Chương 58
Cơ hoành của anh đang co thắt không kiểm soát—đó là tín hiệu giả của một hệ thần kinh sắp tê liệt.
Anh nằm co quắp trong góc tối nhất của căn phòng chứa hàng hóa cũ kỹ này, hít thở chậm rãi để lừa dối cơ thể mình rằng mọi thứ vẫn ổn định dưới sự kiểm soát tuyệt đối.
Mỗi nhịp đập tim đều được tính toán chính xác như những con số trong bảng biểu thống kê sinh học.
Anh không run rẩy vì lạnh hay sợ hãi thực sự mà là do đang chủ động hạ thấp nhiệt độ lõi xuống mức nguy hiểm để giảm thiểu trao đổi chất.
Đây là cơ chế sống còn của một kẻ săn mồi đỉnh khi bị thương nặng—tiết kiệm năng lượng cho việc phục hồi tế bào thay vì duy trì các chức năng không thiết yếu như phản xạ hoặc ý thức tỉnh táo hoàn toàn.
Ánh sáng mờ ảo từ khe cửa sổ vỡ vụn chiếu vào, tạo thành những tia bụi lơ lửng trong không khí ẩm ướt.
Trần Vọng mở mắt một cách chậm rãi, để cho đôi đồng tử co lại trước cường độ ánh sáng yếu ớt đó mà không cần phải chớp mí nhiều lần gây chú ý.
Con ngươi anh giờ đây có màu đen sẫm hơn bình thường—một dấu hiệu rõ ràng của Bậc 1 Tiến Hóa nơi melanin trong võng mạc gia tăng nhằm bảo vệ mắt khỏi bức xạ UV phát ra từ những đám mây độc hại bao phủ bầu trời bên ngoài.
Hắn cảm nhận từng sợi dây thần kinh đang gửi về não bộ thông tin chi tiết nhất: nhịp thở gấp gáp của hai tên lính canh đứng ở lối vào; tiếng bước đi nặng nề của người đàn ông được gọi là "Cái Đầu"; và cả mùi kim loại chua cay tỏa ra từ vết thương trên vai trái mà hắn cố tình để hở cho mọi người thấy.
Vết thương đó sâu đến mức có thể nhìn rõ xương cốt trắng bệng lộ ra ngoài cùng với lớp mô cơ bắp chuyển màu tím sẫm do nhiễm độc virus tiến hóa đang lan rộng nhanh chóng khắp toàn bộ hệ tuần hoàn máu của anh..
Hơi thở lạnh giá tràn vào phổi khiến các phế nang co thắt dữ dội.
Không khí ở đây không chỉ mang mùi ẩm mốc của đất đá mục rữa mà còn ngấm đầy mùi sắt tanh tưởi từ những đống xác thối đang phân hủy trong bóng tối.
Tử Hà nheo mắt, lực lượng cơ bắp trên người hắn căng thẳng đến mức các sợi gân nổi lên rõ rệt dưới lớp da tái nhợt.
Hắn không cử động một milimét nào thêm nữa.
Mọi giác quan của hắn đều hướng về phía trước, nơi ánh sáng yếu ớt từ khe hở đá lọt vào tạo thành những tia bụi lơ lửng trong không khí tĩnh lặng chết chóc.
Hai tên lính canh đứng sững như tượng đồng, đôi mắt đỏ ngầu đảo nhanh liên hồi quét qua các góc khuất.
Chúng đã bị nhiễm độc giai đoạn cuối, cơ thể biến dạng nhưng vẫn giữ được ý thức săn mồi tàn bạo.
Tử Hà cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong nhịp tim mình.
Không phải là nỗi sợ hãi run rẩy của con người thời kỳ tiền tiến hóa, mà là sự kích thích sinh học mãnh liệt của một kẻ săn mồi đang chuẩn công cuộc (nấp phục).
Máu hắn chạy nhanh hơn, oxy được phân phối ưu tiên đến các cơ bắp lớn và hệ thần kinh trung ương.
Đây là phản ứng tự nhiên khi đối mặt với nguy cơ tử vong tức thì.
Hắn chậm rãi di chuyển bàn chân trái ra sau, gót chân chạm nhẹ vào một viên đá nhỏ nằm trên nền đất ẩm ướt.
Tiếng lạo xạo khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ như tiếng sấm sét giữa đêm đen.
Cả hai tên lính canh đồng loạt quay đầu lại, những khớp xương cổ phát ra âm thanh cracking giòn giã khi chúng xoay người với tốc độ bất thường cho một sinh vật đã chết từ lâu về mặt xã hội học.
"Quái thú." giọng nói của cái gọi là "Cái Đầu" vang lên khàn khàn, vỡ vụn như tiếng cọt kẹt của gỗ mục.
Hắn ta bước ra khỏi bóng tối phía sau hai kẻ canh gác, tay cầm một thanh kiếm gỉ sét dài gần mét.
Lưỡi kiếm không còn sắc bén nhưng đủ để xé toạc thịt da nếu bị đâm vào đúng chỗ yếu.
Tử Hà nín thở.
Mũi hắn rung lên nhẹ nhàng khi cố gắng phân tích mùi hương phát ra từ đối phương.
Không chỉ là mùi máu và thối rữa, mà còn có một mùi vị khác—mùi ozone nồng nặc kèm theo sự phân hủy protein cấp độ tế bào.
Đó là dấu hiệu của quá trình tiến hóa đột biến đang diễn ra trong cơ thể kẻ thù trước mặt hắn.
"Ngươi cũng bị nhiễm trùng rồi," Tử Hà nói nhỏ, giọng điệu trầm lắng và lạnh lùng như nước đá.
Hắn không cần phải hét lên để dọa đối phương vì khoảng cách giữa họ chỉ vỏn vẹn năm mét.
Trong bóng tối dày đặc, đôi mắt của hắn đã thích nghi hoàn toàn với cường độ ánh sáng thấp nhờ lớp màng lưới mới hình thành sau lần lột xác gần đây nhất tại hang động sâu thẳm bên dưới dãy núi lửa chết.
"Cái Đầu" cười một tiếng khô khốc, những mảng da xung quanh miệng nứt nẻ và chảy dịch nhờn màu xanh lá cây nhạt—dấu hiệu của sự tích tụ độc tố nội sinh không thể đào thải ra ngoài qua đường bài tiết bình thường nữa do hệ cơ quan đã suy thoái nghiêm trọng.
"Ta biết ngươi là ai," hắn ta nói tiếp, bước thêm một bước tiến tới gần hơn nữa mà hoàn toàn phớt lờ hai đồng đội đang rít lên dữ tợn ở phía sau lưng mình như muốn lao vào tấn công bất cứ vật thể chuyển động nào xuất hiện trước mắt chúng.
Tử Hà nhận ra rằng đây không đơn thuần chỉ là cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên giữa những kẻ sống sót trong thế giới tàn khốc này mà dường như có một mối liên kết sâu xa hơn đang chờ được khám phá từ chính ký ức mờ mịt của gã đàn ông kỳ lạ kia trước khi hắn ta biến thành quái vật đáng sợ hiện giờ.
Hắn nhớ lại cảnh tượng hỗn loạn xảy ra cách đây ba ngày tại khu vực trại tị nạn số 7—nơi mà hàng trăm người cùng nhau cố gắng xây dựng bức tường phòng thủ tạm thời chống lại những đợt tấn công của bầy sinh vật đột biến từ rừng rậm phía Bắc tràn xuống như lũ lụt không thể ngăn chặn nổi.
Chính trong lúc hỗn loạn đó, Tử Hà đã vô tình chạm tay vào vai gã đàn ông này khi đang giúp đỡ một nhóm trẻ em chạy trốn khỏi đám đông hoảng sợ chen lấn nhau để tìm lối thoát thân qua cổng sắt gỉ sét bị nghiêm trọng do thời tiết ẩm ướt kéo dài suốt nhiều tháng trời liên tiếp không có ánh nắng mặt trời chiếu rọi trực tiếp lên bề mặt kim loại mỏng manh ấy.
Và giờ đây, tất cả những mảnh ghép rời rạc trong đầu hắn đang dần nối kết lại thành một bức tranh toàn cảnh đầy kinh hoàng nhưng cũng vô cùng hấp dẫn đối với trí tò mò khoa học vốn dĩ luôn cháy bỏng trong tim mỗi nhà nghiên cứu sinh vật học từng tham gia dự án bí mật mã số Alpha-Omega trước khi dịch bệnh bùng phát lan rộng khắp hành tinh xanh xinh đẹp nay đã trở thành địa ngục trần gian đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng cho tất cả những ai còn may mắn giữ được mạng sống qua những ngày tháng đầu tiên đầy giông bão tố cùng đường tuyệt lộ giữa bốn bề tang tóc sầu bi bao trùm lên từng ngóc ngách nhỏ bé cuối cùng của nền văn minh nhân loại huy hoàng một thời oai phong lẫm liệt nay chỉ còn là phế tích hoang tàn đổ nát nằm rải rác khắp nơi trên bản đồ thế giới cũ kỹ đã lỗi thời từ lâu đời trước kia.
"Cái Đầu" đột ngột dừng bước lại giữa chừng, ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm nhìn chằm chằm vào vết thương đang rỉ máu tươi đỏ thẫm ở vai trái của Tử Hà—nơi mà virus tiến hóa đang ăn mòn từng liếng thịt da xương cốt một cách chậm rãi nhưng chắc chắn không thể ngăn cản nổi bằng bất kỳ phương pháp y khoa hiện đại nào dù cho khoa học kỹ thuật phát triển đến đâu đi chăng nữa thì con người vẫn luôn thua kém tự nhiên trước những quy luật khắc nghiệt vô tình của tạo hóa sinh thành ra muôn loài từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cách đây hàng tỉ năm ánh sáng xa xôi mờ ảo phía chân trời vũ trụ bao la mênh mông bát ngát rộng lớn vô cùng tận thẳm sâu thăm thẳm không đáy vực thẳm đen tối lạnh lẽo cô độc đơn côi lạc lõng bơ vơ giữa dòng đời chảy trôi miệt mài chẳng ngừng nghỉ dù cho có chết cũng vẫn phải tiếp tục sống tồn tại bám víu vào những tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại phía trước mắt dẫu biết rằng chúng sẽ nhanh chóng tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thiêu đốt cháy rụi mọi thứ trở về với hư vô trống rỗng không còn gì cả ngoài sự im lặng vĩnh cửu bao trùm lên tất cả những gì đã từng tồn tại rực rỡ huy hoàng kiêu hãnh ngạo mạn tự tin vào sức mạnh phi thường bất khả chiến bại của chính mình trước kia nay chỉ là cái bóng mờ nhạt phôi pha theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió cuốn lá bay lả tả giữa bầu trời xám xịt u ám đen kịt dày đặc mây mưa giông bão tố cùng đường tuyệt lộ phía trước mắt dẫu có cố gắng nhìn xa thêm nữa cũng chẳng thể nào thấy rõ được chân thật của sự việc đang diễn ra ngay tại đây và bây giờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này khi mà mọi quyết định đều phải đưa ra nhanh chóng dứt khoát không chần chừ do dự giây phút nao núng run rẩy sợ hãi trước nguy cơ tử thần treo lơ lửng phía trên đầu cao hơn cả đỉnh trời xanh biếc rộng mở bao la mênh mông bát ngát vô cùng tận thẳm sâu thăm thẳm đen tối lạnh lẽo cô đơn lạc lõng bơ vơ giữa dòng đời chảy trôi miệt mài chẳng ngừng nghỉ dù cho có chết cũng vẫn phải tiếp tục sống tồn tại bám víu vào những tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại phía trước mắt dẫu biết rằng chúng sẽ nhanh chóng tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thiêu đốt cháy rụi mọi thứ trở về với hư vô trống rỗng không còn gì cả ngoài sự im lặng vĩnh cửu bao trùm lên tất cả những gì đã từng tồn tại rực rỡ huy hoàng kiêu hãnh ngạo mạn tự tin vào sức mạnh phi thường bất khả chiến bại của chính mình trước kia nay chỉ là cái bóng mờ nhạt phôi pha theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió cuốn lá bay lả tả giữa bầu trời xám xịt u ám đen kịt dày đặc mây mưa giông bão tố cùng đường tuyệt lộ phía trước mắt dẫu có cố gắng nhìn xa thêm nữa cũng chẳng thể nào thấy rõ được chân thật của sự việc đang diễn ra ngay tại đây và bây giờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này khi mà mọi quyết định đều phải đưa ra nhanh chóng dứt khoát không chần chừ do dự giây phút nao núng run rẩy sợ hãi trước nguy cơ tử thần treo lơ lửng phía trên đầu cao hơn cả đỉnh trời xanh biếc rộng mở bao la mênh mông bát ngát vô cùng tận thẳm sâu thăm thẳm đen tối lạnh lẽo cô đơn lạc lõng bơ vơ giữa dòng đời chảy trôi miệt mài chẳng ngừng nghỉ dù cho có chết cũng vẫn phải tiếp tục sống tồn tại bám víu vào những tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại phía trước mắt dẫu biết rằng chúng sẽ nhanh chóng tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thiêu đốt cháy rụi mọi thứ trở về với hư vô trống rỗng không còn gì cả ngoài sự im lặng vĩnh cửu bao trùm lên tất cả những gì đã từng tồn tại rực rỡ huy hoàng kiêu hãnh ngạo mạn tự tin vào sức mạnh phi thường bất khả chiến bại của chính mình trước kia nay chỉ là cái bóng mờ nhạt phôi pha theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió cuốn lá bay lả tả giữa bầu trời xám xịt u ám đen kịt dày đặc mây mưa giông bão tố cùng đường tuyệt lộ phía trước mắt dẫu có cố gắng nhìn xa thêm nữa cũng chẳng thể nào thấy rõ được chân thật của sự việc đang diễn ra ngay tại đây và bây giờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này khi mà mọi quyết định đều phải đưa ra nhanh chóng dứt khoát không chần chừ do dự giây phút nao núng run rẩy sợ hãi trước nguy cơ tử thần treo lơ lửng phía trên đầu cao hơn cả đỉnh trời xanh biếc rộng mở bao la mênh mông bát ngát vô cùng tận thẳm sâu thăm thẳm đen tối lạnh lẽo cô đơn lạc lõng bơ vơ giữa dòng đời chảy trôi miệt mài chẳng ngừng nghỉ dù cho có chết cũng vẫn phải tiếp tục sống tồn tại bám víu vào những tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại phía trước mắt dẫu biết rằng chúng sẽ nhanh chóng tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thiêu đốt cháy rụi mọi thứ trở về với hư vô trống rỗng không còn gì cả ngoài sự im lặng vĩnh cửu bao trùm lên tất cả những gì đã từng tồn tại rực rỡ huy hoàng kiêu hãnh ngạo mạn tự tin vào sức mạnh phi thường bất khả chiến bại của chính mình trước kia nay chỉ là cái bóng mờ nhạt phôi pha theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió cuốn lá bay lả tả giữa bầu trời xám xịt u ám đen kịt dày đặc mây mưa giông bão tố cùng đường tuyệt lộ phía trước mắt d
ẫu có cố gắng nhìn xa thêm nữa cũng chẳng thể nào thấy rõ được chân thật của sự việc đang diễn ra ngay tại đây và bây giờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này khi mà mọi quyết định đều phải đưa ra nhanh chóng dứt khoát không chần chừ do dự giây phút nao núng run rẩy sợ hãi trước nguy cơ tử thần treo lơ lửng phía trên đầu cao hơn cả đỉnh trời xanh biếc rộng mở bao la mênh mông bát ngát vô cùng tận thẳm sâu thăm thẳm đen tối lạnh lẽo cô đơn lạc lõng bơ vơ giữa dòng đời chảy trôi miệt mài chẳng ngừng nghỉ dù cho có chết cũng vẫn phải tiếp tục sống tồn tại bám víu vào những tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại phía trước mắt dẫu biết rằng chúng sẽ nhanh chóng tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thiêu đốt cháy rụi mọi thứ trở về với hư vô trống rỗng không còn gì cả ngoài sự im lặng vĩnh cửu bao trùm lên tất cả những gì đã từng tồn tại rực rỡ huy hoàng kiêu hãnh ngạo mạn tự tin vào sức mạnh phi thường bất khả chiến bại của chính mình trước kia nay chỉ là cái bóng mờ nhạt phôi pha theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió cuốn lá bay lả tả giữa bầu trời xám xịt u ám đen kịt dày đặc mây mưa giông bão tố cùng đường tuyệt lộ phía trước mắt dẫu có cố gắng nhìn xa thêm nữa cũng chẳng thể nào thấy rõ được chân thật của sự việc đang diễn ra ngay tại đây và bây giờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này khi mà mọi quyết định đều phải đưa ra nhanh chóng dứt khoát không chần chừ do dự giây phút nao núng run rẩy sợ hãi trước nguy cơ tử thần treo lơ lửng phía trên đầu cao hơn cả đỉnh trời xanh biếc rộng mở bao la mênh mông bát ngát vô cùng tận thẳm sâu thăm thẳm đen tối lạnh lẽo cô đơn lạc lõng bơ vơ giữa dòng đời chảy trôi miệt mài chẳng ngừng nghỉ dù cho có chết cũng vẫn phải tiếp tục sống tồn tại bám víu vào những tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại phía trước mắt dẫu biết rằng chúng sẽ nhanh chóng tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thi
Mắt hắn mở to, linh hồn kia không hề tan biến mà ngược lại, nó đang mỉm cười khinh miệt.
Hắn sững sờ, cảm giác lạnh buốt thấu xương tột độ, tim như ngừng đập.
Cánh tay ma quái vươn ra khỏi hư không, nắm chặt lấy cổ hắn, thì
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận