗi này.
Cô đã biết mình sẽ chết, biết rằng cơ thể cô sẽ bị phân rã thành những hạt cơ bản, nhưng cô vẫn chọn cách đó.
"Đừng để nó xảy ra," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ buồn bã.
"Đừng để nó xảy ra."
Trần Vọng lắc đầu, cố gắng xua tan tiếng nói trong đầu.
"Tôi không thể để nó xảy ra," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Tôi sẽ tìm cách sửa chữa nó."
Nhưng hệ thống không cho phép.
Bug số 47 chỉ là một cơ hội, không phải là giải pháp.
Nó chỉ giúp anh tồn tại thêm một chút, một chút nữa.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn sẽ chết, vẫn sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian.
Trần Vọng mở mắt, nhìn thấy bóng dáng của một thực thể khổng lồ, trong suốt, hình thành từ chính xác những mảnh vỡ của phòng thí nghiệm và cơ thể Liễu Minh đang dần tái sinh.
Nó không phải là quái vật, mà là một "Thực Thể Quản Lý" mới.
Nó không có mắt, không có miệng, nhưng nó biết cách săn mồi.
Nó là một thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.
"Nhiệm vụ hoàn thành," một giọng nói vang lên, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.
"Chủ nhân mới đã được tuyển chọn.
Bây giờ, chúng ta đi tìm 'nguồn gốc' của cái chết đi."
Trần Vọng nhìn thấy bóng dáng của thực thể khổng lồ, và anh biết rằng mình đã đến được nơi này.
Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại xấu đi một chút, một chút nữa.
Nhưng anh không sợ, vì anh đã biết cách giả vờ, cách giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế, cách giả vờ là một nạn nhân để che giấu sức mạnh thực sự của mình.
"Chúng ta đi tìm 'nguồn gốc' của cái chết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và chúng ta sẽ tìm ra nó."
Thực thể khổng lồ nhìn anh, và anh biết rằng mình đã đến được nơi này.
Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại xấu đi một chút, một chút nữa.
Nhưng anh không sợ, vì anh đã biết cách giả vờ, cách giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế, cách giả vờ là một nạn nhân để che giấu sức mạnh thực sự của mình.
"Chúng ta đi tìm 'nguồn gốc' của cái chết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và chúng ta sẽ tìm ra nó."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận