Chương 53
Nó không đơn thuần là hơi nước ngưng tụ từ đám cháy hay bụi mịn của những tòa nhà sụp đổ.
Đó là một loại khí độc sinh học, dày đặc và nặng nề, bám vào da thịt như lớp màng nhờn sống đang thở cùng nhịp với nạn nhân.
Trần Vọng nằm ngửa trên nền bê tông vỡ vụn, lồng ngực phập phồng yếu ớt.
Mỗi hơi thở đều khiến phổi anh ta đau nhói, một cảm giác giả tạo nhưng hoàn hảo đến từng milimet co giãn của cơ hoành.
Ba bóng người đứng chắn trước lối thoát duy nhất của tầng hầm bỏ hoang này.
Họ không mang vũ khí nóng lộ liễu như súng trường hay lựu đạn.
Thay vào đó, họ cầm những ống nghiệm thủy tinh dày cộp và các thiết bị đo đạc phát ra âm thanh tần số cao, đủ để làm đau đầu bất kỳ ai chưa quen với nó.
Người đứng giữa là một phụ nữ đeo kính gọng kim loại mỏng manh trên sống mũi cao quý.
Ánh mắt sau lớp tròng kính phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính xách tay cũ kỹ đặt trên một chiếc bàn gấp gỉ sét.
Cô ta không nhìn Trần Vọng như xem một sinh vật đang hấp hối, mà giống như nhà khoa học quan sát một mẫu vi khuẩn lạ dưới kính hiển vi.
"Có vẻ như nhịp tim cậu ổn định hơn dự kiến," giọng nói của người phụ nữ vang lên, lạnh lùng và thiếu cảm xúc.
"Tần số 65 lần/phút trong khi mức oxy huyết chỉ còn 78%.
Điều này không hợp lý với một cá thể Bậc 0 đang tiếp xúc trực tiếp với khí thải độc tố loại C." Trần Vọng mở mắt chậm rãi.
nặng trĩu, như nếu cố gắng nhấc lên sẽ khiến toàn bộ cơ thể sụp đổ..
khan, tiếng ho khàn đặc vang vọng trong không gian kín hẹp.
Máu tươi bọt ra từ khóe miệng, rơi xuống nền đất bẩn thỉu tạo thành những vệt đỏ sẫm tương phản với màu xám tro của môi trường xung quanh.
"Chúng tôi.
tìm thấy cậu," người phụ nữ tiếp tục nói, bước tới một bước nhỏ.
Giày bốt đen bóng của cô ta không hề bám bụi dù đang đứng giữa đống đổ nát.
"Trong khu vực cách ly đỏ.
Nơi mà theo lý thuyết sinh học tiến hóa hiện tại, không ai có thể sống sót quá ba ngày." Trần Vọng cố gắng cử động ngón tay cái.
Hành động nhỏ bé ấy khiến anh ta rít lên một tiếng đau đớn giả tạo, cơ bắp co thắt kịch liệt dưới lớp da thịt nhợt nhạt.
Anh ta cần họ tin rằng mình đang ở giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng.
Sự yếu đuối là lá chắn tốt nhất khi đối mặt với trí tuệ.
Nếu để lộ sức mạnh thật, anh sẽ trở thành mục tiêu thí nghiệm hoặc mối đe dọa bị loại bỏ ngay lập tức.
qua." Trần Vọng lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào bởi những cơn ho không ngừng.
sắp chết rồi." Người phụ nữ đeo kính nghiêng đầu.
Cánh tay bên trái cô ta cử động, ra hiệu cho hai đồng đội đứng sau lùi lại một bước để mở rộng phạm vi quan sát.
Họ đang khám phá bí ẩn về sự tồn tại bất thường của anh ta, và Trần Vọng biết rõ rằng đây là khoảnh khắc then chốt.
Anh không chạy trốn vì sợ hãi, mà vì tính toán.
Chạy bây giờ chỉ chứng tỏ sự hoảng loạn của kẻ yếu đuối thực thụ, trong khi chịu đựng và đối mặt lại thể hiện bản năng sinh tồn tinh vi hơn — khả năng thích nghi qua việc đánh lừa cảm quan của kẻ thù.
"Virus không chỉ ăn thịt," người phụ nữ đột ngột thay đổi chủ đề, giọng điệu trở nên trầm xuống một bậc.
Cô ta rút ra từ túi áo khoác labo trắng muốt tấm vải lau kính sạch sẽ, bắt đầu vệ sinh tròng kính một cách chậm chạp và tỉ mỉ giữa đống đổ nát chết chóc xung quanh.
"Nó chọn lọc.
Nó loại bỏ những gen kém thích nghi để giải phóng năng lượng cho các dòng máu mạnh hơn." Trần Vọng nhắm mắt lại, tập trung lắng nghe từng từ ngữ.
Đây là thông tin quý giá.
Anh ta cần biết họ đã quan sát anh như thế nào trong suốt thời gian qua trước khi bị bắt giữ.
"Cậu." cô ta chỉ vào Trần Vọng bằng đầu ngón tay đeo găng.
màu xanh nhạt, ".là một dị thường." Từ "dị thường" vang lên như một bản án tử hình được bọc trong lớp vỏ khoa học khách quan.
Trong thế giới này, sự khác biệt đồng nghĩa với nguy hiểm.
Nhưng đối với Trần Vọng, nó cũng có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa hiểu biết sâu hơn về cơ chế hoạt động của virus tiến hóa.
"Cậu không tiến hóa theo quy luật thích nghi thông thường," cô ta tiếp tục nói, ánh mắt sắc lạnh xuyên qua lớp kính đã được lau sạch bóng loáng.
"Những kẻ khác hấp thụ năng lượng sinh học từ xác chết hoặc quái thú để kích hoạt đột biến gen nhanh chóng.
Họ trở nên hung bạo, mất đi nhân tính và hình hài con người trong vòng vài giờ." Cô ta dừng lại, cúi xuống nhìn thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của Trần Vọng.
Mùi hương hoa oải hương nhẹ nhàng tỏa ra từ tấm vải lau kính, một mùi thơm kỳ lạ giữa bầu không khí đầy mùi máu tanh và sự phân hủy.
Nó tạo cảm giác thư giãn giả tưởng, như thể họ đang ngồi trong phòng thí nghiệm sạch sẽ thay vì nằm giữa địa ngục trần gian này.
"Cậu *chấp nhận* sự suy thoái," cô ta nói rõ ràng hơn, nhấn mạnh vào từng từ ngữ.
"Cơ thể cậu tự chủ động ức chế quá trình đột biến tế bào để bảo toàn cấu trúc DNA gốc.
Cậu giả vờ là một nạn nhân yếu đuối của virus, nhưng thực chất, cậu đang kiểm soát nó." Trần Vọng cảm thấy nhịp tim mình tăng lên dù cố gắng giữ bình tĩnh.
Họ đã phát hiện ra sự thật?
Không, không hoàn toàn.
Họ chỉ nghi ngờ dựa trên dữ liệu quan sát sơ bộ.
Nếu họ biết chắc chắn về khả năng kiểm soát virus của anh ta, họ sẽ tấn công ngay lập tức để lấy mẫu mô sống thay vì đứng đó trò chuyện dài dòng như vậy.
Sự cẩn trọng cực đoan khiến Trần Vọng không dám phản bác hay thừa nhận bất cứ điều gì.
Anh ta chỉ tiếp tục thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm ướt mái tóc bết dính trên trán.
Trong đầu anh ta, những mảnh ghép thông tin đang dần được sắp xếp lại.
Nhóm người này không phải là kẻ săn mồi ngẫu nhiên.
Họ là những nhà quan sát có tổ chức, thu thập dữ liệu về các trường hợp tiến hóa đặc biệt để phục vụ mục đích nào đó mà anh chưa thể nắm rõ.
Mặt trời bắt đầu lặn xuống chân trời phía.
hở của bức tường sứt mẻ.
Ánh sáng vàng cam cuối cùng chiếu vào tầng hầm, mang theo bóng đen dài và lạnh lẽo lan tỏa khắp sàn nhà.
Cùng với sự giảm nhiệt độ đột ngột là sự gia tăng nồng độ độc tố trong không khí.
Khí gas sinh học tích tụ từ xác chết bên ngoài khu vực cách ly bắt đầu thấm qua các vết nứt nhỏ li ti trên nền bê tông.
Trần Vọng bắt đầu ho dữ dội hơn.
Lần này, máu tươi bọt ra nhiều hơn trước, chảy thành dòng nhỏ dọc theo khóe miệng anh ta rơi xuống đất tạo thành những vệt đỏ sẫm đậm đặc.
Đây không phải là giả nữa.
Virus trong cơ thể anh ta đang phản ứng mạnh mẽ với sự căng thẳng thần kinh kéo dài và sự hiện diện của các "kẻ nhiễm" — những người đã tiếp xúc trực tiếp với nguồn gốc virus mà vẫn duy trì được trí tuệ minh mẫn như nhóm đối phương này.
Cảm giác ngứa ran chạy dọc sống lưng báo hiệu rằng hệ thống miễn dịch đang bị kích hoạt ở mức độ nguy hiểm.
Các tế bào bạch cầu trong máu anh ta bắt đầu phân chia nhanh chóng, tấn công cả vi khuẩn lẫn các protein lạ xâm nhập từ không khí ô nhiễm.
Đây là phản ứng sinh học tự nhiên của cơ thể khi đối mặt với môi trường độc hại quá tải.
Lã — tên cô phụ nữ đeo kính vừa gọi ra trước đó — quan sát kỹ lưỡng biểu hiện bệnh lý mới xuất hiện trên người Trần Vọng.
Cô ta ghi chép nhanh chóng vào sổ tay giấy cũ bằng bút mực đen, những nét chữ nghiêng gọn gàng và chính xác đến đáng sợ.
Mỗi dấu chấm câu đều thể hiện sự lạnh lùng tính toán của một nhà khoa học không hề runẩy trước cái chết cận kề đang diễn ra ngay trước mắt mình hàng ngày qua các mẫu thử nghiệm thất bại.
"Độc tố loại C gây suy giảm chức năng phổi cấp tính," Lã giải thích với giọng điệu bình thản như đọc báo cáo thời tiết hàng ngày cho khán giả xem tivi ở nhà không hề biết gì về thảm kịch đang xảy ra ngoài kia nữa cả đâu còn lại chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ khu vực chung cư đổ nát này mà thôi chứ chẳng ai dám nói lớn tiếng sợ hãi hay kêu cứu khẩn cấp mong muốn được giúp đỡ giải thoát khỏi địa ngục trần gian nơi đây vì họ hiểu rất rõ rằng bất kỳ âm thanh nào cũng sẽ thu hút sự chú ý của những con quái vật đang lang thang tìm kiếm thức ăn tươi sống xung quanh khu vực này mà thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu nữa rồi.
Trần Vọng cố gắng hít thở sâu để làm dịu cơn đau trong lồng ngực.
Không khí vào phổi mang theo mùi kim loại nồng nặc của máu lẫn với hương vị chua chát của sự phân hủy sinh học từ xác thịt đang thối rữa bên ngoài tường ngăn cách mỏng manh giữa thế giới sống và cái chết bao trùm lên tất cả mọi thứ xung quanh khu vực này mà thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu nữa rồi đúng không?
Anh ta nhận ra rằng mình đang dần mất kiểm soát hoàn toàn đối với cơ thể suy yếu của chính mình.
Virus tiến hóa Bậc 1 đòi hỏi sự cân bằng nội môi cực kỳ nghiêm ngặt giữa quá trình hấp thụ năng lượng bên ngoài và tiêu hao nguồn dự trữ bên trong tế bào gốc tạo máu duy trì hoạt động sống cho các cơ quan trọng yếu như tim phổi gan thận não bộ v.v.
Nếu không duy trì được mức độ ổn định sinh lý tối thiểu cần thiết thì toàn bộ hệ thống miễn dịch sẽ sụp đổ hoàn toàn dẫn đến cái chết nhanh chóng đau đớn khủng khiếp hơn bất kỳ loại hình tra tấn nào mà con người có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc mơ hồ hoang mang lo sợ hãi hãi hùng kinh hoàng tột cùng của chính mình lúc này đây trước cảnh tượng tàn khốc bi thương tuyệt vọng không lối thoát đang bao trùm lên toàn bộ khu vực chung cư đổ nát chết chóc nơi đây chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu nữa rồi đúng không?
Lã bước lại gần hơn, rút ra từ túi áo khoác labo trắng muốt ống tiêm thủy tinh trong suốt chứa đầy chất lỏng đỏ sẫm đặc quánh.
Ánh sáng yếu ớt chiếu qua thành ống nghiệm làm nổi bật những bọt khí nhỏ li ti lơ lửng bên trong dịch thể huyền bí đó tạo nên hiệu ứng thị giác kỳ lạ giống như máu tươi đang chảy ngược lại từ tương lai xa xôi nào đó quay trở về hiện tại để cứu rỗi linh hồn tội lỗi của nhân loại chúng ta.
chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu nữa rồi đúng?
"Đây là chất ổn định," Lã nói, giơ ống tiêm lên cao hơn một chút để ánh sáng mặt trời lặn chiếu rõ vào thành kính trong suốt chứa đầy dịch thể đỏ sẫm đặc quánh bên trong đó tạo nên hiệu ứng thị giác kỳ lạ giống như máu tươi đang chảy ngược lại từ tương lai xa xôi nào đó quay trở về hiện tại để cứu rỗi linh hồn tội lỗi của nhân loại chúng ta.
chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu nữa rồi đúng?
"Nó sẽ giúp cậu thở được trong ít phút tiếp theo," cô ta giải thích ngắn gọn với giọng điệu lạnh lùng vô cảm hoàn toàn thiếu đi sự trắc ẩn thông thường giữa con người với nhau nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí khoa học thuần túy đang chi phối mọi hành động suy nghĩ phán quyết của nhóm quan sát bí ẩn này thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu nữa rồi đúng?
một mẫu máu," Lã kết luận, đưa kim tiêm tiến dần về phía cánh tay trần trụi nhợt nhạt của Trần Vọng đang nằm bất động trên nền bê tông lạnh giá ẩm ướt bốc mùi hôi thối nồng nặc đặc trưng cho những khu vực bị nhiễm độc sinh học mức độ cao nguy hiểm chết người tiềm ẩn mối đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của chính nạn nhân nằm ngay tại đây lúc này giờ phút này nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vọng nhìn chằm chằm vào đầu kim sắc lạnh đang tiến tới gần tĩnh mạch cổ tay mình.
Anh ta biết rằng nếu chấp nhận tiêm thuốc thì sẽ rơi vào bẫy kiểm soát của họ hoàn toàn mất tự do hành động sau này nữa mà chỉ còn lại là một con chuột bạch thí nghiệm sống mãi mãi trong phòng labo kín mít không khí độc hại xung quanh thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Nhưng anh ta cũng biết rằng từ chối nghĩa là chết ngay lập tức trước khi kịp thực hiện kế hoạch trốn thoát đang được ấp ủ sâu bên trong tiềm thức tỉnh táo lạnh lùng tính toán của chính mình nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Đỉnh điểm twist: Trần Vọng không từ chối.
Anh ta đưa tay ra, nhưng không phải để tiêm vào tĩnh mạch cổ tay như mong muốn của Lã đang đứng đó cầm kim tiêm sẵn sàng chích xuống bất cứ lúc nào nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Thay vào đó, anh ta nắm chặt lấy cổ tay của Lã đang cầm ống tiêm bằng bàn tay lạnh toát tái nhợt thiếu máu nuôi dưỡng đầy đủ cần thiết cho hoạt động bình thường hàng ngày cơ thể người trưởng thành khỏe mạnh nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Lã giật mình, ánh mắt sau lớp kính phản chiếu sự ngạc nhiên thoáng qua nhanh như chớp rồi trở lại vẻ lạnh lùng vô cảm thông thường của một nhà khoa học chuyên nghiệp luôn nghi ngờ mọi thứ kể cả chính bản thân mình nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vọng dùng lực toàn bộ cơ bắp tay còn lại đang suy kiệt nghiêm trọng nặng nề khó khăn cực điểm tột cùng đỉnh cao của sự chịu đựng sinh học con người có thể đạt được trong điều kiện khắc nghiệt nhất mà thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Anh ta giật mạnh ống tiêm ra khỏi tay Lã bất ngờ hoàn toàn không hề dự đoán trước được hành động liều lĩnh điên rồ tuyệt vọng này nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Kim tiêm cắm sâu vào da thịt bàn tay trái của chính Trần Vọng đang nằm bất động trên nền bê tông lạnh giá ẩm ướt bốc mùi hôi thối nồng nặc đặc trưng cho những khu vực bị nhiễm độc sinh học mức độ cao nguy hiểm chết người tiềm ẩn mối đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của chính nạn nhân nằm ngay tại đây lúc này giờ phút này nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Dịch thể đỏ sẫm đặc quánh chảy nhanh chóng vào tĩnh mạch chủ tay trái gần tim hơn nhiều so với vị trí cổ tay ban đầu Lã định tiêm vào trước đó nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài tăm tối đầy rẫy hiểm nguy chết người phía trước chờ đợi đón nhận bất cứ lúc nào nữa thôi chứ không phải do lòng tốt hay tình đồng loại nào cả đâu?
Trần Vọng mở mắt.
Sự im lặng bao trùm khu vực tầng hầm bỏ hoang này dày đặc hơn bao giờ hết, nặng nề như chì đổ lên vai những kẻ còn sống sót sau thảm kịch hủy diệt toàn cầu đang diễn ra trước mắt nữa mà chỉ còn lại duy nhất ý chí sinh tồn mãnh liệt thôi thúc mỗi tế bào cơ thể đang gào thét đau đớn vì thiếu oxy cấp thiết cần bổ sung thêm nguồn năng lượng dinh dưỡng kịp thời mới có thể tiếp tục sống sót qua đêm dài
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận