Chương 56
Anh để nó chảy ròng ròng xuống thái dương, tạo cảm giác một sinh vật đang kiệt sức trước ngưỡng cửa tử thần.
Nhịp tim trong lồng ngực anh đập thình thịch, chậm chạp và nặng nề theo đúng kế hoạch: bốn mươi nhịp mỗi phút.
Con số này đủ thấp để đánh lừa các đầu dò nhiệt của những kẻ săn mồi bậc 1, nhưng lại đủ cao để duy trì sự tỉnh táo cho bộ não đang phân tích từng milimét dữ liệu xung quanh.
Anh ngã xuống nền đất ẩm ướt bên cạnh bức tường gạch vỡ nát.
Cơ thể anh co quắp, vai run rẩy không phải vì lạnh lẽo của đêm mạt thế, mà là kết quả của việc anh đang cố ý kích hoạt phản ứng co thắt cơ bắp giả tạo.
Tiếng gào thét đau đớn bật ra từ cổ họng anh khàn đặc, nghe chói tai và tuyệt vọng như một con thú bị thương nặng sắp lịm đi.
quá." Anh thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy giữa tiếng gió hú ngoài kia.
Đôi mắt nhắm nghiền của Trần Vọng đang mở hé ra một chút rất nhỏ.
Qua khe mí mắt mỏng manh ấy, anh quan sát mọi thứ với sự lạnh lùng đáng sợ.
Không có nỗi sợ hãi thực sự trong ánh nhìn đó, chỉ có những con số và biến số cần được tính toán.
Lý Gia đứng ở cách xa năm mét, tay cầm chặt cây gậy sắt đã gỉ sét.
Cô gái trẻ này đang thở gấp, mồ hôi ướt đẫm trán cô không phải vì exertion mà là vì căng thẳng tột độ.
Trần Vọng nhận thấy pupil của Lý Gia co lại khi ánh sáng từ ngọn đuốc leo lắt chiếu vào mặt anh.
Đó là dấu hiệu sinh học rõ ràng nhất: sự cảnh giác cực cao kèm theo lòng trắc ẩn bị đè nén bởi bản năng sinh tồn.
Anh cần họ tin rằng mình đã chết đi sống lại, hoặc ít nhất là tàn phế vĩnh viễn.
Một con mồi không thể di chuyển sẽ không kích hoạt phản ứng săn đuổi của những kẻ thù xung quanh, đồng thời cũng làm giảm sự đề phòng từ chính những người bạn cùng nhóm đang nghi ngờ anh mỗi ngày một phần.
Trần Vong hít sâu một hơi dài, cố ý khiến phổi mình phát ra tiếng rít chói tai như ống khí quản bị tổn thương.
Anh biết rằng gan của mình giờ đây đã bắt đầu quá trình chuyển hóa độc tố virus thành năng lượng tế bào, nhưng ngoài mặt, anh phải duy trì hình ảnh của một người đang hấp hối.
Sự sống còn trong thế giới này không thuộc về những kẻ mạnh nhất, mà thuộc về những kẻ thông minh nhất trong việc che giấu sức mạnh thực sự.
Trong lều tạm được dựng vội bằng xác các tấm tôn và vải bạt rách nát, mùi hương nồng nặc của nấm độc lan tỏa nhẹ nhàng nhưng chết người.
Loại nấm xanh lá cây này phát ra một loại alkaloid thần kinh cực kỳ nguy hiểm nếu đi vào hệ hô hấp quá lâu.
Với gan đã bắt đầu tiến hóa bậc 1 sơ khai, Trần Vọng có thể lọc bớt lượng độc tố nhỏ này mà không bị hôn mê.
Nhưng với những người bình thường như Lý Gia và Chen, mùi hương đó đủ để gây ra ảo giác hoặc suy giảm nhận thức nghiêm trọng sau vài giờ tiếp xúc.
Lý Gia cầm một miếng vải ướt đẫm nước muối pha thuốc khử trùng, tiến lại gần Trần Vọng.
Bàn tay cô run nhẹ khi đưa tấm vải về phía mặt anh.
Cô không biết rằng sự rung động đó xuất phát từ việc cơ thể cô đang bị ảnh hưởng bởi khí độc mà chính Trần Vong đã cố ý để lộ ra ngoài từ xác một con thú đột biến chết bên cạnh lều trước đó.
cậu còn sống sao?" Lý Gia hỏi, giọng nói của cô có chút khàn đi vì lo lắng tột độ.
Đôi mắt đen láy của cô đảo quanh khuôn mặt tái nhợt của Trần Vong, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy anh đang giả vờ.
Nhưng sự run rẩy chân thực trên cơ bắp và nhịp thở gấp gáp khó khăn khiến cô không thể nghi ngờ thêm được nữa.
Khoa học dạy cô rằng phản ứng sinh học tự động rất khó để diễn tấu hoàn hảo như vậy, trừ khi người đó đã đạt đến mức kiểm soát thần kinh phi thường – điều mà Lý Gia chưa từng chứng kiến ở bất kỳ ai khác ngoài Tiêu Diêu, kẻ thù chung của tất cả mọi người.
Trần Vong mở mắt ra chậm rãi, mí mắt sưng húp và đỏ ngầu do viêm kết mạc giả tạo nhờ chất độc từ nấm tác động ngược lại lên giác mạc nhẹ nhàng trong vài phút trước đó.
Anh nhìn Lý Gia với vẻ mặt mơ hồ, thiếu tập trung như một kẻ vừa trải qua cú sốc sinh học nghiêm trọng.
"Nước." anh lẩm bẩm, môi khô nứt nẻ.
Đây là lời nói dối hoàn hảo nhất: một người sắp chết luôn cần nước hơn bất kỳ thứ gì khác, ngay cả khi nội tạng họ đang bị ăn mòn từ bên trong bởi virus tiến hóa.
Lý Gia gật đầu nhanh, quay sang lấy bình nước lọc ra khỏi túi đeo chéo của mình.
Trong khoảnh khắc ấy, Trần Vong nhìn thấy sự do dự trên khuôn mặt cô.
Cô ấy muốn kiểm.
có thực sự ổn không hay chỉ là một cái bẫy sinh học nguy hiểm hơn đang chờ đợi họ bước vào.
Nhưng nỗi sợ hãi trước cái chết luôn lớn hơn mọi nghi ngờ logic.
Lý Gia đưa bình nước đến môi Trần Vong, nhẹ nhàng đỡ đầu anh lên để anh uống được dễ dàng hơn.
Khi dòng nước mát lạnh chạm vào cổ họng khô khốc của anh, những tế bào cơ bắp ở vùng hàm dưới lập tức thư giãn – không phải vì sự thoải mái thực sự mà là do lệnh từ não bộ ra hiệu cho các nhóm cơ này ngừng co thắt giả tạo.
Anh đang chơi trò mèo với tử thần và cả đồng minh cùng lúc, một ván cờ sinh tồn phức tạp nơi mỗi nước đi đều có thể dẫn đến hủy diệt hoặc sống sót vĩnh cửu nếu tính toán chính xác tuyệt đối như máy móc không cảm xúc lạnh lùng vô tri trước nỗi đau của kẻ khác hay sự hy sinh cần thiết cho mục tiêu tối thượng tìm ra gốc rễ thảm họa toàn cầu này đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Đồng hồ sinh học trong cơ thể Trần Vong đang đếm ngược với tốc độ đáng sợ.
Virus tiến hóa không tĩnh tại; nó giống như một khối u ác tính có ý thức, liên tục tấn công và tái cấu trúc các mô thần kinh nếu không được "thoát nhiệt" qua một lần đột phá tiếp theo hoặc bằng cách tiêu thụ lượng lớn năng lượng sinh học từ bên ngoài để cân bằng lại hệ gen.
Nếu anh không tìm thấy nguồn dinh dưỡng phù hợp trong vòng mười hai giờ nữa, những sợi dây thần kinh ở cột sống sẽ bắt đầu bị phân hủy, dẫn đến liệt hoàn toàn và cuối cùng là tử vong nhanh chóng hơn cả việc bị quái vật xé xác.
Thời gian là kẻ thù vô hình nhưng tàn bạo nhất trong thế giới mới này.
Mỗi giây trôi qua đều làm tăng khả năng phát hiện ra sự bất thường trong cơ thể anh từ phía những sinh vật nhạy cảm với sóng điện não hoặc mùi hương hormone căng thẳng đặc trưng của quá trình đột biến nội tạng đang diễn ra âm thầm bên dưới lớp da thịt bình thường ngoài vỏ bọc yếu đuối giả tạo kia nữa đâu?
Ánh sáng mờ ảo chiếu qua khe hở tấm tôn lều tạm khiến Trần Vong nhận thấy bóng dáng một con bọ cánh cứng khổng lồ, kích thước bằng bàn tay người trưởng thành, bò chậm chạp trên nền đất ẩm ướt gần chân Lý Gia.
Con vật này không tấn công ngay lập tức; nó đang đánh hơi mùi protein biến đổi trong máu anh – dấu hiệu cho thấy cơ thể anh đang tiết ra các enzyme tiêu hóa mạnh mẽ để hấp thụ chất độc từ nấm mà Lý Gia vô tình mang đến, một phản ứng sinh học phức tạp mà chính Trần Vong cũng chưa hiểu rõ hết cơ chế hoạt động đầy rủi ro tiềm ẩn nguy hiểm chết người bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Anh cần thời gian.
Thời gian để hệ miễn dịch mới hoàn thành quá trình thích nghi với độc tố nấm, tạo ra lớp kháng thể tạm thời bảo vệ anh khỏi những tác động phụ nghiêm trọng hơn nếu tiếp xúc lâu dài.
Đồng thời, đó cũng là khoảng lặng quý giá để anh quan sát hành vi của Lý Gia và Chen – hai người còn lại trong nhóm nhỏ này mà anh đang âm thầm thao túng thông qua sự yếu đuối giả tạo kia nữa đâu?
Lý Gia đặt bình nước xuống đất, tay cô vẫn nắm chặt cây gậy sắt.
Cô nhìn con bọ cánh cứng với vẻ mặt dè dặt, không dám di chuyển quá xa khỏi vị trí hiện tại vì sợ làm kích động sinh vật đột biến này tấn công họ khi đang ở trạng thái phòng thủ yếu ớt nhất của Trần Vong – kẻ vừa tỉnh dậy sau cơn sốt virus kinh hoàng đó đây mới đúng chứ gì nào?
Chen đứng bên kia lều tạm, lưng dựa vào bức tường gạch vỡ nát.
Anh ta không nói lời nào, chỉ chăm chú quan sát mọi cử động nhỏ bé nhất từ phía Trần Vong với ánh mắt đầy hoài nghi và cảnh giác cao độ như một kẻ săn mồi đang chờ đợi thời cơ thích hợp để hạ gục con mồi tưởng chừng đã bỏ cuộc sống còn sinh tồn khốc liệt này đây mới đúng chứ gì nào?
Trần Vong biết rằng sự im lặng của Chen nguy hiểm hơn cả tiếng gầm rú của quái thú.
Nó là dấu hiệu cho thấy một quyết định đang được hình thành trong đầu anh ta – có thể là phản bội, hoặc tệ hơn nữa: loại bỏ gánh nặng để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bản thân trước những mối đe dọa tiềm ẩn từ bên ngoài lều tạm tối tăm ẩm mốc hôi thối nồng nặc mùi máu tanh và nước tiểu lẫn phân bón hóa chất độc hại nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong mỗi giọt mồ hôi rơi xuống nền gạch bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vong đứng dậy.
Hành động chậm chạp, thiếu kiểm soát và trông có vẻ đau đớn đến tột cùng khiến toàn bộ nhóm sững sờ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ dài để tạo ra sự thay đổi tâm lý quan trọng nhất cho kế hoạch sinh tồn tiếp theo của anh.
Anh không đi thẳng ngay lập tức; thay vào đó, anh vịn chặt lấy vai Lý Gia, cơ thể nặng nề tựa lên người cô như một khối sắt lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
cậu ổn rồi sao?" Chen hỏi, giọng nói của anh ta vang lên sắc lạnh trong bóng tối.
Tay anh đặt lên nắm đấm súng ngắn bên hông – vũ khí duy nhất còn lại sau khi nhóm này mất đi gần như toàn bộ trang bị quân sự hạng nặng trước đó vì lý do an ninh phòng tuyến sơ khai yếu đuối giả tạo kia nữa đâu?
Ánh mắt Chen quét qua Trần Vong với vẻ nghi ngờ tột độ, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đây chỉ là một màn trình diễn kỹ lưỡng nhằm mục đích thao túng tâm lý đồng minh thân thiết nhất hiện tại đang đối mặt cùng chung sống sót sinh tồn khốc liệt này đây mới đúng chứ gì nào?
"Không," Trần Vong trả lời ngắn gọn, giọng nói của anh khàn đặc và yếu ớt hơn cả lúc trước.
Anh cố ý để một vết máu nhỏ chảy từ khóe miệng – sản phẩm phụ của việc kích thích niêm mạc họng bằng cách nuốt ngược lại lượng nước bọt pha lẫn enzyme tiêu hóa mạnh mẽ từ dạ dày đang hoạt động quá mức nhằm phân giải độc tố nấm tích tụ bên trong cơ thể anh suốt nhiều giờ qua nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
"Hệ thần kinh.
đang bị tê liệt từng phần," anh nói, mắt nhắm hờ như thể cố gắng giữ ý thức tỉnh táo giữa cơn đau dữ dội.
"Tôi cần nghỉ ngơi ít nhất hai mươi bốn giờ để các tế bào tủy sống phục hồi chức năng vận động cơ bản trở lại bình thường hoàn toàn không còn dấu hiệu bất ổn sinh học nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong mỗi giọt mồ hôi rơi xuống nền gạch bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?" Lý Gia nhìn anh với vẻ mặt phức tạp khó đọc.
Sự tin tưởng lẫn nghi ngờ xen kẽ nhau trên khuôn mặt cô tạo thành một bức tranh tâm lý rối bời mà Trần Vong đang cố gắng giải mã thông qua những phản ứng vi mô của cơ thể Lý Gia trước tình huống căng thẳng tột độ này nữa đâu?
Chen vẫn không hạ tay khỏi khẩu súng, nhưng anh ta cũng không tiến lên gần hơn.
Sự im lặng trong lều tạm trở nên nặng nề như chì đúc sẵn từ lâu đời xa xưa kia rồi đây mới đúng chứ gì nào?
Trần Vong biết rằng mình đang đứng trên ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết – không chỉ về mặt thể xác mà còn cả về vị thế quyền lực nhóm nhỏ này nữa đâu.
Nếu anh tỏ ra quá yếu đuối, họ sẽ bỏ rơi hoặc thậm chí giết chết anh để tiết kiệm nguồn tài nguyên khan hiếm trong bối cảnh mạt thế khốc liệt đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Nếu anh tỏ ra quá mạnh mẽ, họ sẽ sợ hãi và phản bội ngay lập tức để tự bảo vệ bản thân khỏi mối đe dọa tiềm ẩn từ chính người bạn cùng nhóm thân thiết nhất hiện tại đang đối mặt chung sống sót sinh tồn khốc liệt này đây mới đúng chứ gì nào?
Vì vậy, anh chọn con đường trung dung: sự yếu đuối được kiểm soát chặt chẽ.
Một gánh nặng vừa đủ lớn để khiến họ phải hợp tác chăm sóc nhưng cũng vừa đủ nhỏ để không kích hoạt bản năng loại bỏ kẻ thù nội bộ nguy hiểm tiềm ẩn bên trong mỗi giọt mồ hôi rơi xuống nền gạch bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vong nghĩ rằng sự "yếu đuối" mới của anh – khả năng di chuyển hạn chế và nhu cầu chăm sóc y tế liên tục – sẽ khiến anh trở thành một gánh nặng vô hại, qua đó giảm thiểu tối đa mối đe dọa mà anh đại diện đối với Lý Gia và Chen.
Anh tin rằng chiến lược giả vờ tàn phế này là bước đi thông minh nhất trong tình thế hiện tại, nơi sự nghi kỵ giữa các sinh vật sống còn đang lên đến đỉnh điểm cao hơn bao giờ hết nữa đâu?
Nhưng khi anh bị dìu vào sâu bên trong lều tạm tối tăm ẩm mốc hôi thối nồng nặc mùi máu tanh và nước tiểu lẫn phân bón hóa chất độc hại nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong mỗi giọt mồ hôi rơi xuống nền gạch bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Lý Gia không gọi Chen đến hỗ trợ như anh đã dự đoán dựa trên mô hình
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận