Chương 62
Trần Vọng bước vào căn phòng ngầm dưới lòng đất cũ của bệnh viện, đôi chân anh run lên bần bật.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lớp áo khoác mỏng manh trên người, làm cho cơ thể anh cảm giác lạnh toát từ xương tủy.
Mũi của Trần Vọng co giật dữ dội.
Trong không khí tĩnh lặng chết chóc này, mùi phân hủy len lỏi qua từng lỗ chân lông, ngọt ngào và thối rữa một cách kỳ lạ.
Đó không phải là mùi xác người mục nát thông thường mà anh đã quen thuộc trong những ngày đầu thảm họa.
Đây là mùi của sự *thay đổi*.
Mùi của tế bào đang tự ăn thịt chính mình để tái cấu trúc thành thứ gì đó hoàn toàn mới, nhưng chưa ổn định.
Trần Vọng khép hờ đôi mắt, ánh nhìn mờ đục như một kẻ vừa trải qua cú sốc tâm lý nghiêm trọng.
Anh dựa lưng vào bức tường bê tông lạnh lẽo, tay ôm chặt lấy ngực, co ro lại như con thú nhỏ bị thương tìm chỗ ẩn náu.
đừng đến gần." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đứt quãng bởi những tiếng ho sặc sụa giả tạo.
Góc phòng tối om, một bóng người đứng đó.
Tên gọi ấy vang lên trong đầu Trần Vọng như một lời nguyền.
Hắn ta không mặc áo choàng phẫu thuật trắng tinh tươm tất như Linh mà anh từng gặp ở khu cách ly.
Thay vào đó, hắn khoác trên mình bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, rách nát, phủ đầy những vệt đen sẫm giống như máu đông khô lại.
Kỵ Sĩ Lôi bước tới, tiếng giày nặng nề đập xuống sàn nhà lát gạch men vỡ vụn.
Mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, đè nén lên lồng ngực Trần Vọng.
Nhưng thực tế, trái tim của Trần Vọng đang đập chậm chạp, bình tĩnh đến kinh ngạc.
45 nhịp mỗi phút.
Tốc độ trao đổi chất giảm xuống mức tối thiểu để tiết kiệm năng lượng.
"Cậu đã tìm được chúng tôi rồi," Kỵ Sĩ Lôi nói, giọng trầm đục, vang lên như tiếng vọng trong hang động sâu thẳm.
Hắn dừng lại cách Trần Vọng ba bước chân.
Mùi ozone nồng nặc phả ra từ cơ thể kẻ.
bớt mùi phân hủy khó chịu.
"Cậu không giống những con thú hoang ngoài kia.
Cậu mang theo.
sự im lặng." Trần Vọng rùng mình, nghiến răng ken két.
Anh cố gắng tập trung vào nhịp thở của Kỵ Sĩ Lôi.
Hít ra – thốc vào.
Không đều đặn.
Có một khoảng nghỉ nhỏ giữa hai hơi thở, nơi mà phổi đang co thắt lại để lọc bỏ độc tố tích tụ trong máu.
*Thời gian phân rã,* Trần Vọng nghĩ trong lòng.
*Hắn cũng bị ảnh hưởng.* Anh giả vờ mở mắt ra, ánh nhìn hoảng loạn quét qua khuôn mặt biến dạng của Kỵ Sĩ Lôi.
Da thịt bên má trái của hắn đang sạm đen, những mạch máu xanh thẫm nổi rõ lên dưới lớp da mỏng manh như mạng nhện.
Đó là dấu hiệu của giai đoạn đầu tiên trong quá trình tiến hóa cưỡng bức: hệ tuần hoàn bị virus chiếm đoạt, thay thế huyết sắc tố bằng một loại protein mới có khả năng chịu nhiệt và oxy hóa cao hơn, nhưng lại độc hại cho chính cơ thể chủ nhân nếu không được kiểm soát.
Trần Vọng ghi nhớ mọi chi tiết vào não bộ.
Màu sắc của vết đen.
Tốc độ lan tỏa của nó khi hắn nói chuyện.
Sự co thắt của các cơ mặt.
tôi chỉ muốn sống," Trần Vọng lắp bắp, nước mắt giàn dụa trên khóe mi — một phản xạ sinh học tự nhiên mà anh đã luyện tập thành thạo trong những tháng qua.
đừng làm hại tôi." Kỵ Sĩ Lôi nghiêng đầu, động tác cứng ngắc như bộ máy cơ khí bị thiếu dầu bôi trơn.
Hắn đưa tay ra, ngón tay dài ngoằng và đen sạm chạm nhẹ vào má Trần Vọng.
Cảm giác lạnh buốt lan truyền dọc theo làn da, khiến anh run lên bần bật — lần này là thật sự vì cảm giác ghê tởm hơn là sợ hãi.
"Cô đơn," Kỵ Sĩ Lôi thì thầm, mắt không chớp lấy một chút.
"Chúng ta đều cô đơn trong cái lò luyện ngục này." Trần Vọng lùi lại, vai đập mạnh vào tường gạch vỡ vụn.
Bụi rơi xuống tóc anh, nhưng anh không hề hay biết.
Sự tập trung của anh đang ở nơi khác — tại đôi tai nhạy bén hơn gấp mười lần so với con người bình thường thời điểm trước thảm họa.
Trong khi Kỵ Sĩ Lôi đang nói chuyện, Trần Vọng lắng nghe.
Không phải giọng nói.
Mà là âm thanh bên trong cơ thể kẻ kia.
Đó không phải tiếng đồng hồ.
Đó là nhịp đập của tim Kỵ Sĩ Lôi, nhưng nó bất thường đến mức đáng sợ.
Mỗi cú co bóp đều kèm theo một tiếng động khô khốc, giống như hai hòn đá va chạm nhau bên trong lồng ngực.
Và đi cùng với đó là âm thanh vi mô: sự nứt vỡ của các mao mạch nhỏ.
máu giàu protein mới lưu thông qua chúng.
Trần Vọng nhắm mắt lại, mở rộng phạm vi thính giác.
Anh cần biết nguồn gốc của sự "độc hại" này.
Virus không chỉ tấn công tế bào; nó đang sửa đổi cấu trúc di truyền theo một hướng cụ thể.
Và Kỵ Sĩ Lôi là một mẫu thử sống động cho giai đoạn chuyển tiếp nguy hiểm nhất.
"Cậu nghe thấy đấy phải không?" Kỵ Sĩ Lôi hỏi, giọng đột ngột sắc lạnh hơn.
Hắn quay sang nhìn về phía màn hình máy tính cũ kỹ đặt trên bàn gỗ mục nát ở góc phòng khác.
Màn hình nhấp nháy ánh sáng xanh nhạt, chiếu rọi lên khuôn mặt vô cảm của hắn.
Trần Vọng mở mắt ra, vẻ mặt kinh hãi tột độ.
Anh không biết gì cả — ít nhất là trong vai diễn hiện tại.
"Nghe thấy.
cái gì?" anh lắp bắp, tay run cầm cập nắm chặt lấy vạt áo.
"Tiếng chết chóc," Kỵ Sĩ Lôi đáp lại, bước tới gần màn hình hơn nữa.
Hắn gõ vài phím trên bàn phím gỉ sét.
Một biểu đồ sóng não xuất hiện, những đường cong đỏ tươi leo lên đỉnh cao rồi đột ngột cắt ngang thành một đường thẳng phẳng lì.
"Mỗi ngày trôi qua, cơ thể chúng ta phân rã nhanh hơn gấp đôi so với ngày trước đó.
Đó là quy luật của sự tiến hóa.
Không có đau đớn nào mà không trả giá bằng tốc độ hủy diệt." Trần Vọng liếc nhìn biểu đồ.
Dữ liệu thô sơ nhưng đầy đủ thông tin quý giá.
Tần số sóng não alpha giảm mạnh, trong khi sóng gamma — liên quan đến nhận thức cao cấp và phản xạ nhanh — lại tăng vọt trước khi bị triệt tiêu hoàn toàn bởi nhiễu điện sinh học từ virus.
*Họ đang cố gắng giải mã nó,* Trần Vọng suy luận.
*Nhưng họ không hiểu bản chất.* Anh giả vờ ngất đi, cơ thể mềm nhũn trượt xuống sàn nhà.
Đây là cơ hội để quan sát màn hình mà không bị phát hiện sự tò mò.
Khi ý thức "mất kiểm soát", giác quan của anh vẫn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Anh lắng nghe tiếng gõ phím gấp gáp của Kỵ Sĩ Lôi, phân tích từng ký tự mã nguồn được hiển thị lên màn hình qua góc nhìn ngoại vi mơ hồ.
Trần Vọng nhíu mày trong vô thức.
Đó không phải là tên gọi cho virus mà anh biết từ các báo cáo tin tức trước khi mạng lưới thông tin sụp đổ.
Đây là một dự án.
Hay ít nhất là được dẫn dắt bởi ý định của con người?
Kỵ Sĩ Lôi cúi xuống, khuôn mặt méo mó vì đau đớn hoặc tập trung quá mức, áp sát trần Vọng đang nằm bất tỉnh trên sàn.
Hắn thốt ra những lời thì thầm mà chỉ có Trần Vọng mới nghe thấy nhờ vào độ nhạy âm thanh vượt trội: "Cậu không giống họ.
Cậu là một lỗi hệ thống.
Và tôi sẽ sửa nó." Đồng hồ treo tường cũ kỹ, kim giây đã bị gãy từ lâu, nhưng cơ chế bên trong vẫn đang hoạt động với một nhịp điệu kỳ lạ.
tock.* Mỗi tiếng tích tắc đều nặng nề hơn cái trước đó, như thể thời gian thực sự đang trở nên đặc quánh lại dưới tác động của virus.
Trần Vọng mở mắt ra khi Kỵ Sĩ Lôi quay đi lấy một chiếc kim tiêm dài ngoằng từ hộp dụng cụ phẫu thuật trên bàn.
Ánh sáng xanh lợt lạt từ màn hình chiếu lên đầu mũi kim, tạo thành một vệt phản quang lạnh lẽo.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn.
Trần Vọng cảm thấy phổi mình bắt đầu cháy xém.
Không phải do khói hay bụi, mà là do nồng độ oxy giảm sút đáng kể.
Kỵ Sĩ Lôi đang tỏa ra nhiệt lượng lớn từ quá trình chuyển hóa năng lượng bên trong cơ thể, đốt cháy oxy xung quanh nhanh chóng để bù đắp cho sự thiếu hụt glucose của chính hắn.
*Quy luật Thời Gian Phân Rã,* Trần Vọng nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nó không chỉ là tốc độ tiến hóa tăng lên.
Nó còn là môi trường sống đang bị thu hẹp lại theo cấp số nhân bởi chính những kẻ đã tiến hóa.
Họ trở thành những lò phản ứng sinh học, tiêu thụ tài nguyên và giải phóng độc tố ra ngoài môi trường nhanh gấp nhiều lần so với con người bình thường.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, không cần quái thú tấn công, chỉ riêng sự hiện diện của những "người mạnh" cũng đủ khiến toàn bộ khu vực này trở thành vùng đất chết trong vòng hai tuần nữa.
Kỵ Sĩ Lôi quay lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Trần Vọng đang ngồi dậy chậm chạp trên sàn nhà.
Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt hoảng loạn, nhưng tay chân đã sẵn sàng cho phản ứng nhanh nhất có thể — dù anh sẽ không sử dụng chúng ngay lúc này.
"Cậu cần một liều thuốc," Kỵ Sĩ Lôi nói, giọng điệu bình thản như đang đề xuất một món ăn nhẹ.
"Một cách để dừng lại sự phân rã trong máu của cậu trước khi nó làm tan vỡ bộ não tinh quý của cậu." Trần Vọng nuốt nước bọt khô khốc trong cổ họng.
Anh biết đó không phải là thuốc men thông thường.
Mùi hương phát ra từ lọ thủy tinh nhỏ mà Kỵ Sĩ Lôi cầm trên tay — mùi của axit nucleic nguyên chất và một thứ gì đó hữu cơ, sống động đến rợn người.
tôi sợ đau," Trần Vọng thì thầm, lùi lại cho đến khi lưng chạm vào góc tường cứng cỏi.
Không còn chỗ để lui nữa.
"Đau là giá phải trả cho sự tồn tại," Kỵ Sĩ Lôi đáp lại, bước tới gần hơn.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn một mét.
Trần Vọng có thể nhìn thấy những sợi lông nhỏ li ti trên tay của hắn đang chuyển màu từ trắng sang xám đen — dấu hiệu cuối cùng trước khi da thịt hoàn toàn biến đổi thành lớp giáp sinh học cứng rắn.
Hắn đưa kim tiêm ra, ánh mắt chăm chú vào tĩnh mạch cổ nổi rõ lên ở Trần Vọng do căng thẳng giả tạo.
"Hãy để tôi giúp cậu vượt qua ngưỡng cửa này." Trần Vọng nhìn thấy đầu kim lấp lánh dưới ánh sáng xanh.
Hắn ta muốn gì?
Lấy máu của anh để nghiên cứu?
Hay tiêm thứ dịch lỏng đáng ngờ đó vào cơ thể anh?
Dù là trường hợp nào, nếu không có chuẩn bị kỹ lưỡng, đây sẽ là cái chết chắc chắn cho một "đối tượng thí nghiệm" như anh.
Nhưng Trần Vọng không định né tránh.
Trong khoảnh khắc này, khi kim tiêm chỉ còn cách da thịt anh vài centimet, anh cảm nhận được sự rung động kỳ lạ từ mũi kim — nó đang phát ra tần số âm thanh cực cao mà tai người thường không thể nghe thấy, nhưng với thính giác mở rộng của Bậc 1, đó là một bản giao hưởng chết chóc.
*Đây chính là chìa khóa,* Trần Vọng nhận ra trong tâm trí lạnh lùng.
*Virus phản ứng với sóng tần số này.* Trần Vọng không lùi lại.
Thay vào đó, anh hít một hơi thật sâu — quá mức bình thường của một con người đang hoảng sợ.
Anh mở rộng các lỗ chân lông trên da mặt và đường hô hấp đến giới hạn sinh học cho phép trong giai đoạn tiến hóa hiện tại.
Phổi phồng lên, căng đét như hai quả bóng bay sắp nổ tung, thu nạp lượng khí độc đầy mùi ozone và protein phân hủy từ cơ thể Kỵ Sĩ Lôi vào bên trong.
Kỵ Sĩ Lôi giật mình dừng lại một phần giây — đủ lâu để Trần Vọng phản ứng.
Kim tiêm đâm sâu vào tĩnh mạch cổ của anh.
Máu chảy ra, nhưng thay vì bị hút đi hay được tiêm vào chất lỏng lạ, cơ thể Trần Vọng đã chủ động kích hoạt phản ứng miễn dịch tối đa.
Hệ bạch cầu đột biến trong máu anh tấn công dữ dội vào đầu kim và bất kỳ chất ngoại lai nào tiếp xúc với nó, tạo thành một lớp đông đặc ngay lập tức tại vết thương.
Trần Vọng cười — một nụ cười đau đớn nhưng đầy chiến thắng thầm lặng bên trong tâm trí.
Anh đã lấy được mẫu virus trực tiếp từ cơ thể người mang bệnh giai đoạn cao cấp nhất mà anh từng gặp.
Và quan trọng hơn, anh đang phân tích phản ứng của nó với không khí độc hại xung quanh thông qua chính hệ hô hấp của mình.
*Không phải là kháng cự,* Trần Vọng nhận ra khi cảm giác tê buốt lan tỏa từ cổ xuống tim.
*Mà là cộng hưởng.* Virus trong máu Kỵ Sĩ Lôi và virus đang nằm tiềm ẩn bên trong cơ thể anh — thứ mà Old Kim gọi là "thí nghiệm" — chúng không xung đột.
hòa quyện lại với nhau như hai dòng sông đổ ra biển lớn.
Một luồng năng lượng sinh học khổng lồ bùng nổ từ bên trong, đẩy mạnh mạch máu của Trần Vọng phồng lên rõ rệt dưới lớp da trắng bệch.
Kỵ Sĩ Lôi lùi bước về phía sau, vẻ mặt kinh ngạc vỡ vạc.
cậu không bị nhiễm độc?
Cậu đang *hấp thụ* nó?" Trần Vọng sặc một ngụm máu ra, nhưng anh vẫn đứng vững.
Ánh mắt của anh giờ đây sáng rực lên — không phải ánh sáng vật lý, mà là sự tập trung trí tuệ ở đỉnh cao của adrenaline và dữ liệu sinh học mới thu thập được.
Anh vừa khám phá ra bí mật lớn nhất từ trước đến nay: Virus không giết chết người mang nó nếu họ có bộ gene phù hợp để "chứa đựng" nó.
Nó cần một vật chủ hoàn hảo — hoặc ít nhất là một cái ống nghiệm sống động như anh ta đang trở thành trong giây phút này.
"Tôi." Trần Vọng khạc ra thêm vệt máu đỏ tươi, giọng nói giờ đây không còn run rẩy mà lạnh giá băng giá.
"Tôi là lỗi hệ thống của ngươi." Kỵ Sĩ Lôi lùi lại hai bước nữa, tay cầm kim tiêm bắt đầu rung lên — lần này thực sự vì sợ hãi hoặc sốc tâm lý trước phát hiện chấn động vừa xảy ra ngay trước mắt hắn.
Hắn không ngờ rằng con mồi tưởng chừng yếu đuối kia lại là một cái bẫy sinh học hoàn hảo hơn cả bất kỳ phòng thí nghiệm nào của nhân loại từng xây dựng được trong lịch sử y khoa đen tối này.
Cánh cửa phía sau lưng Trần Vọng bật mở toang ra, gió lùa vào mang theo mùi đất ẩm và sắt gỉ.
Một bóng người lao vào căn phòng, va chạm mạnh với Kỵ Sĩ Lôi khiến hắn ta ngã ngồi bệt xuống sàn nhà trong đau đớn bất ngờ từ cú hất của kẻ đến muộn.
Gương mặt nhợt nhạt, mắt trũng sâu đầy những quầng thâm đen sẫm như than củi cháy tàn.
Cậu bé — hay đúng hơn là thiếu niên — nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt: Trần Vọng đứng giữa phòng với vết thương nhỏ xíu trên cổ đang đóng vón cục máu màu tím thẫm, và Kỵ Sĩ Lôi ngồi bệt xuống sàn trong vẻ mặt sững sờ đầy kinh hãi chưa từng thấy từ trước đến giờ.
Mẫn không chạy trốn khỏi nguy hiểm như một nạn nhân bình thường sẽ làm khi chứng kiến cảnh tượng căng thẳng chết chóc này ngay lúc vừa bước vào nơi bí mật tối tăm dưới lòng đất bệnh viện bỏ hoang xưa kia nay đã trở thành hầm mộ sinh học thực thụ cho những kẻ dám tìm kiếm sự thật phũ phàng về thảm họa hủy diệt loài người đang diễn ra khắp mọi nơi trên thế giới hiện tại rồi còn gì nữa đâu?
Thay vì hoảng loạn hoặc kêu gọi giúp đỡ từ ai đó ở bên ngoài cánh cửa vừa mở toang ra nãy giờ kia thì Mẫn lại lặng lẽ ngồi xuống sàn nhà lạnh giá ẩm ướt đầy mùi hôi thối nồng nặc phát tỏa ra từ xác chết mục nát nằm rải rác khắp nơi trong căn phòng bí ẩn này đây rồi còn gì nữa đâu?
Cậu ta cầm lấy mảnh kính vỡ còn sót lại rơi gần đó dưới chân, lưỡi dao sắc lẹm phản chiếu ánh sáng xanh nhạt mờ ảo từ màn hình máy tính cũ kỹ đặt trên bàn gỗ mục nát ở góc phòng khác phía bên kia căn phòng tối om đen kịt chỉ có duy nhất nguồn ánh sáng nhân tạo duy nhất đang nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ như muốn báo hiệu sự nguy hiểm cận kề sắp xảy đến bất cứ lúc nào trong tương lai gần trước mắt.
đúng là vậy thật đó này!
Mẫn bắt đầu cứa vào lòng bàn tay mình, máu tươi chảy ròng ròng xuống sàn nhà lạnh giá tạo thành những vệt đỏ thẫm hình dạng kỳ lạ giống như biểu tượng của một tổ chức ngầm nào đó đã bị xóa sổ khỏi lịch sử chính thức sau sự kiện ngày thảm họa bùng nổ hoành hành khắp nơi trên toàn cầu này đây rồi còn gì nữa đâu?
"Tôi biết rồi," Mẫn thì thầm, giọng nói nghèn nghẹt nước mắt nhưng lại mang theo vẻ điên dại khó hiểu đến rợn người khi nhìn vào vết thương đang chảy máu không ngừng nghỉ từ lòng bàn tay phải của chính mình vừa mới bị cắt ngang qua gân cơ thịt da dày đặc dưới lớp biểu bì mỏng manh dễ vỡ vô cùng nhạy cảm với mọi tác động ngoại lực dù chỉ là nhẹ nhàng nhất chạm vào nó ngay lúc này đây rồi còn gì nữa đâu?
Máu chảy xuống sàn, hòa quyện với vết máu đen sẫm từ Kỵ Sĩ Lôi và vệt đỏ tươi từ cổ Trần Vọng.
Ba màu sắc khác nhau của sự sống đang phân rã gặp gỡ nhau trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng bí mật dưới lòng đất bệnh viện cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi trước khi thảm họa hủy diệt loài người bắt đầu hoành hành khắp nơi trên thế giới này đây rồi còn gì nữa đâu?
Làn khói tím sặc sụa mùi máu tươi bỗng chốc thành một khuôn mặt quen thuộc đang nhếch mép cười.
Trần Vọng rú lên, gân cổ họng nứt nẻ khi cảm giác lạnh giá từ xương tủy xoáy lên tim.
Cánh cửa sắt phía sau hắn tự động khóa chặt, tiếng kim loại va đập vang lên như
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận