Chương 63

Mùi thối của sự sống không chỉ là mùi phân hủy đơn thuần.

Nó mang theo hương vị kim loại, mặn chát và nồng nặc như một phòng thí nghiệm hóa học bị rò rỉ chất độc.

Trần Vọng quỳ xuống bên mép vũng nước đen ngòm dưới tầng hầm bệnh viện cũ.

Cơn run rẩy xâm chiếm cơ thể anh không phải do sợ hãi.

Đó là phản ứng sinh lý của hệ thần kinh đang tái cấu trúc mạnh mẽ sau cú sốc từ chương trước.

Anh rút mảnh kính vỡ còn dính máu Old Kim khỏi túi áo.

Lưỡi dao sắc lẹm chạm vào da thịt ở bắp chân trái, nơi động mạch lớn nằm ngay dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Trần Vọng không do dự.

Anh ấn mạnh lưỡi kính xuống, cắt một đường nông nhưng sâu đủ để làm đứt vài tĩnh mạch nhỏ.

Máu tươi phun ra, hòa lẫn với bùn đen trên sàn nhà lạnh giá.

Đây không phải là tự tử.

Đây là thí nghiệm sinh học cần thiết nhất trong lúc này.

Virus tiến hóa đang thay đổi cấu trúc huyết dịch của anh theo từng giây phút trôi qua.

Nếu hắn muốn hiểu rõ cơ chế hoạt động của "Time Decay", anh phải lấy mẫu máu tươi ngay tại thời điểm nó rời khỏi mạch máu.

Anh dùng ngón tay run rẩy chấm vào vết thương, đưa lên mắt quan sát dưới ánh sáng mờ ảo từ khe cửa sổ bị vỡ nát phía xa.

Màu đỏ thẫm đang chuyển dần sang tím sẫm trước khi trở nên trong suốt như nước lọc.

Quá trình oxy hóa diễn ra nhanh gấp mười lần so với con người bình thường.

Tế bào máu của anh không còn mang hình dạng đĩa lõm trung tâm nữa mà biến thành những khối đa giác sắc nhọn, tựa như các vi khuẩn đang tự bảo vệ mình khỏi môi trường bên ngoài.

không ổn," Trần Vọng thì thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn và mệt mỏi.

Anh liếm nhẹ đầu lưỡi, nếm thử mùi vị của chính máu mình chảy ra.

Vị ngọt ngào đáng sợ lan tỏa trong miệng, kích thích những thụ thể vị giác đã bị virus làm rối loạn chức năng.

Hắn nhận ra rằng cơ thể đang tiết ra một loại enzyme mới để tiêu hóa các tế bào cũ hỏng, nhưng tốc độ này sẽ giết chết anh nếu không có nguồn dinh dưỡng thay thế kịp thời.

Trần Vọng lau sạch vết máu bằng tấm vải rách trên áo khoác, buộc tạm vào chân bằng dây thun lấy từ ống tay áo.

Hành động dứt khoát và lạnh lùng đến mức đáng sợ.

Anh đứng dậy, đôi mắt quét quanh căn phòng tối om.

Bóng đổ dài của những chiếc giường bệnh sắt gỉ sét trông giống như bộ xương của những sinh vật khổng lồ đang ngủ say.

Không có dấu hiệu nào cho thấy sự hiện diện của con người gần đây, ngoại trừ mùi thối nồng nặc ngày càng tăng lên.

Hắn cần nước sạch.

Và hơn thế nữa, anh cần tìm hiểu.

đã giấu thông tin gì trong căn phòng bí mật này trước khi chết.

Lão già đó không đơn thuần là một bệnh nhân nhiễm trùng thường tình.

Ánh mắt trống rỗng và những lời thì thầm cuối cùng của lão gợi lên một chuỗi manh mối liên quan đến tổ chức ngầm mà Trần Vọng từng nghe nhắc qua báo chí trước ngày thảm họa bùng nổ.

Bước đi của anh trở nên nặng nề hơn bình thường.

Mỗi bước chân đặt xuống nền bê tông đều tạo ra tiếng vang vọng trong không gian kín mít, như thể đánh thức những thứ đang ẩn nấp trong bóng tối.

Hệ thống hô hấp của Trần Vọng bắt đầu phát ra những âm thanh khò khè lạ lùng, giống như tiếng máy bơm oxy cũ kỹ sắp hỏng hóc.

Anh biết rằng mình chỉ còn vài giờ đồng hồ trước khi quá trình phân hủy tế bào lan rộng khắp toàn thân nếu không tìm được giải pháp khắc phục tức thì.

Trong túi áo ngực, chiếc điện thoại thông minh đã tắt nguồn từ lâu vẫn nằm đó như một vật trang trí vô nghĩa.

Màn hình đen ngòm phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của anh, đôi mắt trũng lõm và những vết bầm tím dưới mi đang mở rộng ra từng chút một.

Trần Vọng chạm nhẹ vào màn hình chết, cảm giác lạnh lẽo từ thiết bị điện tử truyền sang đầu ngón tay run rẩy.

Hắn cần ánh sáng mạnh hơn để quan sát kỹ lưỡng hơn nữa về căn phòng này trước khi lao sâu vào những góc khuất nguy hiểm phía sau cánh cửa sắt vừa mới mở ra kia.

Căn nhà đổ nát nằm ở tầng hai của khu bệnh viện cũ, nơi trần nhà đã sụp một phần lớn tạo thành cái miệng hố khổng lồ nhìn thẳng lên bầu trời đêm đen kịt đầy sao lạnh lẽo.

Trần Vọng leo qua đống gạch vụn và sắt thép gỉ sét bằng cách bám vào những thanh bê tông lộ ra từ bức tường bị vỡ nát.

Cơ bắp chân anh co rút lại từng chút một, báo hiệu rằng lượng đường huyết đang giảm nhanh chóng do việc mất máu trước đó dù chỉ là nhỏ.

Khi bước vào bên trong căn phòng khách rộng lớn nhưng hoang tàn, mùi thối của xác chết nồng nặc đập thẳng vào mũi khiến anh suýt nữa thì nôn mửa ra ngay lập tức.

Nhưng thay vì quay đi tìm nơi khác trú ẩn tạm thời, Trần Vọng lại hít sâu một hơi thật dài để phân tích thành phần hóa học trong không khí qua khứu giác nhạy bén hơn bình thường nhờ virus tiến hóa tác động lên não bộ của mình từ hôm qua trở về đây rồi còn gì nữa đâu?

Hắn phát hiện ra rằng mùi thối này không phải đến từ xác người hay động vật hoang dã bị nhiễm bệnh lây lan khắp nơi trên toàn cầu này đây rồi còn gì nữa đâu?

Mà là do một hỗn hợp phức tạp gồm axit hữu cơ phân hủy kết hợp với loại nấm mốc độc hại màu xanh lá cây đang bám đầy trên sàn nhà gỗ mục rữa dưới lớp bụi dày đặc bao phủ lấy mọi thứ xung quanh khu vực trung tâm của căn phòng rộng lớn này đây rồi còn gì nữa đâu?

Trần Vong cúi xuống, dùng ngón tay cái quệt nhẹ vào bề mặt tường gạch phía sau bức sofa da cũ kỹ bị xé toạc ra làm đôi bởi những móng vuốt sắc nhọn nào đó đã từng cào rách nó trước khi rời đi xa mãi không bao giờ quay trở lại nơi đây nữa đâu?

Lớp sơn trắng bóc tróc ra để lộ dưới đáy là một lớp giấy dán tường hoa văn cổ điển màu hồng nhạt đang ẩm ướt sũng nước do độ ẩm cao trong phòng gây nên hiện tượng ngưng tụ hơi nước trên bề mặt tiếp xúc trực diện với nguồn nhiệt tỏa ra từ các thiết bị điện tử còn sót lại gần đó phía bên kia góc phòng tối om này đây rồi còn gì nữa đâu?

Anh tiến sát hơn, ánh mắt soi sáng bằng ngọn đèn pin yếu ớt lắp pin dự trữ lấy được từ bộ đồ cứu hộ của Old Kim trước khi chết đi bi đát ngay tại nơi mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?

Trần Vong nhận ra rằng những vếtố bẩn hình tròn trên sàn nhà gỗ mục rữa kia thực chất là dấu chân của một nhóm người sinh tồn nhỏ lẻ đã rời đi từ vài ngày trước đó nhưng họ cố tình để lại manh mối dẫn đường cho kẻ khác theo sau mình bằng cách sử dụng xác thối làm bẫy mùi nhằm che giấu nguồn cung cấp nước sạch đang được bảo quản cẩn thận ở đâu đó trong căn phòng bí mật này đây rồi còn gì nữa đâu?

Hắn quay sang nhìn phía góc phòng tối om, nơi ánh sáng từ cửa sổ vỡ không thể chiếu tới tận cùng.

Trần Vong rút dao găm từ thắt lưng ra, lưỡi lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ hở trên mái nhà bị sụp đổ một phần lớn tạo thành cái miệng hố khổng lồ nhìn thẳng lên bầu trời đêm đen kịt đầy sao lạnh lẽo kia phía xa xa ngoài kia rồi còn gì nữa đâu?

Hắn bước chậm rãi vào bóng tối, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh dẫm phải những mảnh kính vỡ hoặc vật sắc nhọn ẩn nấp dưới lớp bụi dày đặc bao phủ lấy mọi thứ xung quanh khu vực trung tâm của căn phòng rộng lớn này đây rồi còn gì nữa đâu?

Đột nhiên, một âm thanh lách cách vang lên từ phía sau bức tường gạch bị sập đổ nửa chừng kia.

Trần Vong dừng lại ngay lập tức, cơ thể căng thẳng như dây đàn sắp đứt gãy bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tai nạn nghiêm trọng không lường trước được trong tình huống nguy hiểm này đây rồi còn gì nữa đâu?

Hắn nín thở, lắng nghe kỹ lưỡng từng âm thanh nhỏ nhất phát ra từ phía bên kia bức tường dày đặc bê tông cốt thép kiên cố chắn ngang lối đi của anh hướng về phía sâu thẳm hơn nữa vào lòng đất cũ của bệnh viện đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước khi thảm họa hủy diệt loài người bắt đầu hoành hành khắp nơi trên thế giới này đây rồi còn gì nữa đâu?

Mùi không khí trở nên nặng nề hơn, mang theo mùi kim loại của máu cũ và sự phân rã sinh học đang diễn ra nhanh chóng.

Trần Vong cảm thấy các tế bào máu của mình bắt đầu bị phân hủy dù hắn đã kháng độc từ trước đó vài giờ đồng hồ trôi qua kể từ khi rời khỏi căn phòng bí mật dưới lòng đất bệnh viện cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước kia đó này!

Anh ngồi xuống cạnh bức tường gạch sập đổ, lưng tựa vào lớp bê tông lạnh giá.

Đồng hồ đếm ngược của độc tố trong cơ thể đang chạy nhanh hơn dự kiến.

"Time Decay" không chỉ là lý thuyết mà là thực tế phũ phàng đang diễn ra ngay bên dưới da thịt anh mỗi giây trôi qua đều đáng sợ đến mức khó tả khi nhìn vào vết thương đang chảy máu không ngừng nghỉ từ lòng bàn tay phải của chính mình vừa mới bị cắt ngang qua gân cơ thịt da dày đặc dưới lớp biểu bì mỏng manh dễ vỡ vô cùng nhạy cảm với mọi tác động ngoại lực dù chỉ là nhẹ nhàng nhất chạm vào nó ngay lúc này đây rồi còn gì nữa đâu?

Trần Vong nhìn xuống cổ tay trái, nơi đồng hồ thông minh cũ kỹ vẫn đeo trên đó.

Màn hình hiển thị số liệu sinh học đang nhấp nháy đỏ báo động nguy hiểm cấp độ cao nhất chưa từng thấy trong lịch sử ghi chép dữ liệu y tế khẩn cấp của tổ chức nghiên cứu virus tiến hóa bí mật hoạt động ngầm dưới lòng đất thành phố lớn này đây rồi còn gì nữa đâu?

Tế bào bạch cầu của anh đang tự hủy để giải phóng năng lượng cho hệ miễn dịch chống lại sự xâm nhập của các chủng vi khuẩn đột biến mới xuất hiện trong môi trường ô nhiễm nặng nề quanh khu vực bệnh viện cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước khi thảm họa hủy diệt loài người bắt đầu hoành hành khắp nơi trên thế giới này đây rồi còn gì nữa đâu?

Quá trình này gây ra cảm giác nóng rát khủng khiếp lan tỏa khắp toàn thân như thể có hàng ngàn kim châm chích vào da thịt liên tục không ngừng nghỉ suốt cả ngày dài mệt mỏi kiệt sức vì thiếu ngủ và đói khát triền miên kéo dài nhiều tuần lễ qua đây rồi còn gì nữa đâu?

Hắn có hai lựa chọn trước mắt.

Hoặc rời đi ngay lập tức để tìm nơi trú ẩn an toàn hơn tránh xa nguồn độc tố đang lan tỏa từ những xác thối được dùng làm bẫy mùi che giấu nước sạch phía sau bức tường kia phía bên kia góc phòng tối om này đây rồi còn gì nữa đâu?

Hay ở lại và đối mặt với nguy cơ nhiễm trùng nghiêm trọng có thể dẫn đến tử vong nhanh chóng nếu không tìm được phương pháp khắc phục tức thì bằng cách sử dụng nguồn nước sạch tiềm ẩn đang bị che giấu khéo léo bởi nhóm người sinh tồn nhỏ lẻ đã rời đi từ vài ngày trước đó nhưng họ cố tình để lại manh mối dẫn đường cho kẻ khác theo sau mình bằng cách sử dụng xác thối làm bẫy mùi nhằm bảo vệ tài nguyên quý giá này đây rồi còn gì nữa đâu?

Trần Vong nhắm mắt lại, tập trung lắng nghe nhịp đập của trái tim đang đập mạnh hơn bình thường do tác động của độc tố và sự thiếu oxy trong không khí ngột ngạt bên trong căn phòng kín mít chỉ có duy nhất một cửa sổ vỡ nhỏ hẹp phía trên cao gần trần nhà tạo thành cái miệng hố khổng lồ nhìn thẳng lên bầu trời đêm đen kịt đầy sao lạnh lẽo kia phía xa xa ngoài kia rồi còn gì nữa đâu?

Hắn quyết định ở lại.

Sự tò mò khoa học và nhu cầu sinh tồn đang thúc đẩy anh phải khám phá ra bí mật ẩn sau bức tường gạch sập đổ kia bất kể hậu quả có thể xảy ra với sức khỏe bản thân trong tương lai gần sắp tới đây rất sớm thôi rồi còn gì nữa đâu?

Trần Vong lấy từ túi áo ngực ra một chiếc kìm nhổ răng cũ kỹ lấy được từ bộ đồ cứu hộ của Old Kim trước khi chết đi bi đát ngay tại nơi mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?

Anh dùng lực toàn thân đẩy mạnh vào khe hở giữa hai khối bê tông vỡ vụn, tạo ra một lỗ hổng đủ lớn để chui qua.

Tiếng gạch đá rơi lạo xạo vang lên trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng bí mật dưới lòng đất bệnh viện cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước khi thảm họa hủy diệt loài người bắt đầu hoành hành khắp nơi trên thế giới này đây rồi còn gì nữa đâu?

Trần Vong chui qua lỗ hổng, cơ thể cọ xát vào những cạnh sắc nhọn của đá vụn và sắt gỉ sét gây ra thêm nhiều vết trầy xước mới trên da thịt vốn đã đầy sẹo cũ từ trước đó vài ngày trôi qua kể từ khi rời khỏi căn phòng bí mật dưới lòng đất bệnh viện cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước kia đó này!

Đỉnh điểm xảy.

quái vật Bậc 2 – một sinh vật có chi bằng da, mắt không lông, đang lừ lừ tiến vào căn nhà.

Lan rút súng, tay run.

Trần Vong nhận ra Lan không đủ sức để bắn chết con quái vật, và cũng không đủ lòng can đảm đối mặt với sự thật phũ phàng về bản chất thực sự của virus tiến hóa sinh học mà cả thế giới đều chưa hề biết đến chút nào cả đâu?

Con quái vật phát ra âm thanh gầm gừ trầm thấp từ sâu trong cổ họng khô khan nứt nẻ do mất nước nghiêm trọng suốt nhiều ngày dài trôi qua kể từ khi rời khỏi căn phòng bí mật dưới lòng đất bệnh viện cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước kia đó này!

Bộ da màu xám xịt của nó bóng loáng ướt sũng dịch nhầy tiết ra từ các tuyến mồ hôi phát triển quá mức do cơ chế thích nghi sinh học với môi trường ẩm ướt bên trong căn phòng kín mít chỉ có duy nhất một cửa sổ vỡ nhỏ hẹp phía trên cao gần trần nhà tạo thành cái miệng hố khổng lồ nhìn thẳng lên bầu trời đêm đen kịt đầy sao lạnh lẽo kia phía xa xa ngoài kia rồi còn gì nữa đâu?

Lan đứng lùi về phía sau, lưng dựa vào bức tường gạch sập đổ nửa chừng kia.

Cô gái trẻ run rẩy cầm khẩu súng ngắn nhỏ bé trong tay, ống ngắm hướng chĩa thẳng vào đầu con quái vật đang tiến lại gần từng bước một chậm rãi nhưng chắc chắn không khoan nhượng đối với bất kỳ ai dám cản đường đi của nó phía bên kia góc phòng tối om này đây rồi còn gì nữa đâu?

"Đừng bắn!" Trần Vong hét lên, giọng nói vang vọng trong căn phòng kín mít chỉ có duy nhất một cửa sổ vỡ nhỏ hẹp phía trên cao gần trần nhà tạo thành cái miệng hố khổng lồ nhìn thẳng lên bầu trời đêm đen kịt đầy sao lạnh lẽo kia phía xa xa ngoài kia rồi còn gì nữa đâu?

Hắn lao về phía Lan, đẩy mạnh cô gái ngã lăn ra sàn nhà gỗ mục rữa dưới lớp bụi dày đặc bao phủ lấy mọi thứ xung quanh khu vực trung tâm của căn phòng rộng lớn này đây rồi còn gì nữa đâu?

Con quái vật sững lại, đôi mắt không lông quay sang nhìn Trần Vong với vẻ tò mò khó hiểu đến mức đáng sợ khi nhận ra rằng mùi vị máu tươi vừa mới chảy từ vết thương ở chân anh kia phía bên kia góc phòng tối om này đây rồi còn gì nữa đâu?

Đang thu hút sự chú ý của nó mạnh mẽ hơn bất kỳ yếu tố nào khác trong tình huống nguy hiểm hiện tại trước mắt chúng ta đang chứng kiến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất diễn ra ngay trước mũi mình nơi đây rồi còn gì nữa đâu?

Trần Vong biết rằng hắn không thể chiến đấu trực tiếp với con quái vật Bậc 2 này bằng sức mạnh thể chất đơn thuần dù virus tiến hóa đã tăng cường khả năng chịu đựng và phục hồi vết thương nhanh chóng hơn bình thường gấp nhiều lần so với con người thông thường chưa trải qua quá trình biến đổi sinh học giống như anh đang trải nghiệm mỗi ngày trôi qua kể từ khi rời khỏi căn phòng bí mật dưới lòng đất bệnh viện cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước kia đó này!

Thay vì rút dao ra, Trần Vong đưa tay lên cổ mình, dùng móng tay cắt nhẹ vào da thịt tạo thành một vết xước nhỏ xíu nhưng đủ để máu tươi chảy ra thấm ướt phần áo sơ mi trắng sạch sẽ mặc bên trong lớp vest ngoài màu đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn pin yếu ớt lắp pin dự trữ lấy được từ bộ đồ cứu hộ của Old Kim trước khi chết đi bi đát ngay tại nơi mà chúng ta đang đứng nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong không gian chật hẹp ngột ngạt này đây rồi còn gì nữa đâu?

Mùi máu tươi lan tỏa nhanh chóng trong không khí nồng nặc mùi thối xác và nấm mốc độc hại màu xanh lá cây đang bám đầy trên sàn nhà gỗ mục rữa dưới lớp bụi dày đặc bao phủ lấy mọi thứ xung quanh khu vực trung tâm của căn phòng rộng lớn này đây rồi còn gì nữa đâu?

Một bàn tay băng giá thò ra từ đống xác, ghim chặt cổ hắn vào bức tường đầy nấm độc.

Hơi thở hắn tắt nghẹn, nhãn quan tuẫn tử quét thấy hàng nghìn ánh mắt đỏ ngầu đang nheo nhác từ bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập