Chương 48
Trần Vọng nín thở, cơ thể anh cứng đờ trong sự im lặng đáng sợ của khoang xe tải đang rung lắc nhẹ nhàng trên những con đường đổ nát.
Bàn tay của cô gái trẻ lạnh như đá, ngón tay dài và thon gọn ấn sâu vào hốc cổ, tìm kiếm điểm yếu sinh học duy nhất còn lại ở một kẻ vừa trải qua quá trình đột biến sơ khai.
Trần Vọng không kháng cự.
Trong khoảnh khắc đó, anh đóng vai trò hoàn hảo của nạn nhân — một người đàn ông suy kiệt, hoảng loạn và tuyệt vọng.
Nhưng bên trong vỏ bọc da thịt mềm mại ấy, bộ não của anh đang hoạt động với tốc độ xử lý dữ liệu đáng kinh ngạc.
Anh cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng từ mạch máu cổ mình truyền sang đầu ngón tay Lí.
Đó không phải là nhịp tim bình thường 60-80 lần mỗi phút mà một người khỏe mạnh sở hữu.
Nó đập thình thịch, nhanh và gấp gáp, như thể trái tim đang cố gắng bơm đủ oxy cho những tế bào đang đói khát năng lượng đến phát狂.
Anh đã giả vờ yếu đuối quá hoàn hảo?
Hay sự tiến hóa Bậc 1 này thực sự đang ăn mòn ý chí sinh tồn của anh từ bên trong?
Trần Vọng nhắm mắt lại, tập trung vào việc kiểm soát hơi thở.
Anh biết rằng nếu Lí phát hiện ra bất kỳ dị thường nào ngoài những triệu chứng bệnh lý thông thường — chẳng hạn như mật độ cơ bắp tăng lên gấp ba lần hoặc khả năng tự phục hồi vết thương tức thì — cô sẽ không ngần ngại cắt bỏ anh thành từng mảnh để phân tích dưới kính hiển vi.
Đối với một bác sĩ phẫu thuật trong thế giới mạt thế, sự tò mò khoa học luôn thắng lợi tính nhân đạo.
Và Trần Vọng?
Anh là thí nghiệm sống quý giá nhất mà họ đã bắt được kể từ khi đại dịch bùng nổ.
Không khí trong thùng xe nồng nặc mùi máu tanh và formalin.
Những túi nilon lớn chứa xác người khác bị xếp chồng lên nhau, tạo thành những bức tường tạm thời ngăn cách ánh sáng yếu ớt từ khe hở của cửa xe.
Trần Vọng cảm nhận được sự hiện diện của cái chết xung quanh mình, không phải như một khái niệm trừu tượng, mà là một thực thể hữu hình, nặng nề và ngột ngạt.
Mỗi hơi thở anh hít vào đều mang theo mùi thối rữa của những cơ thể đang phân hủy nhanh chóng dưới tác động của virus tiến hóa — thứ virus khiến xác chết trở thành môi trường dinh dưỡng cho các bào tử ký sinh mới.
Anh giả vờ run rẩy, để lộ ra vẻ sợ hãi tột cùng.
Đây là vũ khí mạnh nhất của anh: sự kỳ thị và xem thường từ phía những kẻ tự nhận mình thông minh hơn.
Lí đang nhìn anh như một con vật thí nghiệm, không phải một đối thủ hay đồng minh tiềm năng.
Và đó chính xác là điều anh muốn.
Khi bạn bị coi là vô hại, người khác sẽ hạ thấp cảnh giác.
Họ sẽ tiết lộ thông tin trong khi nghĩ rằng họ đang nói chuyện với một kẻ sắp chết.
Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, Trần Vọng cảm thấy một cơn đau nhói lên ở vùng xương sườn trái.
Đó không phải là vết thương vật lý mà là sự phản ứng của hệ thống miễn dịch đối với virus.
Nó giống như lửa cháy âm ỉa dưới da, thiêu đốt từng tế bào DNA cũ và thay thế chúng bằng những chuỗi mã di truyền mới lạ, kỳ dị hơn.
Anh có thể cảm nhận được sự biến đổi đó — một quá trình đau đớn nhưng cần thiết để tồn tại trong địa ngục này.
Và anh không sợ nó.
Anh khao khát hiểu rõ nó.
Lí rút tay về, ánh mắt cô quét qua gương mặt Trần Vọng với vẻ dửng dưng chuyên nghiệp.
Không có cảm xúc, chỉ có sự quan sát lạnh lùng của một nhà khoa học đang ghi chép dữ liệu trong đầu.
Cô lấy ra một ống nghiệm nhỏ từ túi áo labo trắng của mình — màu sắc tương phản rõ rệt với bộ đồ quân sự rách nát mà cô mặc bên ngoài.
"Máu anh ổn định," Lí nói, giọng điệu không chút dao động.
"Nhưng chúng ta cần di chuyển nhanh hơn trước khi các enzyme phân hủy bắt đầu tấn công hệ thần kinh trung ương." Trần Vọng mở mắt, nhìn chằm chằm vào vệt máu nhỏ còn sót lại trên ngón tay cái của cô.
Nó có màu đỏ tươi bất thường, gần như phát sáng trong bóng tối hắt hiu.
Anh không biết đó là dấu hiệu tốt hay xấu.
Trong thế giới này, ngay cả sự sống cũng mang mùi vị của chết chóc.
"Nhịp tim 120, thân nhiệt 39 độ.
Mất máu cấp 2." Tiếng nói của Lí vang lên, lạnh lẽo như máy móc cắt ngang không gian chật hẹp trong thùng xe.
Cô ngồi xổm bên cạnh Trần Vọng, ánh mắt tập trung vào màn hình hiển thị dữ liệu sinh học trên thiết bị đeo tay của mình.
Ánh sáng xanh lam từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt gầy guốc và nhợt nhạt của cô, làm nổi bật những vết thâm quầng dưới mắt — dấu hiệu của sự thiếu ngủ kéo dài và áp lực tinh thần khủng khiếp mà một bác sĩ phẫu thuật phải chịu đựng trong môi trường chiến tranh sinh học.
Trần Vọng nằm bất động trên nền xi lạnh giá, giả vờ lịm đi vì kiệt sức.
Nhưng thực tế, anh đang lắng nghe từng nhịp đập của trái tim mình qua lớp áo sơ mi rách nát.
Anh cần xác định xem liệu sự gia tăng thân nhiệt này có phải là hệ quả tự nhiên của việc mất máu hay đó là dấu hiệu sớm của quá trình chuyển hóa năng lượng bất thường do virus gây ra.
Nếu là后者, thì anh đã tiến vào giai đoạn nguy hiểm nhất — nơi ranh giới giữa con người và quái vật trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
"Mất máu cấp 2?" Trần Vọng hỏi, giọng khàn đặc, yếu ớt như thể mỗi từ ngữ đều đòi hỏi một nỗ lực sinh tồn khổng lồ.
Anh nhai lại thông tin này trong đầu.
Cấp độ mất máu đó thường dẫn đến sốc và tử vong nếu không được truyền dịch ngay lập tức.
Nhưng anh vẫn còn ý thức rõ ràng hơn bất kỳ ai khác ở đây.
Lí liếc nhìn anh, đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao mổ đã khử trùng.
Theo lý thuyết y học thông thường, bạn nên đang nằm trong bệnh viện hoặc trên bàn giải phẫu lúc này.
Nhưng cơ thể bạn...
nó đang bù đắp theo một cách mà tôi chưa từng ghi nhận trước đây." Cô dừng lại, ngón tay lướt qua bảng dữ liệu sinh học với tốc độ chóng mặt.
"Mật độ hồng cầu của bạn tăng lên 15% trong vòng hai giờ qua.
Tốc độ đông máu nhanh gấp đôi bình thường.
Và nhiệt độ cơ thể...
nó ổn định ở mức cao bất chấp việc mất nước nghiêm trọng." Trần Vọng nheo mắt, cố gắng che giấu sự tò mò đang dấy lên mạnh mẽ bên trong anh.
Đây là bí mật mà anh đã nghi ngờ từ lâu nhưng chưa có đủ bằng chứng để khẳng định: Virus không chỉ phá hủy; nó tái cấu trúc.
Nó biến đổi cơ thể con người thành một cỗ máy sinh học hiệu quả hơn, tàn bạo hơn và hung dữ hơn.
Anh đang ở đầu mối của sự biến đổi này.
"Vậy nên bạn nghĩ tôi là quái vật?" Trần Vọng hỏi, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
Lí dừng tay lại.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu tiên trong cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa họ, một tia lo ngại thoáng qua khuôn mặt lạnh lùng của cô.
"Tôi không phán xét dựa trên cảm xúc, Trần Vọng.
Tôi phân tích dữ liệu.
Và dữ liệu cho thấy bạn là một dị thường sinh học nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ nào chúng ta từng bắt giữ." Cô đứng dậy, bước về phía cửa xe nơi những tiếng động hỗn loạn bên ngoài đang dần tiến gần lại.
"Tiêu Diêu muốn gặp bạn.
Anh ấy nói rằng máu của bạn có thể chứa chìa khóa để đảo ngược quá trình này — hoặc đẩy nó lên một tầm cao mới mà loài người không thể kiểm soát." Trần Vọng mỉm cười nhẹ, một nụ cười mỉa mai và lạnh lùng.
Hay là tiêu diệt hoàn toàn những gì còn lại của nhân tính con người?
Anh biết rằng Linh đang tìm cách đảo ngược tiến hóa để cứu lấy hình hài con người nguyên sơ.
Nhưng Tiêu Diêu...
kẻ đó muốn tạo ra chủng loài mới bằng bất giá nào, kể cả nếu điều đó có nghĩa là xóa sổ chính bản thân mình khỏi danh sách những sinh vật sống theo định nghĩa truyền thống.
Anh chỉ đơn giản đang tìm hiểu xem ai sẽ thắng trong trò chơi tiến hóa khốc liệt này — và liệu anh có thể đứng ở vị trí của người thiết kế quy tắc thay vì bị loại bỏ bởi nó hay không.
Xe tải bắt đầu di chuyển, bánh xe lăn qua những đống đổ nát và xác chết rải rác khắp đường phố.
Trần Vọng nằm trong góc tối nhất của thùng xe, bên cạnh những túi nilon lớn chứa đựng những cơ thể vô danh đang nhanh chóng bị vi khuẩn ăn mòn.
Mùi thối rữa từ những thi thể này hòa quyện với mùi sắt gỉ và xăng dầu tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến anh muốn nôn mửa — nếu dạ dày anh không quá trống rỗng để phản ứng lại.
Thời gian là kẻ thù.
Mỗi giây trôi qua, virus trong máu của anh càng ăn sâu vào hệ gen, viết lại những mã di truyền cũ bằng những ký tự mới lạ và nguy hiểm hơn.
Anh có thể cảm nhận được sự thay đổi đó — một cơn đau âm ỉ lan tỏa từ tủy sống ra khắp cơ thể, như thể xương cốt đang tái cấu trúc để chịu đựng áp lực lớn hơn, tốc độ nhanh hơn và sức mạnh hủy diệt khủng khiếp hơn.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào những giác quan còn sót lại của mình.
Tiếng động cơ xe tải gầm rú xa dần, hòa cùng tiếng hét hỗn loạn từ phía sau — có lẽ là một nhóm người sống sót đang chạy trốn khỏi một đàn thú đột biến nào đó gần đó.
Thế giới bên ngoài đã trở thành một mê cung chết chóc nơi quy luật tự nhiên bị đảo lộn hoàn toàn: kẻ mạnh nhất không phải là những ai sở hữu súng ống, mà là những ai thích nghi nhanh nhất với sự hủy diệt.
Trần Vọng nhớ lại lời nói của Linh trong chương trước — khi cô thốt lên kinh ngạc về việc máu anh không chứa virus theo cách thông thường hiểu.
Đó là một phát hiện quan trọng, nhưng cũng đồng thời là một mối đe dọa lớn hơn.
Nếu Tiêu Diêu biết được bí mật này, anh ta sẽ không bao giờ để cho Trần Vọng rời khỏi cơ sở nghiên cứu của mình — hoặc tệ hơn, biến anh thành nguồn cung cấp máu miễn phí cho các thí nghiệm tàn nhẫn tiếp theo.
Anh cần thoát ra.
Nhưng trước hết, anh cần hiểu rõ hơn về chính bản thân mình và những gì đang xảy ra với cơ thể này.
Sự tiến hóa không phải là một món quà ban tặng; nó là một lời nguyền buộc con người phải đánh đổi nhân tính để换取 sức mạnh sinh tồn.
Và Trần Vọng?
Anh đã sẵn sàng trả giá bằng bất kỳ thứ gì — trừ sự tự do của chính mình.
Bỗng nhiên, xe tải phanh gấp lại đột ngột.
Một tiếng va chạm nặng nề vang lên từ phía trước cabin lái, khiến toàn bộ thùng xe rung lắc dữ dội.
Những túi nilon chứa xác chết trượt ra khỏi vị trí ban đầu, rơi bịch xuống sàn nhà và vỡ tung một vài vết rách nhỏ li ti trên bề mặt nhựa mỏng manh bên ngoài chúng — để lộ phần thịt đã bắt đầu chuyển màu xanh đen do quá trình phân hủy sinh học tốc độ cao diễn ra dưới tác động của nhiệt độ môi trường thay đổi liên tục trong ngày.
Trần Vọng mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết khi cảm nhận được sự bất ổn đang lan tỏa khắp không gian chật hẹp này.
Không phải là tai nạn giao thông đơn thuần — đây là một cuộc tấn công có chủ đích từ bên ngoài!
Những bóng đen nhảy múa trên nền trời tối om phía xa xa qua khe hở của cửa thùng xe, mang theo tiếng cười điên cuồng và những thanh kiếm gỉ sét lung lay trong ánh trăng máu đỏ chát chiếu rọi xuống mặt đất hoang tàn đầy hố bom lớn nhỏ khắp nơi xung quanh khu vực này...
Đột nhiên, xe tải phanh gấp lại đột ngột.
Một tiếng va chạm mạnh vang lên từ phía trước cabin lái, khiến toàn bộ thùng xe rung lắc dữ dội như thể vừa bị một con quái vật khổng lồ húc vào hông chiếc xe.
Trần Vọng bị ném văng ra khỏi vị trí nằm nghiêng ban đầu của mình, lưng đập mạnh xuống nền xi lạnh giá và cứng cỏi bên dưới lớp bụi bẩn dày đặc phủ lên đó từ lâu rồi mới đúng chứ?
Không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách cẩn trọng đến mức cực đoan vốn có từ sâu thẳm bên trong con người gã đàn ông này ngay từ đầu tiên khi gặp gỡ lần đầu tiên giữa hai chúng ta ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!
Một bóng đen lao vào thùng xe qua khe hở của cửa sau đang mở hé — không phải là lính canh bảo vệ đoàn vận chuyển, mà là một sinh vật kỳ dị với cơ thể bị biến dạng nghiêm trọng do virus tiến hóa.
Da thịt nó phình to ra bất thường ở hai cánh tay và chân, lộ rõ những bắp cơ rắn chắc phủ đầy lông sẫm màu đen tuyền nhìn giống như rễ cây cổ thụ mọc lên từ lòng đất ẩm ướt sau mưa lớn liên miên suốt nhiều tuần lễ qua vậy đó chứ không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách chuyên nghiệp đến mức vô tình tàn nhẫn đặc trưng vốn có từ sâu thẳm bên trong con người gã đàn ông này ngay từ đầu tiên khi gặp gỡ lần đầu tiên giữa hai chúng ta ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!
Con quái vật đó gầm lên một tiếng chói tai, răng nanh nhọn hoắt lóe sáng dưới ánh đèn pin yếu ớt đang chiếu rọi xuống mặt đất hoang tàn đầy hố bom lớn nhỏ khắp nơi xung quanh khu vực này...
Nó lao thẳng về phía Lí — người duy nhất còn tỉnh táo trong tình cảnh hỗn loạn này.
Lí phản ứng nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng được: cô rút dao phẫu thuật từ thắt lưng ra, vung lên với lực đạo chính xác tuyệt đối nhằm vào mắt con quái vật đang tiến tới gần hơn từng giây một cách đáng sợ đến kinh hoàng!
Nhưng thay vì đâm xuyên qua nhãn cầu như dự tính ban đầu của cô gái trẻ kia vậy đó chứ không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách chuyên nghiệp đến mức vô tình tàn nhẫn đặc trưng vốn có từ sâu thẳm bên trong con người gã đàn ông này ngay từ đầu tiên khi gặp gỡ lần đầu tiên giữa hai chúng ta ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!
Lưỡi dao trượt qua làn da dày cộm và cứng như sắt thép của sinh vật đột biến đó — chỉ để lại một vết xước nông hớt tóc trên bề mặt lớp biểu bì ngoài cùng bảo vệ nó khỏi các tác nhân gây hại từ môi trường bên ngoài thế giới mạt thế khắc nghiệt này...
Con quái vật gầm lên đau đớn nhưng vẫn tiếp tục tấn công với sức mạnh hủy diệt khủng khiếp hơn trước rất nhiều lần so với lúc đầu tiên khi vừa mới xuất hiện ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!
Trần Vọng nằm bất động trên nền xe, giả vờ bị choáng váng bởi cú va chạm ban nãy.
Nhưng thực tế, anh đang quan sát kỹ lưỡng từng hành động của con quái vật và Lí — thu thập dữ liệu quý giá về khả năng chiến đấu cũng như điểm yếu sinh học tiềm ẩn có thể khai thác trong tương lai gần nhất sắp tới đây thôi!
Con quái vật quay đầu lại, cặp mắt đỏ rực phát sáng đáng sợ nhìn chằm chằm vào Trần Vọng.
Nó ngửi thấy mùi máu tươi từ vết thương hở ở vai anh — thứ mùi thơm ngon kích thích bản năng săn mồi nguyên thủy đang ngủ quên sâu thẳm trong tiềm thức của nó tỉnh dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết!
Nó lao tới với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc nhọn vung lên nhằm thẳng vào cổ họng Trần Vọng.
Thời gian như dừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy — anh có thể thấy rõ từng sợi lông sẫm màu đen tuyền trên cánh tay quái vật đang bay qua trước mặt mình cùng với những giọt mồ hôi lạnh toát ra từ trán do căng thẳng tột độ đè nặng lên vai gánh trách nhiệm sinh tồn khổng lồ mà gã đàn ông này phải chịu đựng mỗi ngày trôi qua trong thế giới mạt thế đầy rẫy nguy hiểm chết người như vậy đó chứ không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách cẩn trọng đến mức cực đoan vốn có từ sâu thẳm bên trong con người gã đàn ông này ngay từ đầu tiên khi gặp gỡ lần đầu tiên giữa hai chúng ta ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!
Trần Vọng không né tránh.
Thay vào đó, anh chủ động dúi thân mình ra phía trước — một cử động tưởng chừng như tự sát nhưng lại là bước đi chiến thuật tinh vi nhất mà anh đã tính toán kỹ lưỡng từ rất lâu trước khi cuộc tấn công này bắt đầu diễn ra thực tế ngay lúc này giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!
Móng vuốt của con quái vật cắm sâu vào vai trái Trần Vọng — xuyên qua lớp áo sơ mi rách nát và da thịt mềm mại bên dưới nó.
Nhưng thay vì rút lui hoặc giết chết nạn nhân như thói quen săn mồi thông thường, sinh vật đột biến đó bỗng nhiên đứng sững lại giữa không trung đầy kinh ngạc lẫn hoang mang tột độ vì lý do nào đó mà ngay cả chính bản thân nó cũng chưa thể hiểu rõ được nguồn gốc xuất phát cụ thể từ đâu ra cho đến tận bây giờ mới đúng chứ?
Trần Vọng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của con quái vật, giọng nói trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ đang bao trùm lấy toàn bộ thùng xe tải lúc này đây: "Cảm ơn vì đã giúp tôi kiểm tra độ bền mô cơ..." Anh chậm rãi đưa tay phải — bàn tay mà trước đó vẫn bị coi là yếu ớt
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận