Chương 7

Bức tường rỉ sét không chỉ rỉ máu, nó đang rỉ ra một thứ dịch chất xanh nhầy nhụa, có mùi tanh của sắt và thịt thối rữa.

Trần Vọng dựa lưng vào khối bê tông đang chết dần, cơ thể run rẩy kịch liệt dưới lớp áo rách rưới, nhưng nhịp tim của anh lại đập đều đặn như một chiếc đồng hồ đo thời gian tử vong.

Trước mặt anh là Lão Trần, người từng là biểu tượng của sự an toàn trong cộng đồng, giờ đây đã trở thành một khối u sinh học đang nở rộ.

Lớp da của lão không còn là mô người, mà là một màng nhầy trong suốt, bên trong là những mạch máu đỏ sẫm đang bơm đầy chất lỏng phát sáng, tua rua những sợi dây thần kinh lộ ra ngoài như rễ cây độc.

Đôi mắt của Lão Trần đã biến mất, thay vào đó là hai hốc đen sâu thẳm, nơi ánh sáng bị nuốt chửng ngay khi chạm vào.

Lão không tấn công ngay lập tức, mà chỉ đứng đó, phát ra những âm thanh khàn đặc, giống như tiếng sỏi đá ma sát trong cổ họng.

"Con trai...

con trai à..." giọng nói của lão bị bóp méo, không còn là giọng người mà là tiếng vọng của một loài sinh vật biển sâu đang cố gắng hô hấp trong không khí khô cằn.

Trần Vọng rú lên một tiếng đau đớn, tay ôm lấy ngực, để lộ ra một vết thương giả tạo đang rỉ máu.

Nhưng dưới lớp da mỏng manh của vết thương ấy, tế bào của anh đang hoạt động ở tốc độ gấp mười lần người thường, phân tích thành phần hóa học của chất dịch trên tường và trong không khí.

"Thời gian đang trôi," Trần Vọng thì thầm trong lòng, giọng điệu lạnh lùng như một nhà khoa học đang quan sát một mẫu bệnh phẩm.

"Mỗi giây trôi qua, nồng độ độc tố trong không khí tăng thêm 0.03%.

Lão Trần không phải là nạn nhân, lão là một vector truyền bệnh." Anh nhìn lướt qua Linh Tâm đang đứng nép sau góc tường, khuôn mặt cô đầy nước mắt và sự ngây thơ, không hề nhận ra rằng kẻ đang bảo vệ cô thực chất là một máy tính sinh học đang tính toán xác suất sống sót của mọi người.

Anh không thể để Linh Tâm biết sự thật.

Nếu cô biết rằng anh đang xem xét việc giết chết Lão Trần để lấy gen, cô sẽ sụp đổ.

Nhưng nếu anh không giết lão, cả nhóm sẽ chết trong vòng 5 phút nữa khi bức tường này sụp đổ hoàn toàn.

Lão Trần đột ngột lao tới, đôi tay đã biến thành những móc sắt tự nhiên, xé toạc không khí.

"Ta không muốn làm vậy," Trần Vọng gào lên, giọng đầy sợ hãi, nhưng cơ thể anh đã bắt đầu co lại, chuẩn bị cho một phản ứng sinh học cực đoan.

Đây không phải là lúc để thể hiện sức mạnh, mà là lúc để kiểm tra giới hạn.

Virus trong mạch máu của anh không tấn công, nó đang chờ đợi một kích thích đủ mạnh để kích hoạt cơ chế phòng vệ.

"Ta chỉ muốn sống," anh nói, trong khi đôi mắt anh đã quét qua từng tế bào của Lão Trần, ghi nhận sự biến đổi của bộ gen đang diễn ra theo cấp số nhân.

Lão Trần vung tay, những móng vuốt sắc nhọn xé toạc không khí, nhằm thẳng vào lồng ngực trần trụi của Trần Vọng.

Nhưng thay vì né tránh, Trần Vọng lại tiến tới.

"Đây là cơ hội," anh nghĩ, trong khi cơ thể anh bắt đầu mềm ra, các khớp xương trượt qua nhau như những chất lỏng nhớt.

"Nếu tôi không hấp thụ nó, tôi sẽ chết.

Nếu tôi hấp thụ nó, tôi sẽ trở thành một cái gì đó khác." Lão Trần gào lên, một tiếng gầm đầy đau khổ và giận dữ, nhưng đó không phải là tiếng gầm của một con người, mà là tiếng thét của một sinh vật đang bị ép buộc phải tiến hóa.

Trần Vọng không né, mà dùng chính cơ thể mềm mại của mình để đón nhận cú đánh.

Khi những móng vuốt chạm vào da thịt anh, không có máu phun ra, mà là một luồng lực sinh học khổng lồ bùng nổ từ bên trong.

"Đột phá," anh thì thầm, khi cảm thấy những sợi dây thần kinh của Lão Trần đang hòa nhập với hệ thống thần kinh của anh.

"Đây không phải là sự chiến thắng, đây là sự hợp nhất." Cơ thể của anh bắt đầu rung chuyển, không phải vì đau đớn, mà vì sự thay đổi cấu trúc tế bào.

Da thịt anh trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu đang phát sáng màu xanh dương, giống như mạch điện tử trong một con chip.

Lão Trần lùi lại, vẻ hoang mang trên khuôn mặt đã biến dạng.

con là gì?" lão hỏi, giọng điệu đầy sự kinh hoàng.

"Con không còn là người nữa." Trần Vọng đứng dậy, đôi mắt anh giờ đây không còn đồng tử, mà là một khối cầu ánh sáng trắng.

"Tôi là một sinh vật mới," anh nói, giọng điệu lạnh lùng, không còn chút cảm xúc nào.

"Một sinh vật đã vượt qua giới hạn của con người." Lão Trần rú lên, cố gắng tấn công lần nữa, nhưng cơ thể của anh đã quá chậm, quá yếu.

Trần Vọng chỉ cần một cú đấm nhẹ, và cơ thể của Lão Trần đã vỡ vụn, tan thành những mảng thịt và máu, hòa vào không khí.

Trần Vọng quỳ gối bên cạnh xác của Lão Trần, tiếp tục giả vờ yếu đuối, lau nước mắt, nhưng trong đầu hắn đang phân tích dữ liệu sinh học với tốc độ kinh hoàng.

Lão Trần không phải kẻ phản bội đơn thuần; hắn là một "Kỹ Sư Tiến Hóa" tự nguyện, tin rằng con người cần phải hòa tan vào virus để tồn tại.

"Hắn đã chọn con đường này," Trần Vọng nghĩ, khi cảm thấy những gen của Lão Trần đang chảy vào cơ thể anh, bổ sung vào bộ gen của anh.

"Và tôi đã chọn con đường của mình." Anh không thể để Linh Tâm biết sự thật.

Nếu cô biết rằng anh đang xem xét việc giết chết Lão Trần để lấy gen, cô sẽ sụp đổ.

Nhưng nếu anh không giết lão, cả nhóm sẽ chết trong vòng 5 phút nữa khi bức tường này sụp đổ hoàn toàn.

Trần Vọng áp tay lên trán Lão Trần, bắt đầu hút máu qua da để lấy gen.

Lúc này, một bóng đen xuất hiện từ khe cửa – không phải quái vật, mà là một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ chuyên nghiệp, mang theo thiết bị đo đạc.

Hắn là "Kỹ Sư Dữ Liệu" của chính tổ chức thí nghiệm này.

Người đàn ông nhìn Trần Vọng với vẻ thương cảm, nhưng trong mắt hắn lại là sự lạnh lùng của một nhà khoa học.

"Thí nghiệm số 409 đã thành công," người đàn ông nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai.

"Anh là một sinh vật mới, một sinh vật đã vượt qua giới hạn của con người." Trần Vọng đứng dậy, cơ thể giờ đây cao ráo, da thịt có những đường vân kim loại lấp lánh, nhưng trong mắt vẫn còn vẻ hoảng loạn.

"Anh không thể hiểu," người đàn ông nói, khi bước tới gần Trần Vọng.

"Anh là một phần của hệ thống, một phần của sự tiến hóa." Trần Vọng nhìn người đàn ông, đôi mắt anh giờ đây không còn đồng tử, mà là một khối cầu ánh sáng trắng.

"Tôi là một sinh vật mới," anh nói, giọng điệu lạnh lùng, không còn chút cảm xúc nào.

"Một sinh vật đã vượt qua giới hạn của con người." Người đàn ông cười, một nụ cười đầy sự mỉa mai.

"Và đó là lý do tại sao anh sẽ chết." Trần Vọng không nói gì, chỉ đứng đó, chờ đợi cái chết.

Nhưng anh không sợ hãi.

Anh biết rằng cái chết chỉ là một bước trong quá trình tiến hóa.

Người đàn ông bật công tắc, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu rọi lên cơ thể đang biến dạng của Lão Trần.

*"Bước tiếp theo: Hợp nhất toàn bộ ba chủ thể để tạo ra 'Thần Giám Sát'.

Thời gian còn lại: 10 phút."* Trần Vọng đứng dậy, cơ thể giờ đây cao ráo, da thịt có những đường vân kim loại lấp lánh, nhưng trong mắt vẫn còn vẻ hoảng loạn.

"Tôi sẽ không để họ thắng," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Và tôi sẽ tìm ra nguyên nhân gốc rễ của virus và 'bug' hệ thống." Người đàn ông nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự kinh hoàng.

"Anh là một quái vật," cô thì thầm.

"Không," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Tôi là một sinh vật mới.

Một sinh vật đã vượt qua giới hạn của con người." Trần Vọng bước tiếp, không quay lại, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ và một tương lai đầy bất định.

"Thời gian," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "chỉ là một con số." Và rồi, từ sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật giáo viên, mà từ chính hệ thống.

"Thí nghiệm số 409 đã bắt đầu," giọng nói nói, lạnh lùng và vô cảm.

"Mục tiêu: Kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt." Trần Vọng dừng lại, ánh mắt anh sắc bén.

"Tôi biết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Và tôi sẽ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.

"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Trần Vọng đứng đó, ánh mắt anh nhìn vào bóng tối, nơi những con quái vật đang lẩn khuất.

"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.

"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." "Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.

"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Cơn gió trong hành lang không phải là không khí, mà là những sợi dây thần kinh của tòa thành đang bị cắt đứt.

Trần Vọng cảm nhận được độ ẩm trong không khí đang thay đổi, một mùi vị kim loại và máu tanh thấm vào da thịt anh.

Đó là dấu hiệu của sự phân hủy sinh học cấp tốc, một quá trình mà hệ thống gọi là "Sự Suy Thoái Thời Gian".

Mỗi giây trôi qua, cấu trúc tế bào của vạn vật bị xói mòn nhanh hơn gấp đôi so với quy luật tự nhiên.

Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, màn hình hiển thị không phải là thời gian thực mà là "Chỉ Số Phân Rã".

Con số nhảy múa điên cuồng, tăng lên từng điểm một cách tàn nhẫn.

89%, 90%, 91%.

Khi nó chạm đến 100%, mọi thứ ở khu vực này sẽ trở thành bụi phấn vô tri, không còn ký ức, không còn DNA, chỉ là những nguyên tử trôi nổi vô hồn.

Trần Vọng đưa tay lên mặt nạ, ngón tay cái anh ấn vào một điểm nhấn trên da thịt cổ tay.

Một làn sáng xanh nhạt hắt lên, chiếu rọi vào những mạch máu đang nổi lên trên da anh.

Đó không phải là ánh sáng của công nghệ, mà là phản ứng của chính tế bào anh.

Anh đã kích hoạt gen "Tái Cấu Trúc".

Cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể, nhưng không phải là nỗi đau vật lý thông thường.

Đó là cảm giác khi hàng tỷ tế bào tự hủy để tái sinh thành một dạng vật chất mới.

Da anh bắt đầu nứt ra, không phải để chảy máu, mà để lộ ra một lớp biểu bì thứ hai màu bạc kim loại, cứng như thép nhưng mềm mại như lụa.

"Bug số 47," anh thì thầm, giọng nói run rẩy vì áp lực sinh học.

"Cơ hội duy nhất để vượt qua ngưỡng giới hạn này." Trong thế giới này, không có phép thuật, không có linh lực.

Chỉ có sự tiến hóa khốc liệt và tàn bạo của sinh học.

Những kẻ may mắn như anh, những người mang trong mình đoạn mã lỗi của hệ thống, có thể ép buộc cơ thể vượt qua các giới hạn tự nhiên.

Nhưng cái giá phải trả là sự biến dạng không thể đảo ngược.

Trần Vọng bước nhanh hơn, đôi chân của anh giờ đã dài ra, xương ống chân uốn cong theo một cấu trúc khí động học mới, giúp anh nhảy cao hơn, chạy nhanh hơn.

Anh không còn là con người thuần túy, mà là một sinh vật lai giữa người và máy móc sinh học, một sự tồn tại lai tạo từ nỗi tuyệt vọng của nhân loại.

Phía trước, bóng tối đang co cụm lại.

Những hình khối đen kịt đang hình thành, không có mắt, không có miệng, nhưng chúng biết cách săn mồi.

Chúng là những "Kẻ Ăn Thời Gian", những thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.

Chúng không ăn thịt, chúng ăn "tồn tại".

Khi chúng chạm vào một sinh vật, sinh vật đó sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian, như chưa bao giờ tồn tại.

Trần Vọng biết mình đang chạy trốn khỏi một cái chết không thể nhìn thấy.

Mỗi bước chân anh in xuống sàn nhà đều để lại một vệt đen, như mực nước thấm vào giấy.

Đó là dấu vết của sự phân hủy đang lan truyền từ cơ thể anh.

"Họ đang đến," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.

Đó là giọng của cô ấy.

Cô gái đã hy sinh để đưa anh đến được đây, để anh có thể mang theo đoạn mã lỗi này.

Cô đã biết mình sẽ chết, biết rằng cơ thể cô sẽ bị phân rã thành những hạt cơ bản, nhưng cô vẫn chọn cách đó.

"Đừng để nó xảy ra," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ buồn bã.

"Đừng để nó xảy ra." Trần Vọng lắc đầu, cố gắng xua tan tiếng nói trong đầu.

"Tôi không thể để nó xảy ra," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Tôi sẽ tìm cách sửa chữa nó." Nhưng hệ thống không cho phép.

Bug số 47 chỉ là một cơ hội, không phải là giải pháp.

Nó chỉ giúp anh tồn tại thêm một chút, một chút nữa.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn sẽ chết, vẫn sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian.

Trần Vọng dừng lại, nhìn vào bóng tối.

Những hình khối đen kịt đang tiến lại gần, chúng không có hình dạng cụ thể, chỉ là những đám mây đen đang cuộn tròn.

Chúng không phát ra tiếng động, nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng, như một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực anh.

"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Anh biết rằng mình đang đối mặt với một kẻ thù không thể đánh bại.

Nhưng anh cũng biết rằng mình không thể bỏ cuộc.

Nếu anh bỏ cuộc, thì tất cả những gì họ đã làm, tất cả những gì họ đã hy sinh, sẽ trở thành vô nghĩa.

Trần Vọng bước tiếp, đôi chân của anh giờ đã dài ra, xương ống chân uốn cong theo một cấu trúc khí động học mới.

Anh không còn là con người thuần túy, mà là một sinh vật lai giữa người và máy móc sinh học, một sự tồn tại lai tạo từ nỗi tuyệt vọng của nhân loại.

Phía trước, bóng tối đang co cụm lại.

Những hình khối đen kịt đang hình thành, không có mắt, không có miệng, nhưng chúng biết cách săn mồi.

Chúng là những "Kẻ Ăn Thời Gian", những thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.

Chúng không ăn thịt, chúng ăn "tồn tại".

Khi chúng chạm vào một sinh vật, sinh vật đó sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian, như chưa bao giờ tồn tại.

Trần Vọng biết mình đang chạy trốn khỏi một cái chết không thể nhìn thấy.

Mỗi bước chân anh in xuống sàn nhà đều để lại một vệt đen, như mực nước thấm vào giấy.

Đó là dấu vết của sự phân hủy đang lan truyền từ cơ thể anh.

"Họ đang đến," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.

Đó là giọng của cô ấy.

Cô gái đã hy sinh để đưa anh đến được đây, để anh có thể mang theo đoạn mã lỗi này.

Cô đã biết mình sẽ chết, biết rằng cơ thể cô sẽ bị phân rã thành những hạt cơ bản, nhưng cô vẫn chọn cách đó.

"Đừng để nó xảy ra," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ buồn bã.

"Đừng để nó xảy ra." Trần Vọng lắc đầu, cố gắng xua tan tiếng nói trong đầu.

"Tôi không thể để nó xảy ra," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Tôi sẽ tìm cách sửa chữa nó." Nhưng hệ thống không cho phép.

Bug số 47 chỉ là một cơ hội, không phải là giải pháp.

Nó chỉ giúp anh tồn tại thêm một chút, một chút nữa.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn sẽ chết, vẫn sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian.

Trần Vọng bước tiếp, đôi chân của anh giờ đã dài ra, xương ống chân uốn cong theo một cấu trúc khí động học mới.

Anh không còn là con người thuần túy, mà là một sinh vật lai giữa người và máy móc sinh học, một sự tồn tại lai tạo từ nỗi tuyệt vọng của nhân loại.

Phía trước, bóng tối đang co cụm lại.

Những hình khối đen kịt đang hình thành, không có mắt, không có miệng, nhưng chúng biết cách săn mồi.

Chúng là những "Kẻ Ăn Thời Gian", những thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.

Chúng không ăn thịt, chúng ăn "tồn tại".

Khi chúng chạm vào một sinh vật, sinh vật đó sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng thời gian, như chưa bao giờ tồn tại.

Trần Vọng biết mình đang chạy trốn khỏi một cái chết không thể nhìn thấy.

Mỗi bước chân anh in xuống sàn nhà đều để lại một vệt đen, như mực nước thấm vào giấy.

Đó là dấu vết của sự phân hủy đang lan truyền từ cơ thể anh.

"Họ đang đến," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.

Đó là giọng của cô ấy.

Cô gái đã hy sinh để đưa anh đến được đây, để anh có thể mang theo đoạn mã lỗi này.

Cô đã biết mình sẽ chết, biết rằng cơ thể cô sẽ bị phân rã thành những hạt cơ bản, nhưng cô vẫn chọn cách đó.

"Đừng để nó xảy ra," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ buồn bã.

"Đừng để nó xảy ra." Trần Vọng lắc đầu, cố gắng xua tan tiếng nói trong đầu.

"Tôi không thể để nó xảy ra," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Tôi sẽ tìm cách sửa chữa nó." Nhưng hệ thống không cho phép.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập