Chương 64

Khói thuốc lá màu xám xịt lảng quàng trong không gian chật hẹp, hòa quyện với mùi ozone nồng nặc — mùi của sự phân hủy sinh học đang diễn ra trước mắt.

Trần Vọng ngồi bệt xuống bậc thang bê tông nứt nẻ, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo và ẩm ướt.

Vai anh rũ xuống, hai tay ôm chặt lấy cánh tay phải đang co quắp bất thường.

Những sợi cơ ở đó dường như đã từ chối tuân lệnh não bộ, chúng tự ý co rút lại dưới lớp da thịt tái xanh.

Anh không hề sợ hãi.

Ít nhất là bên trong vỏ bọc ấy thì không.

Trần Vọng hít thở nông và đều đặn, cố gắng duy trì nhịp tim ở mức vừa phải — đủ để trông giống như một kẻ đang hoảng loạn tột độ nhưng vẫn còn tỉnh táo.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm trán anh, rơi xuống sàn nhà gạch vỡ vụn tạo thành những vết ẩm nhỏ li ti.

Anh cần sự bình tĩnh tuyệt đối.

Đây không chỉ là sinh tồn đơn thuần.

Đây là dữ liệu quý giá nhất từ khi bước vào thế giới địa ngục này.

Trước mặt anh, một gã đàn ông cao lớn đang nhai lá thuốc cày với vẻ mặt hung hãn.

Gã tên K, tự xưng là "Người Thu Gom".

Trong ánh mắt của hắn, Trần Vọng không thấy sự đồng cảm hay lòng trắc ẩn.

Chỉ có sự tò mò khoa học lạnh lùng và khát khao chiếm hữu nguồn gen đột biến mà anh đang mang trong người.

"Mày đã tiến hóa," K nói, giọng khàn đặc như cát xát vào kim loại.

"Nhưng mày bị lỗi." Trần Vọng run rẩy gật đầu, nước mắt nhòe nhoẹt trên má — một màn diễn hoàn hảo đến từng milimét cơ mặt.

Anh không lên tiếng.

Sự im lặng là cách tốt nhất để kích thích sự tự tin của kẻ thù.

Hắn cần cảm giác rằng mình đang nắm giữ sinh mệnh của con mồi trong lòng bàn tay.

"Đưa cánh tay ra," K ra lệnh, rút một chiếc dao rựa gỉ sét từ thắt lưng.

Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ bị che kín bởi lưới thép gỉ.

"Tôi muốn xem bên trong mày đang diễn ra cái gì." Trần Vọng nâng cánh tay phải lên chậm chạp.

Cánh tay ấy nặng trĩu, không còn là thịt da bình thường nữa mà giống như một khối gelatin rắn sẫm màu.

Dưới ánh sáng mờ ảo, anh có thể thấy những tĩnh mạch đen ngòm nổi gồ ghề trên bề mặt da, chúng đập thình thịch theo nhịp điệu khác biệt với trái tim đang đập loạn xạ bên trong lồng ngực giả tạo của anh.

K bước lại gần, mùi rượu và mùi hôi thối từ người hắn vào mặt Trần Vọng.

Hắn không vội vàng.

Sự cẩn trọng là đặc tính sống còn của những kẻ tồn tại lâu dài trong thế giới này.

K đặt một đầu dao lên da thịt trần trụi ở cẳng tay Trần Vọng.

"Đừng cử động," K thì thầm, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng thớ cơ đang co thắt dưới làn da.

"Nếu mày phản ứng lại, tôi sẽ cắt đứt nó ngay lập tức." Trần Vong nhắm chặt mí mắt, hít một hơi sâu đầy vẻ sợ hãi.

Nhưng bên trong tâm trí anh, mọi giác quan đều được mở rộng đến mức cực hạn.

Anh cảm nhận từng áp lực nhỏ nhất của lưỡi dao lên da thịt.

Anh đang ghi lại dữ liệu: độ sắc bén của vật thể kim loại cũ kỹ so với sức đề kháng của mô tiến hóa Bậc 1.

Lưỡi dao rạch xuống.

Không có máu đỏ tươi phun trào như anh đã dự tính từ trước.

Thay vào đó, một chất dịch nhầy màu xanh lá cây đậm, trong suốt và sệt đặc, chảy ra từ vết cắt nhỏ xíu.

Mùi hương phát tỏa lên không phải là mùi tanh của thịt sống mà là mùi ozone nồng nặc, giống hệt như sau cơn dông tố điện tử.

K dừng lại, mắt mở to đầy kinh ngạc.

Hắn ngửi mạnh hơn, mũi nhăn lại vì sự khó chịu nhưng cũng tràn đầy hưng phấn khi khám phá ra điều mới lạ.

"Chất lỏng này.

nó không phải máu," K lẩm bẩm, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương đang rỉ dịch xanh của Trần Vọng.

Trần Vọng phát ra một tiếng rên đau đớn — vừa đủ lớn để nghe thấy nhưng lại mang âm điệu yếu ớt của sự kiệt sức thay vì cơn thịnh nộ hay nỗi sợ hãi thuần túy.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn K với ánh mắt hoảng loạn nhưng vẫn giữ nguyên trạng thái thụ động tuyệt đối.

"Đau." anh thì thầm bằng giọng nói vỡ vụn, khàn đặc do thiếu nước và căng thẳng.

nó nóng." K cười một cách méo mó, sự thỏa mãn dấy lên trong ánh mắt hắn khi thấy con mồi chịu đựng.

Hắn rút dao ra chậm rãi để quan sát vết cắt sâu hơn.

Vết thương không đóng lại theo cơ chế đông máu thông thường.

Những sợi tơ sinh học màu xanh nhạt đang cố gắng kéo hai bờ da thịt lại với nhau, nhưng chúng yếu ớt và đứt gãy liên tục dưới áp lực của chất dịch nhầy chảy ra.

"Không phải là tiến hóa bình thường," K nói với chính mình, hoặc có thể là ghi âm vào thiết bị nào đó mà anh ta đeo ở cổ áo.

"Đây là sự lai tạo.

Hoặc một dạng đột biến gen không ổn định." Trần Vọng quan sát kỹ hơn những sợi tơ sinh học ấy.

Chúng rung động nhẹ nhàng trong không khí, phản ứng với tần số sóng điện từ yếu ớt phát ra từ chiếc radio cũ K đang đeo ở thắt lưng.

Anh nhận ra điều này ngay lập tức: cơ thể anh đang hấp thụ năng lượng xung quanh để tự sửa chữa, nhưng quá trình đó bị gián đoạn bởi sự thiếu hụt nguyên liệu di truyền phù hợp.

Hắn cần một mẫu lớn hơn.

Và hắn sẽ lấy nó bằng cách cắt rời hoàn toàn phần thịt còn lại của cánh tay này nếu cần thiết.

Trần Vọng biết điều đó.

Hắn nhìn thấy sự tham lam trong ánh mắt K — thứ tham lam vốn là động lực chính dẫn đến những hành vi tàn bạo nhất thời đại mới.

K cúi xuống, mặt gần như chạm vào vết thương đang rỉ dịch xanh trên tay anh.

"Mày cảm nhận được không?" hắn hỏi, giọng thấp và đầy kích thích.

"Nó giống như.

chúng ta đang kết nối." Trần Vọng gật đầu run rẩy, đồng thời đẩy mạnh hơn nữa màn giả vờ yếu đuối của mình.

Anh làm cho cơ thể mình co giật nhẹ, mô phỏng lại phản xạ đau đớn tột cùng mà một người bình thường sẽ trải qua khi bị xâm phạm vào hệ thần kinh.

Nhưng bên trong vỏ bọc ấy, tâm trí anh lạnh lùng như băng giá Bắc Cực.

Anh đang chờ đợi thời điểm chính xác.

Không phải để trốn thoát ngay lúc này — điều đó sẽ kích hoạt phản ứng phòng thủ tức thì của K và những đồng minh tiềm năng mà hắn có thể đã bố trí xung quanh khu vực này.

Anh cần một cơ hội hoàn hảo, nơi mọi biến số đều nằm trong tầm kiểm soát hoặc ít nhất là dự đoán được kết quả cuối cùng.

Mùi ozone nồng hơn nữa khi chất dịch xanh tiếp xúc với không khí bên ngoài lâu dài.

Trần Vọng cảm nhận thấy sự ngứa ran lan tỏa từ vết thương lên khắp toàn bộ cánh tay phải, rồi nhanh chóng di chuyển xuống vai và cổ.

Đây là dấu hiệu của phản ứng dị ứng chéo giữa tế bào gốc mới hình thành trong cơ thể anh và môi trường độc hại xung quanh — một hiện tượng sinh học nguy hiểm mà ngay cả những chuyên gia y khoa trước kia cũng chưa từng ghi nhận đầy đủ chi tiết cụ thể về nó.

K vẫn đang chăm chú quan sát, không hề hay biết rằng chính hắn đang đứng bên bờ vực thẳm của cái chết sắp sửa ập xuống bất cứ lúc nào nếu như anh ta tiếp tục chạm vào chất dịch đặc biệt ấy mà không mang găng tay bảo hộ chuyên dụng chống ăn mòn sinh học cấp cao.

Trần Vọng nhận ra sự nguy hiểm này thông qua mùi vị kim loại ngày càng rõ rệt trong khoang mũi — dấu hiệu cho thấy phản ứng hóa học giữa da thịt con người và serum đang đạt đến đỉnh điểm bất ổn định nhất có thể xảy ra được ngay tại thời khắc hiện tại của họ rồi đây!

Không khí trong căn phòng cũ kỹ trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Mùi ozone nồng nặc lan tỏa khắp nơi, báo hiệu rằng nồng độ virus tiến hóa trong không gian kín này đang tăng lên đáng kể do sự kích thích từ serum tiếp xúc trực tiếp với oxy bên ngoài môi trường tự nhiên vốn đã bị ô nhiễm nặng nề trước kia đó!

Trần Vọng cảm thấy da thịt mình bắt đầu ngứa ran dữ dội — một dấu hiệu rõ ràng của quá trình thích nghi sinh học đang diễn ra nhanh chóng nhưng thiếu kiểm soát hoàn toàn bởi ý chí chủ quan đơn thuần của chính anh lúc này đây rồi còn gì nữa đâu?

Những sợi cơ ở vai trái bỗng chốc co thắt mạnh, kéo giãn lớp da mỏng manh bao phủ bên ngoài tạo thành những đường vân đen sẫm chạy dọc theo xương bả vai.

Anh cố gắng hít thở sâu để che giấu sự bất ổn nội tại đang diễn ra trong hệ tuần hoàn máu của chính mình.

Tim đập thình thịch như trống trận nhưng âm thanh ấy bị che lấp bởi tiếng ồn ào từ bên ngoài — tiếng bước chân nặng nề và những lời thì thầm xa lạ vang lên từ hành lang tối đen phía sau cánh cửa sắt gỉ sét kia!

K vẫn chưa rời đi khỏi vị trí hiện tại của anh ta.

Hắn đang cúi người xuống, mắt dán chặt vào vết thương hở trên tay Trần Vọng với vẻ mặt say mê như thể vừa khám phá ra kho báu quý giá nhất thế giới này vậy đó!

Chất dịch xanh tiếp tục chảy ra chậm chạp nhưng liên tục không ngừng nghỉ chút nào cả dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi của giây phút hiện tại mà thôi!

"Mày đang thay đổi," K thì thầm, giọng nói run rẩy vì hưng phấn tột độ khi chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ trước mắt mình lần đầu tiên trong đời sống sinh tồn khắc nghiệt này đây rồi còn gì nữa đâu?

"Nhanh hơn.

nhiều hơn những trường hợp khác mà tôi từng gặp phải." Trần Vọng không đáp lời.

Anh chỉ nhắm chặt mí mắt và nghiến răng lại thật mạnh để kìm nén cơn đau nhức xương khớp đang xâm nhập vào tủy sống của anh một cách dữ dội nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này đây!

Cơ thể anh đang tự bảo vệ bằng cách tăng cường tiết ra hormone adrenaline nhân tạo kết hợp cùng các enzym phân hủy độc tố sinh học vốn dĩ đã tồn tại sẵn trong máu từ trước khi bắt đầu quá trình tiêm chủng serum lần thứ hai tuần trước kia đó!

Đồng hồ đếm ngược bắt đầu chạy.

Trần Vọng cảm nhận từng giây trôi qua chậm chạp như molten lava chảy xuống lòng bàn tay trần trụi của anh vậy đó!

Hắn biết rằng K sẽ không dừng lại ở mức độ quan sát đơn thuần nữa đâu — sự ham muốn tri thức về nguồn gốc virus tiến hóa đang thúc đẩy gã đàn ông đầu nhóm này vượt qua mọi giới hạn đạo đức con người vốn còn sót lại trong tâm trí hắn lúc bấy giờ rồi đây!

Không khí trở nên nặng nề hơn, mỗi hơi thở đều mang theo vị kim loại sắt gỉ và mùi thối rữa của xác chết từ bên ngoài len lỏi vào căn phòng bí mật dưới lòng đất cũ kỹ này.

Trần Vọng nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc kiểm soát nhịp đập trái tim mình đang loạn xạ vì sợ hãi giả tạo nhưng thực chất là do hệ thần kinh bị kích thích quá mức bởi độc tố sinh học tích tụ trong máu anh ta hiện tại đó!

K rút một ống nghiệm thủy tinh nhỏ từ túi áo vest rách nát của hắn ra.

Bên trong chứa đầy khí gas màu tím sẫm — thứ vũ khí hóa sinh đơn giản nhưng hiệu quả cao dùng để vô hiệu hóa tạm thời khả năng phản kháng của nạn nhân trước khi tiến hành phẫu thuật lấy mẫu mô sống trực tiếp mà không cần gây mê truyền thống nào cả!

"Đừng sợ," K thì thầm, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng một cách đáng ngờ — kiểu dịu dàng giả tạo thường thấy ở những kẻ săn mồi đỉnh cao trong chuỗi thức ăn tự nhiên hoang dã này đây rồi còn gì nữa đâu?

"Nó sẽ nhanh thôi.

Chỉ cần lấy chút da thịt là đủ để tôi hiểu rõ bản chất thực sự của mày mà." Trần Vọng mở mắt ra, nhìn K với ánh mắt cầu xin tha thiết nhưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt trống rỗng tuyệt đối bên trong tâm trí lạnh lùng tính toán mọi biến số có thể xảy ra tiếp theo sau khoảnh khắc ngắn ngủi này rồi đây!

Hắn biết rằng ống nghiệm ấy chứa đựng cái chết tức thì nếu như được xịt trực tiếp vào phổi hoặc niêm mạc mắt của anh ta ngay lúc này đây — nhưng thay vì né tránh hay phản kháng lại hành động chuẩn bị tấn công sắp tới kia, Trần Vọng chỉ run rẩy lùi người ra sau lưng bức tường bê tông nứt nẻ phía sau mình một cách chậm chạp nhất có thể tưởng tượng được thôi!

K cười lạnh, bước tiến về phía trước với tư thế uy nghi của kẻ chiến thắng luôn tự tin vào khả năng kiểm soát tình huống tuyệt đối của chính mình trong suốt nhiều năm tháng sinh tồn khắc nghiệt nơi địa ngục trần gian này đây rồi còn gì nữa đâu?

Hắn giơ ống nghiệm lên cao hơn nữa chuẩn bị xịt khí gas tím sẫm thẳng vào mặt Trần Vọng đang ngồi bệt xuống sàn nhà gạch vỡ vụn kia vậy đó!

Nhưng ngay khi K tiến đến gần hơn — chỉ cách anh chưa đầy một mét — thì đột ngột, cánh tay trái của Trần Vọng bỗng chốc cử động.

Không phải là sự co giật đau đớn như trước đây mà là chuyển động chủ đích nhanh gọn lẹ tựa như tia chớp xé toạc màn đêm tối đen dày đặc bao trùm lấy căn phòng bí mật dưới lòng đất cũ kỹ này kia vậy!

Đôi bàn tay gầy guộc nhưng rắn chắc của anh ta bỗng chốc siết chặt lấy cổ K từ phía sau lưng gã đàn ông đầu nhóm bất ngờ đó!

Những ngón tay dài mảnh khảnh vô cùng lực lưỡng xuyên thấu qua lớp áo sơ mi mỏng manh bảo vệ vùng yết hầu yếu ớt nhất cơ thể con người bình thường hiện đại ngày nay kia vậy!

K mở to mắt kinh hoàng, họng nghẹn lại không phát ra được âm thanh nào cả khi cảm giác bóp nghẹt cổ họng dữ dội nhất mà hắn chưa từng trải nghiệm bao giờ trong đời sống sinh tồn khắc nghiệt này đây rồi còn gì nữa đâu?

Hắn cố gắng dùng tay phải rút dao rựa gỉ sét từ thắt lưng ra nhưng những ngón tay của gã đàn ông cao lớn ấy bỗng chốc tê liệt hoàn toàn không thể cử động được linh hoạt như ý muốn chủ quan đơn thuần của chính anh ta lúc bấy giờ kia vậy!

Trần Vọng vẫn giữ nguyên vẻ mặt hoảng loạn giả tạo trên khuôn mặt nhợt nhạt của mình nhưng ánh mắt thì lạnh băng giá cắt da thịt hơn bất kỳ lưỡi dao sắc bén nào K đang cầm trong tay nắm run rẩy kia rồi đây!

Anh không nói gì cả.

Chỉ đơn thuần là siết chặt thêm lực mạnh mẽ nhất có thể từ đôi bàn tay gầy guộc tưởng chừng yếu đuối vô hại trước đó thôi!

Giá của sự tin tưởng luôn đắt đỏ hơn bất kỳ đồng tiền nào trên thế giới này — đặc biệt là trong bối cảnh mạt thế hủy diệt loài người đang diễn ra khốc liệt khắp nơi trên toàn cầu hiện tại kia vậy!

Hoặc ít nhất, anh ta nghĩ rằng mình đã lừa được Trần Vọng bằng cách tiếp cận chậm rãi và thủ đoạn giả tạo đầy thuyết phục từ đầu đến cuối quá trình tương tác ngắn ngủi nhưng then chốt quyết định sinh tử của cả hai bên tham gia vào vụ việc này đây rồi còn gì nữa đâu?

Hắn tiến lại gần, rút súng khỏi thắt lưng — một khẩu pistol cũ kỹ đã được sửa đổi thô sơ bằng kim loại phế liệu tìm thấy trong bệnh viện bỏ hoang trước kia đó!

Nhưng thay vì bắn Trần Vọng như kế hoạch ban đầu dự tính sẵn có từ lâu lắm rồi của hắn ta lúc bấy giờ thì đột ngột, họng súng hướng thẳng vào mặt K đang đứng bất động ngay phía sau lưng anh vậy đó!

Không ai khác ngoài chính Linh Tâm — cô gái ngây thơ thiên tài đồng môn kết nghĩa cùng sư huynh Trần Vọng trước đây kia — bỗng chốc xuất hiện từ bóng tối góc phòng bên trái căn hầm bí mật dưới lòng đất cũ kỹ này!

Cô cầm khẩu súng lục nhỏ xíu trong tay run rẩy nhưng ánh mắt thì lạnh lùng sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào K đang nắm chặt trong bàn tay phải tê liệt không thể cử động linh hoạt được nữa kia rồi đây!

"Làm ơn đừng di chuyển," Linh Tâm nói, giọng thanh lịch nhẹ nhàng như tiếng chuông gió rung lên giữa cơn dông tố điện tử dữ dội nhất mà họ chưa từng trải nghiệm bao giờ trong suốt nhiều năm tháng sinh tồn khắc nghiệt nơi địa ngục trần gian này đây rồi còn gì nữa đâu?

"Ngay cả một li ti thôi cũng được." K mở to mắt kinh hoàng nhìn thấy Linh Tâm xuất hiện bất ngờ từ phía sau lưng anh ta vậy đó!

Hắn cố gắng xoay người lại nhưng cổ họng bị siết chặt quá mức khiến máu não lên đầu làm cho tầm nhìn của gã đàn ông cao lớn ấy trở nên mờ ảo đỏ ngầu trước mặt hắn lúc này đây rồi còn gì nữa đâu?

Trần Vọng vẫn giữ nguyên vị trí ngồi bệt xuống sàn nhà gạch vỡ vụn kia — vẻ mặt hoảng loạn giả tạo trên khuôn nhợt nhạt nhòa nước mắt nhòe nhoẹt chạy dài theo những vết nứt da thịt tái xanh do thiếu oxy cung cấp cho não bộ hoạt động bình thường hiện tại đó!

Nhưng bên trong tâm trí lạnh lùng tính toán mọi biến số có thể xảy ra tiếp theo sau khoảnh khắc ngắn ngủi này rồi đây, anh ta đang ghi lại dữ liệu quý giá nhất từ khi bước vào thế giới địa ngục này: phản ứng sinh học của cơ thể con người dưới áp lực cực độ sắp chết imminent iminent imminent imminent.

Linh Tâm lùi dần về phía cửa sắt gỉ sét đóng chặt phía sau lưng cô gái ấy — nơi mà ánh sáng mờ ảo hắt xuống từ khe hở nhỏ xíu trên trần nhà cao vút của căn hầm bí mật dưới lòng đất cũ kỹ này kia vậy!

Cô không giết K.

Cô cũng không cứu Trần Vọng ra khỏi tình cảnh nguy nan sắp chết imminent iminent imminent.

Thay vào đó, cô chỉ đơn thuần là đứng nhìn — ánh mắt trống rỗng tuyệt đối phản chiếu lại hình ảnh bi tráng của
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập