Chương 2

Mặt đất lạnh giá thấm qua lớp vải rách, nhưng Trần Vọng không cảm thấy lạnh.

Cảm giác đó đã biến mất từ lâu, thay vào đó là một sự tê liệt giả tạo được anh điều khiển bởi ý chí sắt đá.

Anh nằm đó, lồng ngực phập phồng dữ dội như một con mồi sắp chết, máu tươi loang rộng trên áo sơ mi, tạo nên một vũng đỏ đen thẫm giữa nền sỏi đá xám xịt.

Trước mặt anh, Tư Mã – kẻ chỉ huy đội cứu hộ với vẻ ngoài hào sảng nhưng đầy toan tính – đang giữ khẩu súng ngắn trong tay.

Tư Mã không bắn.

Hắn chỉ cười, một nụ cười méo mó khi ánh sáng từ đèn pin chiếu rọi vào hàm răng vàng khé, lộ ra sự thỏa mãn của kẻ săn mồi đang ngắm nhìn con mồi đã rơi vào bẫy.

"Trần Vọng," Tư Mã thì thầm, giọng nói vang vọng trong hang động tối om như tiếng chuông tang sự.

"Chúng ta đều biết anh không yếu đuối như vẻ ngoài này.

Nhưng trong tình thế này, yếu đuối chính là thứ duy nhất có thể cứu mạng anh." Trần Vọng nhắm mắt, không phải vì sợ hãi, mà để tập trung vào dữ liệu sinh học đang chạy qua não bộ.

Hệ thống "bug" trong đầu anh đang phân tích từng nhịp tim của kẻ đối diện, từng chuyển động cơ bắp của Tư Mã.

Anh biết mình đang giả vờ.

Sự yếu đuối này là một lớp vỏ bọc hoàn hảo, một chiến lược để kiểm soát tình thế.

Khi mọi người nghĩ anh sắp chết, họ sẽ hạ thấp cảnh giác, và lúc đó, họ mới thực sự dễ bị tổn thương.

Nhưng Tư Mã không phải là một kẻ ngốc.

Hắn nhìn thấy ánh mắt của Trần Vọng, dù đang nhắm, vẫn mang một sự tĩnh lặng đáng sợ, không phải của kẻ sắp chết, mà của một nhà khoa học đang quan sát thí nghiệm.

"Anh không cần phải diễn," Tư Mã nói, bước lại gần, giẫm lên vũng máu của Trần Vọng.

"Quái vật phía sau chúng ta đang đói, và chúng ta đang thiếu thời gian.

Thời gian là thứ duy nhất mà chúng ta không thể mua lại được." Trần Vọng mở mắt, đôi mắt đen kịt, sâu thẳm như vực thẳm, không có chút sợ hãi nào.

"Tôi không cần phải diễn," anh nói, giọng khàn đặc do thiếu nước và nhiễm độc nhẹ.

"Tôi đang chờ đợi." "Chờ đợi cái gì?" Tư Mã cười lớn, tiếng cười vang vọng khiến những con dơi trong hang bay vụt lên, xé toạc màn đêm.

"Chờ đợi cái chết?

Hay chờ đợi một phép màu?" "Chờ đợi một biến số," Trần Vọng đáp, giọng lạnh lùng như băng.

"Và biến số đó là anh, Tư Mã." Trước khi Tư Mã kịp phản ứng, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau.

Không phải tiếng gầm gừ của quái thú, mà là những tiếng thì thầm, tiếng nói của con người bị bóp méo, như thể hàng trăm người đang đồng thời nói chuyện trong một căn phòng kín.

Đội quân quái vật từ trong bóng tối nhô ra.

Chúng không gầm gừ ồn ào, mà di chuyển với sự im lặng đáng sợ.

Một con quái vật hình người, da xanh đen, mắt đỏ rực tiến lại gần.

Khi nó giơ tay định xé xác một vệ sĩ của Tư Mã, bỗng nhiên cơ thể nó co lại, da thịt bắt đầu nứt ra, lộ ra những sợi cơ màu đỏ tươi đang co giật dữ dội.

Đó không phải là sự tấn công, mà là một sự biến đổi.

Quái vật đang tiến hóa ngay trước mắt họ.

"Chúng đang thay đổi," Linh, bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm, hét lên từ phía sau, giọng cô run rẩy nhưng đầy sự tập trung.

"Cấu trúc tế bào của chúng đang tái tổ hợp!

Chúng không chỉ đang đói, chúng đang học!" Trần Vọng nhìn chằm chằm vào con quái vật đang biến đổi.

Anh không cảm thấy sợ hãi, mà cảm thấy một sự kích thích lạ kỳ.

Đây chính là dữ liệu mà anh cần.

Virus không chỉ là một chất độc, mà là một công cụ tái lập trình sinh học.

Nó đang ép buộc sinh vật thích nghi, và sự thích nghi đó diễn ra nhanh hơn nhiều so với tốc độ tiến hóa tự nhiên.

Nhưng tại sao?

Tại sao nó lại diễn ra nhanh đến vậy?

Có phải do một "bug" nào đó trong hệ thống?

Hay đây là một tính năng được thiết kế sẵn?

Trần Vọng nhìn về phía Tư Mã, kẻ đang run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

"Anh đã nói đúng," Trần Vọng nói.

"Thời gian là kẻ thù.

Nhưng kẻ thù thực sự không phải là thời gian, mà là sự thay đổi." "Đừng có nói linh tinh!" Tư Mã hét lên, đưa súng lên瞄准 con quái vật.

"Chúng ta cần phải chạy!

Nhanh lên!" Nhưng họ không thể chạy.

Đội quân quái vật đã bao vây họ.

Những con quái vật hình người, da xanh đen, mắt đỏ rực, đang tiến lại gần với tốc độ kinh hoàng.

Chúng không chỉ là những con quái vật, mà là những phiên bản biến đổi của chính con người.

Chúng mang trong mình những ký ức, những cảm xúc, nhưng đã bị bóp méo thành nỗi sợ hãi và sự hung hăng.

Trần Vọng nằm đó, không cử động.

Anh đang quan sát.

Anh đang phân tích.

Anh cần biết thêm nhiều hơn về sự tiến hóa này.

Anh cần biết liệu nó có thể đảo ngược hay không.

Và nếu có, ai sẽ là người thực hiện?

"Chúng ta không thể chạy," Linh nói, giọng cô lạnh lùng nhưng đầy lo lắng.

"Nếu chúng ta chạy, chúng ta sẽ chỉ chạy vào cái bẫy khác.

Chúng ta cần phải tìm cách đối phó với chúng." "Đối phó?" Tư Mã cười khẩy.

"Bằng cách nào?

Chúng ta không có đủ thời gian để chuẩn bị!" "Chúng ta không cần chuẩn bị," Trần Vọng nói, giọng anh vẫn lạnh lùng.

"Chúng ta cần phải hiểu chúng." "Hiểu cái gì?" Tư Mã hỏi, giọng đầy sự bực bội.

"Hiểu cách chúng giết chúng ta?" "Không," Trần Vọng nói.

"Hiểu cách chúng sống." Trần Vọng nhìn vào con quái vật đang tiến lại gần.

Nó đang cố gắng bắt chước động tác của con người, nhưng cơ thể nó lại không thể kiểm soát được.

Nó đang đau đớn.

Nó đang sợ hãi.

Và đó chính là điểm yếu của nó.

"Chúng đang đau," Trần Vọng nói.

"Chúng đang sợ hãi.

Và đó là điều chúng ta cần." "Nhưng chúng ta không thể làm gì cả!" Tư Mã hét lên, giọng anh run rẩy.

"Chúng ta sẽ chết!" "Không," Trần Vọng nói.

"Chúng ta sẽ không chết.

Chúng ta sẽ sống.

Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng đứng dậy, cơ thể anh run rẩy, nhưng ánh mắt anh lại sắc bén như dao.

Anh nhìn về phía con quái vật đang tiến lại gần.

"Linh, hãy chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật.

Tư Mã, hãy chuẩn bị vũ khí.

Chúng ta sẽ không chạy.

Chúng ta sẽ chiến đấu." "Chiến đấu?" Tư Mã hỏi, giọng đầy sự nghi ngờ.

"Làm sao chúng ta có thể chiến đấu với chúng?" "Chúng ta sẽ chiến đấu bằng cách hiểu chúng," Trần Vọng nói.

"Và khi chúng ta hiểu chúng, chúng ta sẽ tìm ra cách để đánh bại chúng." Trần Vọng bước tới, đối mặt với con quái vật.

Anh không sợ hãi.

Anh không run rẩy.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt đỏ rực của nó, và anh thấy được sự đau đớn, sự sợ hãi, và sự tuyệt vọng.

"Chúng ta không phải là kẻ thù," Trần Vọng nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Chúng ta là những nạn nhân.

Và chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách để sống sót." Con quái vật dừng lại.

Nó nhìn vào Trần Vọng, và nó thấy được sự chân thành trong ánh mắt của anh.

Nó không tấn công.

Nó chỉ đứng đó, run rẩy, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía Tư Mã và Linh.

"Chúng ta cần phải di chuyển.

Thời gian đang trôi qua." "Thời gian đang trôi qua," Linh nói, giọng cô run rẩy.

"Và chúng ta đang mất đi cơ hội." "Không," Trần Vọng nói.

"Chúng ta đang tìm ra cơ hội.

Và cơ hội đó là sự hiểu biết." Trần Vọng bước đi, dẫn đầu đội ngũ.

Anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng họ sẽ theo sau anh.

Họ không có lựa chọn nào khác.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lan tỏa.

"Hãy xem," anh nói.

"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót." Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.

Trần Vọng nằm trên mặt đất, lồng ngực run rẩy dữ dội, máu tươi nhuộm đỏ bộ quần áo rách nát của anh.

Trước mặt anh là Tư Mã – kẻ chỉ huy đội cứu hộ, người vừa ra lệnh bắn phát súng cảnh báo cuối cùng vào con quái vật đang giương móng vuốt hướng về họ.

Nhưng Tư Mã không bắn, hắn chỉ cười lạnh lùng, lộ ra một hàm răng vàng khé, đầy sự thỏa mãn.

"Trần Vọng," Tư Mã nói, giọng đầy sự mỉa mai.

"Anh nghĩ mình có thể sống sót?

Trong thế giới này, sự yếu đuối là cái chết." Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt của Tư Mã, và anh thấy được sự sợ hãi ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài tự tin của hắn.

"Sự yếu đuối," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng.

"Là một chiến lược.

Và chiến lược đó sẽ giúp chúng ta sống sót." "Chiến lược?" Tư Mã cười lớn.

"Chiến lược gì?

Chiến lược để chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chiến lược để sống." Trần Vọng nhìn về phía đội quân quái vật đang tiến lại gần.

Chúng đang gầm gừ, đang rít lên, nhưng chúng không tấn công.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng đang chờ đợi," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta cũng đang chờ đợi." "Chờ đợi cái gì?" Tư Mã hỏi, giọng đầy sự bực bội.

"Chờ đợi cái chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chờ đợi một cơ hội." Trần Vọng đứng dậy, bước tới, đối mặt với con quái vật.

Anh không sợ hãi.

Anh không run rẩy.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt đỏ rực của nó, và anh thấy được sự đau đớn, sự sợ hãi, và sự tuyệt vọng.

"Chúng ta không phải là kẻ thù," Trần Vọng nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Chúng ta là những nạn nhân.

Và chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách để sống sót." Con quái vật dừng lại.

Nó nhìn vào Trần Vọng, và nó thấy được sự chân thành trong ánh mắt của anh.

Nó không tấn công.

Nó chỉ đứng đó, run rẩy, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía Tư Mã và Linh.

"Chúng ta cần phải di chuyển.

Thời gian đang trôi qua." "Thời gian đang trôi qua," Linh nói, giọng cô run rẩy.

"Và chúng ta đang mất đi cơ hội." "Không," Trần Vọng nói.

"Chúng ta đang tìm ra cơ hội.

Và cơ hội đó là sự hiểu biết." Trần Vọng bước đi, dẫn đầu đội ngũ.

Anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng họ sẽ theo sau anh.

Họ không có lựa chọn nào khác.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lan tỏa.

"Hãy xem," anh nói.

"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót." Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.

Trần Vọng nằm trên mặt đất, lồng ngực run rẩy dữ dội, máu tươi nhuộm đỏ bộ quần áo rách nát của anh.

Trước mặt anh là Tư Mã – kẻ chỉ huy đội cứu hộ, người vừa ra lệnh bắn phát súng cảnh báo cuối cùng vào con quái vật đang giương móng vuốt hướng về họ.

Nhưng Tư Mã không bắn, hắn chỉ cười lạnh lùng, lộ ra một hàm răng vàng khé, đầy sự thỏa mãn.

"Trần Vọng," Tư Mã nói, giọng đầy sự mỉa mai.

"Anh nghĩ mình có thể sống sót?

Trong thế giới này, sự yếu đuối là cái chết." Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt của Tư Mã, và anh thấy được sự sợ hãi ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài tự tin của hắn.

"Sự yếu đuối," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng.

"Là một chiến lược.

Và chiến lược đó sẽ giúp chúng ta sống sót." "Chiến lược?" Tư Mã cười lớn.

"Chiến lược gì?

Chiến lược để chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chiến lược để sống." Trần Vọng nhìn về phía đội quân quái vật đang tiến lại gần.

Chúng đang gầm gừ, đang rít lên, nhưng chúng không tấn công.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng đang chờ đợi," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta cũng đang chờ đợi." "Chờ đợi cái gì?" Tư Mã hỏi, giọng đầy sự bực bội.

"Chờ đợi cái chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chờ đợi một cơ hội." Trần Vọng đứng dậy, bước tới, đối mặt với con quái vật.

Anh không sợ hãi.

Anh không run rẩy.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt đỏ rực của nó, và anh thấy được sự đau đớn, sự sợ hãi, và sự tuyệt vọng.

"Chúng ta không phải là kẻ thù," Trần Vọng nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Chúng ta là những nạn nhân.

Và chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách để sống sót." Con quái vật dừng lại.

Nó nhìn vào Trần Vọng, và nó thấy được sự chân thành trong ánh mắt của anh.

Nó không tấn công.

Nó chỉ đứng đó, run rẩy, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía Tư Mã và Linh.

"Chúng ta cần phải di chuyển.

Thời gian đang trôi qua." "Thời gian đang trôi qua," Linh nói, giọng cô run rẩy.

"Và chúng ta đang mất đi cơ hội." "Không," Trần Vọng nói.

"Chúng ta đang tìm ra cơ hội.

Và cơ hội đó là sự hiểu biết." Trần Vọng bước đi, dẫn đầu đội ngũ.

Anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng họ sẽ theo sau anh.

Họ không có lựa chọn nào khác.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lan tỏa.

"Hãy xem," anh nói.

"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót." Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.

Trần Vọng nằm trên mặt đất, lồng ngực run rẩy dữ dội, máu tươi nhuộm đỏ bộ quần áo rách nát của anh.

Trước mặt anh là Tư Mã – kẻ chỉ huy đội cứu hộ, người vừa ra lệnh bắn phát súng cảnh báo cuối cùng vào con quái vật đang giương móng vuốt hướng về họ.

Nhưng Tư Mã không bắn, hắn chỉ cười lạnh lùng, lộ ra một hàm răng vàng khé, đầy sự thỏa mãn.

"Trần Vọng," Tư Mã nói, giọng đầy sự mỉa mai.

"Anh nghĩ mình có thể sống sót?

Trong thế giới này, sự yếu đuối là cái chết." Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt của Tư Mã, và anh thấy được sự sợ hãi ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài tự tin của hắn.

"Sự yếu đuối," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng.

"Là một chiến lược.

Và chiến lược đó sẽ giúp chúng ta sống sót." "Chiến lược?" Tư Mã cười lớn.

"Chiến lược gì?

Chiến lược để chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chiến lược để sống." Trần Vọng nhìn về phía đội quân quái vật đang tiến lại gần.

Chúng đang gầm gừ, đang rít lên, nhưng chúng không tấn công.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng đang chờ đợi," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta cũng đang chờ đợi." "Chờ đợi cái gì?" Tư Mã hỏi, giọng đầy sự bực bội.

"Chờ đợi cái chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chờ đợi một cơ hội." Trần Vọng đứng dậy, bước tới, đối mặt với con quái vật.

Anh không sợ hãi.

Anh không run rẩy.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt đỏ rực của nó, và anh thấy được sự đau đớn, sự sợ hãi, và sự tuyệt vọng.

"Chúng ta không phải là kẻ thù," Trần Vọng nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Chúng ta là những nạn nhân.

Và chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách để sống sót." Con quái vật dừng lại.

Nó nhìn vào Trần Vọng, và nó thấy được sự chân thành trong ánh mắt của anh.

Nó không tấn công.

Nó chỉ đứng đó, run rẩy, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía Tư Mã và Linh.

"Chúng ta cần phải di chuyển.

Thời gian đang trôi qua." "Thời gian đang trôi qua," Linh nói, giọng cô run rẩy.

"Và chúng ta đang mất đi cơ hội." "Không," Trần Vọng nói.

"Chúng ta đang tìm ra cơ hội.

Và cơ hội đó là sự hiểu biết." Trần Vọng bước đi, dẫn đầu đội ngũ.

Anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng họ sẽ theo sau anh.

Họ không có lựa chọn nào khác.

"Chúng ta sẽ sống," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta sẽ tìm ra cách để chiến thắng." Trần Vọng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lan tỏa.

"Hãy xem," anh nói.

"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót." Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.

Trần Vọng nằm trên mặt đất, lồng ngực run rẩy dữ dội, máu tươi nhuộm đỏ bộ quần áo rách nát của anh.

Trước mặt anh là Tư Mã – kẻ chỉ huy đội cứu hộ, người vừa ra lệnh bắn phát súng cảnh báo cuối cùng vào con quái vật đang giương móng vuốt hướng về họ.

Nhưng Tư Mã không bắn, hắn chỉ cười lạnh lùng, lộ ra một hàm răng vàng khé, đầy sự thỏa mãn.

"Trần Vọng," Tư Mã nói, giọng đầy sự mỉa mai.

"Anh nghĩ mình có thể sống sót?

Trong thế giới này, sự yếu đuối là cái chết." Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt của Tư Mã, và anh thấy được sự sợ hãi ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài tự tin của hắn.

"Sự yếu đuối," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng.

"Là một chiến lược.

Và chiến lược đó sẽ giúp chúng ta sống sót." "Chiến lược?" Tư Mã cười lớn.

"Chiến lược gì?

Chiến lược để chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chiến lược để sống." Trần Vọng nhìn về phía đội quân quái vật đang tiến lại gần.

Chúng đang gầm gừ, đang rít lên, nhưng chúng không tấn công.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi một điều gì đó.

"Chúng đang chờ đợi," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta cũng đang chờ đợi." "Chờ đợi cái gì?" Tư Mã hỏi, giọng đầy sự bực bội.

"Chờ đợi cái chết?" "Không," Trần Vọng nói.

"Chờ đợi một cơ hội." Trần Vọng đứng dậy, bước tới, đối mặt với con quái vật.

Anh không sợ hãi.

Anh không run rẩy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập