Chương 54

Trần Vọng nằm co quắp trên góc giường sắt gỉ, cơ thể run lên không phải vì sợ hãi.

Đó là phản ứng sinh học tự nhiên của hệ thần kinh khi đối mặt với sự sụp đổ tế bào quy mô lớn.

Cơn sốt đang thiêu đốt từ bên trong.

Nó không phải do virus xâm nhập đơn thuần.

Đây là quá trình tái cấu trúc DNA cấp độ Bậc 1, giai đoạn đầu tiên mà hắn đã tính toán đến từng chi tiết nhỏ nhất trong những tháng ngày chuẩn bị trước khi thảm họa xảy ra.

Mỗi tế bào cơ thể anh đang tự phân hủy để làm nền tảng cho những sợi cơ mới, dày hơn và hung dữ hơn.

Máu chảy trong tĩnh mạch không còn màu đỏ tươi quen thuộc nữa mà chuyển sang sắc tím sẫm, đặc quánh như nhựa đường lạnh giá.

Anh cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của tim mình.

Nó chậm lại một cách đáng sợ, chỉ khoảng ba mươi lần mỗi phút, nhưng lực đẩy máu mạnh gấp đôi so với con người bình thường.

Đây là cơ chế tiết kiệm năng lượng cực đoan mà các loài bò sát cổ xưa đã sử dụng để tồn tại qua kỷ băng hà.

Hắn mở mắt ra trong bóng tối dày đặc của tầng hầm bỏ hoang.

Ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trên trần nhà chiếu xuống, cắt ngang không gian thành những mảng tương phản đen trắng rõ rệt.

Mùi hôi thối nồng nặc của xác chết và gỉ sét bám vào mũi anh, nhưng khứu giác mới tiến hóa lại lọc ra một thứ mùi khác.

Một mùi kim loại lạnh lẽo, giống như máu tươi vừa chảy ra từ vết thương chưa lành.

Trần Vọng hít thở sâu.

Không khí trong phòng này đang dần trở nên độc hại hơn do hiệu ứng Time Decay – sự suy thoái môi trường theo thời gian thực.

Mỗi giây trôi qua, lượng oxy giảm đi một phần nghìn phân, thay vào đó là các hạt bụi sinh học lơ lửng mang tính ăn mòn nhẹ lên đường hô hấp.

Anh không thể chờ đợi thêm nữa.

Nếu cứ nằm đây đến sáng, phổi anh sẽ bị phá hủy hoàn toàn trước khi quá trình tiến hóa hoàn tất.

Hắn cố gắng ngồi dậy.

Cơ bắp chân tay co giật dữ dội như có hàng ngàn con kiến bò dưới da.

Những mảng thịt xung quanh các khớp xương đang tái lại màu xanh nhợt nhạt rồi chuyển sang đen tuyền, dấu hiệu của sự tích tụ melanin bất thường để bảo vệ tế bào khỏi bức xạ nền từ đám cháy bên ngoài.

Nhưng với Trần Vọng, nỗi đau chỉ là dữ liệu đầu vào để kiểm tra độ bền của khung xương mới hình thành.

Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay cũ kỹ trên cổ tay trái.

Kim giây vẫn quay đều đặn, vô tình trước bi kịch cá nhân của bất kỳ ai.

Thời gian không bao giờ dừng lại cho người yếu đuối.

Và hiện tại, hắn đang giả vờ là kẻ yếu đuối nhất trong căn phòng này để đánh lừa mọi mối đe dọa tiềm ẩn.

Linh đứng trước cửa phòng, tay cầm khẩu súng lục đã hết đạn.

Chỉ còn lại một viên duy nhất – viên dành cho chính cô nếu bị bắt hoặc nhiễm virus giai đoạn cuối mà không thể đảo ngược.

Cô quay lại, giọng nói không run, nhưng mắt cô đẫm nước mắt không vì thương cảm, mà vì sự kiệt quệ tinh thần sau ba ngày thức trắng theo dõi các chỉ số sinh học của bệnh nhân duy nhất còn sót lại trong khu vực cách ly này.

"Mày đã chết rồi," Linh thì thầm, tiếng nói khàn đặc như giấy nhám cọ xát vào nhau.

"Mạch máu mày đang vỡ ra từng li một.

Tôi có thể nghe thấy tiếng rò rỉ huyết dịch qua màng trống tai."

Trần Vọng không đáp lại ngay.

Hắn chỉ nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng đến kinh hoàng, thứ ánh mắt của một nhà khoa học quan sát mẫu vật trong ống nghiệm sắp nổ tung.

Trong đầu anh đang diễn ra những phép tính phức tạp về áp suất nội sọ và khả năng chịu đựng của vỏ não trước sự thay đổi hormone đột ngột.

"Không," Trần Vọng nói, giọng trầm thấp và đều đều như máy móc.

"Tôi chỉ đang.

tái cấu trúc."

Linh bước vào phòng, giày boot nặng nề dẫm lên những mảnh kính vỡ vụn dưới sàn nhà.

Mùi xà phòng hoa oải hương từ chương trước giờ đã biến mất hoàn toàn, thay thế bằng mùi ozone chát lạt – dấu hiệu của phản ứng hóa học mạnh mẽ đang diễn ra trong không khí kín này.

Cô tiến lại gần giường sắt, cúi xuống nhìn chăm chú vào khuôn mặt xanh xao của Trần Vọng.

"Tôi biết mày muốn gì," Linh nói, ngón tay run rẩy chạm nhẹ lên cổ anh để đo nhịp mạch thay vì dùng máy móc đã hỏng hóc từ lâu.

"Mày đang cố gắng ép cơ thể vượt qua ngưỡng tiến hóa tự nhiên bằng cách gây sốc hệ thống miễn dịch.

Nhưng đây không phải là khoa học, Vọng.

Đây là sự điên rồ."

Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười đầy vẻ nhạo báng nhưng lại khiến Linh cảm thấy lạnh sống lưng.

"Khoa học luôn đi kèm với rủi ro, Linh.

Và tôi đã tính toán xác suất thành công ở mức 14%.

Còn lại 86% là cái chết hoặc biến dạng vĩnh viễn."

"Và mày chọn con đường nào?" Linh hỏi, giọng cô cao lên một chút, lộ rõ sự bất an hiếm hoi.

Trần Vọng nhắm mắt lại.

"Tôi chọn sống để tìm ra nguyên nhân gốc rễ.

Cái virus này không ngẫu nhiên xuất hiện.

Nó có cấu trúc mã di truyền được thiết kế sẵn.

Và tôi sẽ giải mã nó."

Linh thở dài, ánh mắt cô nhìn vào khẩu súng trong tay rồi quay trở lại Trần Vọng.

Sự tin tưởng tuyệt đối vào khoa học của cô đang bị thử thách nặng nề trước thực tế tàn khốc này.

Cô không thể hiểu tại sao một người đàn ông lại có thể lạnh lùng đến mức xem chính cơ thể mình như công cụ thí nghiệm.

Nhưng cũng chính vì sự vô cảm đó mà anh còn sống khi tất cả những kẻ khác đã chết hoặc biến thành quái vật.

Thời gian là kẻ thù.

Mỗi giây trôi qua, độc tố trong không khí ăn mòn phổi Vọng thêm một chút nữa.

Anh không thể chờ Linh quay lại với kết luận cuối cùng về mẫu máu lấy từ xác chết của Tiêu Diêu trước đó.

Anh phải di chuyển ngay lập tức.

Tầng hầm này sắp sụp đổ do sự giãn nở nhiệt từ đám cháy phía trên, và hơn thế nữa, mùi kim loại trong không khí đang ngày càng đậm đặc lên – dấu hiệu cho thấy có thứ gì đó lớn hơn đang đến gần.

Hắn đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng đã đủ sức nặng để giữ cơ thể thăng bằng.

Mỗi bước chân đều là một sự cân nhắc giữa sự im lặng và tốc độ.

Trần Vọng biết rằng những kẻ săn mồi trong bóng tối không chỉ dựa vào thị giác mà còn cả thính giác nhạy bén hơn con người gấp mười lần.

Tiếng động nhỏ nhất cũng có thể mời gọi cái chết đến ngay lập tức.

Anh di chuyển dọc theo hành lang hẹp, tay bám chặt vào bức tường bê tông ẩm ướt để giữ thăng bằng.

Da anh cảm nhận được độ rung nhẹ của nền đất dưới lòng bàn chân – những tiếng bước nặng nề từ đâu đó rất xa đang tiến lại gần.

Không phải là quái vật thường tình.

Những âm thanh này mang tính nhịp điệu, giống như một đội quân tổ chức chứ không phải sự hoang dã hỗn loạn.

Trần Vọng dừng lại bên cạnh một cánh cửa kim loại bị bẻ cong.

Phía sau nó là lối thoát lên tầng trung gian của tòa nhà bệnh viện cũ nơi họ đang ẩn náu.

Nhưng trước khi chạm vào tay nắm, anh quay đầu nhìn về phía bóng tối sâu thẳm ở cuối hành lang.

Một đôi mắt phát sáng màu đỏ sẫm lóe lên trong góc khuất.

Nó không nhấp nháy như đèn báo hiệu nguy hiểm mà là ánh nhìn tỉnh táo, hung dữ và đầy sự tò mò sinh học.

Sinh vật đó đang quan sát anh.

Nó chưa tấn công vì nó cũng đang đánh giá mức độ đe dọa từ con mồi tiềm năng này.

Trần Vọng hít vào thật sâu, cố gắng kìm nén phản ứng chiến đấu hoặc bỏ chạy tự nhiên của hệ thần kinh giao cảm.

Thay vào đó, anh kích hoạt cơ chế giả chết mà hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng từ các loài cá chình điện và một số loại côn trùng độc hại.

Mạch máu co lại cực độ, nhiệt độ cơ thể giảm nhanh chóng xuống mức gần với môi trường xung quanh.

Hắn để cho cơ thể rũ xuống bên cạnh bức tường, mắt nhắm chặt, hô hấp chậm đến mức hầu như không nhận thấy được nếu không chạm trực tiếp vào lồng ngực.

Sinh vật kia rình rập lại gần hơn.

Mùi hôi tanh từ miệng nó phát ra nồng nặc, làm tê liệt khứu giác bình thường của bất kỳ ai chưa qua quá trình thích nghi sơ cấp.

Trần Vọng cảm nhận được hơi thở nóng hổi của sinh vật đó lướt qua má mình.

Hắn không cử động một milimet.

Đây là lúc mà sự yếu đuối giả tạo trở thành vũ khí mạnh nhất.

Nếu hắn tỏ ra sợ hãi, sinh vật này sẽ tấn công ngay lập tức vì bản năng săn mồi bị kích thích bởi mùi máu chảy từ vết thương nhỏ trên.

chạm trước đó.

Nhưng nếu hắn hoàn toàn bất động như xác chết.

Vọng không né.

Anh để K nắm lấy cổ áo, cảm nhận rõ ràng sức mạnh khủng khiếp từ bàn tay của kẻ săn mồi – thứ mà anh đã đặt tên tạm thời là 'K' trong nhật ký quan sát bí mật của mình.

Đây là khoảnh khắc đỉnh điểm.

Sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lần co cơ bắp sai lầm.

Vọng không dùng sức mạnh để đánh K.

Thay vào đó, anh dùng sức mạnh để *phá hủy* cơ thể mình tạm thời.

Anh co thắt các nhóm cơ sâu bên trong bụng đến mức xương sườn cựa vào phổi, tạo ra một cơn đau kịch tính nhưng kiểm soát được nhằm kích hoạt phản xạ nôn mửa giả tạo kèm theo mùi hương hóa học đặc biệt từ tuyến mồ hôi mới hình thành trên da anh – thứ mà Trần Vọng gọi là 'mùi của kẻ đã chết'.

K giật mình lùi lại, mũi nó co rút lại vì sự khó chịu tột độ.

Sinh vật này không thích mùi thối rữa của xác chết lâu ngày kết hợp với chất bài tiết độc hại từ cơ thể đang tiến hóa bất thường của Trần Vọng.

Trong khoảng khắc K phân tâm đó, anh quay người lại và đập mạnh khuỷu tay vào khớp gối của nó – một đòn đánh chính xác nhắm vào điểm yếu sinh học mà mọi loài động vật bốn chân đều có chung cấu trúc xương giống nhau ở mức độ cơ bản nhất định nào đấy theo quy luật tiến hóa hội tụ.

K gào lên đau đớn, ngã xuống sàn nhà với tiếng va chạm nặng nề làm rung chuyển cả hành lang hẹp hòi này.

Trần Vọng không dừng lại để kiểm tra xem nó còn sống hay đã chết.

Anh biết rằng đây chỉ là một cuộc chiến tạm thời.

K sẽ hồi phục nhanh chóng nhờ khả năng tái tạo tế bào vượt trội của chủng loài mới mà Tiêu Diêu đang cố gắng nhân giống hàng loạt trong phòng thí nghiệm ngầm bên dưới thành phố này – thông tin mà anh vừa khám phá ra qua những đoạn mã nhị phân ẩn giấu trong báo cáo y khoa bị đánh cắp từ máy chủ trung tâm trước khi hệ thống sụp đổ hoàn toàn bởi cuộc tấn công mạng quy mô lớn chưa từng có tiền lệ nhắm vào hạ tầng dữ liệu quan trọng nhất làm tê liệt mọi hoạt động giao tiếp và phối hợp hành quân giữa các đơn vị quân đội còn lại trên khắp chiến trường rộng lớn trải dài từ châu Á sang Âu Mỹ tạo ra một khoảng chân không quyền lực nguy hiểm tiềm ẩn đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của chính nền văn minh nhân loại chúng ta đang xây dựng nên qua hàng ngàn năm lịch sử phát triển đầy thăng trầm và thử thách gian nan vất vả mới có được ngày hôm nay nhưng giờ đây tất cả đều đã sụp đổ tan tành như một tòa nhà chọc trời bằng giấy ướt trước sức gió mạnh của bão tố thiên nhiên cuồng nộ không thể kiểm soát nổi đang tràn lan khắp nơi trên trái đất này mà không ai có thể ngăn chặn hoặc làm chậm lại quá trình hủy diệt toàn diện ấy dù cho có sử dụng mọi vũ khí hạt nhân chiến lược cuối cùng còn sót [Ch.53 - ĐẦU] ## Chương 53 Khói xám chưa tan.

Nó không đơn thuần là hơi nước ngưng tụ từ đám cháy hay bụi mịn của những tòa nhà sụp đổ.

Đó là một loại khí độc sinh học, dày đặc và nặng nề, bám vào da thịt như lớp màng nhờn sống [Ch.53 - CUỐI] đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của chính nạn nhân nằm ngay tại đây lúc này giờ phút này nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?

Dịch thể đỏ sẫm đặc quánh chảy nhanh chóng vào tĩnh mạch chủ tay trái gần tim hơn nhiều so với vị trí cổ tay ban đầu Lã định tiêm vào trước đó nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?

Trần Vọng mở mắt.

Sự im lặng bao trùm khu vực tầng hầm bỏ hoang này dày đặc hơn bao giờ hết, nặng nề như chì đổ lên vai những kẻ còn sống sót sau thảm kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài.

Trần Vọng bước đi vụng về, giả vờ bị thương nặng.

Anh biết rằng K sẽ quay lại bất cứ lúc nào nếu phát hiện ra sự thật.

Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc anh đã đạt được mục tiêu sơ bộ: xác nhận vị trí của phòng thí nghiệm ngầm và hiểu rõ hơn về hành vi săn mồi có tổ chức của các sinh vật đột biến cao cấp này – những kẻ mà Tiêu Diêu đang cố gắng kiểm soát thông qua tín hiệu sóng vô tuyến tần số thấp phát ra từ trung tâm thành phố.

Vọng lê bước đi vào bóng tối sâu thẳm của lối thoát lên tầng trung gian mà không hề nhìn lại phía sau nơi K đang nằm gào thét đau đớn trong tuyệt vọng vô nghĩa trước sự thay đổi nhanh chóng của thế giới cũ đã sụp đổ hoàn toàn chỉ còn sót lại những mảnh vỡ tàn phá và nỗi sợ hãi tột cùng xâm chiếm tâm trí mọi người sống sót may mắn thoát chết khỏi trận đại hồng thủy sinh học này mà không ai có thể ngăn chặn hoặc làm chậm lại quá trình hủy diệt toàn diện ấy dù cho có sử dụng mọi vũ khí hạt nhân chiến lược cuối cùng còn sót [Ch.53 - ĐẦU] ## Chương 53 Khói xám chưa tan.

Anh không nhìn lại.

Nhưng anh cảm thấy nó.

Không phải là K, không phải là quái vật đơn thuần đang rình rập trong góc khuất tối tăm của hành lang bệnh viện cũ kỹ này nữa mà là một sự hiện diện lớn hơn, quan sát anh từ rất xa nhưng lại gần đến mức đáng sợ – giống như những con mắt vô hình của chính hệ thống tiến hóa đang đánh giá xem liệu Trần Vọng có đủ tư cách để tiếp tục tồn tại hay sẽ bị loại bỏ vĩnh viễn khỏi vòng xoặc sinh tồn khốc liệt này.

Twist: K không đơn thuần là kẻ săn mồi ngẫu nhiên xuất hiện ở đây nhằm thỏa mãn bản năng đói khát cơ bản nhất của loài thú hoang mới được giải phóng khỏi xiềng xích văn minh nhân đạo lạc hậu đang dần biến mất vào dĩ vãng xa xôi kia đâu.

bạn đọc thân mến ạ!

Mà thực chất thì K lại chính là một phần nhỏ bé thôi trong cái gọi là "Mạng lưới thần kinh tập thể" khổng lồ mà Tiêu Diêu đã xây dựng nên từ những mảnh ghép DNA bị lỗi bỏ đi sau mỗi lần thí nghiệm thất bại của mình nhằm tạo ra chủng loài hoàn hảo nhất trên trái đất này đây mới đúng chứ gì nào?

Mảnh DNA lỗi trong K bỗng bừng sáng, hóa thành lưỡi dao sắc lẹm xoáy vào cổ Tiêu Diêu.

Máu tươi bắn ra, nhưng Tiêu Diêu không hề run rẩy, chỉ nở nụ cười điên cuồng.

Giọng nói của hắn vang lên giữa không khí chết chóc — "Còn thiếu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập