Chương 60
Trần Vọng đứng giữa vòng vây của những người sống sót còn lại, nhưng thay vì cầm súng, anh đang run rẩy.
Ánh mắt anh đảo loang, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng — một biểu hiện hoàn hảo của sự hoảng loạn tột độ.
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi thực tế mà để đánh lừa cảm giác quan của kẻ thù tiềm ẩn.
Anh gồng cơ thể lại, khiến hai chân chới với như người mới học đi.
Lý Cường đứng ở lối vào, tay đặt lên nắm búa súng trường săn bắn cũ kỹ.
Gương mặt anh ta đanh lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua Trần Vọng.
Sự nghi ngờ là một mùi vị khó chịu hơn cả thối rữa trong không gian kín mít này.
Nếu Lý Cường quyết định dọn dẹp "gánh nặng", Trần Vọng sẽ chết trước khi kịp phản ứng.
Nhưng hiện tại, anh chỉ cần duy trì vỏ bọc của một nạn nhân may mắn sống sót từ đợt tấn công ban đầu.
"Cậu ổn chứ?" Linh Tâm hỏi nhỏ, giọng run rẩy.
Cô gái trẻ này có đôi mắt trong veo như chưa từng thấy bóng tối thực sự.
Sự ngây thơ của cô là một vũ khí vô hình mà Trần Vọng đang lợi dụng triệt để.
Anh gật đầu yếu ớt, môi tím tái do thiếu oxy giả tạo.
chỉ hơi lạnh," anh lắp bắp, răng rắc soét.
Cơ hoành co thắt nhẹ, đẩy ra một tiếng thở dài đầy tuyệt vọng.
Hành động này khiến nhóm người xung quanh nới lỏng sự cảnh giác một chút.
Trong thế giới mạt thế, kẻ yếu không phải là mối đe dọa trực tiếp, mà là gánh nặng cần được quản lý hoặc loại bỏ khi nguồn lực khan hiếm.
Trần Vọng cúi đầu, che giấu ánh mắt lạnh băng sau hàng mi dày đặc.
Bên trong lớp da thịt mềm mại đang run rẩy ấy, bộ não của anh đang xử lý dữ liệu với tốc độ đáng kinh ngạc.
Anh không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Anh là một thí nghiệm sống, một công cụ quan sát được gửi xuống từ một chiều khác để ghi nhận phản ứng sinh học của loài người trước áp lực tiến hóa cực đoan.
Virus này không chỉ thay đổi cơ thể; nó đang viết lại mã di truyền theo cách tàn bạo và hiệu quả nhất mà tự nhiên có thể cho phép.
Anh cần thời gian.
Thời gian để hệ miễn dịch của anh thích nghi với độc tố môi trường, đồng thời thu thập đủ dữ liệu về biến dị Bậc 1 xung quanh đây.
Sự yếu đuối là tấm khiên tốt nhất trong giai đoạn đầu này.
Nó khiến đối thủ chủ quan, và sự chủ quan chính là khoảng trống chết người mà Trần Vọng luôn chờ đợi để khai thác.
Trong khi Lý Cường vẫn nghi ngờ, Trần Vọng tập trung vào mùi vị trong không khí.
Đó không chỉ là mùi máu cũ và gỉ sét từ những thanh sắt bên ngoài.
Dưới lớp mùi hôi thối của cơ thể con người đang phân hủy dần, có một hương thơm nhẹ nhàng nhưng độc hại.
Nó giống như mùi ozone sau cơn mưa, pha lẫn với hương hoa nhài đã bị nhiễm xạ.
Đó là mùi *thải độc* của nấm mốc phát quang trên trần nhà — một loài thực vật đột biến mới xuất hiện chỉ ba ngày trước khi thảm họa bắt đầu.
Trần Vong nheo mắt nhìn lên phía trên.
Những đốm sáng xanh lục mờ nhạt đang bám vào bê tông nứt vỡ, tiết ra những sợi tơ cực nhỏ lơ lửng trong không khí.
Chúng không phải là nấm thông thường.
Đây là một dạng sinh vật dị hợp giữa thực vật và ký sinh trùng, chuyên hút nhiệt từ cơ thể sống để phát triển bào tử.
Anh hít thở thật nhẹ, điều chỉnh nhịp hô hấp để tránh quá nhiều sợi tơ này vào phổi sâu.
Nếu chúng tiếp xúc với phế quản ẩm ướt, chúng sẽ nở ra thành những cụm rễ nhỏ, ăn mòn màng nhầy và giải phóng neurotoxin trực tiếp vào máu.
Cái chết trong trường hợp đó không đau đớn nhưng nhanh chóng — hệ thần kinh bị tê liệt hoàn toàn trong vòng hai phút.
"Không khí ở đây.
khó thở quá," Trần Vọng nói, giọng khàn đặc do kích thích đường hô hấp giả tạo.
Anh ho lên một cách kịch tính, tay ôm lấy ngực như thể đang cố gắng giữ cho phổi không xé toạc ra.
Hành động này thu hút sự chú ý của Linh Tâm và Old Kim — người già mù mắt ngồi góc phòng.
Old Kim quay đầu về phía Trần Vọng, đôi mắt trắng bệch hướng thẳng vào anh.
"Cậu nghe thấy tiếng thì thầm trong tường chưa?" ông hỏi, giọng trầm đục như đá ma sát với nhau.
Trần Vọng kinh ngạc giả bộ lắc đầu.
"Chỉ là tiếng gió." Nhưng thực tế, tai của anh đang ghi lại những tần số âm thanh siêu cao phát ra từ các lỗ hổng trên trần nhà.
Đó không phải là gió.
Đó là tiếng rung động của hàng ngàn sợi tơ nấm khi chúng co giãn để bắt mồi bay qua.
Sự nhạy bén sinh học của anh ở cấp độ Bậc 1 cho phép nghe thấy những thứ mà tai người thường bỏ lỡ.
Đây chính là bí mật đầu tiên: môi trường xung quanh họ không chỉ chết chóc vì quái thú, mà bản thân nền tảng họ đứng trên cũng đang sống và săn đuổi.
Anh liếc nhanh về phía Linh Tâm.
Cô gái này có vẻ như hoàn toàn vô cảm với mùi hương đó.
Có thể khứu giác của cô chưa bị ảnh hưởng bởi virus, hoặc tệ hơn — nó đã biến đổi theo hướng khác mà anh chưa nắm rõ.
Trần Vọng ghi nhớ chi tiết này vào sổ tay tâm trí: *Đối tượng Linh Tâm - Khứu giác bình thường?
Cần kiểm tra lại.*
Thời gian là kẻ thù tàn bạo nhất trong cuộc sống mới này.
Trần Vong biết rằng trạng thái "giả chết/yếu" mà anh đang duy trì có giới hạn sinh học nghiêm ngặt.
Để tạo ra phản ứng run rẩy và nhịp tim nhanh, anh phải tự kích thích hệ thần kinh giao cảm bằng cách ức chế tạm thời chức năng bình thường của các cơ bắp lớn.
Điều này tiêu tốn một lượng glucose khổng lồ trong máu.
Hệ thống miễn dịch của anh đang hoạt động ở mức cao độ để phân hủy độc tố nấm mốc mà anh vô tình hấp thụ khi giả bộ hít phải không khí ô nhiễm lúc trước.
Những tế bào bạch cầu đột biến bên trong cơ thể anh đang tấn công các protein lạ từ sợi tơ nấm, tạo ra nhiệt lượng dư thừa khiến thân nhiệt anh tăng lên 38 độ C.
Nếu tiếp tục diễn xuất thêm nữa mà không bổ sung năng lượng hoặc hạ nhiệt, gan của anh sẽ bắt đầu suy kiệt chức năng lọc độc tự nhiên.
Anh cần di chuyển ngay lập tức.
Không phải để trốn chạy, mà là để tìm nơi có nguồn nước sạch và thức ăn dễ tiêu hóa — những thứ mà một người bình thường như Lý Cường không bao giờ nghĩ đến khi đối mặt với nguy hiểm bên ngoài.
Trần Vọng liếc mắt về phía hành lang tối tăm dẫn ra khỏi hầm.
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ trên cao chiếu xuống, tạo thành những vệt bụi lơ lửng.
"Cậu ấy đang nóng lên," một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng anh.
Là Old Kim.
Người già mù này lại quay mặt về phía Trần Vọng lần nữa.
"Mùi của sự sợ hãi thật nồng nàn, nhưng bên dưới đó.
là mùi của sắt và ozone.
Cậu không chỉ bị thương vì quái thú đúng không?"
Trần Vong cứng đờ người một tích tắc.
Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất từ trước đến nay.
Old Kim có thể không nhìn thấy bằng mắt, nhưng khứu giác và thính giác của ông đã tiến hóa theo cách khác — nhạy bén hơn với sự thay đổi nồng độ hormone căng thẳng trong mồ hôi con người.
Nếu bị lộ, mọi nỗ lực kiểm soát tình thế sẽ sụp đổ tan tành.
Anh quay sang Old Kim, ánh mắt đầy vẻ hoang mang và cầu cứu.
ông đang nói gì vậy?
Tôi chỉ sợ mà thôi." Giọng anh rung lên, nhưng lần này là sự kết hợp giữa thật và giả.
Anh thực sự cảm thấy áp lực từ việc phải che giấu bản chất của mình trước một người có khả năng phát hiện ra nó..
lặng một lúc lâu, rồi khẽ mỉm cười — nụ cười bí ẩn không chút thiện chí.
"Sợ hãi thì bình thường thôi.
Nhưng biết cách kiểm soát nỗi sợ.
đó mới là thứ đáng nói." Ông quay lại phía tường đá, như thể đang lắng nghe những âm thanh xa xôi mà người khác không thể nghe thấy.
Trần Vong thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng bàn tay anh vẫn run lên khi chạm vào áo khoác.
Anh cần rời đi trước.
nghĩ thêm nữa.
Sự tỉnh táo của một kẻ mù lòa trong thế giới này đáng sợ hơn bất kỳ cặp mắt nào đang mở to quan sát.
Đỉnh điểm xảy ra khi Lý Cường quyết định tin vào "gợi ý" của Trần Vong và ra lệnh di chuyển.
Anh ta không hoàn toàn bị lừa, mà đơn giản là sự im lặng kéo dài quá lâu trong hầm này khiến mọi người phát điên lên được.
Không khí ngột ngạt đang giết chết họ từ bên trong chậm chạp hơn bất kỳ quái thú nào bên ngoài.
"Đi," Lý Cường ra lệnh, giọng cộc lốc.
"Chúng ta không thể ở lại đây chờ chết." Anh đẩy cửa sắt nặng nề mở ra một góc nhỏ, ánh sáng trắng xóa từ bên ngoài tràn vào, làm cho mắt mọi người chói lòa trong khoảnh khắc.
Trần Vong đi đầu tiên — hoặc chính xác hơn là bị kéo theo bởi dòng chảy của nhóm người đang vội vã thoát khỏi cái bẫy ngầm này.
Khi họ bước vào hành lang tối tăm phía sau hầm, một bóng dáng lao ra từ góc khuất.
Không phải là người nhiễm virus với những chi thể biến dạng kinh hoàng, mà là một con chó hoang đã biến đổi — kích thước bằng một chú corgi bình thường nhưng cơ bắp săn chắc đến mức bất thường, lông đen tuyền rụng hết để lộ da thịt đỏ hồng đang tiết dịch nhầy bóng loáng.
Con vật không sủa lên tiếng gầm gừ thông thường.
Nó phát ra âm thanh tần số cao khiến tai người đau nhức dữ dội như kim châm vào màng nhĩ.
Đây là cơ chế tấn công sinh học mới: sóng siêu âm làm rối loạn tiền đình, gây chóng mặt và nôn mửa ngay lập tức cho nạn nhân, khiến họ trở nên dễ bị hạ gục hơn trước khi con thú nhảy lên cắn cổ.
Trần Vong ngã xuống đất một cách "tự nhiên" do hiệu ứng của tiếng động này.
Trong lúc mọi người khác đang hoảng loạn bắn súng bừa bãi vào bóng tối, anh nằm sấp trên sàn bê tông lạnh giá.
Vị trí thấp giúp anh tránh khỏi đạn lạc và quan trọng hơn — cho phép anh nhìn thấy thứ mà những kẻ đứng thẳng không thể nhận ra.
Dưới lớp bụi bẩn dày đặc ở góc hành lang, có một ký hiệu được vẽ bằng máu tươi chưa kịp khô.
Không phải là dấu vết của quái thú hay nạn nhân trước đó bị giết hại bừa bãi.
Đó là một biểu tượng hình học phức tạp — ba vòng tròn lồng vào nhau với những đường kẻ ngang cắt qua trung tâm, giống hệt như cấu trúc phân tử RNA mà anh đã từng nghiên cứu trong các tài liệu khoa học cổ xưa về virus cúm gia cầm biến đổi gen.
Tim Trần Vong đập mạnh hơn nữa.
Biểu tượng này không thuộc về bất kỳ nhóm sinh tồn nào mà anh biết đến trước khi thảm họa xảy ra.
Nó quá chính xác, quá mang tính toán học và sinh học thuần túy để có thể là sản phẩm của sự hoảng loạn ngẫu nhiên.
Ai đó — hoặc cái gì đó — đã vẽ nó ở đây cách vài giờ trước?
Và tại sao lại dùng máu người làm mực viết thay vì sơn hay than củi dễ tìm hơn nhiều lần trong tình huống khẩn cấp này?
Lý Cường hét lên bảo mọi người lui về phía.
chó đột biến quay lưng bỏ chạy vào bóng tối sâu thẳm của ga tàu.
Nhưng Trần Vong vẫn nằm im dưới đất, mắt dán chặt vào ký hiệu máu đỏ đang bắt đầu đông lại trên nền xi măng xám xịt.
Sự tò mò trong anh bùng cháy mạnh hơn cả nỗi sợ hãi cái chết cận kề vừa rồi.
Đây không phải là sự cố định vị ngẫu nhiên của một kẻ đi lạc.
Đây là lời mời gọi — hoặc cảnh báo dành cho những ai đủ thông minh để nhận ra ý nghĩa ẩn sau nó.
Họ đang nghỉ ngơi tạm thời tại một nhà ga cũ bỏ hoang từ thời chiến tranh lạnh.
Trần Vong ngồi dựa lưng vào bức tường gạch nứt nẻ, dùng mảnh vải rách bịt kín vết thương tự gây trên cánh tay — nơi anh đã cắt sâu để lấy mẫu máu kiểm tra nồng độ kháng thể mới hình thành trong cơ thể mình sau khi tiếp xúc với nấm mốc phát quang lúc trước đó không lâu.
Lý Cường ngồi xa hơn một chút, đang lau chùi súng ống của mình bằng miếng giẻ dầu nhớt bẩn thỉu nhưng cẩn thận từng li từng tí như thể đó là vật linh thiêng duy nhất còn sót lại trên thế giới này nữa vậy mà ánh mắt sắc lạnh thì vẫn không rời khỏi Trần Vong dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến anh cảm thấy rợn người sống lưng lạnh toát nổi da gà toàn thân run lên bần bật vì biết rằng mình đang đứng bên bờ vực thẳm nguy hiểm chết người bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống đáy sâu thăm thẳm không lối thoát trở lại nữa đâu?
Old Kim, với đôi mắt mù lòa trắng trợn nhìn thẳng vào khoảng trống phía trước mặt ông ta bỗng nhiên lên tiếng một cách trầm tĩnh đến đáng sợ làm cho tất cả mọi người xung quanh đều phải ngừng hoạt động đang làm dở dang để lắng nghe từng chữ cái phát ra từ miệng vị lão già kỳ lạ này xem có gì đặc biệt ẩn chứa bên trong đó hay không mặc dù bề ngoài thì dường như chẳng hề hấn gì xảy ra đâu cả chỉ là những lời nói suông.
"Mùi của an." Old Kim dừng lại giữa chừng, môi mấp máy nhẹ nhàng như thể đang cố gắng tìm từ ngữ chính xác nhất để diễn tả cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa trong không khí xung quanh họ lúc này đây chứ không phải mùi máu hay mồ hôi thông thường nữa đâu mà là thứ gì đó xa lạ và nguy hiểm hơn nhiều lần gấp bội phần so với những mối đe dọa trước kia từng gặp phải suốt bao nhiêu năm tháng qua rồi bây giờ thì lại xuất hiện trở lại một cách đầy bất ngờ và đột ngột đến mức khiến cho tất cả mọi người đều không thể tin nổi vào chính đôi tai của mình đang nghe thấy điều gì vậy nữa đây?
Trần Vong ngừng động tác băng bó vết thương, tay run lên nhẹ khi cảm nhận được sự thay đổi nồng độ ion trong không khí.
Old Kim ngẩng đầu lên, hai hốc mắt trống rỗng hướng thẳng về phía Trần Vọng — chính xác đến kinh ngạc dù anh ta đã cố tình đứng sau góc khuất của bức tường gạch để tránh bị nhìn thấy trực diện bằng bất kỳ giác quan nào khác ngoài thính lực nhạy bén vượt xa gấp nhiều lần hiện nay trong giai đoạn tiến hóa sớm này đây rồi còn gì nữa.
của sự *quan sát*," Old Kim hoàn thành câu nói, giọng điệu bình thản như thể đang nhận xét về thời tiết hôm nay.
chứ chẳng có chút kịch tính hay căng thẳng nào cả đâu.
"Cậu không đơn thuần là một nạn nhân sống sót may mắn thoát chết lần này đâu.
Cậu đang được *theo dõi* bởi thứ gì đó lớn hơn và cổ xưa hơn nhiều so với virus làm điên loạn những con quái vật ngoài kia đấy!
Bóng đen sau lưng bỗng tách ra, hiện rõ khuôn mặt người chết cách đây năm năm.
Hắn xoay người, linh lực trong kinh mạch điên cuồng phản ứng lại với nỗi kinh hoàng.
Thanh kiếm trong tay rớt xuống, âm
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận