Chương 1
Trần Vọng đứng đó, đôi vai gầy gò run rẩy dưới lớp áo rách rưới, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và đau đớn.
Anh không nhìn lại phía sau, nơi Lâm Tuyền đang nằm thở dốc, cơ thể người đàn ông đó đang phát ra những tiếng lách cách kinh hoàng khi da thịt bắt đầu hòa tan vào không khí.
Đó là dấu hiệu của "Thời Gian" – kẻ thù vô hình đang bào mòn mọi thứ, biến mỗi giây trôi qua thành một liều độc dược.
Trần Vọng cúi xuống, nắm chặt tay vào quai chiếc vali, cố gắng giữ cho giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ tuyệt vọng.
"Lâm Tuyền...
anh không thể đi tiếp được nữa.
Giữ lấy nó, hy vọng nó sẽ giúp anh sống thêm được vài ngày." Lời nói ấy ngọt ngào như mật ong pha độc, nhưng trong đầu anh, những dòng dữ liệu lạnh lẽo đang chạy nhanh như chớp.
Lâm Tuyền không chỉ bị nhiễm độc, anh ta đã trở thành một "cái bẫy sinh học".
Virus trong cơ thể Lâm Tuyền đang tiến hóa với tốc độ gấp đôi, và nếu để anh ta sống sót, nó sẽ phát nổ thành một đám mây bào tử có thể giết chết cả nhóm trong vòng mười phút.
Trần Vọng bỏ lại chiếc vali và quay lưng bỏ chạy.
Bước chân anh lảo đảo, đôi chân như không còn sức nặng, đôi mắt nhìn về phía chân trời đỏ rực.
Anh không chạy vì sợ hãi, mà vì cần tạo ra một khoảng cách an toàn để quan sát.
Trong tâm trí anh, Lâm Tuyền không phải là một người bạn, mà là một biến số trong phương trình sinh tồn.
Việc bỏ lại lương thực và thuốc kháng sinh là một sự hy sinh cần thiết để loại bỏ một mối đe dọa tiềm tàng.
Sự yếu đuối mà anh thể hiện lúc này là một tấm khiên, một lớp vỏ bọc để che giấu bản chất thực sự: một kẻ quan sát viên lạnh lùng, sẵn sàng hy sinh bất kỳ ai để duy trì sự tồn tại của "thí nghiệm".
Anh không biết rằng, sâu trong tiềm thức, ký ức về thế giới cũ vẫn đang cố gắng trồi lên.
Anh không phải là một nạn nhân ngẫu nhiên của thảm họa này.
Anh là một bản sao, một thí nghiệm được gửi xuống từ một chiều không gian khác để kiểm tra ngưỡng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Điều quan trọng là anh phải sống, và để sống, anh phải giả vờ yếu đuối hơn bất kỳ ai khác.
Không khí ở khu vực này đã trở nên dày đặc và màu đỏ cam, mùi kim loại nồng nặc xộc vào mũi, khiến phổi đau nhói.
Trần Vọng ngã xuống, mặt đập vào đất khô cằn, bụi bặm bám đầy vào vết thương hở trên trán.
Anh nhắm mắt lại, giả vờ bất tỉnh, nhưng giác quan của anh vẫn hoạt động ở mức độ tối đa.
Anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, tiếng kim loại va chạm và tiếng cười khinh bỉ của kẻ thù.
Tư Mã, kẻ cầm đầu nhóm cướp, đứng cao hơn cả đám đông, tay cầm một cây giáo dài được bọc trong lớp da động vật tiến hóa.
Lớp da ấy không phải là vật liệu thường, nó có khả năng tiết ra độc tố làm tê liệt hệ thần kinh của nạn nhân khi chạm vào.
"Đẹp quá," Tư Mã nói, giọng nói trầm đục như tiếng sấm rền trong đêm tối.
"Một kẻ yếu đuối hoàn toàn, không cần tốn công giải phẫu phức tạp."
Hai tên lính tiến lại, mắt chúng đỏ ngầu vì sự kích thích của virus.
Chúng đè Trần Vọng xuống, bàn chân thô ráp giẫm lên tay anh, khiến xương cốt kêu răng rắc.
Một trong số chúng cúi xuống, kéo tóc anh lên, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt đầy máu me.
"Chết đi, con kiến," tên lính nói, giọng đầy sự khinh miệt.
"Cái vali kia là của chúng ta rồi.
Nhưng kẻ này...
có vẻ không còn giá trị."
Trần Vọng nằm đó, mắt nhắm nghiền, nhưng trong lòng anh, một bản đồ chiến thuật đang được vẽ ra.
Anh biết Tư Mã đang định làm gì.
Kẻ này không chỉ muốn cướp tài sản, mà còn muốn "thu thập" một mẫu vật sống để nghiên cứu.
Tư Mã tin rằng con người hiện tại là một loài sâu bệnh, và virus là sự cứu rỗi cho thế giới.
Anh ta muốn tạo ra một chủng loài mới, loại bỏ hoàn toàn con người thông thường.
Nhưng Trần Vọng không phải là một con người thông thường.
Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự thay đổi áp suất và nhiệt độ.
Đó là dấu hiệu của một cơn bão axit sắp xảy ra.
"Thời gian là kẻ giết người," anh nghĩ thầm.
"Và hôm nay, nó sẽ giết kẻ nào chậm chạp nhất."
Cơn mưa axit bắt đầu rơi, các giọt nước bắn vào mặt Trần Vọng, gây bỏng rát ngay lập tức.
Da thịt anh bắt đầu bốc khói, mùi thịt cháy xé toạc bầu không khí.
Đối với người bình thường, đây là cái chết tức thì.
Nhưng Trần Vọng lại hít sâu, nuốt trọn những giọt nước axit chảy vào cổ họng, và trong lòng anh, một thứ gì đó đang sôi sục.
"Thời gian..." Tư Mã lên tiếng, nhìn đồng hồ trên cổ tay, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Mưa axit đã bắt đầu.
Chúng ta phải di chuyển ngay.
Nhưng trước tiên, hãy xử lý xác chết này."
Trần Vọng mở mắt, đôi mắt ấy không còn vẻ yếu đuối, mà là một màu đen sâu thẳm, như vực thẳm không đáy.
Anh nhìn Tư Mã, và trong ánh mắt đó, không có sự sợ hãi, mà là một sự lạnh lùng đến rùng mình.
"Anh sai rồi," Trần Vọng nói, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.
"Mưa axit không giết được tôi.
Nó là thức ăn của tôi."
Tư Mã cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa cơn mưa axit.
Một kẻ yếu đuối như ngươi có thể ăn axit?
Ngươi đang nói dối!"
"Không phải nói dối," Trần Vọng đáp, giọng nói lạnh như băng.
"Mà là sự thật.
Tôi đã uống nó, và tôi đang sống."
Trong khoảnh khắc đó, một con vật tiến hóa khổng lồ lao ra từ đám bụi.
Đó là một con sói biến dị, cơ thể nó phủ đầy lông gai nhọn, đôi mắt phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Con vật cắn xé vào chân Tư Mã, máu phun ra như nước.
Tư Mã hét lên, cố gắng rút dao để chặt cổ con vật, nhưng anh ta quên mất rằng chân mình đang bị đè bởi trọng lượng của Trần Vọng.
"Chết đi!" Tư Mã hét lên, cố gắng bật chân ra.
Nhưng Trần Vọng, trong tư thế gục ngã, bất ngờ phun một hơi nước đã ngấm axit vào miệng từ trước vào mặt Tư Mã.
Hơi nước đó không chỉ là nước, mà là một hỗn hợp hóa học đã được điều chỉnh trong cơ thể anh.
Nó ăn mòn da thịt Tư Mã, khiến anh ta gào thét trong đau đớn.
Con vật tiến hóa tiếp tục tấn công, cắn xé vào tay Tư Mã, khiến anh ta mất kiểm soát cây giáo.
Hai tên lính cũng bị tấn công bởi những con vật khác, chúng xuất hiện từ khắp nơi, như một đàn quỷ dữ.
Trần Vọng nằm đó, nhìn cảnh hỗn loạn, nhưng trong lòng anh không có cảm xúc.
Anh chỉ là một quan sát viên, một người đang thu thập dữ liệu.
"Đây là kết quả của sự tiến hóa," Trần Vọng nói, giọng nói lạnh lùng.
"Và đây là kết quả của sự chọn lọc tự nhiên."
Anh nhìn Tư Mã, kẻ đang nằm trên mặt đất, máu và axit hòa quyện thành một vũng đen.
"Anh nghĩ rằng con người là sâu bệnh," Trần Vọng nói.
"Nhưng sự thật là, virus mới là kẻ săn mồi.
Và chúng ta...
chỉ là con mồi."
Trần Vọng đứng dậy, bước ra khỏi đám đông.
Cơ thể anh đang thay đổi.
Da thịt anh bắt đầu cứng lại, trở nên như một lớp giáp kim loại.
Mắt anh phát ra ánh sáng xanh nhạt, giống như con vật tiến hóa.
Nhưng khác với chúng, anh không mất đi nhân tính.
Anh vẫn là một con người, nhưng là một con người đã vượt qua giới hạn của sinh học.
"Không phải vì tôi muốn trở thành quái vật," Trần Vọng nói, giọng nói vang vọng trong cơn mưa axit.
"Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng, khi tôi chết, gen của tôi sẽ nằm trong cơ thể của kẻ mạnh nhất ở đây."
Anh giơ tay lên, lòng bàn tay bắt đầu tỏa ra ánh sáng xanh nhạt – một triệu chứng tiến hóa cấp độ cao chưa từng thấy.
Không khí xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo, thời gian như ngưng đọng.
Trần Vọng biết mình đang bước vào một con đường không thể quay lại.
Nhưng đó không phải là con đường của một nạn nhân.
Đó là con đường của một kẻ kiểm soát.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi một tòa nhà chọc trời đang bị bao phủ bởi những đám mây đen.
Đó là nơi mà Linh, bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm, đang chờ đợi.
Cô đang tìm kiếm một phương pháp để đảo ngược quá trình tiến hóa, biến con người trở lại trạng thái ban đầu.
Nhưng Trần Vọng biết rằng, đó là một nhiệm vụ bất khả thi.
"Chúng ta sẽ gặp nhau," Trần Vọng nói với chính mình.
"Và khi đó, chúng ta sẽ biết ai là kẻ thực sự mạnh mẽ."
Anh bước đi, bỏ lại phía sau một đống xác chết và sự hỗn loạn.
Trong tay anh, không có vũ khí, nhưng cơ thể anh chính là vũ khí.
Anh không cần phải chiến đấu, vì sự tiến hóa của anh đã khiến anh trở thành một kẻ săn mồi.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một câu hỏi vẫn đeo bám anh.
Tại sao anh lại có thể uống axit mà không chết?
Tại sao cơ thể anh lại có thể thích nghi với mọi thứ?
Và quan trọng hơn, tại sao anh lại có cảm giác quen thuộc với thế giới này?
Trần Vọng dừng lại, nhìn xuống lòng bàn tay đang phát sáng.
"Đây là gì?" anh tự hỏi.
"Đây là một bug trong hệ thống, hay là một tính năng?"
Anh không biết câu trả lời.
Nhưng anh biết rằng, anh sẽ tìm ra nó.
Bằng mọi giá.
Và khi anh bước tiếp, một tiếng chuông vang lên trong đầu anh.
Một giọng nói lạnh lùng, không phải của con người, mà của một hệ thống.
"Thí nghiệm số 404: Khởi động.
Mục tiêu: Kiểm tra khả năng chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt.
Kết quả: Đang xử lý."
Trần Vọng dừng lại, mắt anh mở to.
"Thí nghiệm?" anh thì thầm.
"Vậy thì...
tôi là gì?"
Anh không biết câu trả lời.
Nhưng anh biết rằng, cuộc chiến mới của anh đã bắt đầu.
Và kẻ thù của anh không chỉ là virus hay quái thú.
Mà là chính bản thân hệ thống đang điều khiển thế giới này.
Trần Vọng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng xanh nhạt đang lan tỏa.
"Hãy xem," anh nói.
"Chúng ta sẽ xem ai sẽ sống sót."
Và rồi, anh bước tiếp, vào trong màn đêm, nơi sự sống và cái chết đang đan xen vào nhau.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận