Chương 59
Anh nằm im lìm trên chiếc giường sắt lạnh lẽo, mắt nhắm chặt, nhưng bên trong đầu óc anh đang diễn ra một cuộc chiến sinh học khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào ngoài kia.
Hơi thở của anh nông và đều đặn đến mức giả tạo.
Đó là kỹ năng sống còn mà anh đã mài giũa qua hàng trăm lần gần chết: kiểm soát nhịp tim, hạ thấp thân nhiệt, và quan trọng nhất—giấu đi sự thay đổi trong cấu trúc DNA.
Virus *Time Decay* không chỉ phá hủy; nó tái thiết.
Và hiện tại, cơ thể anh đang trong giai đoạn nguy hiểm nhất của quá trình chuyển hóa Bậc 1.
Trần Vọng cảm nhận được từng tế bào máu bên trong mình đang vỡ ra dưới áp lực biến đổi gen.
Chúng không chết đi mà phân mảnh, giải phóng những chuỗi mã di truyền mới vào dòng tuần hoàn.
Nhưng anh coi đó là dữ liệu.
Mỗi cơn đau là một báo cáo từ các thụ thể thần kinh bị kích thích quá mức, cho thấy tốc độ tiến hóa đang diễn ra nhanh hơn dự kiến 15%.
Anh mở mắt ra, nhìn lên trần nhà bê tông nứt nẻ.
Những vết rêu đen bám trên góc tường dường như đang di chuyển chậm chạp.
Không phải ảo giác.
Đó là nấm mốc đột biến, sinh vật đầu tiên thích nghi với môi trường độc hại này trước khi con người kịp phản ứng.
Chúng ăn chất độc và tiết ra enzyme phân hủy kim loại.
Trần Vọng khẽ mỉm cười trong bóng tối.
Một nụ cười lạnh lẽo, không chút cảm xúc.
Nếu những kẻ như Tiêu Diêu nghĩ rằng virus là một lời nguyền, họ đã sai lầm trầm trọng.
Virus là một công cụ sửa lỗi hệ thống sinh học cổ xưa của nhân loại.
Anh là kỹ sư đang viết lại mã nguồn đó.
Nhưng anh phải cẩn thận.
Chỉ cần một dấu hiệu bất thường—một thay đổi màu sắc da thịt, hay sự gia tăng nhiệt độ cơ thể quá mức—cũng đủ để Lý Cường và những người canh gác bên ngoài xem xét tiêu diệt anh ngay lập tức.
Đối với họ, anh là một mẫu vật nguy hiểm.
Một biến số không kiểm soát được trong thí nghiệm sinh tồn của họ.
Anh hít sâu một hơi.
Không khí vào phổi mang theo mùi kim loại gỉ sét và vị chua của axit yếu.
Cơ thể anh đáp ứng bằng cách co thắt phế quản nhẹ nhàng, lọc bớt các hạt độc trước khi chúng tiếp xúc với máu.
Đây là phản xạ mới.
Một khả năng chưa có trong cơ thể con người bình thường.
Trần Vọng nhắm mắt lại lần nữa, tập trung vào cảm giác bên trong.
Xương sườn của anh đang tái cấu trúc.
Chúng không còn giòn và dễ gãy như trước.
Các tế bào xương cốt được thay thế bằng một hợp chất hữu cơ-kim loại mới, cứng hơn nhưng linh hoạt hơn.
Anh có thể nghe thấy tiếng lách cách nhỏ bé, giống như âm thanh của đá vỡ dưới áp lực nước sâu.
Thời gian là kẻ thù.
Không phải vì nó trôi đi nhanh chóng, mà vì mỗi giây trôi qua đều đẩy anh gần hơn đến ranh giới giữa sự kiểm soát và mất trí hoàn toàn.
Nếu quá trình này không ổn định trong vòng hai giờ nữa, não bộ sẽ bị tổn thương vĩnh viễn do thiếu oxy trong giai đoạn chuyển tiếp.
Anh cần một chất xúc tác.
Một nguồn năng lượng sinh học đủ lớn để khóa chặt cấu trúc mới lại.
Nhưng anh không có gì cả.
Chỉ có cơ thể đang suy kiệt và ý chí lạnh băng.
Trần Vọng cắn nhẹ vào môi dưới, đến khi vị mặn chát của máu lan tỏa trong khoang miệng.
Máu là chất dẫn truyền thông tin tốt nhất về trạng thái hiện tại của tế bào.
Anh nếm thử nó.
Vị kim loại nồng nàn hơn bình thường, pha lẫn một hương thơm kỳ lạ—như ozone sau cơn mưa đá.
Cửa phòng cách li không mở ra ngay lập tức.
Bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề và những cuộc thảo luận hushed vang lên qua lớp bê tông dày.
Lý Cường đang tranh cãi với ai đó về việc xử lý "mẫu vật".
Trần Vọng lắng nghe từng âm thanh, phân tích tần số giọng nói để xác định mức độ căng thẳng của họ.
Điều này rõ ràng trong cách họ tránh né trực tiếp ánh mắt khi kiểm tra qua cửa kính quan sát một giờ trước đó.
Sự sợ hãi là vũ khí tốt nhất của kẻ yếu thế.
Nếu họ tin rằng anh đang ở bờ vực cái chết, họ sẽ hạ thấp cảnh giác.
Và nếu họ hạ thấp cảnh giới, anh có cơ hội để hoàn tất quá trình biến đổi mà không bị can thiệp.
Nhưng rồi, một tiếng động khác vang lên.
Không phải từ phía cánh cửa sắt nặng nề kia, mà từ chính sàn nhà dưới chân giường của Trần Vọng.
Một âm thanh rít nhẹ, giống như kim loại ma sát vào bê tông ướt sũng.
Trần Vọng mở mắt ra.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở nhỏ trên tường chiếu xuống, tạo thành một tia bụi mờ ảo trong không khí tĩnh lặng.
Anh nhìn xuống sàn nhà gần chân giường mình đang nằm.
Tại đó, lớp sơn trắng cũ kỹ đang bong tróc, lộ ra những vết đen ẩm ướt dưới nền xi măng xám xịt.
Đó không phải là nước thông thường.
Những giọt chất lỏng màu xanh lục nhạt đang thấm từ các khe nứt của ống dẫn khí ngầm bên dưới sàn nhà chảy lên.
Chúng di chuyển theo một quỹ đạo kỳ lạ—không tuân trọng lực hoàn toàn, mà như bị hút bởi một trường điện từ yếu ớt nào đó trong cơ thể anh.
Trần Vọng nhíu mày.
Đây là điều bất thường thứ hai trong ngày hôm nay.
Thứ nhất là phản ứng quá mức của virus với hơi thở độc tố bên ngoài.
Và bây giờ, sự thu hút vật lý này.
Anh đưa tay ra, ngón tay run nhẹ không phải vì sợ hãi mà vì hưng phấn khoa học thuần túy.
Ngón trỏ chạm vào giọt chất lỏng xanh ấy.
Tức thì, một cảm giác tê buốt chạy dọc theo dây thần kinh thần kinh giữa của anh, xuyên qua cổ tay và leo lên vai trái nhanh như tia sét.
Không đau đớn.
Chỉ là lạnh.
Một cái lạnh sâu thẳm từ bên trong xương tủy, nơi mà tế bào gốc đang nằm chờ lệnh kích hoạt.
Anh rụt tay lại thật nhanh.
Đầu ngón tay đã chuyển sang màu tím tái, nhưng không có vết thương hở.
Thay vào đó, da thịt ở vùng tiếp xúc dường như.
hấp thụ thứ chất lỏng ấy đi.
Nó biến mất vào trong lỗ chân lông mà không để lại dấu tích nào ngoài một vệt sáng bạc lóe lên dưới ánh đèn mờ ảo rồi tắt ngấm ngay sau đó.
Trần Vọng nhìn chăm chắm vào ngón tay của mình.
Tim đập thình thịch mạnh hơn bình thường, nhưng vẫn giữ nhịp độ chậm rãi do kiểm soát ý thức.
Nếu những gì anh suy đoán là đúng—rằng virus không chỉ làm biến đổi sinh học mà còn tương tác với các trường năng lượng môi trường bị rò rỉ từ sự kiện "Thủng Tầng Sinh Quyển"—thì thứ chất lỏng này có thể là chìa khóa.
Hoặc một cái bẫy chết người.
Anh liếc nhìn về phía cửa kính quan sát nhỏ trên góc tường phòng cách li.
Hình ảnh phản chiếu của anh trông khác đi đôi chút.
Gương mặt hốc hác, nhưng đôi mắt thì sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Màu đồng trong mống mắt dường như đang chuyển sang một màu đỏ tía rất nhạt, giống như máu đông lại dưới ánh sáng mặt trời lặn.
Không thể để cho Lý Cường biết về điều này.
Nếu anh phát hiện ra khả năng hấp thụ trực tiếp chất độc môi trường của Trần Vọng, mọi nỗ lực giả vờ yếu đuối sẽ trở nên vô nghĩa.
Họ sẽ không còn coi anh là bệnh nhân cần cách ly mà là một quái vật cần được nghiệm ngay lập tức để hiểu cơ chế hoạt động.
Trần Vọng hít thở sâu, cố gắng làm chậm nhịp tim đang tăng lên do kích thích thần kinh quá mức.
Anh quay lại vị trí nằm ngửa ban đầu, hai tay đặt xuôi theo thân người trong tư thế phục tùng tuyệt đối.
Cơ thể anh tiếp tục nóng lên từ bên trong, nhưng lần này, nó không còn là cảm giác hỗn loạn của sự phá hủy mà giống như một lò phản ứng hạt nhân đang được kích hoạt có kiểm soát.
Anh cần nhiều hơn nữa thứ chất lỏng xanh ấy.
Và anh biết nơi chúng tích tụ nhiều nhất—hệ thống ống dẫn khí cũ kỹ chạy dọc theo hành lang phía sau phòng cách li này, nơi mà những người canh gác hiếm khi dám đi sâu vào vì mùi thối rữa nồng nặc bốc lên từ đó.
Cơ hội đang đến.
Nhưng nó cũng kéo theo cái giá phải trả lớn hơn bất kỳ thứ gì anh đã từng hy sinh trước đây.
Sự tiến hóa không bao giờ là món quà miễn phí.
Nó luôn đòi hỏi sự đền bù bằng máu, thịt và phần nhân tính còn lại trong con người họ.
Và Trần Vọng sẵn sàng thanh toán toàn bộ số nợ đó—miễn là nó giúp anh tìm ra câu trả lời cho bí ẩn gốc rễ của thảm họa này.
Mười phút trôi qua như một thế kỷ ngắn ngủi nhưng đầy ắp những biến động nội tại khủng khiếp chưa từng có trong lịch sử sinh học cá nhân của Trần Vọng.
Cơ thể anh không còn là nơi trú an toàn nữa; nó trở thành chiến trường cuối cùng giữa quá khứ loài người và tương lai đột biến đang chực chờ bùng nổ ra khắp thế giới này mỗi giây trôi qua dưới ánh nắng mặt trời bị che khuất bởi mây đen dày đặc u ám bao trùm bầu trời xám xịt phía xa tít đằng kia ngoài những bức tường bê tông kiên cố dày cộm ngăn cách hai thế giới hoàn toàn khác biệt nhau về mức độ tàn khốc hủy diệt mà chúng phải đối đầu trực diện hàng ngày không ngừng nghỉ dù cho có mệt mỏi kiệt sức đến nhường nào đi chăng nữa thì vẫn phải tiếp tục sống tồn tại bám víu vào những tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại phía trước mắt dẫu biết rằng chúng sẽ nhanh chóng tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thiêu đốt mọi thứ xung quanh mình không thương tiếc chút nào cả đâu?.
Tấm bê tông dày cộm đó không chỉ là vật cản vật lý.
Nó là ranh giới giữa sự sống và cái chết đang rình rập từng giây.
Đan Lương đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận những rung động vi mô truyền từ phía bên kia qua lòng bàn tay run rẩy của hắn.
Hơi thở của cậu trở nên gấp gáp hơn trong không khí tù hãm đầy mùi mốc meo và sắt gỉ.
Móng chân người dậm nhẹ xuống nền nhà nứt nẻ, tạo ra âm thanh khô khốc vang vọng trong sự im lặng chết chóc.
Mỗi tiếng động nhỏ đều có thể là lời mời gọi cho những thứ đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc kia.
Hắn nhớ lại cảm giác nóng rát ở phía sau lưng từ hôm qua.
da thịt nơi vết thương cũ giờ đây đang bưng bít một sức sống khác thường, như thể cơ thể hắn đang tự sửa chữa theo cách mà y học hiện đại không bao giờ giải thích được.
Nhưng đó là sự tiến hóa, không phải phục hồi bình thường.
Đan Lương liếc nhìn đồng hồ đeo tay đã vỡ màn hình.
Kim giây vẫn ticking đều đặn, nhắc nhở rằng thời gian không chờ đợi ai cả.
Mỗi phút trôi qua, nồng độ oxy trong khu vực này giảm đi một chút.
Không khí trở nên nặng nề hơn, khó thở hơn, như thể chính bầu không khí đang bóp nghẹt phổi của hắn từng nhịp thở.
Hắn cần di chuyển.
Ở lại đây là tự sát bằng chậm rãi và chắc chắn.
Nhưng phía trước tấm bê tông kia là gì?
Sự hủy diệt hoàn toàn hay một cánh cửa dẫn đến hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong thế giới đã chết này?
Đan Lương hít sâu , cố gắng đẩy lùi cảm giác sợ hãi đang lan tỏa khắp cơ thể như độc tố vô hình.
Hắn nhớ lời cảnh báo của Tử Hà trước khi chia tay: “Biến đổi là không thể tránh khỏi.” Những từ ngữ đó giờ đây vang lên trong đầu hắn rõ ràng hơn bao giờ hết, mang theo một trọng lượng đáng kinh ngạc mà trái tim yếu ớt kia khó lòng chịu đựng nổi.
Hắn rút chiếc dao găm từ thắt lưng ra, lưỡi dao ánh lên sắc lạnh dưới tia sáng yếu ớt của đèn pin đang dần cạn kiệt pin.
Kim loại chạm vào nhau tạo thành tiếng leng keng nhỏ nhưng đủ để khiến mọi giác quan của hắn căng thẳng đến cực độ.
Đây là vũ khí duy nhất còn lại.
Nếu thất bại trong lần này, không có cơ hội thứ hai nào nữa cho người đàn ông tên Đan Lương.
Hắn nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi, tập trung vào nhịp đập của tim mình.
Thump-thump.
Thump-thump.
Âm thanh đó trở thành điểm neo duy nhất giữ chân hắn khỏi sự điên loạn đang rình rập bên mép vực thẳm tâm lý này.
Khi mở mắt ra, ánh nhìn trong đôi đen nhánh kia đã thay đổi hoàn toàn.
Sự do dự đã biến mất, nhường chỗ cho một quyết đoán lạnh lùng và tàn nhẫn mà chính bản thân cậu cũng cảm thấy xa lạ.
Đan Lương bước về phía tấm bê tông chắn đường trước mặt.
Bàn tay còn lại nắm chặt thành nắm đấm, gân guốc nổi lên rõ rệt dưới lớp da tái nhợt do thiếu máu nuôi dưỡng liên tục trong nhiều ngày qua.
Cơ bắp trên cánh tay co duỗi nhẹ nhàng, chuẩn bị cho cú va chạm mạnh mẽ sắp diễn ra bất cứ lúc nào mà không thể lường trước được hậu quả của nó sẽ như thế nào đối với thân xác đang suy kiệt này của hắn.
Không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy.
Thời gian chậm trôi một cách kỳ lạ, khiến từng hạt bụi lơ lửng trong không trung trở nên rõ rệt dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ thiết bị cầm tay sắp chết hoàn toàn bất cứ giây phút nào cũng có thể xảy ra tình trạng đen tối tuyệt đối bao trùm lấy mọi thứ xung quanh người đàn ông đơn độc này.
Hắn nâng cao chân phải lên, gót giày nặng nề hạ xuống mạnh mẽ vào một điểm yếu nhỏ li ti mà mắt thường khó lòng nhận thấy được trên bề mặt bê tông xám xịt cũ kỹ ấy đã tồn tại qua vô số mùa gió bão mưa dầm tàn phá dữ dội không ngừng nghỉ suốt bao năm tháng đằng đng dài đằng đng trôi qua trong sự im lặng chết chóc đáng sợ nhất từng có.
Âm thanh nứt vỡ vang lên chói tai, xé toạc màn đêm tĩnh mịch vốn đã dày đặc bởi những âm thanh giả tưởng do não bộ tạo ra nhằm tự bảo vệ mình khỏi thực tại tàn khốc đang chờ đợi phía trước không chút khoan nhượng hay thương tiếc đối với bất kỳ ai dám bước vào vùng đất cấm địa này dù chỉ một lần duy nhất trong đời người ngắn ngủi của họ cũng đủ để khắc sâu vết sẹo vĩnh viễn về tinh thần mà chẳng thuốc men nào chữa trị được nữa đâu?
Vết nứt lan tỏa nhanh chóng như mạng nhện đen tối bao phủ lấy toàn bộ bề mặt tấm chắn kiên cố trước kia tưởng chừng bất khả xâm phạm nay lại vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti rơi lả tả xuống nền nhà đầy rác rưởi và xương cốt trắng bệch của những nạn nhân không may mắn đã ngã quỵ tại chính nơi này cách đây vài ngày ngắn ngủi.
giờ đây trông cứ như thể hàng thế kỷ đã trôi qua vậy kia?
Đan Lương nhảy lùi lại phía sau kịp thời tránh được đám bê tông vỡ vụn lao tới với tốc độ kinh hoàng đủ để xé nát thịt da nếu hắn chậm trễ thêm nửa giây nữa thì kết cục bi thảm sẽ không khác gì những bộ xương trắng nằm rải rác khắp nơi trong căn phòng tối đen như mực này đâu?
Bụi bặm mù mịt bay lên cao, che khuất tầm nhìn của cậu hoàn toàn.
Mùi vị của đá vôi và đất ẩm ướt xộc vào mũi khiến hắn phải nín thở lại ngay lập tức để tránh bị sặc những hạt bụi nhỏ li ti đang lơ lửng trong không khí dày đặc ấy trôi nổi tự do như những sinh vật sống độc hại tìm cách xâm nhập vào hệ hô hấp yếu ớt của nạn nhân bất hạnh nào đó đủ may mắn (hay kém may mắn) còn sót lại sau vụ nổ vừa xảy ra chỉ vài giây trước.
giờ đây cảm giác thời gian bị kéo dãn dài vô tận đến mức điên cuồng không thể kiểm soát nổi bằng lý trí bình thường nữa đâu?
Hắn ho sặc sụa, nước mắt chảy ra ướt đẫm khuôn mặt xám xịt vì thiếu ngủ và kiệt sức quá mức con người chịu đựng được trong môi trường khắc nghiệt như thế này suốt nhiều tuần lễ liên miên không ngừng nghỉ dù có cố gắng trốn tránh đến nhường nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng phải đối mặt với thực tại tàn khốc ấy.
giờ đây lại càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết qua đôi mắt mờ mịt của người đàn ông đang đứng giữa đống đổ nát vừa mới tạo thành từ tấm chắn kiên cố trước kia tưởng chừng bất khả xâm phạm nay lại vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti rơi lả tả xuống nền nhà đầy rác rưởi và xương cốt trắng bệch của những nạn nhân không may mắn đã ngã quỵ tại chính nơi này cách đây vài ngày ngắn ngủi.
giờ đây trông cứ như thể hàng thế kỷ đã trôi qua vậy kia?
Khi lớp bụi bắt đầu lắng xuống, ánh sáng yếu ớt từ đèn pin chiếu rọi vào khoảng trống mới mở ra phía sau tấm bê tông vỡ vụn.
Đan Lương nheo mắt lại, cố gắng thích nghi với sự thay đổi đột ngột của môi trường xung quanh mà cơ thể hắn đang phản ứng một cách dữ dội đến khó tin qua từng nhịp đập nhanh hơn bình thường gấp ba lần trong lồng ngực đau đớn ấy vì thiếu oxy nghiêm trọng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước tiếp vào vùng đất chưa biết phía trước dù có nguy hiểm chết người đến nhường nào đi chăng nữa thì vẫn phải tiếp tục sống tồn tại bám víu vào những tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại phía trước mắt dẫu biết rằng chúng sẽ nhanh chóng tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thiêu đốt mọi thứ xung quanh mình không thương tiếc chút nào cả đâu?
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Khuôn mặt máu me của hắn chính mình đang mỉm cười từ sâu trong bóng tối trang giấy.
Hắn hét lên, bàn tay run rẩy giật lấy kiếm, nhưng lưỡi thép không thể chém vào thứ vô hình này.
Đôi mắt đen kịt từ sách bỗng mở to, ngón tay xương xương vươn ra nắm chặt cổ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận