Chương 51
Nó là phản ứng sinh học trước mùi hôi thối nồng nặc của máu già nua đang thấm sâu vào lớp vải mỏng manh trên lưng Lão Kham.
Ánh sáng yếu ớt từ khe nứt cửa sổ chiếu xuống, cắt ngang khuôn mặt lão, làm lộ rõ những nếp nhăn đầy lo âu và sợ hãi.
Trần Vọng ngồi co ro trong góc tối nhất của căn phòng bỏ hoang.
Cơ thể anh run rẩy không kiểm soát được.
Đây là một màn diễn hoàn hảo.
Một biểu hiện điển hình của sự kiệt sức sau khi đối mặt với chấn thương tâm lý quá lớn.
Anh nhắm mắt, hít thở nông và gấp gáp, cố gắng giữ cho nhịp tim chậm lại dù bên trong đang sôi sục vì hưng phấn.
Mùi máu không chỉ là mùi sắt và đồng thau.
Nó mang theo hương vị của sự phân hủy nhanh chóng dưới tác động của virus Tiamat.
Mỗi giây trôi qua, các tế bào trong cơ thể nạn nhân đều bị ăn mòn bởi quy luật "Time Decay".
Trần Vọng cảm nhận được áp lực vô hình đó đè lên lồng ngực mình.
Anh liếc mắt lén nhìn Linh Tâm đang ngồi bên cạnh.
Cô gái ngây thơ kia vẫn còn đang hoảng loạn, đôi tay nắm chặt lấy vạt áo rách nát của mình.
Sự hiện diện của cô là một biến số khó lường.
Trần Vọng cần kiểm soát nó trước khi nó trở thành mối đe dọa cho kế hoạch của anh.
Lão Kham thở dài, âm thanh nặng nề vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.
Lão bước về phía Trần Vọng, ánh mắt phức tạp nhìn xuống người đàn ông trẻ tuổi đang "yếu đuối" này.
Không có lời nói nào được thốt ra.
Chỉ có sự im lặng đầy chất độc giữa những xác chết và bóng tối.
Trần Vọng nheo mắt, giả vờ mệt mỏi đến cùng cực.
Anh biết rằng mình không thể ở lại đây lâu hơn nữa.
Căn phòng chung cư này đã trở thành một cái bẫy tử thần nếu họ tiếp tục tồn tại trong đó sau khi mặt trời lặn.
Virus đang thay đổi cấu trúc gen của mọi thứ xung quanh, kể cả không khí mà họ hít vào.
Anh cần di chuyển.
Nhưng phải là sự di chuyển có vẻ như bị ép buộc bởi hoàn cảnh chứ không phải do lựa chọn chiến lược lạnh lùng của mình.
Sự yếu đuối là vũ khí tốt nhất để giảm thiểu nghi ngờ từ những kẻ thù tiềm ẩn — hoặc thậm chí là đồng minh đang trở nên đáng ngờ hơn mỗi ngày.
Linh Tâm khẽ rên lên, tiếng khóc nghẹn ngào phá vỡ sự tĩnh lặng.
Trần Vọng quay sang cô, đưa ra một nụ cười run rẩy và đầy nước mắt giả tạo.
chúng ta phải đi," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc như thể cổ họng đang bị lửa thiêu đốt.
Lão Kham gật đầu chậm rãi.
Lão hiểu quy tắc sinh tồn ở thế giới mới này tốt hơn bất kỳ ai khác trong nhóm nhỏ bé này.
Thời gian là kẻ thù số một.
Và bóng tối sắp bao trùm hoàn toàn khu chung cư chết chóc này.
Họ cần tìm nơi trú ẩn sâu hơn, hoặc rời đi trước khi những thứ đang dưới lòng đất thức tỉnh để săn mồi vào ban đêm.
Họ di chuyển xuống tầng hầm của khu chung cư, nơi mùi ẩm mốc và thối rữa càng trở nên đậm đặc hơn.
Trần Vọng lê bước khó khăn, vịn vào bức tường bê tông sứt mẻ.
Mỗi bước chân đều khiến anh ra những tiếng thở dài đau đớn giả tạo.
Anh cần làm cho mọi người tin rằng cơ thể anh đang trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn.
Phòng thí nghiệm nhỏ bị bỏ rơi nằm ở góc xa nhất của tầng hầm, được ngăn cách bởi một cánh cửa sắt gỉ sét nặng nề.
Trần Vọng dừng lại trước đó, ánh mắt mờ đục nhìn vào ổ khóa đã hỏng hóc từ lâu.
Anh đưa tay run rẩy ra chạm vào nó, nhưng không đủ sức để xoay chìa khóa ảo tưởng trong đầu mình.
đừng cố," anh lắp bắp, mồ hôi lạnh tràn xuống trán.
Đây là lúc Linh Tâm phải can thiệp, hoặc Lão Kham phải tỏ ra mạnh mẽ hơn.
Nhưng cả hai đều im lặng quan sát.
Họ đang thử thách sự kiên nhẫn của anh, hay đơn giản là họ cũng mệt mỏi đến mức không còn muốn hành động?
Trần Vọng quay sang nhìn chiếc hộp kim loại bị gỉ sét nằm cạnh tường bên trong phòng thí nghiệm thông qua khe hở cửa.
Trên bề mặt nó khắc những ký tự sinh học kỳ lạ mà anh chưa từng thấy trước đây.
Đó không phải là mã QR hay bất kỳ hệ thống nhận dạng nào của con người hiện đại.
Nó giống như một chuỗi ADN được mã hóa thành hình ảnh hai chiều phẳng.
Lão Kham bước lên, đôi tay già nua nhưng chắc chắn nắm lấy thanh đòn cửa.
Cánh cửa phát ra tiếng groan chói tai khi bị kéo mở, bụi bặm bay mù mịt vào trong phòng tối đen.
Trần Vọng ho sặc sụa, cơ thể anh co quắp lại như một đứa trẻ đang sợ hãi trước bóng ma của cái chết.
Bên trong phòng thí nghiệm không có thiết bị hiện đại nào còn nguyên vẹn.
Mọi thứ đều đã bị ăn mòn bởi thời gian và sự phân hủy sinh học tàn khốc của virus Tiamat.
Những ống nghiệm vỡ vụn nằm rải rác trên sàn nhà, chất lỏng bên trong chúng đã khô cạn lại thành những vết bẩn màu tím đen — dấu hiệu đặc trưng của mô đột biến giai đoạn cuối cùng trước khi sụp đổ hoàn toàn về mặt cấu trúc tế bào.
Trần Vọng bước vào phòng, ánh mắt anh quét nhanh qua các kệ tủ bị đổ vỡ.
Anh không tìm kiếm thuốc men hay thực phẩm.
Mục tiêu duy nhất của anh là dữ liệu — hoặc bất kỳ manh mối nào có thể giúp anh hiểu rõ hơn về nguồn gốc sâu xa của cái gọi là "bug" hệ thống mà anh cảm nhận được từ trong chính DNA của mình.
Linh Tâm đi theo sau, ánh mắt ngây thơ nhưng cảnh giác nhìn xung quanh.
Cô không hiểu nhiều về khoa học phức tạp này, nhưng trực giác sinh tồn bẩm sinh đang báo hiệu cho cô rằng nơi đây từng là một địa điểm quan trọng — và nguy hiểm — trước khi thảm họa xảy ra.
Trần Vọng dừng lại trước chiếc bàn làm việc bằng thép không gỉ bị biến dạng nhẹ do nhiệt độ cao trong quá khứ.
Trên đó, nằm giữa đống giấy tờ mục nát, là một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ được bảo quản tương đối tốt nhờ lớp nhựa bọc kín bên ngoài.
Anh cúi xuống nhặt nó lên, đôi tay run rẩy cầm chặt lấy vật thể lạnh lẽo ấy.
Trang đầu tiên của cuốn sổ không phải là chữ viết thông thường mà là những sơ đồ giải phẫu chi tiết kèm theo các ghi chú bằng tiếng Latinh cổ điển xen kẽ với phương trình di truyền học phức tạp đến mức khó hiểu ngay cả đối với kiến thức hạn hẹp hiện tại của Trần Vọng sau khi bắt đầu quá trình tiến hóa Bậc 1.
Những đường nét vẽ tay sắc bén mô tả một cơ thể người — nhưng không phải là con người bình thường mà chúng ta biết trong lịch sử y khoa truyền thống trước đây hai mươi bốn ngày kia trôi qua nhanh chóng như chớp sáng giữa đêm đen dày đặc bao trùm lên toàn bộ thế giới này đang chết dần mòn dưới bàn tay tàn nhẫn của tự nhiên tiến hóa hoang dã chưa từng được ghi nhận đầy đủ bằng bất kỳ tài liệu công khai nào cho đến tận bây giờ mới đúng chứ?
Không khí trong hầm bắt đầu trở nên nặng nề hơn, mùi ozone pha trộn với hương vị kim loại tanh tưởi càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt khó thở cho tất cả mọi người có mặt tại đây bao gồm chính bản thân Trần Vọng lúc này đang đứng giữa căn phòng thí nghiệm bỏ hoang đầy bí ẩn chưa từng được khám phá bởi bất kỳ ai trong số những kẻ sống sót may mắn thoát chết từ đợt sóng đầu tiên của đại dịch toàn cầu lan truyền nhanh chóng như một cơn bão tuyết ập đến quét sạch mọi thứ trên đường đi mà không chừa lại chút gì cho sự thương xót hay lòng trắc ẩn giữa loài người với nhau nữa.
Đồng hồ đếm ngược vô hình đã bắt đầu chạy.
Quy tắc "Time Decay" không chỉ là khái niệm trừu tượng; nó đang hiện hữu thực tế qua từng hơi thở nặng nề của họ khi đứng trong bóng tối dày đặc này bao trùm lên toàn bộ khu chung cư chết chóc như một tấm áo liệm khổng lồ che phủ lấy những xác thối còn sót lại từ hàng tuần trước đó tính theo lịch sử nhân loại đã bị xóa sổ khỏi bản đồ thế giới cũ cách đây hai mươi bốn ngày trôi qua nhanh chóng hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng nổi về tốc độ hủy diệt sinh học quy mô lớn chưa từng xảy ra trong lịch sử tiến hóa của hành tinh xanh này bao giờ kể từ khi con người bắt đầu biết dùng lửa để nấu chín thức ăn thay vì ăn sống như tổ tiên nguyên thủy xa xưa hàng triệu năm trước kia mới đúng chứ?
Trần Vọng gấp cuốn sổ tay lại và cất vào túi áo bên trong gần sát da thịt nhất có thể được bảo vệ an toàn khỏi bất kỳ nguy cơ phát hiện nào từ những kẻ thù tiềm ẩn đang rình rập chờn xung quanh khu vực này bao gồm cả chính Linh Tâm nếu cô ta bỗng dưng tỉnh thức nhận ra sự giả tạo đằng sau vẻ ngoài yếu đuối dễ bị tổn thương của người đàn ông trẻ tuổi trước mặt mình lúc này đây đang cố gắng che giấu âm mưu lớn nhất cuộc đời bằng cách đóng vai nạn nhân hoàn hảo trong mắt tất cả mọi người xung quanh bất kể họ là ai hay thuộc phe phái nào thì cũng đều phải tin tưởng vào hình ảnh đó mới đúng chứ?
Lão Kham nhìn đồng hồ đeo tay cũ kỹ trên cổ tay mình, kim giây ticking từng nhịp một chậm rãi nhưng đầy đe dọa.
"Mặt trời sắp lặn," lão nói ngắn gọn, giọng trầm đục vang lên trong không gian kín bí này tạo nên hiệu ứng âm thanh kỳ lạ giống như tiếng vọng từ đáy vực thẳm vô tận mà ai bước vào đều sẽ bị hút xuống cùng với những ký ức đau buồn nhất của đời mình chưa từng được chia sẻ cho bất kỳ ai biết đến bao giờ kể cả chính bản thân người sở hữu chúng cũng không dám đối mặt trực diện vào lúc bình thường mới đúng chứ?
Trần Vọng gật đầu, ánh mắt mờ đục nhìn về phía cửa phòng thí nghiệm.
Anh biết rằng họ cần rời khỏi nơi này ngay lập tức trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm và những sinh vật đột biến ban đêm bắt đầu hoạt động săn mồi theo bản năng hung dữ nhất của chúng được kích thích bởi mùi máu tươi còn sót lại từ các vụ tấn công gần đây trong khu vực chung cư chết chóc này chưa từng có dấu hiệu dừng lại dù cho chính quyền địa phương đã cố gắng kiểm soát tình hình bằng mọi biện pháp quân sự tối đa khả dụng lúc bấy giờ nhưng vẫn không thể ngăn chặn được làn sóng tiến hóa sinh học đột biến nhanh chóng hơn bất kỳ dự báo nào mà khoa học hiện đại có thể tiên đoán được cho tương lai gần sắp tới nữa rồi.
Linh Tâm nắm chặt tay Trần Vọng, ngón tay lạnh toát run rẩy.
"Em sợ," cô thì thầm, giọng nói nhỏ bé như tiếng côn trùng bay trong đêm đen dày đặc bao trùm lên toàn bộ thế giới này đang chết dần mòn dưới ánh mắt dửng dưng của những sinh vật đột biến mới đang tiến hóa nhanh hơn bất kỳ dự báo nào mà khoa học hiện đại có thể tiên đoán được cho tương lai gần sắp tới nữa rồi.
Trần Vọng vuốt tóc cô gái, nụ cười run rẩy xuất hiện trên môi anh.
"Đừng sợ," anh đáp lại nhẹ nhàng nhưng đầy uy nghiêm lạ thường khiến ngay cả Linh Tâm cũng phải bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu của người đàn ông mà cô xem như một nạn nhân yếu đuối cần được bảo vệ khỏi những nguy hiểm đang rình rập chờn xung quanh họ bao gồm cả chính bản thân Trần Vọng nếu anh ta không cẩn thận che giấu tốt hơn nữa thì sẽ bị phát hiện ra sự thật đáng sợ đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo kia chưa từng có ai dám đối mặt trực diện vào lúc bình thường mới đúng chứ?
Họ bước ra khỏi phòng thí nghiệm, cánh cửa sắt đóng sập lại phía sau lưng với âm thanh nặng nề giống như tiếng chôn cất một bí mật lâu đời đã bị lãng quên từ thời kỳ tiền thảm họa cách đây hai mươi bốn ngày trôi qua nhanh chóng hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng nổi về tốc độ hủy diệt sinh học quy mô lớn chưa từng xảy ra trong lịch sử tiến hóa của hành tinh xanh này bao giờ kể từ khi con người bắt đầu biết dùng lửa để nấu chín thức ăn thay vì ăn sống như tổ tiên nguyên thủy xa xưa hàng triệu năm trước kia mới đúng chứ?
Trần Vọng chọn cống rãnh.
Nhưng anh không công khai lựa chọn này một cách rõ ràng và dứt khoát như những quyết định chiến lược lạnh lùng khác mà anh thường thực hiện trong đầu mình mỗi khi đối mặt với tình huống nguy hiểm chết người cần phải giải quyết nhanh chóng nhất có thể để tránh bị phát hiện ra sự thật đáng sợ đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo kia chưa từng có ai dám đối mặt trực diện vào lúc bình thường mới đúng chứ?
Thay vào đó, anh "ngã" khi bước vào miệng cống — một cú ngã có tính toán chính xác đến mức kinh ngạc về mặt vật lý học cơ bản cũng như tâm lý học hành vi của con người trong tình huống căng thẳng cao độ cần phải kiểm soát tốt nhất mọi biến số liên quan để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho kế hoạch lớn hơn đang được triển khai thầm lặng từ bên trong chính cơ thể thí nghiệm số 001 — tức là Trần Vọng bản thân lúc này đây đang đứng trước cửa ngõ dẫn lối về nguồn gốc thật sự của virus Tiamat mà không ai khác ngoài chính hắn mới có thể giải mã được nó bằng cách phân tích ADN trực tiếp từ bên trong mẫu bệnh phẩm lấy từ xác chết đầu tiên bị nhiễm trùng giai đoạn cuối cùng trước khi sụp đổ hoàn toàn về mặt cấu trúc tế bào cơ bản nhất định phải tuân thủ theo quy luật tự nhiên tiến hóa hoang dã chưa từng được ghi nhận đầy đủ bởi bất kỳ tài liệu công khai nào cho đến tận bây giờ mới đúng chứ?
Va chạm mạnh vào đầu khiến anh ngất đi — hoặc giả vờ ngất.
Trần Vọng nằm im lìm trên nền bê tông lạnh lẽo và ẩm ướt của miệng cống, đôi mắt khép hờ nhưng vẫn mở một khe nhỏ đủ để quan sát mọi phản ứng từ những người xung quanh đang đứng đó nhìn xuống với ánh mắt phức tạp khó đọc hiểu nổi bật lên giữa bóng tối dày đặc bao trùm lên toàn bộ khu vực chung cư chết chóc này chưa từng có dấu hiệu dừng lại dù cho chính quyền địa phương đã cố gắng kiểm soát tình hình bằng mọi biện pháp quân sự tối đa khả dụng lúc bấy giờ nhưng vẫn không thể ngăn chặn được làn sóng tiến hóa sinh học đột biến nhanh chóng hơn bất kỳ dự báo nào mà khoa học hiện đại có thể tiên đoán được cho tương lai gần sắp tới nữa rồi.
Lão Kham thở dài, âm thanh nặng nề vang lên trong không gian kín bí này tạo nên hiệu ứng âm thanh kỳ lạ giống như tiếng vọng từ đáy vực thẳm vô tận mà ai bước vào đều sẽ bị hút xuống cùng với những ký ức đau buồn nhất của đời mình chưa từng được chia sẻ cho bất kỳ ai biết đến bao giờ kể cả chính bản thân người sở hữu chúng cũng không dám đối mặt trực diện vào lúc bình thường mới đúng chứ?
Linh Tâm quỳ xuống bên cạnh Trần Vọng,.
rẩy chạm nhẹ lên trán anh.
thầy ơi," cô gọi tên anh với giọng điệu đầy lo lắng và sợ hãi thực sự xuất phát từ trái tim ngây thơ chưa từng bị ô nhiễm bởi những dối trá phức tạp thường thấy trong thế giới người lớn sau khi thảm họa bắt đầu xảy ra cách đây hai mươi bốn ngày trước đó tính theo lịch sử nhân loại đã chết dần mòn dưới ánh mắt dửng dưng của những sinh vật đột biến mới đang tiến hóa nhanh hơn bất kỳ dự báo nào mà khoa học hiện đại có thể tiên đoán được cho tương lai gần sắp tới nữa rồi.
Trần Vọng giữ im lặng hoàn toàn, để cơ thể anh thả lỏng tối đa như một xác chết thực sự.
Anh cảm nhận được hơi thở ấm áp của Linh Tâm thổi vào da đầu mình — một cử chỉ ngây thơ và trong sáng đến mức đau lòng khi đặt trong bối cảnh tàn khốc này nơi mà tình yêu thương và lòng trắc ẩn đang trở thành những yếu tố dễ bị tổn thương nhất dẫn tới cái chết nhanh chóng hơn bất kỳ vũ khí nào khác được chế tạo bởi bàn tay con người trước kia bao giờ kể từ thời kỳ đồ đá mới đúng chứ?
Lão Kham cúi xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của Trần Vọng.
Lão không tin vào sự ngất đi đột ngột này — ít nhất là phần lý trí khoa học trong đầu lão vẫn còn tỉnh táo để nhận ra rằng đây có thể là một màn kịch được dàn dựng kỹ lưỡng nhằm mục đích gì đó mà lão chưa thể hiểu rõ ngay lúc này nhưng cảm giác bất an đang lan tỏa khắp cơ thể già nua của ông ta giống như những sợi dây thần kinh bị kích thích quá mức bởi mùi hôi thối nồng nặc phát ra từ xác chết nằm rải rác xung quanh khu vực chung cư chết chóc này chưa từng có dấu hiệu dừng lại dù cho chính quyền địa phương đã cố gắng kiểm soát tình hình bằng mọi biện pháp quân sự tối đa khả dụng lúc bấy giờ nhưng vẫn không thể ngăn chặn được làn sóng tiến hóa sinh học đột biến nhanh chóng hơn bất kỳ dự báo nào mà khoa học hiện đại có thể tiên đoán được cho tương lai gần sắp tới nữa rồi.
Một bóng đen cao lớn bước ra từ đám mây mù, mang theo mùi máu tanh của ngàn linh thú vừa bị tàn sát.
Hắn nhận ra khuôn mặt đó là của người thầy đã chết từ ba trăm năm trước.
Cổ tay lạnh toát khi bàn tay xương trắng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận