Chương 65
Không khí ở tầng hầm cũ kỹ này đã đạt đến nồng độ độc tố Time Decay mức độ 3.
Mỗi lần hít vào đều giống như nuốt một nắm thủy tinh vỡ nhỏ li ti.
Hắn ngồi bệt xuống bậc thang bê tông nứt nẻ, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo.
Máu từ vết cắt tự gây trên cổ vẫn còn đang chảy chậm chạp, tạo thành những vệt đỏ tươi bám dính trên lớp áo sơ mi trắng đã bẩn thỉu.
Mùi máu tanh tưởi hòa quyện với mùi ozone nồng nặc — mùi của sự phân hủy sinh học đang diễn ra trước mắt.
Linh Tâm đứng cách đó vài bước chân.
Ánh mắt cô trống rỗng, phản chiếu lại hình ảnh bi tráng của một người đàn ông sắp chết.
Cô không giết K.
Cô cũng không cứu Trần Vọng ra khỏi tình cảnh nguy nan này.
Thay vào đó, cô chỉ đơn thuần là đứng nhìn — như thể đang quan sát một thí nghiệm sinh học trong phòng kín.
Trần Vọng nhắm mắt lại.
Trong đầu hắn, những con số và biến số chạy đua với nhau điên cuồng.
Áp lực cực độ lên hệ thần kinh trung ương khiến nhịp tim tăng vọt lên 140 lần/phút.
Đây là dữ liệu quý giá nhất từ khi bước vào thế giới địa ngục này: phản ứng sinh học của cơ thể dưới áp suất chết người sắp xảy ra iminent imminent.
Hắn mở mắt ra, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu.
Sự hoảng loạn trên khuôn mặt nhợt nhạt chỉ là một lớp vỏ bọc giả tạo.
Bên trong tâm trí lạnh lùng ấy đang tính toán mọi khả năng tiếp theo sau khoảnh khắc ngắn ngủi này rồi đây, anh ta đang ghi lại dữ liệu quý giá nhất từ khi bước vào thế giới địa ngục này: phản ứng sinh học của cơ thể con người dưới áp lực cực độ sắp chết imminent iminent.
Linh Tâm lùi dần về phía cửa sắt gỉ sét đóng chặt phía sau lưng cô gái ấy — nơi mà ánh sáng mờ ảo hắt xuống từ khe hở nhỏ xíu trên trần nhà cao vút của căn hầm bí mật dưới lòng đất cũ kỹ này kia vậy!
Cô không giết K.
Cô cũng không cứu Trần Vọng ra khỏi tình cảnh nguy nan sắp chết imminent iminent imminent.
Thay vào đó, cô chỉ đơn thuần là đứng nhìn — ánh mắt trống rỗng tuyệt đối phản chiếu lại hình ảnh bi tráng của.
K dừng lại, ánh mắt quét qua đống đổ nát xung quanh họ.
Anh ta không nhìn thấy Trần Vọng ngay lập tức, nhưng khứu giác nhạy bén của kẻ sống sót trong bóng tối đã ngửi thấy mùi kim loại lạ – mùi của máu Chim Sâu pha lẫn với mùi thuốc súng cháy khét từ nòng súng cũ kỹ trên tay gã đàn ông cao lớn ấy.
"Trần Vọng," K gọi tên hắn, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian chật hẹp.
Tiếng bước chân nặng nề của hắn dậm xuống sàn gạch vỡ vụn, tạo ra những âm thanh khô khan như xương gãy.
Hắn tiến lại gần hơn nữa, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc khuất tối đen.
Trần Vọng vẫn giữ nguyên vị trí ngồi bệt xuống sàn nhà gạch vỡ vụn kia — vẻ mặt hoảng loạn giả tạo trên khuôn nhợt nhạt nhòa nước mắt nhòe nhoẹt chạy dài theo những vết nứt da thịt tái xanh do thiếu oxy cung cấp cho não bộ hoạt động bình thường hiện tại đó!
Nhưng bên trong tâm trí lạnh lùng tính toán mọi biến số có thể xảy ra tiếp theo sau khoảnh khắc ngắn ngủi này rồi đây, anh ta đang ghi lại dữ liệu quý giá nhất từ khi bước vào thế giới địa ngục này: phản ứng sinh học của cơ thể con người dưới áp lực cực độ sắp chết imminent iminent.
Hắn chậm rãi đưa tay lên cầm lấy một mẫu da còn sót lại từ xác Chim Sâu vừa bị giết cách đây vài phút trước đó bên cạnh mình ngay tại nơi mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?
Mùi máu tươi lan tỏa nhanh chóng trong không khí nồng nặc mùi thối xác và nấm mốc độc hại màu xanh lá cây đang bám đầy trên sàn nhà gỗ mục rữa dưới lớp bụi dày đặc bao phủ lấy mọi thứ xung quanh khu vực trung tâm của căn phòng rộng lớn này đây rồi còn gì nữa đâu?
Con Chuột Cáo sững lại, mũi ngửi mùi.
Nó quay đầu, mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Trần Vọng đang ngồi đó bất động như một bức tượng đá lạnh giá vô cảm trước cái chết cận kề sắp xảy ra iminent imminent imminent.
K cũng sững người, nhìn thấy Trần Vọng đang cầm một mẫu da và một lọ máu nhỏ li ti đựng đầy chất lỏng màu đỏ đậm đặc sánh lại kết tinh thành những khối rắn chắc lạ thường không giống bất kỳ loại protein nào từng xuất hiện trong cơ thể con người bình thường trước đây nữa đâu!
"Anh làm gì thế?" K hét lên, giọng khàn khàn vì sợ hãi tột độ khi nhận ra điều phi lý đang diễn ra trước mắt mình ngay tại nơi mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?
Trần Vọng không trả lời.
Hắn chỉ lặng lẽ đặt lọ máu xuống cạnh chân trái của mình, sau đó dùng ngón tay cái vuốt nhẹ lên bề mặt mẫu da đã khô cứng lại do mất nước quá nhanh chóng dưới tác động trực tiếp từ tia UV phát ra từ đèn pin yếu ớt lắp pin dự trữ lấy được từ bộ đồ cứu hộ của Old Kim trước khi chết đi bi đát ngay tại nơi mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?
Hắn cần thời gian để phân tích cấu trúc tế bào bên dưới lớp biểu bì dày cộp của con quái vật đột biến nguy hiểm chết người này.
Đây là chìa khóa mở ra cánh cửa hiểu biết về nguồn gốc thảm họa hủy diệt loài người đang diễn ra trước mắt chúng ta ngay bây giờ rồi còn gì nữa đâu?
Không ai khác ngoài chính hắn mới có thể làm được điều đó một cách hoàn hảo tuyệt đối không sai sót dù chỉ một phần triệu đơn vị đo lường khoa học hiện đại nhất thế giới ngày nay!.
Thiết bị này phát ra một tín hiệu tần số thấp mà chỉ những sinh vật đã tiến hóa đến Bậc 2 trở lên mới cảm nhận được.
Trần Vọng giả vờ không biết gì.
Hắn đang tập trung vào kính hiển vi di động tự chế từ các linh kiện điện tử cũ kỹ tìm thấy trong phòng thí nghiệm bị bỏ hoang dưới tầng hầm sâu thẳm nơi mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?...
Anh ta phải tìm ra cách kiểm soát những vi sinh vật này trước khi chúng kiểm soát anh ta.
Anh ta đứng dậy, chân bước đi vững chãi trên nền gạch vỡ vụn lạnh giá ẩm ướt trơn trượt nguy hiểm chết người bất cứ lúc nào mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?
K vẫn chưa rời đi.
Hắn đứng đó, ánh mắt nghi ngờ quét qua Trần Vọng một lần nữa trước khi quay lưng bước vào bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh khu vực trung tâm của căn phòng rộng lớn này đây rồi còn gì nữa đâu?
Tiếng bước chân dần xa đi mãi vào sâu thẳm những hành lang hầm bí mật dưới lòng đất cũ kỹ bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước kia đó!
Trần Vọng hít một hơi thật dài.
Không khí độc hại tràn vào phổi, nhưng hắn không hề run rẩy.
Hắn rút điện thoại di động cũ kỹ còn sót lại pin dự trữ rất ít ra khỏi túi áo vest đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn pin yếu ớt lắp pin dự trữ lấy được từ bộ đồ cứu hộ của Old Kim trước khi chết đi bi đát ngay tại nơi mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?
Màn hình hiển thị dòng chữ đỏ máu: "Tín hiệu thu nhận thành công.
Mã gen đã được đồng bộ." Trần Vọng mỉm cười lạnh lẽo.
Hắn biết mình vừa trở thành mục tiêu số một của phe phản diện Tiêu Diêu.
Nhưng đó không phải là vấn đề lớn nhất lúc này đây rồi còn gì nữa đâu?
Vấn đề thực sự nằm ở thứ mà hắn vừa nhìn thấy dưới kính hiển vi: chuỗi mã di truyền nhân tạo kia có dấu hiệu nhận dạng thuộc về chính.
cơ thể của hắn.
Khí hậu trong phòng thí nghiệm di chuyển chậm lại, như thể thời gian bị đóng băng bởi sự kinh hoàng của Trần Vọng.
Hắn không hề cảm thấy vui vẻ trước thành tựu khoa học vừa đạt được.
Ngược lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến từng sợi tóc trên đầu hắn dựng đứng lên.
Trần Vọng mỉm cười lạnh lẽo.
Nhưng nụ cười đó không hề chứa đựng sự kiêu hãnh hay thỏa mãn.
Nó là một phản xạ cơ học, một tấm khiếm che đậy nỗi sợ hãi đang ăn mòn ý chí của hắn từ bên trong.
Hắn biết mình vừa trở thành mục tiêu số một của phe phản diện Tiêu Diêu.
Những kẻ thù này sẽ không bao giờ dừng bước truy sát cho đến khi máu cuối cùng trong người hắn khô cạn.
Nhưng đó không phải là vấn đề lớn nhất lúc này đây rồi còn gì nữa đâu?
Vấn đề thực sự nằm ở thứ mà hắn vừa nhìn thấy dưới kính hiển vi: chuỗi mã di truyền nhân tạo kia có dấu hiệu nhận dạng thuộc về chính cơ thể của hắn.
Điều này vô lý hoàn toàn.
Hắn đã tự cắt đứt mọi liên kết với quá khứ, thay thế tế bào gốc bằng vật liệu tổng hợp từ loài thú rừng đột biến.
Hắn bước lùi lại, gót chân chạm vào sàn nhà kim loại lạnh lẽo tạo ra âm thanh rít sắc.
Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, khó thở hơn bao giờ hết.
Mùi ozone và mùi máu tanh nồng nặc xâm nhập vào mũi, kích thích khứu giác nhạy bén đã được tăng cường sau lần tiến hóa thứ hai.
Trần Vọng đưa tay lên sờ cổ mình.
Da thịt ở nơi tuyến giáp rung động nhẹ nhàng, một cảm giác lạ lùng mà hắn chưa từng trải qua trước đây.
Nó không phải là nhịp đập của tim con người bình thường nữa.
Đó là tiếng vọng của một cỗ máy sinh học đang hoạt động quá tải, sắp sửa vỡ tung dưới áp lực dữ dội.
Hắn quay lại nhìn kính hiển vi điện tử quét hình.
Hình ảnh phóng đại gấp mười nghìn lần hiện rõ trước mắt: những sợi xoắn kép ADN không còn màu xanh dương nhạt nữa mà chuyển sang sắc tím sẫm đầy nguy hiểm.
Chúng co giãn theo một nhịp điệu riêng, hoàn toàn độc lập với ý muốn của chủ nhân.
"Cái quái gì đang xảy ra?" Trần Vọng thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và kiệt sức.
Hắn cần sự rõ ràng.
Sự mơ hồ là kẻ thù chết người trong thế giới mạt thế này.
Mỗi giây lưỡng nghi đều có thể dẫn đến cái chết tức tưởi trước móng vuốt của những sinh vật đột biến ngoài kia.
Hắn lao về phía bàn làm việc, ngón tay run rẩy gõ lên bàn phím kim loại chuyên dụng.
Tiếng bấm máy lanh canh vang lên trong căn phòng yên tĩnh đáng sợ, như tiếng chuông báo động cho một thảm họa sắp xảy ra.
Hệ thống phân tích bắt đầu chạy các thuật toán phức tạp để giải mã nguồn gốc của đoạn gen lạ này.
Màn hình chính nhấp nháy dữ dội hơn.
Các biểu đồ sóng não và nhịp sinh học bị rối loạn hoàn toàn, vẽ nên những đường cong hỗn loạn không thể đọc hiểu được bằng logic thông thường.
Trần Vọng cảm thấy đầu mình quay cuồng, như thể có một bàn tay vô hình đang xé toạc ý thức của hắn ra thành nhiều mảnh nhỏ li ti.
Hắn nhớ lại cảm giác đau đớn tột cùng khi trải qua giai đoạn đột biến lần trước.
Cơn sốt cao độ khiến cơ bắp co giật, xương cốt nứt vỡ và tái tạo lại với mật độ dày đặc hơn gấp ba lần.
Nhưng lần đó khác biệt hoàn toàn so với hiện tại.
Lúc ấy là sự hủy diệt để xây dựng mới.
Còn bây giờ.
đây là sự xâm lấn từ bên trong.
Một cơn đau nhói buốt xuyên qua thái dương trái của Trần Vọng.
Hắn ôm đầu, quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Những đốm sáng màu xanh lá cây xuất hiện trước mắt hắn, che khuất tầm nhìn thực tại.
Trong khoảnh khắc mất ý thức ngắn ngủi đó, hắn nghe thấy một giọng nói.
Không phải là tiếng người.
Mà là tiếng gầm gừ của ngàn vạn sinh linh đang thống khổ cùng lúc.
Giọng nói ấy không mang ngôn ngữ nào cả.
Nó trực tiếp tấn công vào thùy não xử lý cảm xúc và ký ức.
Trần Vọng nhận ra những mảnh vỡ ký ức bị chôn sâu từ thời thơ ấu đang được khơi dậy một cách tàn bạo nhất.
Những hình ảnh về trại giam giữ sinh vật đột biến, nơi hắn từng là tù nhân số hiệu 734, hiện lên rõ mồn một trước mắt.
Hắn không nhớ đã quên đi những điều đó như thế nào.
Sự lãng quên tự nhiên hay bị tẩy não bởi các nhà khoa học điên cuồng?
Giờ đây, bức tường ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại đang sụp đổ dưới sức ép của dòng gen lạ xâm nhập này.
Trần Vọng cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân hắn nặng chịch như đeo thêm hai khối sắt.
Cơ thể phản kháng lại mệnh lệnh từ não bộ.
Những cơ bắp săn chắc ở cánh tay bắt đầu co rút, lộ ra những đường gân xanh thẫm dưới lớp da đang chuyển màu xám xịt.
Quá trình tiến hóa không kiểm soát được đã bắt đầu.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình với vẻ mặt kinh hoàng.
Ngón cái bên trái đang thay đổi hình dạng.
Khớp xương sưng lên, biến dạng thành một cấu trúc gai góc sắc nhọn giống như móng vuốt của loài thú săn mồi đỉnh cao trong rừng sâu.
Máu tươi chảy ra từ vết rách trên da thịt, nhưng không đau đớn chút nào.
Chỉ có cảm giác tê liệt lan tỏa khắp cơ thể.
đang trở lại?" Trần Vọng tự hỏi với giọng đầy hoang mang.
Hắn đã hy sinh quá nhiều để thoát khỏi thân phận thí nghiệm của mình.
Hắn đã giết chết phần con người yếu đuối trong lòng để tồn tại giữa thế giới khốc nghiệt này.
Vậy mà giờ đây, tất cả những nỗ lực đó đang bị cuốn trôi bởi một sự thật đáng sợ hơn bất kỳ kẻ thù nào.
Hắn lục soát trí nhớ hời hợt về trại giam giữ 734.
Những hình ảnh mờ nhạt dần trở nên sắc nét hơn theo từng giây trôi qua.
Hắn nhớ mùi máu tanh nồng trong các phòng phẫu thuật.
Hắn nhớ tiếng la hét của những đồng loại bị thí nghiệm không thành công.
Và quan trọng nhất, hắn nhớ khuôn mặt lạnh lùng của người phụ nữ mặc áo blouse trắng đang cầm dao mổ giải phẩu não bộ của chính mình.
Người phụ nữ đó có tên là Tiêu Diêu.
Không phải phe phản diện mà hắn tưởng tượng ra trong những giấc mơ kinh hoàng.
Mà là một thực thể quyền lực kiểm soát toàn bộ chương trình tiến hóa cưỡng bức này.
Và giờ đây, dấu hiệu nhận dạng di truyền cho thấy Trần Vọng không đơn thuần là nạn nhân may mắn trốn thoát.
Hắn là sản phẩm hoàn hảo nhất mà họ từng tạo ra trước khi bị thất lạc vào hoang địa.
Một bản gốc sống còn lưu giữ toàn bộ dữ liệu đột biến cần thiết để kích hoạt giai đoạn cuối của dự án "Thượng Đế".
Trần Vọng không phải đang chạy trốn khỏi quá khứ.
Hắn chính là quá khứ đang quay về đòi nợ.
Cơn đau đầu trở nên dữ dội hơn, xé toạc ý thức của hắn ra từng mảnh một.
Những ký ức bị cấm đoán bắt đầu tuôn trào như dòng lũ vỡ đê.
Trần Vọng nhìn thấy chính mình trong những bức ảnh chụp X-quang từ năm đó.
Bộ xương của cậu bé mười hai tuổi đang được cấy ghép các mảng kim loại sinh học vào cột sống và hộp sọ.
Hắn sặc máu ra, ho lên một ngụm đỏ tươi rơi xuống sàn nhà sạch sẽ bất thường.
Vết máu ấy không đông lại ngay lập tức mà bắt đầu bốc hơi nhanh chóng dưới tác động của nhiệt độ cơ thể đang tăng cao bất thường.
Trần Vọng cảm thấy nóng bức khó chịu, như thể đang bị đốt cháy từ bên trong bởi ngọn lửa vô hình.
Hắn cần phải làm gì đó để ngừng quá trình này trước khi nó phá hủy hoàn toàn nhân tính còn lại cuối cùng trong mình.
Nếu không, hắn sẽ trở thành một quái vật thuần túy chỉ biết tuân theo bản năng sinh tồn và tiêu diệt mọi thứ xung quanh mà không hề suy nghĩ hay cảm xúc nào cả.
Trần Vọng lê bước chân nặng nề hướng về phía tủ thuốc cấp cứu ở góc phòng.
Những lọ chứa chất ức chế gen tổng hợp vẫn còn đó, được hắn dự trữ cẩn thận từ những ngày đầu trốn chạy.
Hắn cần chúng để tạm thời khóa lại chuỗi phản ứng sinh học đang điên cuồng này.
Tuy nhiên, khi bàn tay chạm vào chai lọ thủy tinh lạnh lẽo, Trần Vọng nhận ra một điều khiến máu trong người hắn đông đặc hẳn lại.
Nắp chai đã bị mở từ trước đó rất lâu rồi và bên trong hoàn toàn trống rỗng.
Không có dấu hiệu của bất kỳ giọt dung dịch nào sót lại cả.
Ai đó đã lấy đi chúng?
Hay chính hắn là kẻ tiêu thụ hết tất cả những liều thuốc cứu mạng này mà không hề hay biết do mất trí nhớ tạm thời sau vụ tai nạn nổ tung căn cứ nghiên cứu trước đây?
Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong đầu hắn như một lưỡi dao sắc bén chuẩn bị cắt đứt sợi dây cuối cùng giữ chân hắn ở lại thế giới loài người.
Trần Vọng quay sang nhìn chiếc gương kim loại lớn phía sau lưng mình, nơi phản chiếu hình ảnh của kẻ đang đứng trước vực thẳm.
Con ngươi bên phải đã chuyển thành màu vàng cam rực rỡ giống như mắt mèo hoang trong bóng đêm sâu thẳm nhất của rừng rậm.
Và ở giữa đồng tử, một đường nứt nhỏ li ti xuất hiện, chia đôi nhãn cầu thành hai phần tách biệt rõ rệt.
Đó là dấu hiệu đặc trưng của giai đoạn tiến hóa thứ ba: "Nhìn Xuyên".
Khả năng quan sát cấu trúc phân tử và dòng chảy sinh học bên trong cơ thể sống khác
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận