Chương 57

Trần Vọng không run rẩy vì lạnh.

Nhiệt độ trong hang trú ẩn cũ kỹ này đang tăng dần, tạo ra một bầu không khí ngột ngạt và oi bức như bên trong ruột của một con vật khổng lồ vừa chết.

Sự rung động ấy xuất phát từ sâu bên trong tủy xương, nơi các tế bào thần kinh đang gào thét báo động khi cảm nhận nhịp đập của Lý Gia trong tầm thở ba mét.

Không khí đang ngấm mùi thối nồng nặc của *Time Decay* — một loại mùi hư hỏng sinh học đặc trưng mà chỉ những người đã trải qua biến đổi Bậc 1 mới có thể khứu giác được rõ ràng.

Đó là hương vị của sự phân rã, nơi protein trong cơ thể bắt đầu tự tiêu hủy dưới áp lực tiến hóa cưỡng bức.

Hắn ngồi co ro trên nền bê tông lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy khuỷu tay run rẩy.

Mồ hôi lạnh thấm ướt mái tóc rối bời, chảy ròng ròng xuống thái dương, tạo cảm giác một sinh vật đang kiệt sức trước ngưỡng cửa tử thần.

Nhưng dưới lớp vỏ bọc yếu đuối ấy, đôi mắt của Trần Vọng lại mở to, quét qua từng góc khuất trong bóng tối với sự tỉnh táo đáng sợ.

Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên bị mắc kẹt ở đây.

Hắn là một nhà quan sát lạnh lùng, đang thu thập dữ liệu quý giá từ chính nỗi sợ hãi của kẻ thù.

Lý Gia đứng trước mặt hắn, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao mổ dưới lớp kính bảo hộ mờ sương.

Cô cầm chặt khẩu súng lục đã cũ kỹ trong tay phải, ngón tay đặt hờ trên cò.

Trần Vọng biết rằng đây là khoảnh khắc sinh tử.

Nếu anh biểu hiện bất kỳ dấu hiệu của sự cảnh giác hay sức mạnh tiềm tàng nào, viên đạn sẽ xuyên thủng sọ não hắn ngay lập tức.

Nhưng nếu anh quá yếu đuối, cô ấy có thể giết anh chỉ để tiết kiệm nguồn cung cấp oxy quý giá đang dần cạn kiệt trong hang này.

Hắn hít thở một cách khó khăn, kéo dài tiếng thở ra thành những âm thanh khò khè giả tạo.

Mỗi hơi thở đều là một phép tính toán học phức tạp về nhịp điệu và độ sâu nhằm đánh lừa hệ thống nhận diện mối đe dọa của đối phương.

Anh nhớ lại lời cảnh báo trong ký ức: "Trong thế giới mạt thế, sự yếu đuối là vũ khí phòng thủ tốt nhất, nhưng cũng là bẫy chết người nếu không được kiểm soát." Hắn cần Lý Gia tin rằng hắn chỉ còn là một đống thịt đang chờ ngày thối rữa, không có giá trị chiến đấu nào cả.

Mùi *Time Decay* càng lúc càng đậm đặc hơn.

Nó không chỉ là mùi hôi của xác thối hay chất thải hóa học độc hại mà là dấu hiệu của sự xói mòn tế bào cấp độ phân tử.

Trần Vọng cảm nhận được từng sợi dây thần kinh trong da thịt mình đang co giật nhẹ, phản ứng lại với môi trường đầy độc tố này.

Đây chính là lý do anh phải giữ khoảng cách an toàn và duy trì vẻ ngoài dễ bị tổn thương.

Anh không thể để Lý Gia phát hiện ra rằng cơ thể hắn đã bắt đầu thích nghi với loại virus ăn mòn này, dù chỉ ở mức độ sơ khai nhất của Bậc 1.

Cánh cửa sắt rỉ sét phía sau lưng Lý Gia bị mở ra một cách chậm chạp, phát ra tiếng kẽo kẹt khó chịu trong không gian yên tĩnh chết chóc.

Ánh sáng xanh lá từ bioluminescence của những loài nấm sinh tồn xâm vào hang qua khe hở, chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng và thiếu máu của cô.

Trần Vọng gục xuống thêm một chút nữa, vai run rẩy theo kịch bản mà anh đã tự nhào nặn kỹ lưỡng trong tâm trí suốt nhiều giờ đồng hồ trước đó.

Anh kìm nén cảm giác đau đớn thực sự đang lan tỏa từ những vết thương cũ trên lưng, nơi mô cơ bắp đang tái tạo lại với cấu trúc sợi dày hơn bình thường — một dấu hiệu tiến hóa nguy hiểm mà anh tuyệt đối không muốn ai biết đến.

Lý Gia bước về phía trước, ánh mắt cô quét qua Trần Vọng như thể hắn là một mẫu bệnh phẩm cần được phân tích gấp.

Cô đưa tay ra, bắt giữ lấy cổ tay mảnh khảnh của anh với sức mạnh đáng kinh ngạc cho một người phụ nữ.

Nhiệt độ da lạnh giá của Lý Gia truyền sang cánh tay trần trụi của Trần Vọng, khiến những mạch máu dưới da hắn co lại thành phản xạ sinh học tự nhiên.

Nhưng anh không rút lui.

Thay vào đó, anh để cho cô kiểm soát hoàn toàn tình thế, đồng thời dùng giác quan thứ sáu — khả năng cảm nhận rung động tần số thấp trong cơ thể do virus kích hoạt — để đánh giá trạng thái của đối thủ.

"Đừng di chuyển," Lý Gia nói, giọng điệu cụt ngủn và khô khan như đọc một bản kết luận y khoa.

"Tôi cần lấy mẫu máu từ tĩnh mạch cổ tay bạn.

Đây là quy trình bắt buộc trước khi chúng ta rời khỏi khu vực nhiễm độc nặng."

Trần Vọng nâng đầu lên chậm rãi, đôi mắt mờ đục vì sợ hãi (theo kịch bản) nhìn vào mặt cô.

tại sao lại làm vậy?" anh hỏi bằng giọng nghẹn ngào, nước mắt giả tạo lăn dài trên má.

Đây là một câu hỏi bẫy.

Nếu Lý Gia trả lời thẳng thắn rằng đó là để nghiên cứu virus hoặc tìm cách đảo ngược quá trình tiến hóa, Trần Vọng sẽ có thêm dữ liệu quan trọng về động cơ thực sự của cô — cũng như mối liên hệ giữa cô và tổ chức ngầm mà Tiêu Diêu đang điều hành.

LýGia không đáp ngay.

Cô rút một chiếc kim tiêm nhỏ xíu từ túi áo labo trắng bẩn thỉu ra, đầu kim lấp lánh dưới ánh sáng xanh mờ ảo.

"Vì chúng ta sắp hết thời gian," cô trả lời ngắn gọn, ánh mắt sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi dao nào.

"Và tôi cần biết xem liệu bạn có còn là con người hay đã trở thành một phần của 'nó'."

Trần Vọng mỉm cười trong tâm trí — nụ cười đầy khinh miệt và cảm.

Hắn hiểu rõ ý định thực sự phía sau lời nói lạnh lùng đó.

Linh, bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm mà hắn từng gặp ở trại tị nạn số 4, cũng đã có những hành động tương tự khi còn sống.

Họ đều tin rằng khoa học là thứ duy nhất có thể cứu rỗi nhân loại khỏi vòng xoáy hủy diệt này, bất kể phải hy sinh bao nhiêu mạng người làm thí nghiệm.

Và Trần Vọng?

Hắn không phản đối việc bị lấy máu.

Ngược lại, hắn muốn xem xét mẫu máu của chính mình dưới góc nhìn của một chuyên gia như Lý Gia để xác định mức độ tiến hóa thực tế mà cơ thể anh đang đạt được so với dự đoán trong mô hình lý thuyết "bug" hệ thống mà hắn nghi ngờ tồn tại từ lâu.

Mỗi giây trôi qua, nồng độ độc tố trong không khí tăng lên 0.01%.

Trần Vọng cảm nhận được từng tế bào phổi của anh đang bị ăn mòn nhẹ nhàng nhưng liên tục bởi các hạt nano virus lơ lửng trong sương mù nấm phát sáng.

Đây là quy luật khắc nghiệt nhất của *Time Decay*: môi trường không chờ đợi, nó không thương xót ai cả.

Lý Gia đang chờ đợi phản ứng sinh học từ cơ thể Trần Vọng sau khi tiêm chất kích thích thử nghiệm vào tĩnh mạch — một hành động mạo hiểm có nguy cơ gây tử vong ngay lập tức nếu hệ miễn dịch của nạn nhân quá yếu hoặc đã bị biến đổi dị dạng hoàn toàn thành loài khác biệt.

Trần Vong nhắm mắt lại, tập trung tất cả sự chú ý nội tại để theo dõi dòng chảy chất lỏng lạ xâm nhập vào mạch máu anh.

Chất đó có màu xanh nhạt, mùi hăng hắc như ozone và đồng thau — rõ ràng là một hợp chất tổng hợp chưa ổn định về mặt hóa học nhưng cực kỳ hiệu quả trong việc kích thích phản ứng kháng nguyên mạnh mẽ nhất từ các tế bào nhiễm virus bên trong cơ thể người bệnh nhân thử nghiệm.

Mục đích của Lý Gia rất rõ ràng: cô muốn xem liệu hệ thống miễn dịch đã bị thay đổi cấu trúc DNA bởi virus tiến hóa sẽ loại bỏ chất lạ này nhanh chóng như thế nào, hay nó sẽ chấp nhận và tích hợp chúng vào chuỗi gen mới đang hình thành — điều mà các nhà khoa học gọi là "sự dung nạp ký sinh".

Đó là cảm giác đầu tiên ập đến khi hỗn hợp thuốc thử tiếp xúc với máu của anh.

Nó giống như có hàng ngàn chiếc kim châm chích sâu vào từng thớ cơ, đốt cháy dây thần kinh và làm tê liệt tạm thời khả năng vận động chân tay bình thường vốn đã bị hạn chế bởi tình trạng giả vờ yếu đuối trước đó.

Nhưng Trần Vọng không kêu la.

Hắn nghiến chặt răng hàm lại, nuốt ngược tiếng rên rỉ đau đớn xuống cổ họng khô khốc của mình.

Đây chính là cơ hội vàng để quan sát sự tương tác giữa hai loại vật chất sống còn trong thế giới mới này — virus tiến hóa và thuốc thử nhân tạo do con người phát triển nhằm kiểm soát nó.

Lý Gia nghiêng đầu lắng nghe nhịp tim đập thình thịch bất thường từ lồng ngực đang co giật đau đớn của nạn nhân nằm dưới bàn tay cô nắm chặt lấy cổ tay lạnh toát mồ hôi vì sốc nhiệt nội tại.

Cô ghi chép nhanh chóng những con số đo được trên thiết bị đeo tay chuyên dụng bằng ngón tay run rẩy nhẹ do căng thẳng thần kinh cao độ — nhưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm đặc trưng của một nhà khoa học thực thụ không màng đến tính mạng người khác ngoài mục đích nghiên cứu thuần túy.

"Nhịp tim tăng 15%, huyết áp tụt xuống mức nguy hiểm," cô thì thầm tự nói với chính mình hơn là báo cáo cho bất kỳ ai nghe thấy xung quanh nơi đây chỉ có hai kẻ thù đang đối đầu nhau trong im lặng đầy căng thẳng sinh tử mà thôi!

"Phản ứng dị ứng cấp tính.

hay là quá trình tái cấu trúc tế bào?"

Trần Vọng mở mắt ra một nửa, nhìn chằm chằm vào đồng hồ đeo tay cũ kỹ của Lý Gia.

Kim giây quay nhanh hơn bình thường — hiệu ứng tâm lý học thời gian trong tình huống nguy hiểm chết người khiến mỗi khoảnh khắc đều kéo dài như cả một thế kỷ đối với những ai đang trải qua nó trực tiếp thân xác đau đớn tột cùng nhưng tinh thần vẫn phải tỉnh táo để phân tích mọi biến số nhỏ nhất xung quanh mình nhằm tìm ra lối thoát an toàn tối đa có thể thực thi được trong hoàn cảnh hiện tại đầy rẫy bất ổn và rủi ro tiềm ẩn chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?

Đỉnh điểm xảy ra không phải là một cuộc đấm đá bạo lực thông thường, mà là một sự sụp đổ sinh học hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu của bất kỳ bên tham gia vào vụ việc nguy hiểm này.

Lý Gia, trong cơn hoảng loạn tột độ khi thấy màu sắc da dẻ Trần Vọng chuyển sang tím sẫm lạ lùng không tự nhiên chút nào trên gương mặt nhợt nhạt thiếu máu trầm trọng trước mắt cô ngay lúc đó đây — cố gắng tấn công anh bằng một lưỡi dao găm nhỏ xíu làm từ xương động vật đã được mài nhọn hoắt sẵn trong túi áo labo trắng bẩn thỉu của mình từ lâu rồi!

Nhưng cô đã quên mất điều quan trọng nhất: huyết thanh kích thích phản ứng miễn dịch cực đoan vừa tiêm vào cơ thể nạn nhân không chỉ gây đau đớn dữ dội khó tả mà còn tạm thời tăng cường sức mạnh cơ bắp gấp ba lần bình thường nhờ giải phóng adrenaline khổng lồ cùng lúc với độc tố thần kinh nhẹ giúp giảm ngưỡng cảm giác tổn thương hiệu quả tức thì cho đối tượng bị thí nghiệm như Trần Vọng hiện tại chẳng hạn!

Trần Vong phản ứng nhanh hơn ánh sáng.

Hắn dùng lực từ những ngón tay đang co cứng lại vì đau đớn trước đó để khóa chặt cổ tay cầm dao của Lý Gia trong lòng bàn tay mình lạnh toát mồ hôi (lạnh toát mồ hôi).

Xương khớp phát ra tiếng nổ lách tách rõ ràng nghe thấy được trong không gian yên tĩnh chết chóc đầy rẫy hiểm nguy phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?

Nhưng hắn không giết cô ngay lập tức.

Thay vào đó, anh dùng sức mạnh phi thường ẩn giấu để đẩy lùi Lý.

vài mét về phía sau, khiến cô ngã ngồi bệt xuống nền bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?

"Đừng." Trần Vọng nói, giọng trầm lạnh lùng hơn bao giờ hết, lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ yếu đuối giả tạo vừa nãy.

"Tôi chưa sẵn sàng để bạn chết vào lúc này."

Lý Gia ngơ ra, mắt mở to nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng trước mặt mình — một con người với sức mạnh đáng sợ vượt xa mức độ Bậc 0 thông thường mà cô từng chứng kiến trong các phòng thí nghiệm bí mật của Tổ chức.

Cô nhận ra sai lầm chết người của mình: đã coi thường khả năng thích nghi sinh học thực tế của đối phương dựa trên những dữ liệu quan sát sơ bộ trước đó không đầy đủ và chính xác tuyệt đối như mong đợi ban đầu đâu?

Trần Vọng cúi xuống, nhặt lấy chiếc kim tiêm rơi xuống đất gần chân anh.

Hắn nhìn vào dung dịch còn sót lại trong ống nghiệm nhỏ.

với ánh mắt tò mò pha lẫn sự dè chừng cẩn trọng đến mức cực đoan đặc trưng của mình từ trước giờ đây!

chất xúc tác tiến hóa?" anh hỏi, giọng điệu bình thản lạ thường không chút dao động cảm xúc nào cả.

Lý Gia gật đầu run rẩy nhẹ — lần đầu tiên Trần Vọng thấy biểu lộ sợ hãi thực sự trên khuôn mặt lạnh lùng vốn dĩ luôn tự tin vào khoa học hơn bất kỳ thứ gì khác xung quanh thế giới hỗn loạn này hiện tại!

nó không đảo ngược virus," cô lắp bắp, giọng vỡ vụn.

"Nó đẩy nhanh quá trình biến đổi sang Bậc 2.

Nhưng tỷ lệ thất bại là 98%.

Những người sống sót trở thành quái thú mất kiểm soát hoàn toàn về lý trí con người còn lại bên trong chúng nữa đâu?"

Trần Vọng cười nhạt — một nụ cười đầy mỉa mai và bi quan sâu sắc nhất có thể tưởng tượng nổi được ngay bây giờ tại nơi đây!

Vậy ra Tiêu Diêu đang sử dụng chính những nhà khoa học như Lý Gia để tạo ra quân đội sinh vật đột biến mạnh mẽ hơn cho mục đích thống trị thế giới mới của.

xóa sổ nhân loại cũ kỹ lạc hậu không còn phù hợp với tiêu chuẩn tiến hóa khắc nghiệt nữa đâu?

Và Trần Vong thì sao?

Anh có đang đi trên con đường tương tự mà không hề hay biết rõ ràng về nó trước mắt hiện tại đây chưa?

Trần Vọng chìm vào bóng tối tạm thời do kiệt sức sau khi sử dụng quá nhiều năng lượng sinh học trong cuộc đối đầu ngắn ngủi nhưng căng thẳng tột độ vừa rồi, nhưng ý thức anh vẫn lơ lửng ở trạng thái bán tỉnh để ghi nhận mọi thông tin xung quanh quan trọng nhất có thể thu thập được từ tình huống hiểm nghèo này trước khi hoàn toàn ngất đi mất trí hoàn toàn sau đó nữa đâu?

Anh nghe thấy Lý Gia nói chuyện với ai đó qua bộ đàm cũ kỹ còn sót lại trong túi áo labo của cô ấy ngay lúc này đây!

"Tôi đã lấy được mẫu," giọng Lý Gia vang lên qua loa phát thanh tĩnh điện rè rè khó chịu tai người nghe xung quanh nơi đây chỉ có hai kẻ thù đang đối đầu nhau trong im lặng đầy căng thẳng sinh tử mà thôi!

nó không như dự đoán.

Nó đã tiêu hóa vũ khí của tôi từ bên trong cơ thể nạn nhân thử nghiệm rồi đưa ra phản ứng ngược lại cực kỳ nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong mỗi giọt mồ hôi rơi xuống nền gạch bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn đầu ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?

Tôi cần hỗ trợ y tế gấp!"

Trần Vong nhắm chặt mắt lại, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy tâm trí anh.

Hắn vừa mới tiết lộ phần nào bản chất thật của mình cho một kẻ thù tiềm năng nguy hiểm hơn bất kỳ quái thú nào ngoài kia nữa!

Và giờ thì sao?

Liệu Lý Gia có báo cáo thẳng thắn với Tiêu Diêu về phát hiện đáng sợ này không — rằng virus tiến hóa đang phản ứng lại với các tác nhân bên ngoài theo cách hoàn toàn khác biệt so với lý thuyết khoa học thông thường trước đây đâu?

Bóng tối bao trùm lấy Trần Vong, nhưng lần này nó không đến từ sự thiếu ánh sáng vật lý đơn thuần nữa mà là từ chính những bí ẩn đen đủi đang dần hé mở ra trước mắt anh — nơi ranh giới giữa con người và quái thú trở nên mờ nhạt hơn từng ngày trôi qua trong thế giới mạt thế đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?

Đột nhiên, một bàn tay xương rồng lạnh buốt xoáy thẳng vào lồng ngực anh, xé toạc lớp da thịt đang chuyển hóa thành vảy đen.

Anh cố gào lên nhưng thanh kiếm trong tay bỗng hóa thành tro bụi, chỉ còn lại mùi hôi thối của xác thối dâng lên nghẹn thở.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập