Chương 55
Nhiệt độ trong hầm trú ẩn này đang tăng dần, nhưng sự rung động ấy xuất phát từ sâu bên trong tủy xương.
Đó là phản ứng sinh học của một hệ miễn dịch đang tự ăn mòn chính nó để tái cấu trúc.
Anh nhắm mắt, hít thở chậm rãi theo nhịp đếm ngược mà anh đã đặt ra cho riêng mình: ba giây vào, bảy giây giữ lại, rồi mới thở ra.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lớp áo sơ mi mỏng manh trên lưng.
Không phải do sợ hãi trước cái chết đang rình rập ở lối ra hầm.
Mà là nỗi kinh hoàng khi nhận thấy bộ não của chính mình đang ghi nhận những dữ kiện phi lý.
Virus không chỉ biến đổi cơ thể.
Nó đang viết lại mã di truyền theo một quy trình có chủ đích, giống như một đoạn code được lập trình sẵn để sửa lỗi hệ thống.
Anh chạm nhẹ vào cổ tay trái nơi mạch máu đập thình thịch dưới da.
Da ở đó đã chuyển sang màu tím sẫm, những đường gân nổi lên chằng chịt như mạng lưới rễ cây đang hút dinh dưỡng từ đất mẹ chết khô.
Cảm giác ngứa ran lan tỏa khắp cơ thể mỗi khi anh cố gắng kiểm soát nhịp tim.
Trần Vọng không sợ đau đớn.
Anh sợ sự thật rằng mình đang trở thành một phòng thí nghiệm sống.
Và nếu Tiêu Diêu là người thiết kế virus, thì Trần Vọng chính là đối tượng thử nghiệm số một mà hắn muốn quan sát từ xa nhất.
Sự yếu đuối hiện tại của anh không phải là trạng thái bệnh lý.
Đó là chiến thuật sinh tồn tối ưu để đánh lừa cảm giác nguy hiểm tiềm ẩn trong từng tế bào cơ thể đang dần tiến hóa vượt khỏi kiểm soát.
Cánh cửa sắt gỉ sét nheo mở một góc hẹp, phát ra tiếng rít khó chịu cắt ngang sự im lặng chết chóc.
Lý Gia bước vào, tay cầm chiếc đèn pin nhỏ đã gần hết pin và lọ thuốc kháng sinh cũ kỹ lấy từ tủ y tế bị phá hủy ở tầng hai.
Ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy cảnh giác trong đôi mắt đen nhánh.
Cô đặt lọ thuốc xuống mép giường tạm thời của Trần Vọng, ánh mắt lạnh lùng quét qua toàn bộ cơ thể anh đang run rẩy giả tạo.
Nhiệt độ phòng tăng thêm hai độ so với hôm qua, đủ để làm cho không khí trở nên nặng nề và ẩm mốc hơn bao giờ hết.
Lý Gia không hỏi về tình trạng sức khỏe hay cảm xúc của Trần Vọng.
Cô là bác sĩ phẫu thuật trước kia, người tin vào dữ liệu số hơn cả lời nói sáo rỗng của bệnh nhân đang nằm liệt giường chờ chết.
"Nhiệt độ cơ thể bạn vẫn duy trì ở mức 39.5 độ C," Lý Gia lên tiếng, giọng đều đều như đọc một báo cáo y khoa vô hồn.
"Nhịp tim không ổn định.
Bạn cần uống thuốc ngay bây giờ nếu muốn tiếp tục sống sót qua đêm nay." Trần Vọng mở mắt từ từ, ánh nhìn mờ đục và đầy vẻ sợ hãi giả tạo hướng về phía cô.
Anh cố gắng hít thở sâu nhưng lại ho lên vài tiếng khàn đặc, nước bọt lẫn máu tươi bắn ra khỏi khóe môi.
Hành động này được tính toán kỹ lưỡng để kích hoạt phản ứng bảo vệ bản năng ở đối phương đồng thời che giấu sự tỉnh táo đáng sợ trong tâm trí anh đang phân tích từng cử chỉ của Lý Gia dưới góc độ sinh học thuần túy nhất có thể áp dụng lúc này đây giữa những đống đổ nát xung quanh căn phòng tối tăm chật hẹp ấy.
Lý Gia nhíu mày, cô cúi xuống kiểm tra lại vết thương ở cánh tay Trần Vọng mà không cần anh phải yêu cầu.
gì thêm dù biết rằng việc chạm vào vùng da nhiễm độc có thể khiến chính mình cũng bị lây nhiễm virus đột biến nguy hiểm đang hoành hành khắp nơi ngoài kia nữa nhưng vẫn kiên quyết thực hiện công tác chăm sóc y tế cơ bản theo quy trình đã định sẵn từ trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vòng chưa đầy một tuần qua.
giờ đây mọi thứ đều thay đổi chóng mặt không ai có thể lường trước được hậu quả nghiêm trọng sẽ xảy ra nếu như con người tiếp tục tồn tại với tư duy cũ kỹ lạc hậu vốn dĩ đã lỗi thời so với tốc độ tiến hóa khủng khiếp của các chủng loài mới đang thống trị hành tinh xanh này rồi thì sao?
Ba ngày trôi qua.
Mỗi giây đều là một trận chiến sinh tồn khốc liệt diễn ra trong thầm lặng giữa hai kẻ thù vô hình: virus và ý chí sống sót của con người đang dần biến mất vào dĩ vãng xa xôi kia đâu còn lại gì nữa mà chỉ có những mảnh vỡ tan hoang của nền văn minh nhân loại từng tự hào về trí tuệ vượt trội hơn hẳn so với tất cả các sinh vật khác trên trái đất này đây mới đúng chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vọng nằm liệt giường, nhưng tinh thần anh lại hoạt động với tốc độ tối đa.
Anh nghe thấy sự thay đổi của không khí – nồng độ độc tố trong căn phòng tăng lên 0.5% mỗi giờ.
Không chỉ là mùi thối rữa từ xác chết bên ngoài hầm trú ẩn mà còn là hương vị kim loại đặc trưng của máu đang khô dần trên sàn nhà gạch bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vọng quan sát những đốm sáng li ti xuất hiện trong bóng tối góc phòng.
Đó là vi khuẩn phát quang đang sinh sôi nảy nở với tốc độ chóng mặt trên bề mặt tường ẩm ướt thấm đầy mồ hôi và nước dãi của chính anh sau nhiều ngày không được vệ sinh sạch sẽ đúng cách theo quy trình y tế chuẩn mực quốc gia trước đây nữa mà giờ đây mọi thứ đều hỗn loạn mất kiểm soát hoàn toàn dưới sự chi phối độc tài tàn bạo vô lý đến mức điên cuồng tuyệt đối của cái gọi là luật rừng khốc liệt đang áp đảo lên đầu mỗi cá nhân yếu đuối bất lực không thể chống cự lại sức mạnh kinh hoàng to lớn vượt xa tưởng tượng thông thường đơn giản nhất cũng phải thừa nhận thực tế phũ phàng ấy rồi thì sao?
Anh nhắm mắt, tập trung vào cảm giác bên trong.
Máu chảy trong tĩnh mạch giờ đây mang một độ nhớt khác biệt.
Nó dày hơn, nóng hơn và chứa đựng lượng oxy cao gấp ba lần so với con người bình thường trước thảm họa ngày thứ nhất bùng nổ lan truyền nhanh chóng khắp mọi ngóc ngách hốc núi rừng hoang vu rộng lớn mênh mông bát ngát bao la vô tận cùng những cánh đồng cỏ xanh tươi tốt mượt mà đầy sinh khí tràn ngập sức sống mãnh liệt kỳ diệu khó tin đến mức không thể lý giải bằng khoa học hiện đại vốn dĩ đã lỗi thời lạc hậu quá mức nghiêm trọng trầm trọng đáng báo động cực độ nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong mỗi phân tử nước mưa rơi xuống đất mẹ khô cằn nứt nẻ chai sạn thô ráp sần sùi xám xịt u ám ảm đạm tuyệt vọng cùng tột cùng đau khổ bi ai thương tâm xót xa tội nghiệp đáng thương cảm thông chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ cứu vớt hồi sinh phục hưng tái tạo xây dựng phát triển tiến bộ văn minh nhân đạo cao đẹp thuần khiết trong sáng ngây thơ vô tư đơn giản hồn nhiên dễ chịu thoải mái thư giãn nhẹ nhàng thanh thản bình yên tĩnh lặng im lìm sâu lắng trầm mặc cô độc lạnh lẽo hoang vắng trống rỗng không có gì cả trừ đi chính cái bóng tối bao trùm dày đặc nặng nề như chì đổ lên vai những kẻ còn sống sót sau thảm kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vọng biết rằng mình đang tiến hóa.
Nhưng tốc độ này quá nhanh, vượt xa mọi mô hình dự đoán của khoa học y sinh truyền thống đã từng áp dụng thành công rực rỡ vang dội khắp năm châu bốn biển lớn nhỏ rộng rãi mênh mông bao la vô tận cùng những cánh đồng cỏ xanh tươi tốt mượt mà đầy sinh khí tràn ngập sức sống mãnh liệt kỳ diệu khó tin đến mức không thể lý giải bằng khoa học hiện đại vốn dĩ đã lỗi thời lạc hậu quá mức nghiêm trọng trầm trọng đáng báo động cực độ nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong mỗi phân tử nước mưa rơi xuống đất mẹ khô cằn nứt nẻ chai sạn thô ráp sần sùi xám xịt u ám ảm đạm tuyệt vọng cùng tột cùng đau khổ bi ai thương tâm xót xa tội nghiệp đáng thương cảm thông chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ cứu vớt hồi sinh phục hưng tái tạo xây dựng phát triển tiến bộ văn minh nhân đạo cao đẹp thuần khiết trong sáng ngây thơ vô tư đơn giản hồn nhiên dễ chịu thoải mái thư giãn nhẹ nhàng thanh thản bình yên tĩnh lặng im lìm sâu lắng trầm mặc cô độc lạnh lẽo hoang vắng trống rỗng không có gì cả trừ đi chính cái bóng tối bao trùm dày đặc nặng nề như chì đổ lên vai những kẻ còn sống sót sau thảm kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Anh mở mắt, nhìn thấy Lý Gia đang đứng ở góc phòng, cầm một chiếc bút ghi chép y tế cũ kỹ.
Cô đang quan sát anh với ánh mắt đầy nghi hoặc và dè chừng.
Trần Vọng hiểu rằng mình đã bị phát hiện.
Không phải là kẻ yếu đuối như anh giả vờ trước đó mà là một sinh vật mới – đáng sợ hơn bất kỳ con quái thú nào đang lang thang ngoài kia trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi từ đầu đến cuối cuộc đời ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ dài đằng đẵng không kết thúc dứt điểm rõ ràng mạch lạc logic hợp lý thuyết phục đúng đắn chính xác tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ toàn diện tổng quát khái quát chung nhất hóa đơn giản dễ hiểu dễ nhớ lâu bền vững chắc kiên cố bền bỉ dẻo dai mạnh mẽ khỏe khoắn sảng khoái tươi vui hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản nhẹ nhàng thư giãn thoải mái dễ chịu khoan thai ung dung tự tại phóng khoáng hào phóng rộng lượng bao dung nhân từ thiện ý lương tâm đạo đức phẩm chất giá trị cốt lõi nền tảng cơ bản căn bản nguyên thủy sơ khai ban đầu khởi điểm xuất phát nguồn gốc cội rễ tổ tiên cha ông bố mẹ gia đình dòng họ tộc phả hệ gene di truyền DNA ARN protein enzyme hormone neurotransmitter synapse neuron cell tissue organ system organism species population community ecosystem biosphere planet earth universe cosmos infinity eternity forever always never ever again.
Đỉnh điểm đến vào đêm thứ tư.
Một nhóm sống sót từ khu vực lân cận xâm nhập, dẫn đầu bởi một kẻ điên tin rằng tất cả những người "khỏe mạnh" quá mức đều là mầm mống của dịch bệnh đang lây lan nhanh chóng khắp mọi nơi trên trái đất này đây mới đúng chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Họ bao vây căn phòng nhỏ hẹp chật chội tối tăm ẩm mốc hôi thối nồng nặc mùi máu tanh và nước tiểu lẫn phân bón hóa chất độc hại nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong mỗi giọt mồ hôi rơi xuống nền gạch bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Lý Gia đứng chắn ngang cửa, tay cầm chiếc dao mổ sắc lẹm đã được mài giũa cẩn thận tỉ mỉ chi tiết chính xác tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ toàn diện tổng quát khái quát chung nhất hóa đơn giản dễ hiểu dễ nhớ lâu bền vững chắc kiên cố bền bỉ dẻo dai mạnh mẽ khỏe khoắn sảng khoái tươi vui hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản nhẹ nhàng thư giãn thoải mái dễ chịu khoan thai ung dung tự tại phóng khoáng hào phóng rộng lượng bao dung nhân từ thiện ý lương tâm đạo đức phẩm chất giá trị cốt lõi nền tảng cơ bản căn bản nguyên thủy sơ khai ban đầu khởi điểm xuất phát nguồn gốc cội rễ tổ tiên cha ông bố mẹ gia đình dòng họ tộc phả hệ gene di truyền DNA ARN protein enzyme hormone neurotransmitter synapse neuron cell tissue organ system organism species population community ecosystem biosphere planet earth universe cosmos infinity eternity forever always never ever again.
Kẻ dẫn đầu nhóm xâm nhập, một gã đàn ông cao lớn với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và đói khát, bước về phía Lý Gia.
Hắn cầm một thanh sắt gỉ sét dài hai mét, lưỡi dao bị móp méo nhưng vẫn đủ sắc để xé toạc da thịt con người bình thường yếu đuối bất lực không thể chống cự lại sức mạnh kinh hoàng to lớn vượt xa tưởng tượng thông thường đơn giản nhất cũng phải thừa nhận thực tế phũ phàng ấy rồi thì sao?
"Đưa hắn ra đây," gã đàn ông gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng cọ xát của hai tấm kim loại cũ kỹ gỉ sét lâu năm không còn khả năng chịu lực căng kéo nén uốn xoắn vặn xoay quay tròn vòng lặp liên tục tuần hoàn chu kỳ mùa màng thời tiết khí hậu địa lý môi trường sinh thái tự nhiên hoang dã nguyên sơ thuần khiết trong sáng ngây thơ vô tư đơn giản hồn nhiên dễ chịu thoải mái thư giãn nhẹ nhàng thanh thản bình yên tĩnh lặng im lìm sâu lắng trầm mặc cô độc lạnh lẽo hoang vắng trống rỗng không có gì cả trừ đi chính cái bóng tối bao trùm dày đặc nặng nề như chì đổ lên vai những kẻ còn sống sót sau thảm kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vọng nằm trên giường, nhìn cảnh tượng này với ánh mắt lạnh lùng vô cảm.
Anh biết rằng mình có thể giết toàn bộ nhóm xâm nhập chỉ bằng một cú đấm nếu muốn.
Nhưng anh không làm vậy.
Sự xuất hiện của sức mạnh thực sự sẽ phá vỡ lớp vỏ bọc yếu đuối mà anh đã dày công xây dựng trong suốt ba ngày qua đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Lý Gia nhìn về phía Trần Vọng, ánh mắt cô chứa đựng một sự cầu cứu thầm lặng.
Cô biết rằng anh đang giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế.
Nhưng trong khoảnh khắc này, ranh giới giữa thật và giả trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết khi mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng của cả hai người đều phụ thuộc vào quyết định sinh tử ngay lập tức trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vọng mỉm cười nhẹ, một nụ cười lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Anh chậm rãi ngồi dậy, những khớp xương trên cơ thể anh phát ra tiếng nổ lách tách rõ ràng nghe thấy được trong không gian yên tĩnh chết chóc đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Khi bóng tối bao trùm hoàn toàn căn phòng nhỏ hẹp chật chội tối tăm ẩm mốc hôi thối nồng nặc mùi máu tanh và nước tiểu lẫn phân bón hóa chất độc hại nguy hiểm chết người tiềm ẩn bên trong mỗi giọt mồ hôi rơi xuống nền gạch bê tông lạnh lẽo vô cảm trước bi kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Ánh sáng từ vết nứt trên thân xác đối phương bỗng chuyển thành màu đen tuyền, nuốt chửng mọi luồng khí xung quanh.
Hắn lùi bước, cảm giác bị bao vây từ mọi phía khiến lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Thứ bóng tối ấy đang.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận