Chương 50
Nó đông lại, dính chặt vào da, tạo thành một lớp vỏ cứng nhắc giống như những chiếc vỏ sò biển khô héo dưới nắng mặt trời.
Màu đỏ thẫm chuyển dần sang tím đen, báo hiệu quá trình phân hủy tế bào đang diễn ra với tốc độ đáng sợ bên trong cơ thể anh.
Lão K ném xác gã đàn ông xuống nền đất bê tông nứt nẻ.
Âm thanh nặng nề vang lên, làm rung động cả không gian im lặng chết chóc của khoang xe tải.
Trần Vọng ngồi đó, lưng tựa vào thành thùng sắt lạnh giá, mắt nhìn chăm chú vào đống thịt nát tan trước mặt.
Anh không cử động.
Không một cơ bắp nào co thắt.
Ngay cả nhịp thở cũng được kiểm soát đến mức tối thiểu để tiết kiệm oxy và năng lượng.
Đây là lúc "yếu đuối" trở thành vũ khí sắc bén nhất của anh.
Nếu anh thể hiện sự bình tĩnh quá mức, họ sẽ nghi ngờ.
Nhưng nếu anh run rẩy vì sợ hãi, họ sẽ hạ thấp cảnh giác.
Linh Tâm đứng bên cạnh, hai tay ôm lấy khuỷu tay mình.
Đôi mắt to tròn của cô mở rộng, chứa đựng nỗi kinh hoàng thuần khiết mà chưa ai trong thế giới cũ từng chứng kiến.
Cô nhìn vào vết thương trên vai Trần Vọng — nơi móng vuốt quái vật vừa cắm sâu rồi rút ra — và môi mím chặt lại thành một đường thẳng mảnh khảnh.
nó không chảy máu nữa," Linh Tâm thì thầm, giọng run rẩy như lá cây trong gió mùa thu.
"Trần Vọng ơi, em sợ lắm."
Đó là biểu hiện của sự quan tâm chân thật.
Hoặc ít nhất, đó là thứ Trần Vọng cần cô tin rằng mình đang cảm thấy.
Anh ngước lên, ánh mắt mờ đục, đầy vẻ hoảng loạn giả tạo.
Cơ mặt anh co quắp nhẹ, tạo nên một nụ cười yếu ớt và tuyệt vọng.
"Em đừng lo," anh đáp lại, giọng khàn đặc do thiếu nước và căng thẳng tích tụ.
chỉ là cơ thể đang cố gắng tự bảo vệ thôi."
Lời nói ấy nghe có vẻ ngây thơ đến mức vô lý trong hoàn cảnh này.
Nhưng chính sự vô lý đó khiến nó trở nên đáng tin.
Một người bình thường sẽ không hiểu về quá trình đông máu tức thì hay sự biến đổi mô sinh học.
Họ chỉ biết sợ hãi cái chết đang rình rập.
Trần Vọng đóng vai nạn nhân hoàn hảo — một kẻ may mắn sống sót nhờ vào bản năng sinh tồn nguyên thủy, chứ không phải là một nhà quan sát lạnh lùng đang ghi nhận mọi dữ liệu.
Lão K quay lại, tay vẫn cầm con dao găm đầy máu.
Gã nhìn xuống xác chết với vẻ mặt sững sờ, khóe môi nhếch lên trong một nụ cười mỉa mai đầy khinh bỉ.
"Con thứ này đã ăn thịt đồng loại," Lão K nói, dụi chân giày vào đống xương cốt còn sót lại.
"Virus không chỉ thay đổi quái vật.
Nó đang làm thối rữa con người từ bên trong."
Trần Vọng gật đầu chậm chạp, ánh mắt tránh né cái nhìn sắc bén của lão đàn ông bạo lực kia.
Anh cúi xuống, ôm lấy vai đau đớn giả vờ co quắp lại.
Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được sự thay đổi vi mô trong cơ thể mình.
Những tế bào xung quanh vết thương đang tái tạo với tốc độ gấp mười lần bình thường.
Không phải để chữa lành hoàn toàn — mà là để thích nghi.
Đó là dấu hiệu của Bậc 1.
Sự tiến hóa không mang lại sức mạnh ngay lập tức.
Nó bắt đầu bằng sự biến đổi cấu trúc tế bào, tăng cường khả năng chịu đựng độc tố và bức xạ từ chính máu của kẻ thù.
Anh đang trở thành một phòng thí nghiệm sống động, nơi virus Tiamat đang thử nghiệm giới hạn sinh học của con người.
Nhưng Trần Vọng không hề vui mừng.
Ngược lại, cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng anh khi nghĩ về việc mình đang dần mất đi tính người.
Mỗi lần tiến hóa là một bước lùi khỏi nhân đạo.
Và anh cần biết xem cuối cùng sẽ còn sót lại gì sau khi quá trình đó kết thúc.
"Lão K, tại sao.
tại sao anh không chôn nó?" Trần Vọng hỏi, giọng run rẩy hơn nữa.
Anh cố ý để những giọt nước mắt — sản phẩm của phản ứng thần kinh căng thẳng — lăn xuống má.
Nước mắt là vũ khí mạnh nhất của sự yếu đuối.
Nó khiến kẻ thù tin rằng bạn đã kiệt quệ về mặt tinh thần.
Lão K dừng tay, con dao lơ lửng giữa không trung.
Gã nhìn chằm chằm vào Trần Vọng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sát sinh.
Chôn cái gì?
Chôn một cái xác đang rot ra mùi thối trong khi chúng ta còn chưa biết mình sẽ chết ở đâu?"
"Nhưng.
nó từng là con người," Linh Tâm lên tiếng, giọng nhỏ bé nhưng kiên quyết.
Cô nhìn về phía đống thịt nát với vẻ mặt đầy bi thương.
"Chúng ta phải tôn trọng linh hồn họ."
Lão K cười to, một âm thanh khô khốc và tàn nhẫn vang vọng trong thùng xe kín mít.
"Tôn trọng?
Đuối mũi vào những thứ đã chết không giúp em sống thêm được một giây nào cả, cô bé.
Ở thế giới này, duy nhất thứ đáng tôn trọng là sức mạnh."
Gã bước tới gần Trần Vọng, bóng đổ dài lên người anh trong ánh sáng mờ ảo từ khe hở của tấm kim loại gỉ sét.
"Còn cậu," Lão K cúi xuống, mặt chỉ cách mũi Trần Vọng vài centimet.
Mùi rượu nồng và mùi máu tanh tưởi vào mặt anh.
"Đừng tưởng giả vờ yếu đuối là có thể che giấu mọi thứ.
Tôi đã thấy cách cậu nhìn con quái vật đó trước khi nó tấn công.
Cậu không sợ hãi như những kẻ khác."
Trần Vọng nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực — một phần vì thật sự căng thẳng, một phần vì đang kích hoạt phản ứng sinh học để kiểm soát nhịp tim.
Anh đưa tay lên chạm nhẹ vào vết thương trên vai, hành động này nhằm nhấn mạnh nỗi đau thể xác và làm phân tán sự chú ý của đối phương.
tôi chỉ sợ thôi," anh đáp lại, giọng nghẹn ngào.
"Sợ chết mà thôi."
Lão K nghi ngờ nheo mắt.
Gã đưa con dao ra gần hơn, lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua má Trần Vọng, tạo vết xước nhỏ xíu nhưng đủ để máu chảy ra.
Máu tươi đỏ rực hiện lên trên nền da trắng bệch của anh, tương phản mạnh mẽ với lớp vỏ cứng đen sạm từ trước đó.
"Nhưng nếu cậu thực sự yếu đuối," Lão K nói chậm rãi, từng chữ một như dao cạo vào não bộ, "thì tại sao vết thương kia lại đóng vảy nhanh đến vậy?
Tôi đã nhìn thấy nó trong ba giây vừa qua."
Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Trần Vọng cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Lão K đang xẻ đôi linh hồn mình.
Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất từ trước đến nay.
Nếu anh giải thích sai, hoặc nếu Linh Tâm phát hiện ra điều gì bất thường về phản ứng sinh học của anh.
May mắn thay, tiếng động bên ngoài đã cứu sống anh.
Một âm thanh kim loại groan vang lên từ phía đầu xe tải.
Những chiếc đinh gỉ sét bị bẻ cong dưới áp lực của một thứ gì đó khổng lồ đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ thép bảo vệ họ.
Lão K quay sang, vẻ mặt biến sắc thành sự cảnh giác tột độ.
"Coi chừng," gã ra lệnh, rút súng từ trong thắt lưng ra.
"Có thứ gì đó lớn hơn vừa mới phát hiện ra chúng ta."
Trần Vọng thở phào nhẹ nhõm, nhưng bên trong đầu anh đang chạy đua những suy tính phức tạp hơn bất kỳ cuộc chiến nào trước đây.
Anh cần phải kiểm soát tình thế này nhanh chóng.
Nếu không, sự nghi ngờ của Lão K sẽ biến thành hành động giết người ngay lập tức.
Họ di chuyển về phía sau xe tải, nơi có một lối thoát hiểm dẫn xuống hầm ngầm dưới lòng đất.
Trần Vọng đi cuối cùng, vai trái đau nhói dữ dội mỗi khi anh cử động.
Sự đau đớn này là thật — cơ thể anh đang phản ứng gay gắt với sự xâm nhập của virus từ vết thương quái vật.
Không khí ở hành lang phía sau nặng hơn hẳn.
Mùi hôi thối xộc lên mũi, không phải mùi xác chết thông thường mà là một loại mùi hóa chất cay nồng, giống như ozone pha trộn với thịt thiu.
"Time Decay" đang hoạt động mạnh mẽ tại đây.
Trần Vọng nhận ra rằng những bức tường bê tông xung quanh họ trông già cỗi hơn bình thường.
Những vết nứt lan rộng trước mắt anh, như thể thời gian đang bị kéo dãn và bóp méo bởi một lực vô hình nào đó.
Mỗi bước chân họ đi đều để lại dấu vết mờ ảo trên sàn nhà — không phải bụi bẩn, mà là sự suy thoái vật chất của chính giày dép và da thịt tiếp xúc với bề mặt.
Trần Vọng liếc nhìn bàn tay mình.
Những đầu ngón tay đang trở nên xám xịt hơn, mạch máu nổi rõ lên dưới lớp da mỏng manh như những con rắn nhỏ xíu đang bò dọc theo cánh tay.
"Cẩn thận," anh nói khẽ với Linh Tâm đi bên cạnh.
"Đừng chạm vào tường."
Linh Tâm gật đầu, nhưng ánh mắt cô dán chặt vào Trần Vọng.
Cô đã thấy sự thay đổi trên bàn tay anh.
Dù cô không hiểu rõ về khoa học sinh học như những người khác trong nhóm, trực giác của một thiên tài luôn cảnh báo cô rằng có điều gì đó sai lệch ở sư tỷ đồng môn của mình.
"Trần Vọng," cô gọi tên anh khi họ dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn bị bịt kín bởi dây xích gỉ sét.
"Cậu không ổn."
Anh quay sang nhìn cô, nụ cười yếu ớt hiện lên trên môi.
"Em nói đúng.
Tôi cảm thấy rất tệ."
Lời dối trá trơn tru như nước chảy đá mòn.
Linh Tâm run rẩy nhưng vẫn gật đầu, chấp nhận sự thật phũ phàng trước mắt thay vì đào sâu vào bí mật mà cô không đủ sức để giải mã.
Đó là bản năng sinh tồn — tránh xa những thứ đáng sợ hơn chính quái vật bên ngoài.
Lão K đứng trước cánh cửa, dùng súng ngắn bẩy khóa lên các thanh sắt gỉ sét.
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai trong bóng tối dày đặc của hầm ngầm.
Trần Vọng quan sát kỹ lưỡng khu vực xung quanh.
Những vệt máu khô bám trên tường không phải từ người hay quái vật thông thường.
Chúng có màu xanh lục đậm, phát ra ánh sáng mờ ảo dưới tia đèn pin yếu ớt của Linh Tâm.
Ở góc xa nhất hành lang, nơi ánh sáng không thể với tới, một cấu trúc sinh học kỳ lạ đang bám vào trần nhà.
Nó trông giống như một tổ ong khổng lồ được dệt từ xương người và sợi thần kinh sống động.
Những nhịp đập yếu ớt phát ra từ cái "tổ" đó đồng điệu với nhịp tim của Trần Vọng.
Anh cảm thấy một sự thu hút mạnh mẽ, gần như là bản năng, hướng về phía nó.
Như thể DNA trong cơ thể anh đang kêu gọi một phần nào đó còn thiếu sót ở nơi kia.
Đây không phải là quái vật.
Đây là phòng thí nghiệm.
Một căn cứ bí mật được xây dựng ngay dưới lòng thành phố chết chóc này.
"Lão K," Trần Vọng lên tiếng, giọng trầm hơn bình thường để che giấu sự kích thích trong người anh đang dâng cao.
"Tôi nghĩ chúng ta nên vào xem thử."
Lão K quay lại, ánh mắt nghi kỵ quét qua khuôn mặt tái nhợt của anh.
"Cậu muốn đi đầu?
Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, đừng mong tôi cứu mạng cậu."
Trần Vọng bước lên trước, chân trái đặt xuống sàn nhà với một tiếng lạo xạo lạ tai.
Anh không sợ hãi.
Ngược lại, cảm giác hưng phấn tột độ chạy dọc sống lưng anh khi biết rằng mình đang tiến gần hơn đến câu trả lời về nguồn gốc thảm họa này.
Bug hệ thống mà anh tìm kiếm từ lâu có lẽ nằm sâu trong lòng hầm ngầm nơi đây.
Và anh sẽ là người đầu tiên chạm vào nó.
Lão K nghi ngờ nhưng không thể phủ nhận nhu cầu khám phá của nhóm nếu muốn sống sót.
Gã bước theo sau Trần Vọng, tay luôn sẵn sàng bóp cò khi bất kỳ âm thanh nào xuất hiện từ bóng tối phía trước.
Linh Tâm đi cuối cùng, ôm chặt lấy chiếc đèn pin như một cây gậy phép bảo vệ mình khỏi những điều siêu nhiên mà cô không thể hiểu nổi.
Họ tiến vào căn phòng rộng lớn nằm dưới lòng đất.
Trần Vọng sững sờ khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Đây không phải là hầm trú ẩn thông thường.
Những dãy bàn thí nghiệm bằng thép không gỉ được sắp xếp ngăn nắp giữa đống đổ nát của trần nhà sụp đổ.
Các ống kính hiển vi vỡ vụn, những lọ hóa chất đã bốc hơi hết chỉ còn lại vết cặn trắng xóa bám trên thành chai thủy tinh nứt nẻ.
Nhưng điều khiến Trần Vọng lạnh toát sống lưng là trung tâm căn phòng.
Một cái hố sâu rộng khoảng ba mét, được bao quanh bởi các thiết bị y tế cũ kỹ vẫn còn kết nối với nguồn điện dự phòng đang phát ra tiếng hum ù ì yếu ớt.
Từ trong hố đó tỏa ra một luồng khí lạnh lẽng, mang theo mùi vị của ozone và máu tươi đã thối rữa từ lâu đời.
"Đây là." Linh Tâm thì thầm, giọng nghẹn lại khi ánh đèn pin chiếu vào những thứ nằm dưới đáy hố.
"Xác người?"
Trần Vọng bước tới gần mép hố, cúi xuống nhìn kỹ hơn.
Anh không thấy xác chết.
Anh thấy những cơ thể đang trong quá trình biến dạng hoàn toàn.
Da thịt bị xé toạc ra để lộ bộ xương đã thay đổi hình dáng — dài hơn, mảnh khảnh hơn và có thêm các đốt sống phụ trợ.
Những con mắt trống rỗng mở to nhìn lên trần nhà như nếu cầu cứu một thế giới không còn tồn tại nữa.
Và rồi, từ bóng tối sâu thẳm nhất của hố đó, một bàn tay xác chết vươn lên, bám lấy chân Lão K đang đứng quá gần mép vực.
Không phải là sự tấn công ngẫu nhiên mà là một cử động có chủ đích — ngón tay cứng đờ như sắt thép khóa chặt vào cổ chân gã đàn ông bạo lực kia.
Lão K hét lên trong đau đớn và hoảng sợ khi bị kéo xuống phía trước.
Súng ngắn rơi bộp xuống nền nhà, trượt đi xa ngoài tầm với của anh ta.
Trần Vọng đứng yên tại chỗ, quan sát mọi diễn biến như thể đang xem một bộ phim tài liệu về sự tuyệt chủng.
"Cứu tôi!" Lão K gào lên, mặt mày đỏ bừng vì sợ hãi tột độ khi cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp từ dưới đáy hố kéo anh ta xuống.
"Trần Vọng!
Giúp tao!!"
Trần Vọng nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của lão đàn ông kia.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hai người họ đối mặt nhau — một kẻ đang cố gắng bám lấy sự sống bằng mọi giá và một kẻ khác đã từ lâu chấp nhận rằng cái chết chỉ là bước đệm cho tiến hóa tiếp theo.
Trần Vọng không di chuyển.
Anh thậm chí còn nhún vai nhẹ nhàng để xốc lại chiếc áo sơ mi rách nát trên người mình, hành động hoàn toàn vô lý trong tình huống khẩn cấp này nhưng đủ để khẳng định sự kiểm soát tuyệt đối của anh lên tâm trí đang tan vỡ trước mắt.
"Đừng sợ," Trần Vọng nói với giọng điệu bình thản đến mức đáng ghét.
"Nó chỉ muốn lấy mẫu máu thôi."
Lão K ngừng kháng cự một cách đột ngột, khuôn mặt biến dạng thành vẻ kinh hoàng tột cùng khi hiểu ra ý nghĩa đằng sau lời nói đó.
Những ngón tay xương xẩu dưới hố bắt đầu di chuyển chậm chạp nhưng chắc chắn hơn nữa, kéo gã đàn ông vào bóng tối vĩnh cửu mà không hề có bất kỳ tiếng hét nào vang lên sau giây phút cuối cùng của sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ căn phòng bí mật này.
Khi họ rời khỏi hiện trường — hoặc ít nhất là cố gắng chạy trốn trước khi thứ gì đó từ dưới hố trồi lên nữa — Trần Vọng cúi xuống nhặt một mảnh giấy bị dán trên xác sinh vật nằm gần mép vực.
Trên đó có in rõ ràng logo và dòng chữ: .
Anh không nói gì với Linh Tâm hay bất kỳ ai còn lại trong nhóm đang run rẩy vì kinh sợ ở lối ra hầm ngầm phía xa.
Ánh mắt anh lướt qua những ký tự đen đặc trên nền giấy vàng úa, não bộ xử lý thông tin nhanh hơn tốc độ phản xạ của một con báo săn mồi vừa phát hiện con mồi yếu đuối trước mặt mình mà không hề hay biết về mối nguy hiểm chết người đang chờ đợi ở phía trước cho đến tận bây giờ mới đúng chứ?
Anh xé nhỏ mảnh giấy thành từng miếng li ti.
Những mảnh vụn trắng xóa bay lơ lửng trong không khí đầy bụi bặm rồi rơi xuống đất như những cánh hoa tàn mùa đông lạnh giá nhất từ trước đến nay mà chưa ai trên thế giới này từng chứng kiến qua tận mắt bao giờ cả dù cho có sống thêm ngàn năm nữa đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng thể nào hiểu được nguyên nhân gốc rễ thực sự đằng sau tất cả những thảm kịch đang diễn ra liên tục không ngừng nghỉ mỗi ngày trôi qua trong cuộc đời con người chúng ta hiện tại ngay lúc này giờ phút hiện hành rồi.
Trần Vọng đưa tay lên miệng, nhẹ nhàng nuốt từng mảnh giấy vào cổ họng.
Vị đắng chát của mực in và mùi hôi thối của xác chết hòa quyện lại thành một hỗn hợp độc hại nhưng lại mang theo cảm giác thỏa mãn kỳ lạ trong tâm trí anh ta lúc này đây khi biết rằng mình vừa sở hữu được chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn lối về nguồn gốc thật sự của virus Tiamat mà không ai khác ngoài chính bản thân hắn mới có thể giải mã được nó bằng cách phân tích ADN trực tiếp từ bên trong cơ thể thí nghiệm số 001 — tức là chính Trần Vọng đang đứng đây ngay trước mắt mọi người xung quanh nhưng lại giấu kín âm mưu lớn nhất của cuộc đời mình cho đến tận bây giờ mới đúng chứ?
Và rồi, anh mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo và đầy tà khí mà chưa ai từng nhìn thấy trên khuôn mặt hiền lành giả tạo kia bao giờ kể từ khi thảm họa bắt đầu xảy ra cách đây hai mươi bốn ngày trước đó tính theo lịch sử nhân loại đã chết dần mòn dưới ánh mắt dửng dưng của những sinh vật đột biến mới đang tiến hóa nhanh hơn bất kỳ dự báo nào mà khoa học hiện đại có thể tiên đoán được cho tương lai gần sắp tới nữa rồi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận