Chương 3

Cái lạnh lẽo của hang động không phải là sự vắng mặt của nhiệt độ, mà là một cảm giác xâm thực, như những ngón tay vô hình đang len lỏi qua từng lỗ chân lông để bóp nghẹt sự sống.

Trần Vọng nằm co ro trong góc tối, nơi ánh sáng xanh lục từ những gai nhọn vừa mọc ra từ vách đá đang chiếu rọi lên cơ thể anh, biến da thịt vốn đã nhợt nhạt thành một tấm bản đồ địa hình đầy những vết nứt.

Thay vì hoảng loạn, thay vì hét lên đau đớn như một sinh vật đang tuyệt vọng, anh khẽ thở dài, giọng run rẩy đầy sợ hãi, nhưng trong tim lại là một dòng chảy dữ liệu lạnh lùng.

nó đang ăn mòn từ bên trong, mình có thể làm gì đây?" Anh hỏi, giọng khàn đặc, như thể thanh quản đang bị rỉ sét.

Anh cố tình làm rơi một lọ dung dịch kháng sinh cũ kỹ xuống đất, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, đủ để thu hút sự chú ý của Lý Thiết – kẻ đang đứng canh gác ở lối vào.

Lý Thiết quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo lướt qua Trần Vọng, nhưng không có sự thương hại.

Trong thế giới này, sự yếu đuối là một loại tiền tệ, và nó được chi tiêu rất đắt.

"Đừng phí thuốc," Lý Thiết nói, giọng điệu cộc lốc, không một chút cảm xúc.

"Nó đã mất tác dụng từ ba ngày trước rồi.

Virus này thích nghi nhanh hơn cả kháng sinh."

Trần Vọng gật đầu, đôi mắt sưng húp, tràn đầy nước mắt giả tạo.

"Tôi biết," anh thì thào, giọng nghẹn lại.

"Nhưng tôi...

tôi cần phải làm gì đó.

Nếu tôi chết ở đây, tất cả sẽ vô nghĩa." Anh ôm chặt lấy ngực, nơi một vết thương giả tạo đang rỉ máu đen, nhưng thực chất, đó chỉ là một vết xước nông do chính anh tự tạo ra để đánh lừa các cảm biến sinh học.

Anh muốn Lý Thiết tin rằng anh đang ở trên bờ vực của cái chết, tin rằng anh là một gánh nặng, một cái xác đang sống.

Chỉ khi nào đối phương cho rằng con mồi đã chết, họ mới dám thả lỏng cảnh giác.

Và khi họ thả lỏng, đó là lúc kẻ săn mồi thực sự sẽ xuất hiện.

Ánh sáng xanh từ những gai nhọn trên tường bắt đầu nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên sàn đá.

Trần Vọng nhìn chằm chằm vào chiếc lọ thuốc đã vỡ, nhưng đôi mắt anh không nhìn vào thuốc.

Chúng đang phân tích.

Anh đang tính toán.

Trong khi Lý Thiết đang loay hoay kiểm tra lại súng, Trần Vọng đã dùng ánh mắt đảo qua nhìn những vật dụng xung quanh, thu thập dữ liệu mà người khác bỏ qua.

Một tia sáng xanh từ gai nhọn chiếu lên chiếc bình nước dự trữ và chiếc đèn pin cũ của Lý Thiết, và trong khoảnh khắc đó, Trần Vọng kinh ngạc phát hiện ra sự thay đổi kỳ lạ.

Nước trong bình vốn trong suốt nay đã chuyển sang một màu đục ngầu, những hạt vi thể đang lơ lửng và xoay tròn, như thể chúng đang "thở".

Đó không phải là sự ô nhiễm thông thường.

Đó là dấu hiệu của "Thời Gian Độc Hại".

Trần Vọng đã biết về lý thuyết này từ những ghi chép của thế giới cũ, nhưng chứng kiến nó diễn ra trước mắt lại là một trải nghiệm khác.

Không chỉ kẻ thù tiến hóa, mà chính môi trường sống, nguồn nước và không khí cũng trở nên độc hại hơn mỗi ngày.

Mỗi giây trôi qua, thế giới này trở nên thù địch hơn một chút.

Nước trong bình không chỉ độc, nó đang cố gắng "cải biến" bất kỳ tế bào nào tiếp xúc với nó.

Trần Vọng cảm nhận được một luồng dữ liệu lạnh lẽo chạy qua não bộ, như một hệ thống báo động nội bộ đang kích hoạt.

"Môi trường đang thay đổi," anh nghĩ thầm, "Và chúng ta đang chạy đua với thời gian, nhưng đồng hồ của chúng ta đang chạy nhanh hơn."

Anh nhìn sang chiếc đèn pin của Lý Thiết.

Ánh sáng vàng ố đang dần chuyển sang màu tím nhạt, một dấu hiệu cho thấy pin năng lượng đang bị nhiễm độc bởi bức xạ sinh học.

Nếu Lý Thiết tiếp tục sử dụng nó, ánh sáng sẽ không chỉ chiếu rọi, mà còn kích hoạt những phản ứng hóa học nguy hiểm trong không khí.

Nhưng Lý Thiết không biết.

Hắn chỉ nhìn thấy ánh sáng và bóng tối, không nhìn thấy những quá trình sinh học đang diễn ra ở cấp độ phân tử.

Đây là khoảng cách giữa một bác sĩ phẫu thuật và một con người bình thường.

Một người nhìn thấy triệu chứng, người kia nhìn thấy nguyên nhân.

Trần Vọng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim chậm lại, mặc dù cơ thể anh đang gào thét.

Anh cần phải kiểm soát phản ứng sinh học của mình.

Nếu anh tiến hóa quá nhanh, hệ thống sẽ phát hiện.

Nếu anh tiến hóa quá chậm, anh sẽ bị loại bỏ.

Sự cân bằng này là một nghệ thuật chết chóc.

Anh nhìn Lý Thiết, người đang bước lại gần, vẻ mặt đầy vẻ thất vọng.

"Ngươi không thể sống được nữa," Lý Thiết nói, giọng điệu như một bản án tử.

"Hệ thống đang loại bỏ những yếu tố không ổn định.

Ngươi là một lỗi trong mã nguồn."

Trần Vọng cười nhạt, một nụ cười đau đớn và yếu đuối.

"Có lẽ vậy," anh nói, giọng run rẩy.

"Nhưng nếu tôi chết, ai sẽ giữ bí mật này?" Anh chỉ tay vào những gai nhọn trên tường, nơi ánh sáng xanh đang lan rộng.

"Chúng không chỉ là cây cối.

Chúng là một mạng lưới.

Và mạng lưới này đang kết nối với nhau." Lý Thiết nhìn theo hướng tay Trần Vọng, vẻ mặt bối rối.

"Mạng lưới?" Hắn hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

"Ngươi đang nói gì vậy?"

Trần Vọng không trả lời.

Anh chỉ nằm đó, co ro, để cho nỗi sợ hãi bao trùm lấy anh.

Nhưng trong lòng, anh đang cười.

Anh biết rằng Lý Thiết đang bị ép buộc bởi hệ thống tiến hóa, và chính anh ta cũng không còn là con người thuần túy.

Lý Thiết đang mang trong mình một "bug" – một mã lỗi cho phép hắn sống sót trong môi trường độc hại, nhưng cái giá phải trả là sự nhân tính đang dần bị xói mòn.

Hắn không phải là một con người, mà là một sinh vật đang cố gắng duy trì hình hài con người.

Và Trần Vọng, với tư cách là một "thí nghiệm" từ một thế giới khác, đang quan sát quá trình này như một nhà khoa học quan sát một ống nghiệm.

Vài tiếng đồng hồ trôi qua, không khí trong hang động trở nên nặng nề hơn, như thể áp suất đang tăng lên.

Trần Vọng cảm thấy hơi thở trở nên khó khăn, như thể đang hít phải chất độc trực tiếp từ phổi.

Anh cố gắng khạc nhổ, làm bắn một ngụm nước đen lên tay Lý Thiết.

Lý Thiết nhìn thấy nước đen, trong mắt hiện lên sự hoảng loạn chưa từng có.

Anh lùi lại, lùi lại, như thể sợ rằng sự tiếp xúc sẽ truyền nhiễm ngay lập tức.

ngươi đã nhiễm độc?" Lý Thiết hỏi, giọng run rẩy.

Trần Vọng lắc đầu, đôi mắt mờ đục.

"Không," anh nói, giọng yếu ớt.

"Đó là máu của tôi.

Máu của tôi đang biến đổi." Lý Thiết nhìn chăm chú vào vũng máu đen trên tay mình.

Nó không khô, nó đang chảy, như thể có một sự sống riêng.

"Đây là dấu hiệu của sự tiến hóa," Lý Thiết thì thào, giọng đầy sợ hãi.

"Nhưng nếu ngươi tiến hóa, tại sao ngươi lại yếu như thế này?"

Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.

"Vì sự tiến hóa không phải là một món quà," anh nói.

"Nó là một cái giá.

Và tôi đang trả giá cho nó." Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và sợ hãi.

"Ngươi đang nói dối," hắn nói.

"Ngươi đang giả vờ." "Có lẽ," Trần Vọng nói.

"Nhưng trong thế giới này, sự thật là thứ nguy hiểm nhất."

Khi Lý Thiết chuẩn bị rời đi, anh quay lại nhìn Trần Vọng, nói: "Ngươi nằm đó nghỉ ngơi.

Tôi sẽ quay lại sau khi kiểm tra xong." Nhưng ngay khi Lý Thiết bước đi, Trần Vọng bỗng ngừng giả vờ yếu.

Anh đứng thẳng người lên, cơ bắp dưới da co lại, những vệt sáng xanh từ vết thương trước giờ bắt đầu lan rộng ra khắp cánh tay anh.

Da thịt anh không còn là màu trắng nhợt, mà chuyển sang một màu xanh đen, như thể đang được phủ bởi một lớp vỏ giáp sinh học.

Những sợi cơ dưới da bắt đầu co lại, tạo thành những đường nét sắc sảo, như thể một bộ khung xương mới đang được hình thành.

Trần Vọng nhìn Lý Thiết với ánh mắt phức tạp: không phải sự căm thù, mà là sự thấu hiểu.

Anh biết Lý Thiết cũng đang bị ép buộc bởi hệ thống tiến hóa, và chính anh ta cũng không còn là con người thuần túy.

Robot tiến hóa bắt đầu thu nhỏ lại, biến thành một vật dụng nhỏ gắn vào cổ Lý Thiết, sẵn sàng kích hoạt.

Trần Vọng chậm rãi bước tới, mỗi bước chân là một sự khẳng định của quyền lực.

"Lý Thiết," anh nói, giọng lạnh lùng, không còn dấu vết của sự yếu đuối.

"Ngươi đã hiểu sai về sự tiến hóa."

Lý Thiết quay lại, ánh mắt đầy sự kinh ngạc.

"Ngươi..." hắn chưa kịp nói hết câu, thì Trần Vọng đã lao tới.

Không phải để tấn công, mà để cứu.

"Ngươi không thể sống sót nếu tiếp tục như thế này," Trần Vọng nói, giọng đầy sự chắc chắn.

"Hệ thống đang cố gắng loại bỏ ngươi.

Nhưng ngươi không cần phải chết." Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự bối rối.

"Ngươi muốn gì?" hắn hỏi.

Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười đầy sự tàn nhẫn.

"Tôi muốn một đối tác," anh nói.

"Và tôi muốn tìm ra nguyên nhân gốc rễ của virus này." Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.

"Ngươi nghĩ mình có thể làm được?" hắn hỏi.

"Không," Trần Vọng nói.

"Nhưng chúng ta có thể làm được."

Trần Vọng nhìn về phía lối ra, nơi ánh sáng xanh đang lan tỏa.

"Hãy xem," anh nói.

"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót." Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.

Lý Thiết đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Trần Vọng, ánh mắt đầy sự hoang mang.

"Ngươi là ai?" hắn hỏi, giọng run rẩy.

"Tôi là Trần Vọng," anh đáp.

"Và tôi là kẻ sẽ thay đổi thế giới này."

Trần Vọng biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên.

Hệ thống đang có bug, và anh sẽ lợi dụng nó.

Anh sẽ trở thành một "virus" trong hệ thống, một lỗi không thể sửa chữa.

Và khi đó, anh sẽ tìm ra sự thật.

Sự thật về thế giới này, về virus, và về chính anh.

Nhưng trước hết, anh cần phải sống sót.

Và để sống sót, anh phải sẵn sàng giết chết mọi thứ, kể cả chính mình.

Trần Vọng dừng lại, quay lại nhìn Lý Thiết.

"Ngươi có muốn sống không?" anh hỏi.

Lý Thiết nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự do dự.

"Tôi muốn sống," hắn nói.

"Vậy thì hãy theo tôi," Trần Vọng nói.

"Và đừng bao giờ tin vào bất kỳ ai."

Trần Vọng bước đi, dẫn đầu đội ngũ.

Anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng họ sẽ theo sau anh.

Họ không có lựa chọn nào khác.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lan tỏa.

"Hãy xem," anh nói.

"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót." Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.

Trần Vọng nằm trên mặt đất, lồng ngực run rẩy dữ dội, máu tươi nhuộm đỏ bộ quần áo rách nát của anh.

Trước mặt anh là Tư Mã – kẻ chỉ huy đội cứu hộ, người vừa ra lệnh bắn phát súng cảnh báo cuối cùng vào con quái vật đang giương móng vuốt hướng về họ.

Nhưng Tư Mã không bắn, hắn chỉ cười lạnh lùng, lộ ra một hàm răng vàng khé, đầy sự thỏa mãn.

"Trần Vọng," Tư Mã nói, giọng đầy sự mỉa mai.

"Anh nghĩ mình có thể sống sót?

Trong thế giới này, sự yếu đuối là cái chết." Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt của Tư Mã, và anh thấy được sự sợ hãi ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài tự tin của hắn.

"Sự yếu đuối," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng.

"Là một chiến lược.

Và chiến lược đó sẽ giúp chúng ta sống sót." "Chiến lược?" Tư Mã cười lớn.

"Chiến lược gì?

Chiến lược để chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chiến lược để sống." Trần Vọng nhìn về phía đội quân quái vật đang tiến lại gần.

Chúng đang gầm gừ, đang rít lên, nhưng chúng không tấn công.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng đang chờ đợi," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta cũng đang chờ đợi." "Chờ đợi cái gì?" Tư Mã hỏi, giọng đầy sự bực bội.

"Chờ đợi cái chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chờ đợi một cơ hội." Trần Vọng đứng dậy, bước tới, đối mặt với con quái vật.

Anh không sợ hãi.

Anh không run rẩy.

Trần Vọng nhìn vào đôi mắt của con quái vật, và anh thấy được một thứ gì đó.

Một thứ gì đó giống như con người.

"Ngươi cũng đang tìm kiếm một cơ hội," anh nói.

Con quái vật gầm lên, nhưng không tấn công.

Nó lùi lại, như thể đang sợ hãi.

"Ngươi cũng đang sợ," Trần Vọng nói.

"Và đó là lý do tại sao chúng ta có thể sống sót." Tư Mã nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự kinh ngạc.

"Ngươi đang nói gì vậy?" hắn hỏi.

"Tôi đang nói rằng," Trần Vọng nói.

"Chúng ta không phải là kẻ thù.

Chúng ta là những nạn nhân."

Trần Vọng bước tới, đứng giữa con quái vật và Tư Mã.

"Nếu chúng ta chiến đấu," anh nói.

"Chúng ta sẽ chết.

Nhưng nếu chúng ta hợp tác, chúng ta có thể sống." Tư Mã nhìn con quái vật, rồi nhìn Trần Vọng.

"Ngươi muốn gì?" hắn hỏi.

"Tôi muốn một cơ hội," Trần Vọng nói.

"Và tôi sẽ không từ bỏ nó." Con quái vật gầm lên, nhưng không tấn công.

Nó lùi lại, như thể đang chờ đợi một lệnh mới.

"Ngươi cũng đang chờ đợi," Trần Vọng nói.

"Và tôi sẽ không để ngươi thất vọng."

Trần Vọng nhìn Tư Mã, ánh mắt đầy sự thách thức.

"Ngươi có muốn sống không?" anh hỏi.

Tư Mã nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự do dự.

"Tôi muốn sống," hắn nói.

"Vậy thì hãy theo tôi," Trần Vọng nói.

"Và đừng bao giờ tin vào bất kỳ ai."

Trần Vọng bước đi, dẫn đầu đội ngũ.

Anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng họ sẽ theo sau anh.

Họ không có lựa chọn nào khác.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lan tỏa.

"Hãy xem," anh nói.

"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót." Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.

Trần Vọng nằm trên mặt đất, lồng ngực run rẩy dữ dội, máu tươi nhuộm đỏ bộ quần áo rách nát của anh.

Trước mặt anh là Tư Mã – kẻ chỉ huy đội cứu hộ, người vừa ra lệnh bắn phát súng cảnh báo cuối cùng vào con quái vật đang giương móng vuốt hướng về họ.

Nhưng Tư Mã không bắn, hắn chỉ cười lạnh lùng, lộ ra một hàm răng vàng khé, đầy sự thỏa mãn.

"Trần Vọng," Tư Mã nói, giọng đầy sự mỉa mai.

"Anh nghĩ mình có thể sống sót?

Trong thế giới này, sự yếu đuối là cái chết." Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt của Tư Mã, và anh thấy được sự sợ hãi ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài tự tin của hắn.

"Sự yếu đuối," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng.

"Là một chiến lược.

Và chiến lược đó sẽ giúp chúng ta sống sót." "Chiến lược?" Tư Mã cười lớn.

"Chiến lược gì?

Chiến lược để chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chiến lược để sống." Trần Vọng nhìn về phía đội quân quái vật đang tiến lại gần.

Chúng đang gầm gừ, đang rít lên, nhưng chúng không tấn công.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng đang chờ đợi," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta cũng đang chờ đợi." "Chờ đợi cái gì?" Tư Mã hỏi, giọng đầy sự bực bội.

"Chờ đợi cái chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chờ đợi một cơ hội." Trần Vọng đứng dậy, bước tới, đối mặt với con quái vật.

Anh không sợ hãi.

Anh không run rẩy.

Trần Vọng nhìn vào đôi mắt của con quái vật, và anh thấy được một thứ gì đó.

Một thứ gì đó giống như con người.

"Ngươi cũng đang tìm kiếm một cơ hội," anh nói.

Con quái vật gầm lên, nhưng không tấn công.

Nó lùi lại, như thể đang sợ hãi.

"Ngươi cũng đang sợ," Trần Vọng nói.

"Và đó là lý do tại sao chúng ta có thể sống sót." Tư Mã nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự kinh ngạc.

"Ngươi đang nói gì vậy?" hắn hỏi.

"Tôi đang nói rằng," Trần Vọng nói.

"Chúng ta không phải là kẻ thù.

Chúng ta là những nạn nhân."

Trần Vọng bước tới, đứng giữa con quái vật và Tư Mã.

"Nếu chúng ta chiến đấu," anh nói.

"Chúng ta sẽ chết.

Nhưng nếu chúng ta hợp tác, chúng ta có thể sống." Tư Mã nhìn con quái vật, rồi nhìn Trần Vọng.

"Ngươi muốn gì?" hắn hỏi.

"Tôi muốn một cơ hội," Trần Vọng nói.

"Và tôi sẽ không từ bỏ nó." Con quái vật gầm lên, nhưng không tấn công.

Nó lùi lại, như thể đang chờ đợi một lệnh mới.

"Ngươi cũng đang chờ đợi," Trần Vọng nói.

"Và tôi sẽ không để ngươi thất vọng."

Trần Vọng nhìn Tư Mã, ánh mắt đầy sự thách thức.

"Ngươi có muốn sống không?" anh hỏi.

Tư Mã nhìn Trần Vọng, ánh mắt đầy sự do dự.

"Tôi muốn sống," hắn nói.

"Vậy thì hãy theo tôi," Trần Vọng nói.

"Và đừng bao giờ tin vào bất kỳ ai."

Trần Vọng bước đi, dẫn đầu đội ngũ.

Anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng họ sẽ theo sau anh.

Họ không có lựa chọn nào khác.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lan tỏa.

"Hãy xem," anh nói.

"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót." Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập