Chương 6
Trần Vọng không nhặt chiếc dao nhựa nằm trên sàn ngay lập tức.
Thay vào đó, anh ngửa mặt lên trần nhà trần trụi, hít một hơi thật sâu để cảm nhận từng phân tử độc hại đang xâm nhập vào phổi.
Đó là một liều lượng nhỏ, đủ để kích hoạt cơ chế phòng vệ của hệ miễn dịch, nhưng chưa đủ để giết chết một cơ thể đang ở ngưỡng giới hạn sinh tồn.
Anh nhắm mắt, để ý đến từng nhịp đập của tim đang chậm dần và sự co thắt của các cơ bắp khi chúng bắt đầu từ chối mệnh lệnh.
Trong khi đó, Linh Tâm, cô gái ngây thơ nhưng mang trong mình bộ gen thiên tài, đang run rẩy nép vào góc tường, đôi mắt đen láy đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào chiếc dao.
"Trần Vọng...
anh làm gì thế?" giọng cô run rẩy, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến rợn người.
"Nếu anh không cầm lấy nó, chúng ta sẽ chết," cô thì thầm, giọng điệu mang theo sự tuyệt vọng của một người chưa từng thấy máu tươi.
Trần Vọng mở mắt, đôi mắt ấy không còn sự ấm áp của con người mà là sự lạnh lùng của một nhà khoa học đang quan sát thí nghiệm.
"Không, Linh Tâm," anh đáp, giọng đều đều như thể đang đọc một báo cáo y khoa.
"Nếu anh cầm lấy nó, chúng ta sẽ chết nhanh hơn.
Nhưng nếu anh giả vờ yếu đuối, kẻ thù sẽ hạ thấp cảnh giác." Anh từ từ đưa tay ra, ngón tay run rẩy một cách giả tạo, để lộ những tĩnh mạch xanh tím nổi lên trên làn da nhợt nhạt.
"Tôi chỉ là một nạn nhân," anh nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc dao nhựa, nhưng tâm trí thì đang tính toán tốc độ lan truyền của virus trong không khí.
"Một nạn nhân yếu đuối, dễ bị tổn thương, và hoàn toàn vô dụng." Lão Trần, người đàn ông già nua đang nằm co ro trên sàn, bỗng nhiên giật mình tỉnh dậy.
Trong cơn mê sảng do khí độc và tuyệt vọng, đôi mắt lão trợn trừng, đầy sự điên loạn.
"Cầm nó đi," lão gào lên, giọng khàn đặc như giấy nhám chà xát vào da thịt.
"Cầm nó và giết ta!
Ta không muốn chết trong đau đớn!" Trần Vọng không đáp lại, chỉ để yên cho sự im lặng bao trùm, để nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của lão Trần tự mình ăn mòn lý trí.
"Anh cứ cầm nó đi," anh nói, tay run rẩy giả tạo, ngón tay với lấy chiếc dao nhựa.
Lão Trần, trong cơn mê sảng, cầm chiếc dao lên định đâm xuống cổ Trần Vọng.
Nhưng ngay khi lưỡi dao chạm vào da thịt, Trần Vọng không né tránh.
Anh chỉ nhìn vào mắt lão, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.
"Anh không muốn giết tôi," anh thì thầm, giọng điệu đầy sự chắc chắn.
"Anh muốn giết chính mình." Lão Trần giật mình, tay run rẩy, chiếc dao nhựa rơi xuống sàn.
"Tại sao?" lão hỏi, giọng đầy sự hoang mang.
"Tại sao anh không né tránh?" Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy sự mỉa mai.
"Vì tôi biết, nếu anh giết tôi, anh sẽ chết ngay lập tức," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi không muốn chết."
Trần Vọng ngồi xuống, lấy chiếc dao nhựa đặt trước mặt, tạo tư thế hoàn toàn thụ động và yếu đuối.
"Anh cứ cầm nó đi," anh nói, tay run rẩy giả tạo.
Lão Trần, trong cơn mê sảng do khí độc và tuyệt vọng, cầm chiếc dao lên định đâm xuống cổ Trần Vọng.
Nhưng ngay khi lưỡi dao chạm vào da thịt, Trần Vọng không né tránh.
Anh chỉ nhìn vào mắt lão, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.
"Anh không muốn giết tôi," anh thì thầm, giọng điệu đầy sự chắc chắn.
"Anh muốn giết chính mình." Lão Trần giật mình, tay run rẩy, chiếc dao nhựa rơi xuống sàn.
"Tại sao?" lão hỏi, giọng đầy sự hoang mang.
"Tại sao anh không né tránh?" Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy sự mỉa mai.
"Vì tôi biết, nếu anh giết tôi, anh sẽ chết ngay lập tức," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi không muốn chết." Trong khi đó, Linh Tâm vẫn nép vào góc tường, đôi mắt đen láy đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào chiếc dao.
"Trần Vọng...
anh làm gì thế?" giọng cô run rẩy, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến rợn người.
"Nếu anh không cầm lấy nó, chúng ta sẽ chết," cô thì thầm, giọng điệu mang theo sự tuyệt vọng của một người chưa từng thấy máu tươi.
Trần Vọng không đáp lại, chỉ để yên cho sự im lặng bao trùm, để nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của lão Trần tự mình ăn mòn lý trí.
"Tôi chỉ là một nạn nhân," anh nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc dao nhựa, nhưng tâm trí thì đang tính toán tốc độ lan truyền của virus trong không khí.
"Một nạn nhân yếu đuối, dễ bị tổn thương, và hoàn toàn vô dụng." Anh từ từ đưa tay ra, ngón tay run rẩy một cách giả tạo, để lộ những tĩnh mạch xanh tím nổi lên trên làn da nhợt nhạt.
"Anh cứ cầm nó đi," anh nói, tay run rẩy giả tạo.
Lão Trần, trong cơn mê sảng, cầm chiếc dao lên định đâm xuống cổ Trần Vọng.
Nhưng ngay khi lưỡi dao chạm vào da thịt, Trần Vọng không né tránh.
Anh chỉ nhìn vào mắt lão, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.
"Anh không muốn giết tôi," anh thì thầm, giọng điệu đầy sự chắc chắn.
"Anh muốn giết chính mình." Lão Trần giật mình, tay run rẩy, chiếc dao nhựa rơi xuống sàn.
"Tại sao?" lão hỏi, giọng đầy sự hoang mang.
"Tại sao anh không né tránh?" Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy sự mỉa mai.
"Vì tôi biết, nếu anh giết tôi, anh sẽ chết ngay lập tức," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi không muốn chết."
Đồng hồ trên tường cơ khí cũ kỹ, vốn chỉ chạy từng tích tắc từng giờ, giờ đây phát ra tiếng tích tắc như tiếng súng bắn vào đầu.
tích...* Mỗi tiếng tích tắc là một dấu hiệu cho thấy môi trường đang trở nên chết người hơn.
Trần Vọng biết rõ quy luật của thế giới này: Không gian và thời gian đang "thối rữa".
Mỗi giây trôi qua, không khí trở nên độc hại hơn, nước trở nên nhiễm khuẩn hơn, và cả cơ thể con người cũng bắt đầu thay đổi theo một hướng không thể kiểm soát.
"Thời gian," anh thì thầm, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "chỉ là một con số." Nhưng trong thế giới này, con số đó đang đếm ngược đến cái chết.
Trần Vọng nhìn vào tay mình, nơi những ngón tay đang bắt đầu thay đổi, da thịt trở nên cứng hơn, màu sắc chuyển sang một sắc thái đen tối.
"Tiến hóa," anh thì thầm, "là cái giá phải trả cho sự sống." Anh bước tiếp, không quay lại, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ và một tương lai đầy bất định.
"Thời gian," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "chỉ là một con số." Và rồi, từ sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật giáo viên, mà từ chính hệ thống.
"Thí nghiệm số 409 đã bắt đầu," giọng nói nói, lạnh lùng và vô cảm.
"Mục tiêu: Kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt." Trần Vọng dừng lại, ánh mắt anh sắc bén.
"Tôi biết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi sẽ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Trần Vọng đứng đó, ánh mắt anh nhìn vào bóng tối, nơi những con quái vật đang lẩn khuất.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng."
Trần Vọng tiêm vào chính tay mình, lấy máu của Lão Trần trộn lẫn với huyết thanh độc hại còn sót lại trong phòng.
Ngay lập tức, cơ thể anh ta bắt đầu co rút, da thịt biến đổi hoàn toàn.
Anh ta không trở thành một quái vật, mà trở thành một "lực trường" sinh học.
Da thịt anh trở nên cứng như thép, màu sắc chuyển sang một sắc thái đen tối, và những tĩnh mạch xanh tím bắt đầu phát sáng.
"Đây là gì?" Linh Tâm hỏi, giọng đầy sự kinh hoàng.
"Đây là sự tiến hóa," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.
"Sự tiến hóa của một loài sinh vật mới." Lão Trần nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự sợ hãi.
"Anh là ai?" lão hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi là Trần Vọng," anh đáp, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi là người đầu tiên tiến hóa." Linh Tâm nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự kinh hoàng.
anh là một quái vật," cô thì thầm.
"Không," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.
"Tôi là một sinh vật mới.
Một sinh vật đã vượt qua giới hạn của con người." Lão Trần nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự sợ hãi.
"Anh sẽ giết chúng ta," lão nói, giọng run rẩy.
"Không," Trần Vọng đáp, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Tôi sẽ cứu chúng ta.
Nhưng trước hết, tôi phải kiểm soát tình thế." Anh nhìn vào tay mình, nơi những ngón tay đang bắt đầu thay đổi, da thịt trở nên cứng hơn, màu sắc chuyển sang một sắc thái đen tối.
"Tiến hóa," anh thì thầm, "là cái giá phải trả cho sự sống." Anh bước tiếp, không quay lại, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ và một tương lai đầy bất định.
"Thời gian," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "chỉ là một con số." Và rồi, từ sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật giáo viên, mà từ chính hệ thống.
"Thí nghiệm số 409 đã bắt đầu," giọng nói nói, lạnh lùng và vô cảm.
"Mục tiêu: Kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt." Trần Vọng dừng lại, ánh mắt anh sắc bén.
"Tôi biết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi sẽ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Trần Vọng đứng đó, ánh mắt anh nhìn vào bóng tối, nơi những con quái vật đang lẩn khuất.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng."
Đột nhiên, tiếng tích tắc của đồng hồ dừng lại.
Không còn một giây nào nữa.
Căn phòng, những bức tường, thậm chí cả không khí, bắt đầu cứng lại, đông đặc lại như thủy tinh.
Trần Vọng và Lão Trần bị mắc kẹt trong một lớp vỏ cứng rắn.
Trần Vọng cố gắng cử động, nhưng cơ thể anh ta đã hòa lẫn với môi trường xung quanh.
"Điều gì đang xảy ra?" Linh Tâm hỏi, giọng đầy sự kinh hoàng.
"Đây là sự kết thúc," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.
"Hoặc là sự bắt đầu của một thế giới mới." Lão Trần nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự sợ hãi.
"Anh là ai?" lão hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi là Trần Vọng," anh đáp, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi là người đầu tiên tiến hóa." Linh Tâm nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự kinh hoàng.
anh là một quái vật," cô thì thầm.
"Không," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.
"Tôi là một sinh vật mới.
Một sinh vật đã vượt qua giới hạn của con người." Lão Trần nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự sợ hãi.
"Anh sẽ giết chúng ta," lão nói, giọng run rẩy.
"Không," Trần Vọng đáp, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Tôi sẽ cứu chúng ta.
Nhưng trước hết, tôi phải kiểm soát tình thế." Anh nhìn vào tay mình, nơi những ngón tay đang bắt đầu thay đổi, da thịt trở nên cứng hơn, màu sắc chuyển sang một sắc thái đen tối.
"Tiến hóa," anh thì thầm, "là cái giá phải trả cho sự sống." Anh bước tiếp, không quay lại, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ và một tương lai đầy bất định.
"Thời gian," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "chỉ là một con số." Và rồi, từ sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật giáo viên, mà từ chính hệ thống.
"Thí nghiệm số 409 đã bắt đầu," giọng nói nói, lạnh lùng và vô cảm.
"Mục tiêu: Kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt." Trần Vọng dừng lại, ánh mắt anh sắc bén.
"Tôi biết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi sẽ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Trần Vọng đứng đó, ánh mắt anh nhìn vào bóng tối, nơi những con quái vật đang lẩn khuất.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận