Chương 4
Trần Vọng đứng cách nó ba bước chân, đôi vai gầy gò run rẩy dưới ánh đèn pin yếu ớt, tạo nên một hình ảnh của sự bất lực tuyệt đối.
Lý Thiết, người đàn ông cao lớn với đôi tay đang cầm một thanh sắt gỉ, thở hổn hển vì lo lắng.
"Chúng ta cần vào đó lấy thuốc," Lý Thiết nói, giọng khàn đặc vì khói bụi, "Nhưng cánh cửa này...
nó nặng quá, mình không đủ lực đẩy.
Vọng, cậu có thể giúp mình một tay không?"
Trần Vọng gật đầu, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào mặt đất, che giấu đi sự tỉnh táo lạnh lùng đang ẩn nấp sau lớp vỏ bọc yếu đuối.
Thực tế, anh chỉ cần một cú hất nhẹ của bắp chân, tận dụng lực quán tính và điểm tựa của sàn nhà để bật tung cánh cửa này như một chiếc nắp chai.
Nhưng anh không làm vậy.
Anh bước tới, hai tay run rẩy đặt lên mép cửa, cố gắng đẩy với tất cả sức lực mà anh đã "tính toán" để vừa đủ khiến cơ thể anh bị đẩy lùi lại, không đủ để mở cửa.
tôi cố rồi," Trần Vọng thì thầm, giọng nói nhỏ bé đến mức gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít ngoài kia.
"Nó không cử động.
Có lẽ bên kia bị chặn lại."
Lý Thiết nghi ngờ nhìn anh, nhưng sự tuyệt vọng đang bào mòn lý trí của người đàn ông này.
"Không sao, chúng ta sẽ tìm cách khác," anh nói, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa.
Trần Vọng biết rằng sự yếu đuối giả tạo này là chìa khóa quan trọng nhất để giữ chân Lý Thiết, biến anh ta thành một tấm khiên sống, một con tốt thí nghiệm để quan sát phản ứng của con người trước áp lực sinh tồn.
Anh không muốn trở thành kẻ mạnh nhất, anh muốn trở thành người quan sát duy nhất còn lại khi thế giới này sụp đổ.
Sau khi Lý Thiết từ bỏ nỗ lực đẩy cửa, cả nhóm quay sang hành lang bên cạnh, nơi có một cầu thang dẫn xuống tầng hầm.
Trần Vọng cố tình vấp phải một viên gạch lỏng lẻo, làm chiếc đèn pin trong tay anh rơi xuống.
Tiếng kim loại va chạm với sàn nhà vang lên như một tiếng chuông báo động trong không gian tĩnh lặng.
Chiếc đèn pin bật ra một tia sáng yếu ớt, chiếu rọi lên bóng đen ở cuối hành lang.
Một hình dáng người đứng đó, nhưng không phải là một người bình thường.
Nó cao hơn người thường, xương sườn nhô lên nhọn hoắt xuyên qua lớp da mỏng dính, và đôi mắt của nó không phải là hai quả cầu trắng đục, mà là hai hốc đen sâu thẳm, nơi ánh sáng bị nuốt chửng.
Nó không gầm thét, không lao vào tấn công như những quái vật khác mà họ đã gặp.
Nó đứng đó, im lặng, và rồi mở miệng.
"Cảnh sát...
dừng lại," giọng nói vang lên, không phải từ thanh quản, mà như một rung động trực tiếp lên màng nhĩ, mang theo âm thanh kim loại và sự khô khốc của thời gian.
"Đây không phải là lối thoát." Lý Thiết lùi lại, tay cầm thanh sắt run rẩy.
"Quái vật...
biết nói?" Linh Tâm, người đang nép sau lưng Lý Thiết, đưa tay lên miệng, đôi mắt to tròn đầy sợ hãi nhưng lại có một sự tò mò ngây thơ không thể giấu giếm.
nó mặc đồng phục," cô bé thì thầm, chỉ tay vào chiếc áo khoác rách nát trên người sinh vật đó.
Trần Vọng đứng im, quan sát từng cử chỉ của con quái vật.
Nó không phải là một đột biến ngẫu nhiên.
Cơ thể nó đã trải qua quá trình tiến hóa có chủ đích, những mảng da đen trên tay nó là dấu hiệu của sự ổn định gen, một dạng tiến hóa bậc cao mà con người thường thấy trong các thí nghiệm thất bại.
"Đừng cử động," con quái vật nói, giọng điệu lạnh lùng như một sĩ quan đang ra lệnh.
"Nếu các ngươi bước thêm một bước nữa, hệ thống phòng thủ sinh học của tôi sẽ kích hoạt.
Các ngươi sẽ bị tiêu diệt trong vòng ba giây." Lý Thiết cười khẩy, một tiếng cười đầy mỉa mai và tuyệt vọng.
"Chúng ta đã chết rồi, quái vật.
Không còn gì để mất cả."
Bầu trời bên ngoài, dù họ đang ở trong lòng đất, cũng bắt đầu thay đổi.
Màu đỏ thẫm len lỏi qua các khe nứt của mái nhà, chiếu rọi xuống hành lang như máu của một vết thương hở.
Đây là dấu hiệu của "Sự Suy Giảm" (Time Decay).
Không chỉ là ánh sáng, mà chính không khí cũng bắt đầu thay đổi tính chất hóa học.
Trần Vọng cảm nhận được mùi kim loại và vị chua xót trong cổ họng, đó là dấu hiệu của oxy đang bị oxy hóa nhanh chóng bởi một chất xúc tác vô hình trong khí quyển.
Lý Thiết mở nắp bình nước dự trữ, nhưng ngay lập tức anh đóng lại.
nước của tôi," anh nói, giọng run rẩy.
"Nó đang chuyển sang màu đen và bốc khói."
Trần Vọng nhìn chằm chằm vào bình nước, nơi chất lỏng đang sôi sục nhẹ, tạo ra những bong bóng đen đặc.
"Đừng uống," anh nói, giọng lạnh lùng nhưng lại khiến Lý Thiết giật mình.
"Nó đã bị nhiễm độc.
Thời gian đang đẩy nhanh quá trình phân rã của mọi thứ.
Nếu chúng ta ở lại đây thêm mười phút nữa, phổi của chúng ta sẽ tự ăn mòn." Con quái vật giáo viên tiến lại gần hơn, bước chân của nó không tạo ra tiếng động, như thể nó đang lướt trên mặt nước.
"Chính xác," nó nói, ánh mắt đen kịt hướng về phía Trần Vọng.
"Môi trường này không còn là nơi sinh sống.
Nó là một lò luyện ngục đang nóng lên.
Mỗi giây trôi qua, độ độc hại tăng lên gấp đôi.
Các ngươi đang chạy đua với thời gian, nhưng đồng hồ của các ngươi đang chạy ngược lại."
Lý Thiết quay sang nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và giận dữ.
"Cậu nói gì?" anh hỏi, tay siết chặt thanh sắt.
"Cậu biết điều này?
Cậu biết chúng ta sẽ gặp quái vật biết nói?" Trần Vọng không trả lời, anh chỉ nhìn xuống đôi bàn tay của mình, nơi những ngón tay đang run rẩy một cách "tự nhiên".
"Tôi không biết," anh nói, giọng điệu đầy vẻ sợ hãi, "Nhưng tôi cảm thấy...
nó đang nhìn vào tôi.
Nó biết tôi là ai." Con quái vật giáo viên cười, một âm thanh khô khốc như tiếng sỏi đá va chạm.
"Nó biết," nó khẳng định, giọng nói vang vọng khắp hành lang.
"Nó biết vì anh ta không phải là nạn nhân.
Anh ta là người duy nhất trong thành phố này còn lại có thể kiểm soát tốc độ tiến hóa của virus thông qua một thí nghiệm điên rồ."
Lý Thiết run rẩy, tay cầm dao run lên: "Ý anh nói gì?
Vọng, cậu là ai?" Con quái vật bước đến gần hơn, mặt nó chỉ cách mặt Trần Vọng vài centimet.
"Trần Vọng," nó gọi tên anh, giọng điệu như một người quản lý đang gọi tên một nhân viên.
"Anh đã tự tiêm virus vào cơ thể từ ngày đầu tiên.
Anh không phải là người bị nhiễm bệnh, anh là người kiểm soát bệnh.
Anh là một thí nghiệm sống, một 'bug' trong hệ thống được gửi xuống để kiểm tra giới hạn chịu đựng của loài người." Lý Thiết hét lên, lao tới, nhưng bị con quái vật chặn lại bằng một cú đấm nhẹ, khiến anh ta bay ra xa, va vào tường.
"Cậu là kẻ phản bội!" Lý Thiết gào lên, máu chảy từ khóe miệng.
"Cậu đã lợi dụng chúng ta!"
Trần Vọng đứng yên, ánh mắt không thay đổi, nhưng bên trong, một dòng dữ liệu đang chạy qua tâm trí anh.
"Đó là sự thật," anh nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Nhưng đó không phải là lý do tôi ở đây.
Tôi không làm điều này để cứu con người.
Tôi làm điều này để tìm ra nguyên nhân gốc rễ của sự hủy diệt này.
Và tôi cần thời gian." Con quái vật giáo viên nhìn anh, ánh mắt đen kịt dường như chứa đựng cả một vũ trụ đầy đau khổ.
"Thời gian," nó lặp lại, "là kẻ thù duy nhất của chúng ta.
Virus không chỉ tấn công cơ thể, nó tấn công cả khái niệm về thời gian.
Mỗi ngày trôi qua, thực tại trở nên kém ổn định hơn.
Các quy luật vật lý đang sụp đổ."
Lý Thiết bò dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và đau đớn.
"Vậy thì sao?
Cậu định làm gì?" anh hỏi, giọng đầy sự tuyệt vọng.
"Cậu định để chúng ta chết để cậu có thể quan sát?" Trần Vọng lắc đầu, một nụ cười nhẹ, lạnh lùng nở trên môi.
Tôi đang tìm cách sửa lỗi hệ thống.
Và tôi cần một cái giá để trả cho nó." Con quái vật giáo viên đột nhiên bắt đầu co giật, cơ thể nó bắt đầu tan rã thành những hạt bụi đen, chảy ngược vào không khí như thể nó đang bị xóa bỏ khỏi thực tại.
"Thời gian...
hết hạn rồi," nó nói, giọng nói yếu dần, méo mó.
"Virus không cho phép tôi tồn tại lâu hơn nữa.
chạy nhanh..."
Cánh cửa hành lang bỗng nhiên rung chuyển, những hạt bụi đen từ cơ thể con quái vật hòa vào không khí, tạo thành một cơn bão nhỏ.
Trần Vọng nhìn Lý Thiết, ánh mắt anh giờ đây không còn sự yếu đuối, mà là sự lạnh lùng của một nhà khoa học đang nhìn vào một thí nghiệm sắp kết thúc.
"Chúng ta phải đi," anh nói, giọng điệu không còn dấu vết của sự run rẩy.
"Nếu không, chúng ta sẽ trở thành một phần của hệ thống." Lý Thiết nhìn anh, đôi mắt đầy sự kinh hoàng.
cậu thực sự là quái vật," anh thì thầm.
"Không," Trần Vọng đáp, bước đi về phía lối ra, để lại bóng đen của mình in dài trên sàn nhà.
"Tôi là người duy nhất còn sót lại có thể sửa chữa nó.
Và cái giá phải trả là tất cả."
Cánh cửa sắt trước mặt họ đột nhiên bật mở, không phải do lực đẩy, mà do một áp lực từ bên trong đang cố gắng xé toạc nó ra.
Một luồng khí lạnh buốt thổi ra từ bên trong, mang theo mùi của sự chết chóc và một thứ gì đó...
quen thuộc.
Trần Vọng dừng lại, ánh mắt anh sắc bén như một con thú săn mồi.
"Lý Thiết," anh nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Đừng quay lại.
Nếu quay lại, cậu sẽ thấy những gì tôi đã làm." Lý Thiết nhìn anh, rồi nhìn vào bóng tối phía sau cánh cửa, nơi có hàng chục đôi mắt đang nhìn họ.
"Cậu không thể làm được điều đó," anh nói, giọng đầy sự thách thức.
"Cậu không thể cứu cả thế giới."
Trần Vọng quay lại, ánh mắt anh không còn là của một con người.
"Tôi không cần cứu cả thế giới," anh nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Tôi chỉ cần cứu một phần của nó.
Phần còn lại sẽ là cái giá phải trả." Cánh cửa sắt rung chuyển dữ dội, và một tiếng gầm thét vang lên từ bên trong, tiếng gầm của một con quái vật đang tiến hóa đến mức không thể kiểm soát.
"Chúng ta đi," Trần Vọng nói, bước qua cánh cửa, để lại Lý Thiết đứng ở đó, trong sự tuyệt vọng và kinh hoàng.
"Thời gian không chờ đợi ai," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai.
"Và tôi cũng không."
Lý Thiết đứng đó, nhìn bóng lưng của Trần Vọng biến mất trong bóng tối, rồi quay lại nhìn Linh Tâm, người đang run rẩy và khóc.
"Chúng ta phải đi," anh nói, giọng đầy sự tuyệt vọng.
"Nhưng chúng ta không thể tin tưởng anh ta." Linh Tâm ngước lên, đôi mắt đầy nước mắt.
"Nhưng nếu chúng ta không đi, chúng ta sẽ chết," cô bé nói, giọng điệu đầy sự sợ hãi.
"Chúng ta phải đi," Lý Thiết nói, nắm tay cô bé và kéo cô đi.
"Dù là địa ngục, chúng ta cũng phải đi." Họ bước vào bóng tối, để lại cánh cửa sắt và những hạt bụi đen đang tan biến trong không khí.
Trần Vọng đi trước, bước chân của anh không còn run rẩy.
Anh biết rằng mình đang bước vào một cuộc chiến không chỉ với quái vật, mà còn với chính bản chất của sự tồn tại.
"Hệ thống đang bị lỗi," anh nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Và tôi là người duy nhất có thể sửa nó." Anh nhìn vào tay mình, nơi những ngón tay đang bắt đầu thay đổi, da thịt trở nên cứng hơn, màu sắc chuyển sang một sắc thái đen tối.
"Tiến hóa," anh thì thầm, "là cái giá phải trả cho sự sống." Anh bước tiếp, không quay lại, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ và một tương lai đầy bất định.
"Thời gian," anh nói, giọng điệu đầy sự mỉa mai, "chỉ là một con số."
Và rồi, từ sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật giáo viên, mà từ chính hệ thống.
"Thí nghiệm số 409 đã bắt đầu," giọng nói nói, lạnh lùng và vô cảm.
"Mục tiêu: Kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt." Trần Vọng dừng lại, ánh mắt anh sắc bén.
"Tôi biết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và tôi sẽ thắng." Hệ thống không đáp lại, chỉ có tiếng gió rít và tiếng bước chân của anh vang vọng trong hành lang tối om.
"Chúng ta sẽ thấy," anh nói, bước tiếp, để lại phía sau là một thế giới đang sụp đổ.
"Nhưng tôi sẽ không để họ thắng."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận