Chương 5

Trần Vọng nằm co ro trên nền bê tông nứt nẻ, từng thớ thịt trên người anh đang co cứng trong những cơn đau tê tái, không khác gì lửa nóng đang thiêu đốt từng tế bào.

Anh đã tự tiêm chất ức chế sinh học vào tĩnh mạch cánh tay trái, một chất lỏng trong suốt nhưng mang theo mùi kim loại tanh tưởi, nhằm kìm hãm quá trình tiến hóa đang diễn ra quá mức trong cơ thể.

Nếu để nó bùng nổ, anh sẽ trở thành một quái vật mất kiểm soát, một con thú chỉ biết xé xác và sinh sản.

Nhưng sự kìm hãm này cũng đồng nghĩa với việc anh phải chịu đựng cái giá của sự tồn tại: sự đau đớn triền miên, như có hàng ngàn con kiến đang cắn xé từ bên trong mạch máu.

Lý Thiết đứng ở cửa, tay cầm một thanh sắt gỉ sét, ánh mắt dáo dác nhìn quanh nhưng không dám tiến lại gần Trần Vọng.

"Cậu ổn không?" anh hỏi, giọng run run không phải vì sợ hãi quái vật, mà vì sự thay đổi kỳ lạ đang xảy ra với người bạn đồng hành.

Trần Vọng không trả lời, anh chỉ mím chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ sắp bật ra.

Trong đầu anh, những dòng dữ liệu đang chạy như một dòng thác lũ, ghi nhận từng phản ứng sinh học: "Nồng độ độc tố tăng 15%, tốc độ phục hồi mô bị chậm lại do tác động của chất ức chế.

Hiệu suất cơ thể giảm xuống mức 12% so với tiềm năng tối đa."

Đây chính là chiến thuật của anh: giả vờ yếu đuối.

Nếu Lý Thiết thấy anh mạnh mẽ, anh ta sẽ nghi ngờ, sẽ tìm cách kiểm soát anh, hoặc tệ hơn, sẽ bị anh hấp dẫn như một mối đe dọa cần tiêu diệt.

Sự yếu đuối là tấm khiên tốt nhất trong thế giới nơi bản năng sinh tồn lên ngôi.

Trần Vọng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của da thịt, những vảy đen mờ ảo đang cố lóe lên dưới làn da nhưng bị ép xuống sâu hơn, nén chặt vào xương cốt.

Anh biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm với cái giá là sự ổn định của hệ thần kinh.

Lý Thiết bước lại gần, đặt tay lên vai Trần Vọng, nhưng ngay lập tức anh ta rút tay lại khi cảm nhận được nhiệt độ lạnh buốt đến mức đáng sợ từ cơ thể người kia.

"Cậu đang lạnh quá," Lý Thiết thì thầm, giọng đầy lo lắng.

"Có phải do virus không?

Có phải chúng ta cần tìm thuốc ngay?" Trần Vọng lắc đầu, đôi mắt anh trống rỗng, không có chút cảm xúc nào, chỉ là một cái nhìn như đang quan sát một thí nghiệm đang thất bại.

"Không cần thuốc," anh nói, giọng khàn đặc, như tiếng cát xát vào kính.

"Đây là quá trình thích nghi.

Cơ thể tôi đang tự sửa chữa, chỉ là...

nó đau hơn bình thường."

Lý Thiết nghiến răng, vẻ mặt đầy vẻ bất lực.

Anh ta không hiểu gì về sinh học tiến hóa, chỉ biết rằng sự sống đang dần biến đổi thành thứ gì đó kinh hoàng.

"Chúng ta phải đi," Lý Thiết nói, giọng điệu kiên quyết hơn.

"Thời gian đang trôi, và chúng ta không thể ở đây mãi." Trần Vọng gật đầu, cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng chân anh run rẩy như thể đang mang theo cả một thế giới nặng nề.

"Đi," anh nói, giọng điệu yếu ớt.

"Nhưng hãy cẩn thận.

Những gì đang chờ đợi chúng ta không chỉ là quái vật."

Lý Thiết kéo Trần Vọng dậy, đưa anh đến một góc khuất của căn phòng, nơi ánh sáng yếu ớt từ khe cửa chiếu vào những ống nghiệm chứa dịch lỏng màu đen nhớt.

Đây là kết quả của những thí nghiệm Trần Vọng đã thực hiện từ ngày đầu thảm họa, những mẫu vật mà anh thu thập từ xác chết và từ chính cơ thể mình.

"Xem đây," Trần Vọng chỉ vào ống nghiệm, giọng anh lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự mỉa mai khó hiểu.

"Virus không chỉ là kẻ hủy diệt, nó là một kiến trúc sư.

Nó đang viết lại mã gen của chúng ta, nhưng không phải theo ý chúng ta."

Lý Thiết nhìn vào ống nghiệm, ánh mắt anh ta nheo lại khi thấy những sợi dây đen trong dịch lỏng đang tự động co lại, như thể chúng đang sống.

chúng đang di chuyển?" anh ta hỏi, giọng run lên.

"Vâng," Trần Vọng đáp, giọng điệu như đang đọc một báo cáo khoa học khô khan.

"Mỗi ngày, virus tiến hóa nhanh hơn.

Nó không chỉ thay đổi cấu trúc cơ thể, nó còn thay đổi môi trường sống.

Không khí, nước, đất...

tất cả đều trở nên độc hại hơn.

Chúng ta không thể đứng yên.

Mỗi giây trôi qua, thế giới này trở nên khắc nghiệt hơn."

Lý Thiết lùi lại một bước, vẻ mặt đầy hoang mang.

"Vậy thì làm sao chúng ta có thể sống sót?

Nếu môi trường đang chết dần, thì chúng ta cũng sẽ chết theo." "Đó là lý do chúng ta phải di chuyển," Trần Vọng nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

"Chúng ta phải tìm một ốc đảo, một nơi mà virus chưa kịp xâm chiếm.

Nhưng vấn đề là, virus không chỉ tấn công cơ thể, nó còn tấn công tâm trí.

Nó làm chúng ta mất đi nhân tính, biến chúng ta thành những kẻ săn mồi."

Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.

"Cậu đang nói gì vậy?

Cậu có vẻ như đã biết tất cả từ trước." "Tôi không biết tất cả," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Nhưng tôi đã quan sát.

Tôi đã thấy những gì xảy ra với những người khác.

Họ biến đổi, họ mất đi lý trí, và cuối cùng, họ trở thành một phần của hệ thống.

Tôi không muốn như vậy." Lý Thiết im lặng, ánh mắt anh ta dán chặt vào những ống nghiệm.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" anh ta hỏi, giọng điệu đầy sự tuyệt vọng.

"Chúng ta phải tìm ra nguyên nhân," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Và chúng ta phải tìm ra cách để kiểm soát nó.

Không phải bằng cách chạy trốn, mà bằng cách hiểu nó." Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt anh ta đầy sự phức tạp.

"Cậu đang nói như thể cậu là một nhà khoa học," anh ta nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai.

"Có lẽ tôi là," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Nhưng không phải là nhà khoa học của loài người.

Tôi là nhà khoa học của sự sinh tồn."

Đồng hồ trên tường tích tắc, nhưng trong mắt Trần Vọng, nó đang chạy ngược lại số phận.

Tiếng tích tắc ấy không phải là âm thanh của thời gian, mà là tiếng đếm ngược của cái chết.

"Chúng ta chỉ còn 36 giờ," Trần Vọng hét lên, giọng gào thét làm rung động lớp kính cửa sổ.

Bên ngoài, tiếng gầm rú của những con quái vật đang vang lên, như thể chúng đang biết được sự hiện diện của họ.

"Mỗi giờ trôi qua, độc tố trong không khí sẽ tăng lên gấp đôi.

Chúng ta sẽ bị ngạt thở, da thịt sẽ bắt đầu mục nát, và não bộ sẽ bị ăn mòn."

Lý Thiết nhìn đồng hồ, ánh mắt anh ta đầy sự sợ hãi.

Chúng ta không thể đi được xa trong 36 giờ!" "Chúng ta không cần đi xa," Trần Vọng nói, giọng điệu bình thản.

"Chúng ta chỉ cần tìm một nơi trú ẩn tạm thời.

Nhưng trước đó, chúng ta phải đối mặt với những gì đang chờ đợi chúng ta." Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt anh ta đầy sự hoang mang.

"Cậu đang nói gì?

Chúng ta phải đối mặt với cái gì?"

"Với chính bản thân mình," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai.

"Virus không chỉ tấn công từ bên ngoài, nó đang tấn công từ bên trong.

Nó đang thay đổi chúng ta, biến chúng ta thành những kẻ săn mồi.

Và nếu chúng ta không kiểm soát được nó, chúng ta sẽ trở thành nạn nhân của chính mình." Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt anh ta đầy sự nghi ngờ.

"Cậu đang nói gì?

Cậu có vẻ như đã biết tất cả từ trước." "Tôi không biết tất cả," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Nhưng tôi đã quan sát.

Tôi đã thấy những gì xảy ra với những người khác.

Họ biến đổi, họ mất đi lý trí, và cuối cùng, họ trở thành một phần của hệ thống.

Tôi không muốn như vậy."

Lý Thiết im lặng, ánh mắt anh ta dán chặt vào những ống nghiệm.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" anh ta hỏi, giọng điệu đầy sự tuyệt vọng.

"Chúng ta phải tìm ra nguyên nhân," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Và chúng ta phải tìm ra cách để kiểm soát nó.

Không phải bằng cách chạy trốn, mà bằng cách hiểu nó." Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt anh ta đầy sự phức tạp.

"Cậu đang nói như thể cậu là một nhà khoa học," anh ta nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai.

"Có lẽ tôi là," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Nhưng không phải là nhà khoa học của loài người.

Tôi là nhà khoa học của sự sinh tồn."

Một tiếng nổ lớn từ bên ngoài vang lên, phá vỡ sự im lặng.

Trần Vọng nhắm mắt lại, cảm nhận dòng độc tố đang chảy ngược từ các mạch máu lên não bộ.

"Nó đã đến," anh nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Và nó không phải là một con quái vật.

Nó là một phiên bản của chính chúng ta." Lý Thiết nhìn ra cửa, ánh mắt anh ta đầy sự sợ hãi.

"Cái gì?" anh ta hỏi, giọng run run.

"Một phiên bản của chính chúng ta," Trần Vọng đáp, giọng điệu đầy sự mỉa mai.

"Một phiên bản đã tiến hóa, đã mất đi nhân tính, và đã trở thành một kẻ săn mồi."

Lý Thiết lùi lại, tay anh ta run rẩy cầm thanh sắt.

"Chúng ta phải chạy," anh ta nói, giọng điệu đầy sự tuyệt vọng.

"Không," Trần Vọng nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Chúng ta không thể chạy.

Chúng ta phải đối mặt với nó.

Và nếu chúng ta không thể, chúng ta sẽ chết." Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt anh ta đầy sự hoang mang.

"Cậu đang nói gì?

Chúng ta phải đối mặt với cái gì?" "Với chính bản thân mình," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai.

"Virus không chỉ tấn công từ bên ngoài, nó đang tấn công từ bên trong.

Nó đang thay đổi chúng ta, biến chúng ta thành những kẻ săn mồi.

Và nếu chúng ta không kiểm soát được nó, chúng ta sẽ trở thành nạn nhân của chính mình."

Trần Vọng lùi về phía góc tường, vẻ mệt mỏi tột độ.

Lớp vảy trên da bắt đầu bong tróc, lộ ra lớp da thịt bình thường nhưng nhợt nhạt.

"Làm xong rồi," anh thở dốc.

"Khu vực này an toàn hơn trước.

Những con quái vật đã biến mất." Lý Thiết thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt anh ta vẫn đầy sự nghi ngờ.

"Cậu nói gì vậy?

Làm sao cậu biết được?" "Tôi không biết," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Nhưng tôi cảm thấy nó.

Virus đang rút lui.

Có lẽ nó đã nhận ra rằng chúng ta không phải là đối thủ của nó."

Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt anh ta đầy sự phức tạp.

"Cậu đang nói gì?

Cậu có vẻ như đã biết tất cả từ trước." "Tôi không biết tất cả," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Nhưng tôi đã quan sát.

Tôi đã thấy những gì xảy ra với những người khác.

Họ biến đổi, họ mất đi lý trí, và cuối cùng, họ trở thành một phần của hệ thống.

Tôi không muốn như vậy." Lý Thiết im lặng, ánh mắt anh ta dán chặt vào những ống nghiệm.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" anh ta hỏi, giọng điệu đầy sự tuyệt vọng.

"Chúng ta phải tìm ra nguyên nhân," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Và chúng ta phải tìm ra cách để kiểm soát nó.

Không phải bằng cách chạy trốn, mà bằng cách hiểu nó."

Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt anh ta đầy sự phức tạp.

"Cậu đang nói như thể cậu là một nhà khoa học," anh ta nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai.

"Có lẽ tôi là," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Nhưng không phải là nhà khoa học của loài người.

Tôi là nhà khoa học của sự sinh tồn." Trần Vọng nhìn vào tay mình, nơi những ngón tay đang bắt đầu thay đổi, da thịt trở nên cứng hơn, màu sắc chuyển sang một sắc thái đen tối.

"Tiến hóa," anh thì thầm, "là cái giá phải trả cho sự sống." Anh bước tiếp, không quay lại, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ và một tương lai đầy bất định.

"Thời gian," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "chỉ là một con số." Và rồi, từ sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật giáo viên, mà từ chính hệ thống.

"Thí nghiệm số 409 đã bắt đầu," giọng nói nói, lạnh lùng và vô cảm.

"Mục tiêu: Kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt." Trần Vọng dừng lại, ánh mắt anh sắc bén.

"Tôi biết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Và tôi sẽ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.

"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng."

Trần Vọng đứng đó, ánh mắt anh nhìn vào bóng tối, nơi những con quái vật đang lẩn khuất.

"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.

"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.

"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập