Chương 49

Cơn co thắt ở lồng ngực của Trần Vọng không phải là biểu hiện của đau đớn, mà là một nỗ lực sinh học cực đoan để kìm hãm phản xạ chiến đấu vốn đã ăn sâu vào tủy sống.

Mỗi nhịp tim đập nhanh hơn bình thường đều khiến da thịt anh nóng rực lên, tiết ra mùi hương *Sinh Khí* nồng nàn — thứ mùi vị đặc trưng của sự tiến hóa sơ khai mà virus đang cố gắng nhào nặn trong cơ thể người mang ký chủ yếu đuối này.

Anh ngồi bệt xuống sàn container lạnh lẽo, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, nhưng đôi mắt thì vẫn mở to, quan sát mọi chuyển động nhỏ nhất của con quái vật vừa rút móng vuốt ra khỏi vai trái anh.

Vết thương chảy máu không sặc sụa như những vết thương thông thường.

Máu từ Trần Vọng tiết ra có màu đỏ thẫm hơn, đậm đặc và nặng nề tựa hồ chứa đựng một mật độ năng lượng sinh học cao gấp bội so với con người bình thường.

Đây là dữ liệu quý giá mà anh cần thu thập: khả năng đông máu tức thời dưới áp lực của virus đột biến.

Con quái vật đứng sững lại trước mắt anh, đôi mắt đỏ rực đầy hoang mang.

Nó không hiểu tại sao mùi hương chết chóc từ cơ thể nạn nhân lại kích thích nó đến mức muốn bảo vệ thay vì xé xác.

Đó là bản năng săn mồi bị đảo lộn bởi một tín hiệu sinh học mới lạ mà loài của chúng chưa từng tiếp xúc trước đây.

Trần Vọng chậm rãi đưa tay phải lên, ngón tay run rẩy giả tạo chạm vào vết thương trên vai trái.

Hành động này không chỉ để đánh lừa con quái vật đang đứng ngay trước mặt, mà còn là một phép thử cho chính mình: liệu những tế bào cơ bắp mới hình thành có đủ sức chịu đựng lực căng giãn hay không?

Anh hít thở sâu, mùi hôi thối của thịt mục và sắt gỉ từ xác chết xung quanh tràn vào mũi.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ đó, anh cảm nhận được sự thay đổi vi mô bên trong mạch máu — những sợi protein cơ đang tái cấu trúc lại dưới tác động của virus Bậc 1.

Đó là một quá trình đau đớn nhưng mang tính xây dựng, giống như việc xương gãy lành lại với độ cứng cao hơn gấp ba lần so với trước kia.

Anh không nhìn thẳng vào con quái vật nữa mà cúi đầu xuống đất, giả vờ kiệt sức.

Tuy nhiên, giác quan của anh đang mở rộng ra tối đa.

Anh lắng nghe nhịp đập hỗn loạn của trái tim sinh vật đột biến phía trước và phân tích tần số rung động trong không khí.

Tiếng bước chân xa xôi bên ngoài container cho thấy còn có nhiều kẻ khác đang di chuyển về hướng này.

Thời gian là kẻ thù, và sự hiện diện của anh tại đây đã trở thành một điểm sáng thu hút sự chú ý nguy hiểm.

Trần Vọng cần rời đi ngay lập tức, nhưng trước hết, anh phải xác nhận xem liệu con quái vật kia có thực sự bị "lây nhiễm" bởi tín hiệu sinh học của mình hay chỉ đơn thuần là đang trong trạng thái bối rối tạm thời.

Cửa container creak mở ra một cách chậm chạp, phát ra âm thanh kim loại ma sát chói tai khiến Trần Vọng khẽ rùng mình.

Ánh sáng xám xịt từ bên ngoài hắt vào, chiếu rõ khuôn mặt nhăn nheo và đầy dơ bẩn của Lão Kham — người quản lý kho tàn khốc nhất trong khu vực này.

Lão không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào vết thương trên vai Trần Vọng với ánh mắt sắc lạnh như một bác sĩ phẫu thuật đang đánh giá khối u cần được cắt bỏ.

Trong tay lão cầm một ống tiêm lớn chứa đầy chất lỏng đục ngầu — đó là *Stimulant* loại rẻ tiền, thứ thuốc kích thích thần kinh tạm thời giúp tăng cường sức mạnh cơ bắp nhưng sẽ hủy hoại hệ miễn dịch chỉ sau vài giờ sử dụng.

"Ngươi làm cái quái gì vậy?" Giọng Lão Kham trầm thấp và khàn khàn, vang lên trong không gian kín của container như một lời phán xét cuối cùng.

"Máu ngươi...

nó không giống máu người thường." Trần Vọng ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi giả tạo nhìn lão.

Anh biết rằng Linh — bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm đang ở đâu đó gần đây, có thể đang quan sát từ góc khuất hoặc đã rời đi sau khi hoàn thành việc lấy mẫu mô ban đầu.

Sự hiện diện của Linh luôn là một biến số không ổn định trong các thí nghiệm xã hội mà Trần Vọng tiến hành.

Cô tin vào khoa học hơn cả tình người, và nếu cô phát hiện ra bí mật về sự khác biệt sinh học này, mọi kế hoạch kiểm soát tình thế sẽ sụp đổ chỉ trong tích tắc.

Lão Kham bước vào, đóng cửa container lại phía sau lưng mình với một tiếng *clack* nặng nề.

Mùi hương của chất kích thích trong ống tiêm lan tỏa, pha trộn với mùi máu tanh từ vết thương của Trần Vọng tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến đầu óc con người bình thường phải choáng váng.

Nhưng đối với Trần Vọng, đây là cơ hội để quan sát phản ứng sinh học giữa hai loại virus khác nhau: virus tiến hóa trong anh và chất kích thích nhân tạo mà Lão Kham mang đến.

Anh giả vờ run rẩy khi nhìn ống tiêm, biểu lộ sự sợ hãi tột độ như một nạn nhân yếu đuối đang chờ đợi án tử hoặc ân sủng từ kẻ mạnh hơn.

"Đừng làm gì dại dột," Trần Vọng nói, giọng lạc đi vì kiệt sức giả tạo.

"Nếu ngươi tiêm thứ đó vào cơ thể người đã nhiễm virus...

nó sẽ gây ra phản ứng dị ứng nghiêm trọng." Lời cảnh báo này không hoàn toàn là dối trá.

Cơ thể anh đang trong quá trình tái cấu trúc tế bào, và bất kỳ tác nhân hóa học nào cũng có khả năng làm rối loạn chuỗi DNA mới hình thành.

Tuy nhiên, mục đích chính của anh là để xem xét liệu Lão Kham đủ ngu ngốc hay đủ tham lam để phớt lờ rủi ro sinh học chỉ vì muốn sở hữu nguồn lực quý giá đang nằm ngay trước mặt mình.

Sự thực dụng đến mức lạnh lùng của lão khiến Trần Vọng tin rằng khả năng cao, lão sẽ thử nghiệm trên chính anh mà không cần sự đồng ý.

Lão Kham nhe răng cười, lộ ra hàm răng đen ngòm và mục rữa.

"Ngươi nghĩ ngươi là gì?

Một thí品 đặc biệt?" Lão tiến lại gần, ống tiêm trong tay rung lên nhẹ nhàng do lực căng cơ bắp của lão đang tăng cao dưới tác động của adrenaline tự nhiên.

Trần Vọng lùi về phía sau, lưng tựa vào thành container lạnh lẽo.

Anh không kháng cự, nhưng bàn chân anh đã sẵn sàng di chuyển nếu cần thiết — một bước trượt ma sát cực nhanh để thoát ra khỏi tầm với của ống tiêm trong khoảng thời gian 0.5 giây.

Đây là chiến thuật sinh tồn cơ bản nhất: luôn giữ khoảng cách an toàn tối thiểu bằng chiều dài cánh tay đối phương trừ đi bán kính tấn công hiệu quả.

Bên ngoài container, tiếng rít của bầy Sâu Ăn Thịt trở nên dữ dội hơn từng phút một.

Những âm thanh sắc nhọn cắt qua không khí như dao mổ da thịt người nghe, báo hiệu rằng chúng đang tiến hóa ngay trước mắt mọi người.

Lớp vỏ kitin bảo vệ cơ thể những con sâu này dày lên rõ rệt dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, phản chiếu màu xanh lục óng ánh đầy đe dọa.

Khả năng kháng độc của chúng cũng tăng theo cấp số nhân; mùi thối từ xác đồng loại bị giết chết trước đó không còn khiến chúng tránh né mà ngược lại, kích thích sự hung hãn hơn nữa.

Trần Vọng lắng nghe nhịp điệu của những tiếng bước chân chui ra khỏi lòng đất bên dưới nền bê tông — một mạng lưới hang động phức tạp đang mở rộng nhanh chóng về phía kho hàng này.

Thời gian là kẻ thù không chỉ vì nó đẩy quái vật tiến hóa lên bậc thang cao hơn, mà còn vì nó làm suy giảm năng lượng của Trần Vọng.

Quá trình tái tạo tế bào sau vết thương vai trái tiêu hao một lượng calo khổng lồ, khiến cơ thể anh rơi vào trạng thái đói khát dữ dội.

Anh cảm nhận được sự co rút của các mạch máu dưới da và nhịp tim chậm lại để bảo tồn năng lượng — một phản ứng sinh học tự động mà anh chưa hoàn toàn kiểm soát được.

Đây là dấu hiệu cho thấy Bậc 1 đang bắt đầu ổn định, nhưng cũng đồng nghĩa với việc anh trở nên dễ bị tổn thương hơn trong giai đoạn chuyển giao này nếu không bổ sung dinh dưỡng kịp thời.

Lão Kham dường như nhận ra mối nguy hiểm sắp đến.

Lão quay lại cửa container, lắng nghe những âm thanh kinh hoàng từ bên ngoài.

Mặt lão tái đi một chút khi thấy vết nứt xuất hiện trên bức tường kim loại phía đối diện — nơi mà trước đó vẫn còn nguyên vẹn.

Những con Sâu Ăn Thịt không chỉ tấn công theo kiểu bầy đàn nữa; chúng đang học cách phối hợp, sử dụng lực tác động tập trung vào các điểm yếu kết cấu của tòa nhà.

Đây là một bước tiến hóa nhận thức đáng sợ: từ bản năng sinh tồn đơn thuần sang chiến thuật nhóm sơ khai.

Trần Vọng ghi nhớ lại thông tin này trong đầu — dữ liệu về sự phát triển trí tuệ tập thể của loài sâu có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về cơ chế lây lan ý thức virus mà Tiêu Diêu đang cố gắng thao túng ở những khu vực khác.

"Chúng ta sẽ chết nếu cứ ngồi đây," Trần Vọng nói, giọng bình tĩnh bất thường so với vẻ ngoài hoảng loạn.

"Bức tường này không chịu được thêm năm phút nữa." Lão Kham quay lại nhìn anh, ánh mắt nghi ngờ và thù địch.

"Vậy ngươi định làm gì?

Chạy à?" Trần Vọng lắc đầu.

Anh biết rằng chạy trốn chỉ là kéo dài thời gian tử thần ra một chút mà thôi.

Thay vào đó, anh cần một cuộc đối mặt trực diện để kiểm tra giới hạn của sự tiến hóa Bậc 1 trong điều kiện thực chiến cao nhất có thể.

Nhưng trước hết, anh phải đảm bảo rằng Linh Tâm — cô gái ngây thơ đang ẩn nấp đâu đó gần khu vực này — không bị kéo vào vòng xoáy chết chóc này.

Sự hiện diện của cô là một biến số cảm xúc mà Trần Vọng chưa biết cách xử lý trong kịch bản sinh tồn thuần túy này.

Lão Kham cười khẩy, giơ ống tiêm lên cao hơn.

"Ngươi sẽ giúp ta kiểm tra xem thứ thuốc này có hiệu quả với những con quái vật hay không." Lão định dùng Trần Vọng làm mồi nhử hoặc là đối tượng thử nghiệm đầu tiên để đánh giá khả năng kháng cự của *Stimulant* trước virus đột biến.

Đây là cơ hội mà Trần Vọng đang chờ đợi: một tình huống buộc phải tự vệ, nơi anh có thể phô diễn sức mạnh thật sự một cách "bất đắc dĩ" và thuyết phục người chứng kiến rằng anh không hề vô dụng — chỉ đơn giản là chưa sẵn sàng bộc lộ nó trước đó.

Anh hít vào sâu, chuẩn bị cho cơn bão sinh học sắp nổ tung trong cơ thể mình.

Đột ngột, tiếng kim loại kêu lên chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của container.

Một con Sâu Ăn Thịt đầu đàn (Alpha) xuyên thủng tường phía sau Lão Kham với một lực kinh hoàng.

Bộ phận miệng đầy răng nanh sắc nhọn và dịch nhầy độc hại phun ra từ khe hở, bắn vào mặt lão khiến ông ta lùi lại vài bước trong hoảng loạn.

Con quái vật này lớn hơn những con thường thấy gấp ba lần, lớp vỏ kitin trên lưng nó có màu đen bóng loáng như obsidian — dấu hiệu của một đột biến gen đặc biệt giúp tăng cường khả năng hấp thụ nhiệt và ánh sáng để tổng hợp protein nhanh chóng.

Nó không nhắm vào Lão Kham đang run rẩy trong tay ống tiêm; thay vào đó, đôi mắt phức tạp nhiều giác của nó quay sang Trần Vọng với sự hung hãn tột độ.

Lý do con Sâu Alpha tấn công trực tiếp vào Trần Vọng là vì mùi *Sinh Khí* — thứ mà anh đã cố gắng che giấu bằng cách giữ cơ thể ở trạng thái ức chế tối đa, nhưng vết thương vừa mở lại trên vai trái đã làm rò rỉ một lượng lớn tín hiệu sinh học.

Đối với loài sâu đang tiến hóa nhanh chóng này, Trần Vọng không còn là con mồi dễ dàng nữa; anh trở thành một nguồn dinh dưỡng quý giá chứa đựng mã di truyền chưa hoàn thiện mà chúng khao khát hấp thụ để đạt đến Bậc 2 của chính mình.

Đây là sự thật bi thảm của thế giới mới: kẻ yếu bị ăn thịt, nhưng kẻ mạnh lại bị săn đuổi vì tiềm năng sinh học vượt trội.

Trần Vọng không né tránh thêm nữa.

Anh đứng dậy, đôi mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào con quái vật đang lao về phía mình với tốc độ gió.

Lão Kham hét lên trong kinh sợ: "Chạy đi!" Nhưng Trần Vọng đã quá hiểu quy luật của sự tiến hóa này.

Nếu anh chạy bây giờ, những vết nứt trên tường sẽ sụp đổ và chôn sống tất cả mọi người bên dưới đống gạch vụn.

Anh cần không gian trống để di chuyển linh hoạt hơn — điều mà container chật hẹp hiện tại không thể cung cấp được.

Vì vậy, anh chủ động dúi thân mình ra phía trước một lần nữa, nhưng lần này với mục đích khác: kích hoạt phản ứng sinh học toàn diện của cơ thể Bậc 1 trong tình trạng chiến đấu thực sự.

Khi con Sâu Alpha đến gần, Trần Vọng giơ tay phải lên — bàn tay mà trước đó vẫn bị coi là yếu ớt và run rẩy — và nắm chặt lại thành một quyền đấm cứng như thép.

Cơ bắp trên cánh tay anh phình to ra dưới lớp da rách nát, các gân xanh nổi rõ rệt như mạng lưới dây thừng căng thẳng chuẩn bị nổ tung.

Đây không phải là sức mạnh của con người bình thường; đây là kết quả của việc tái cấu trúc sợi cơ type IIb thành một dạng hybrid mới chịu được lực va chạm cực cao.

Anh đấm vào hàm dưới của con Sâu Alpha với tất cả sinh lực, tạo ra âm thanh *bam*沉闷 như tiếng búa đập vào thỏi sắt nóng đỏ.

Xương hàm quái vật vỡ vụn, dịch độc phun ra khắp nơi nhưng không hề làm suy giảm đà tiến công tiếp theo của nó — một cú ngoạm nhắm thẳng vào cổ Trần Vọng.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Trần Vọng cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ vết thương vai trái sang toàn bộ cơ thể.

Virus đang phản ứng với adrenaline và cortisol trong máu anh, thúc đẩy quá trình phục hồi tức thời đồng thời tăng cường mật độ xương cốt chậu để chịu đựng lực va chạm tiếp theo.

Anh cúi người xuống thấp, tránh cú ngoạm chết chóc của con sâu, rồi dùng vai trái — nơi vừa bị thương — hất mạnh vào phần bụng mềm nhất của sinh vật này.

Lực tác động khiến con Sâu Alpha bay ngược lại và đập mạnh vào tường kim loại phía sau, tạo ra một hố lõm lớn.

Trần Vọng thở hổn hển, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy xuống trán anh.

Anh vừa chứng minh được sức mạnh thật sự của mình trước mắt Lão Kham — kẻ đang nhìn chằm chằm vào anh với ánh mắt sợ hãi pha lẫn ngưỡng mộ tột độ.

Khi lính canh kéo xác gã đàn ông (một người sống sót khác bị kẹt dưới đống đổ nát) ra khỏi khu vực container, họ nhìn Trần Vọng với ánh mắt dửng dưng đến đáng sợ.

Không có sự biết ơn.

Không có sự kinh ngạc trước màn biểu diễn sức mạnh phi thường vừa xảy ra chỉ vài phút trước đó.

Trong thế giới đã chết này, những hành động anh hùng hay khả năng sinh tồn vượt trội không mang lại giá trị xã hội; chúng chỉ đơn thuần là dữ liệu để các phe phái cân đo đong đếm lợi ích mà thôi.

Lão Kham vẫn đứng nguyên tại chỗ, ống tiêm trong tay giờ đây đã bị vứt bỏ trên nền đất bẩn thỉu — một biểu tượng của sự thất bại cho những phương pháp y học cổ hủ trước áp lực chọn lọc tự nhiên khắc nghiệt này.

Trần Vọng lau máu từ mặt mình bằng tay áo rách nát, ánh mắt quét qua khuôn mặt vô cảm của đám lính canh đang kiểm tra hiện trường.

Họ không hỏi anh về nguồn gốc sức mạnh mới xuất hiện, cũng không đề cập đến vết thương trên vai trái vẫn còn rỉ máu.

Điều đó có nghĩa là họ đã biết — hoặc ít nhất là nghi ngờ — những gì vừa xảy ra, và họ chọn cách im lặng để bảo vệ lợi ích cá nhân của mình trong hệ thống phân cấp đang rung chuyển này.

Sự yên lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào từ quái vật bên ngoài.

Nó cho thấy sự bình thường hóa nhanh chóng của bạo lực và tiến hóa đột biến: hôm nay là Trần Vọng, ngày mai có thể là một người khác nữa sẽ phải hy sinh bản thân để tồn tại trong cái lò luyện ngục khổng lồ này.

Linh Tâm xuất hiện từ phía sau đám đông lính canh, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ hãi nhưng đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy anh còn sống.

Cô chạy đến bên Trần Vọng, nắm lấy tay anh đang run rẩy — lần này không phải do giả tạo mà là do sự kiệt sức thực sự sau cú đấm quyết định vừa rồi.

anh đã làm gì vậy?" Cô hỏi, giọng nhỏ bé và bối rối trước những thay đổi sinh học rõ rệt trên cơ thể người đàn ông mà cô xem như sư tỷ đồng môn — dù mối quan hệ này đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết dưới ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.

Trần Vọng nhìn vào đôi tay run rẩy của Linh Tâm, cảm nhận được sự ấm áp mong manh từ thân hình bé nhỏ của cô gái ngây thơ kia.

"Chỉ là một thí nghiệm sinh học thất bại," anh đáp lại nhẹ nhàng, giọng nói trầm lắng và mệt mỏi nhưng mang theo một vẻ uy nghiêm lạ thường khiến ngay cả Lão Kham cũng không dám lên tiếng ngắt lời.

Anh quay sang nhìn về phía cửa container đang mở toang, nơi những tia nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu vào bầu trời xám xịt đầy tro bụi của thành phố đã chết.

Trong bóng tối dần bao trùm đó, anh cảm nhận được một xung động điện từ kỳ lạ phát ra từ sâu trong lòng đất — mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Đó không phải là tín hiệu từ quái vật hay virus; nó mang tính toán học chính xác đến đáng sợ, giống như một mã nguồn đang cố gắng liên lạc với ký chủ của mình.

Trần Vọng biết rằng bí ẩn về "bug" hệ thống mà anh luôn tìm kiếm cuối cùng cũng bắt đầu lộ diện, và lần này, không còn là sự lựa chọn nữa — anh phải đi xuống sâu
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập