Chương 61

Mồ hôi của Trần Vọng không mặn.

Nó mặn chát vị kim loại, hòa quyện với mùi ozone nồng nặc – hương thơm đặc trưng của một cỗ máy sinh học đang bị đẩy đến giới hạn chịu đựng tối đa.

Anh ngồi bệt xuống nền bê tông lạnh giá, lưng tựa vào bức tường gạch sứt mẻ.

Những hạt mồ hôi lăn dài trên trán, rơi xuống sàn nhà như những giọt nước mắt vô tri nhưng đầy nguy hiểm.

Phổi anh co thắt lại một cách chủ động.

Không phải vì sợ hãi thực sự, mà là để giảm nhịp tim về mức an toàn nhất có thể đo đếm được bởi bất kỳ giác quan nào khác thường trong căn phòng này.

Old Kim đang đứng đó.

Lão không di chuyển, nhưng áp lực tỏa ra từ cơ thể lão nặng trĩu hơn cả bức tường xung quanh.

Trần Vọng nhắm mắt lại, hít thở nông và đều đặn qua mũi.

Bên trong lồng ngực anh, trái tim đập thình thịch như tiếng trống trận, nhưng bề ngoài, khuôn mặt anh chỉ còn là sự trắng bệch của một kẻ kiệt sức tuyệt đối.

Da dẻ anh nhợt nhạt đến mức gần như bán kính dưới ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần nhà.

Anh không thể để Old Kim phát hiện ra rằng cơ thể mình đang trong quá trình tái cấu trúc tế bào cấp độ Bậc 1.

Nếu lão nhận thấy sự khác biệt giữa một người thường và một "thí nghiệm" thành công, mọi kế hoạch kiểm soát tình thế sẽ tan vỡ ngay lập tức.

Sự yếu đuối là lớp vỏ bọc duy nhất còn lại của anh.

Old Kim không nói gì.

Lão chỉ đứng đó, đôi mắt trống rỗng hướng về phía Trần Vọng với độ chính xác kinh ngạc.

Không phải sự quan sát bằng thị giác thông thường.

Đó là cảm nhận mùi hương – mùi hương của sự sống đang bị xé toạc và khâu lại bởi một sức mạnh dị thường nào đó mà lão không thể giải thích được bằng y học hiện đại cũ kỹ.

Không khí trong căn hầm tạm thời nặng nề đến mức khó thở.

Mùi ozone pha lẫn với mùi máu tanh từ vết thương vừa được băng bó tạo nên một hỗn hợp độc hại, kích ứng mũi họng của bất kỳ ai có khứu giác nhạy bén.

Trần Vọng cảm nhận từng sợi dây thần kinh trên da đầu mình căng ra như đàn violin sắp đứt gảy.

Anh biết rằng chỉ cần một cử động sai lầm, một hơi thở quá sâu, hoặc thậm chí là nhịp tim tăng lên dù chỉ vài nhịp/phút, Old Kim sẽ lao tới.

Lão không phải là kẻ thù thông thường.

Lão là sự kết hợp giữa kinh nghiệm sinh tồn tàn khốc và khả năng quan sát vượt trội của người đã từng sống sót qua những mùa dịch đầu tiên – khi con người còn tin vào khoa học thay vì bạo lực thuần túy.

Trần Vọng mở mắt ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào đồng tử khiến chúng co lại phản xạ.

Anh liếc nhanh sang.

nhận mọi chi tiết nhỏ nhất: tư thế đứng vững chãi như cây cổ thụ, bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc nắm chặt thành quyền lỏng, và đặc biệt là cách lão hít thở – chậm rãi, đều đặn, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài.

Đây không phải là một cuộc đối đầu vật lý.

Đây là trận chiến tâm lý giữa hai kẻ săn mồi đỉnh cao.

Một người giả vờ là con mồi kiệt quệ, còn người kia thì nghi ngờ rằng con mồi đó thực chất lại là một cái bẫy chết chóc được ngụy trang hoàn hảo.

Trần Vọng không né tránh ánh mắt Old Kim.

Thay vào đó, anh làm điều mà bất kỳ ai trong tình huống này đều coi là điên rồ – và cũng chính là bước đi thông minh nhất của mình.

Anh chậm rãi kéo tay áo lên.

Chuyển động của anh rất khẽ, đủ để lộ ra cánh tay trái gầy guộc đang run rẩy không kiểm soát được.

Dưới lớp da mỏng manh, những vết bầm tím màu xanh đen lan rộng như mạng nhện độc hại bao phủ khắp cẳng tay và bắp tay.

Tĩnh mạch nổi gồ lên dưới bề mặt da, căng phồng ra với một sắc thái đỏ sẫm bất thường – triệu chứng rõ ràng nhất của sự suy kiệt cơ thể do virus tiến hóa tấn công hệ tuần hoàn.

Đó là dấu hiệu của cái chết đang đến gần nếu không được can thiệp y tế kịp thời.

Old Kim nhướn mày nhẹ.

Lão bước tới, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại còn chưa đầy một mét.

Mùi hương từ cơ thể Old Kim – mùi thuốc súng, máu cũ và một loại nước khử trùng nào đó đã bị oxy hóa theo thời gian – xâm nhập vào không khí cá nhân của Trần Vọng.

"Đau lắm à?" Old Kim hỏi.

Giọng lão trầm thấp, khô khốc như tiếng đá ma sát với nhau trong bóng tối.

Không có sự thương cảm thực sự trong giọng nói ấy.

Chỉ có sự tò mò lạnh lùng của một nhà nghiên cứu đang quan sát mẫu vật cuối cùng trước khi nó phân hủy hoàn toàn.

Trần Vong rít lên khe khẽ, gương mặt nhăn lại vì nỗi đau giả tạo nhưng được diễn xuất đến mức chân thật nhất có thể.

họ nói đó là phản ứng phụ," anh lắp bắp, giọng nghẹn ngào như thể mỗi lời nói đều lấy đi chút sinh lực quý giá từ cơ thể kiệt quệ của mình.

"Nói là hệ miễn dịch đang chiến đấu với virus."

Old Kim cúi xuống, đưa tay ra chạm vào vết bầm tím trên cánh tay Trần Vọng.

Đầu ngón tay lão lạnh buốt và cứng như sắt.

Cảm giác tiếp xúc khiến da thịt anh nổi gai ốc, nhưng anh không lùi bước.

Anh phải giữ vững lập trường này.

Nếu Old Kim nghi ngờ đây là giả tạo, mọi thứ sẽ kết thúc ngay tại chỗ với cái giá đắt nhất: mạng sống của chính mình.

Lão ấn mạnh vào vùng tĩnh mạch phồng lên dưới da.

Trần Vọng hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén phản xạ co rút cơ bắp tự nhiên khi bị tác động lực trực tiếp vào điểm yếu sinh học này.

Cơ thể anh thực sự đang trong quá trình tái cấu trúc tế bào nhanh chóng để thích nghi với môi trường khắc nghiệt mới mẻ trước mắt đây rồi còn gì nữa đâu?

Nhưng bề ngoài thì nó chỉ trông giống như một đống thịt sắp chết mà thôi vậy chứ không hề có chút sức sống nào cả đâu.

"Không phải phản ứng phụ," Old Kim nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Đây là dấu hiệu của sự từ chối hệ thống miễn dịch tự nhiên đang cố gắng loại bỏ vật thể lạ xâm nhập vào cơ chủ nhân đây mà đúng không chứ?" Lão nhìn thẳng vào mắt Trần Vọng, đôi hốc mắt trống rỗng ấy giờ đây lại chứa đựng một ánh sáng sắc lạnh như dao mổ phẫu thuật chuẩn bị cắt mở da thịt ra để kiểm tra xem bên trong có gì đặc biệt khác biệt so với những người bình thường đã chết đi từ lâu lắm rồi trước kia đó này!

Trần Vọng lắc đầu yếu ớt, nước mắt lưng mi.

"Tôi không hiểu.

Tôi chỉ muốn sống." Câu nói đơn giản nhưng mang sức nặng của sự tuyệt vọng chân thật nhất mà anh có thể tạo ra được ngay lúc này đây thôi chứ còn gì nữa đâu?

Sự ngây thơ giả ấy chính là vũ khí mạnh mẽ nhất hiện tại đang nằm gọn trong tay người đàn ông trẻ tuổi tên gọi Trần Vọng kia vậy đấy!.

lặng một lát.

Lão rút tay lại, liếc nhìn xung quanh căn phòng tối om chỉ có ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần nhà chiếu xuống tạo thành những tia bụi lơ lửng giữa không trung như thể thời gian cũng đang bị đóng băng lại tại khoảnh khắc đầy căng thẳng này đây rồi còn gì nữa đâu?

Bên ngoài, tiếng gầm của những sinh vật biến dạng ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

Chúng không còn là âm thanh xa lạ vang vọng từ sâu thẳm lòng đất hay các tòa nhà đổ nát nữa mà giờ đây chúng đã tiến vào rất gần khu vực trú ẩn tạm thời này rồi đó!

Những bước chân nặng nề dẫm lên mảnh vỡ bê tông và kính vụn tạo nên nhịp điệu chết chóc không ngừng nghỉ mỗi giây trôi qua đều làm tăng thêm mức độ căng thẳng tột cùng cho tất cả mọi người đang hiện diện trong căn phòng kín nhỏ bé này đây mà đúng không.

Không khí bắt đầu trở nên nặng nề hơn nữa.

Mùi thối rữa từ xác động vật và con người bên ngoài len lỏi qua những kẽ hở trên tường gạch cũ kỹ đã bị hư hỏng nghiêm trọng do va đập liên tục bởi bàn tay quái thú hung dữ tấn công phá vỡ mọi thứ xung quanh mình một cách tàn nhẫn không thương tiếc chút nào cả đâu?

Đó là mùi của "Time Decay" – quy luật hủy diệt sinh học theo thời gian mà virus mang đến cho thế giới mới này.

Mỗi giây trôi qua đều là sự xuống cấp thêm về mặt thể chất lẫn tinh thần đối với bất kỳ ai còn giữ được ý thức tỉnh táo đủ để nhận ra thực tế phũ phàng đang diễn ra ngay trước mắt họ lúc này đây!

Trần Vọng cảm thấy lồng ngực mình bắt đầu khó thở hơn.

Không chỉ vì mùi hôi thối mà còn vì áp lực tâm lý đè nặng lên vai anh.

Old Kim vẫn đứng đó, không rời đi dù nguy hiểm đã cận kề bên tai cả hai người đàn ông trong căn phòng bí ẩn này đây rồi còn gì nữa đâu?

Lão quay sang nhìn phía cửa sắt sứt mẻ nơi tiếng động phát ra rõ rệt nhất lúc này đây!

Lão giơ tay lên, ngón trỏ đặt nhẹ nhàng nhưng dứt khoát trước môi – hiệu lệnh im lặng tuyệt đối mà bất kỳ ai từng trải qua chiến tranh hoặc thảm họa sinh học đều hiểu ý nghĩa chết người của nó ngay lập tức khi nhìn thấy hành động đơn giản tưởng chừng như vô hại ấy vậy đấy!

Trần Vọng nín thở.

Anh tập trung tất cả giác quan vào việc lắng nghe nhịp đập trái tim mình và những âm thanh bên ngoài đang tiến tới gần hơn từng li từng tí một mỗi giây trôi qua đều là sự sống còn quyết định tương lai của toàn bộ nhóm người sống sót đang ẩn náu trong căn hầm tạm thời này đây mà đúng không.

Tiếng càoScratch.

trên kim loại vang lên chói tai.

Một cái đầu khổng lồ với lớp da xám xịt phủ đầy dịch nhầy đen sẫm xuất hiện trước cửa sổ nhỏ hẹp phía.

– nơi ánh sáng yếu ớt đang chiếu rọi vào căn phòng tối om này đây rồi còn gì nữa đâu?

Đôi mắt đỏ rực của sinh vật đó quét qua không gian, tìm kiếm con mồi tiềm năng để xé toạc thành từng mảnh vụn thịt xương trắng bệch trước khi nuốt chửng chúng xuống bụng dạ trống rỗng đang đói khát máu tươi vô cùng dữ dội lúc này đây!

Trần Vọng nhắm mắt lại.

Anh không di chuyển dù chỉ một milimét.

Cơ thể anh trở nên cứng đờ như xác chết thực sự – chiến thuật sinh tồn tối ưu nhất khi đối mặt với kẻ săn mồi có thị giác nhạy bén vượt xa con người bình thường nhiều lần gấp bội phần trong giai đoạn tiến hóa sớm này đây rồi còn gì nữa đâu?

Old Kim quay lại nhìn Trần Vọng.

Giây phút im lặng kéo dài như một thế kỷ đằng đng đầy căng thẳng tột cùng không thể tả nổi bằng ngôn từ nào khác ngoài sự kinh hoàng tuyệt đối đang lan tỏa khắp từng tế bào trong cơ thể người đàn ông trẻ tuổi tên gọi Trần Vọng kia vậy đấy!

Old Kim nhìn chằm chằm vào miệng Trần Vọng.

Giây phút im lặng kéo dài như một thế kỷ đằng đng đầy căng thẳng tột cùng không thể tả nổi bằng ngôn từ nào khác ngoài sự kinh hoàng tuyệt đối đang lan tỏa khắp từng tế bào trong cơ thể người đàn ông trẻ tuổi tên gọi Trần Vóng kia vậy đấy!

Rồi bất ngờ,.

Một cơn ho dữ dội, ướt át và khạc nhổ ra những mảng bọt nhớt màu xám đen dính đầy trên nền bê tông lạnh giá trước mặt anh ta lúc này đây!

Lão quay sang lau miệng bằng tay áo cũ kỹ rách nát bên cạnh đó rồi hít thở sâu vài lần để ổn định lại nhịp điệu hô hấp đang bị rối loạn tạm thời do tác động mạnh của cơn ho bất ngờ xuất hiện vừa nãy kia vậy đấy!

"Cậu." Old Kim mở lời, giọng lạc đi rõ rệt so với lúc trước đây.

"Cậu không đơn thuần là một nạn nhân sống sót may mắn thoát chết lần này đâu." Lão tiến lại gần hơn nữa, mùi hương từ cơ thể lão giờ đây pha lẫn thêm chút vị tanh hôi của dịch nhầy vừa khạc nhổ ra kia càng làm tăng thêm cảm giác bất an cho Trần Vọng dù anh ta cố gắng giữ bình tĩnh tối đa có thể được trong tình huống nguy hiểm hiện tại này đây rồi còn gì nữa đâu?

"Cậu đang được *theo dõi* bởi thứ gì đó lớn hơn và cổ xưa hơn nhiều so với virus làm điên loạn những con quái vật ngoài kia đấy!" Old Kim hét lên, giọng nói vang dội khắp căn phòng kín nhỏ bé tạo nên tiếng vọng đáng sợ khiến cho Trần Vọng phải giật mình kinh hãi thực sự dù chỉ là giả vờ thôi chứ không hề có chút chân thật nào cả đâu.

Bóng đen sau lưng Old Kim bỗng tách ra khỏi tường gạch sứt mẻ.

Nó hiện rõ khuôn mặt người chết cách đây năm năm – một đồng nghiệp cũ của Old Kim trong thời kỳ đầu nghiên cứu virus tiến hóa trước khi thảm họa nổ ra hoành hành khắp nơi trên thế giới này đây rồi còn gì nữa đâu?

Hắn xoay người, linh lực trong kinh mạch điên cuồng phản ứng lại với nỗi kinh hoàng.

Thanh kiếm trong tay rớt xuống đất với âm thanh kim loại sắc lạnh vang lên chói tai giữa không khí nặng nề đầy mùi ozone và máu tanh đang bao trùm lấy căn phòng bí ẩn này đây mà đúng không.

Đôi mắt đen kịt từ sách bỗng mở to, ngón tay xương xương vươn ra nắm chặt cổ Old Kim thay vì Trần Vọng như dự tính ban đầu của anh ta đã lên kế hoạch sẵn sàng đối phó với mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào trong quá trình khám phá bí ẩn này đây rồi còn gì nữa đâu?

Old Kim không phải là kẻ thù cần được tiêu diệt ngay lập tức; anh ta thực chất lại là một nhà khoa học trường sinh trong chiến tranh, người coi sự tiến hóa như tài sản quý giá cần được khai thác triệt để chứ không hề xem nó là mối đe dọa chết chóc cho nhân loại giống như đa số những ai còn sót lại sau ngày thảm họa bùng nổ khủng khiếp này đây mà đúng không.

Trần Vọng đứng sững sờ.

Anh nhìn Old Kim – người đàn ông vừa mới bị bóp nghẹt bởi bóng đen từ quá khứ quay trở lại tìm kiếm sự trả thù hoặc thông tin mật liên quan đến dự án nghiên cứu virus bí ẩn nhất của loài người trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn vào hỗn loạn tối tăm vĩnh viễn không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa đâu?

Old Kim cười.

Một nụ cười đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh, máu tươi chảy từ khóe miệng lão trộn lẫn với bọt nhầy đen sẫm rơi xuống sàn nhà lạnh giá tạo thành những vệt đỏ thẫm hình dạng kỳ lạ giống như biểu tượng của một tổ chức ngầm nào đó đã bị xóa sổ khỏi lịch sử chính thức sau sự kiện ngày thảm họa bùng nổ hoành hành khắp nơi trên toàn cầu này đây rồi còn gì nữa đâu?

"Nhớ kỹ điều này, Trần Vọng," Old Kim thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đối thoại căng thẳng đầy kịch tính giữa hai con người đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật phũ phàng về bản chất thực sự của virus tiến hóa sinh học mà cả thế giới đều chưa hề biết đến chút nào cả đâu?

"Cậu không phải là nạn nhân đầu tiên." Lão ngừng lại, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào sâu thẳm linh hồn Trần Vọng với ánh sáng sắc lạnh như dao mổ phẫu thuật chuẩn bị cắt mở da thịt ra để kiểm tra xem bên trong có gì đặc biệt khác biệt so với những người bình thường đã chết đi từ lâu lắm rồi trước kia đó này!

Một luồng máu tươi bỗng phun trào từ khóe mắt lão, nhuộm đỏ bầu trời đêm đen kịt.

Trần Vọng nhận ra linh lực trong cơ thể mình đang bị hút cạn với tốc độ kinh hoàng.

Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập