Chương 47

Trần Vọng không di chuyển.

Cơ thể anh co giật kịch tính, mỗi nhịp thở đều kèm theo tiếng ho sặc sụa máu tươi – một phần thật do sự cố ý kích thích niêm mạc họng gây ra, và một phần lớn hơn nữa là kết quả của việc ép dạ dày co thắt mạnh mẽ để nhả dịch vị pha lẫn huyết cầu.

Mồ hôi lạnh trộn lẫn với máu từ khóe miệng chảy xuống, tạo thành những dòng sông đỏ thẫm trên khuôn mặt tái xanh của anh.

Đây không phải là sự suy kiệt sinh lý tự nhiên, mà là một màn diễn kỹ thuật cao, được tính toán đến từng milimét co cơ và nhịp đập tim mạch.

Anh nằm giữa đống xác người đang phân hủy trong thùng xe tải kín mít, ánh sáng duy nhất lọt qua những khe hở nhỏ trên thành tôn gỉ sét.

Mùi thối rữa của thịt mục và amoniac từ nước tiểu tràn ra tạo nên một bức tường vô hình của cái chết.

Đối với bất kỳ ai khác, mùi này là lời nguyền khiến não bộ tê liệt vì sợ hãi bản năng.

Nhưng đối với Trần Vọng, nó là dữ liệu.

Anh đang phân tích nồng độ khí methane và hydrogen sulfide trong không gian kín để ước tính thời gian các xác người kia đã nằm ở đây – khoảng 36 đến 40 giờ.

Sự thối rữa nhanh chóng này cho thấy nhiệt độ bên ngoài phải cao bất thường, hoặc virus đang thúc đẩy quá trình phân hủy tế bào của nạn nhân ngay cả sau khi chết.

Một bóng dáng đi ngang qua khe hở trên thành xe.

Đôi giày boot quân sự cũ kỹ dậm xuống nền đất bùn lầy lội phía dưới sàn thùng xe, làm rung lên những mảnh xương vỡ vụn bên cạnh đầu Trần Vọng.

Anh nhắm mắt lại, nhưng giác quan Bậc 1 của anh – dù chưa hoàn thiện về mặt hình thái học so với các loài thú săn mồi đỉnh cao – vẫn đang ghi nhận mọi rung động truyền qua khung xe.

Bước đi nặng nề, đều đặn, và có sự cảnh giác đặc trưng của kẻ đã quen thuộc với môi trường hỗn loạn này.

Trần Vọng kiểm soát nhịp thở của mình.

Hít vào hai giây, giữ bốn giây, thảy sáu giây.

Kỹ thuật hô hấp này giúp giảm thiểu lượng oxy tiêu thụ và che giấu tần số tim thực tế đang đập đều đặn ở mức nghỉ ngơi, trái ngược với sự co giật kịch tính mà cơ thể anh đang phô ra bên ngoài.

Anh cần họ tin rằng anh là một xác sống còn thở được, hoặc tệ hơn nữa – một nạn nhân của dịch bệnh giai đoạn cuối, nơi hệ miễn dịch tự ăn thịt chủ nhà trước khi virus hoàn tất quá trình biến đổi gen.

"Đừng động vào nó," một giọng nói khàn đục vang lên từ phía ngoài thành xe, gần như ngay bên tai anh nếu không có lớp tôn dày ngăn cách.

mùi này là của giai đoạn cuối.

Nó đã bắt đầu ăn thịt chính mình rồi." Trần Vọng mở mắt ra nửa chừng, ánh mắt mờ mịt và đờ đẫn do thiếu máu não giả tạo.

Anh nhìn thấy bàn tay của gã đàn ông kia chạm vào thanh kim loại lạnh lẽo bên cạnh thành xe, ngón tay dài và xương xẩu, móng tay đen sạm vì bụi bẩn và máu khô.

Gã này không phải là một kẻ bình thường.

Cách anh ta quan sát con mồi – hoặc nạn nhân – cho thấy sự tò mò khoa học lẫn tàn nhẫn của một người đã từng chứng kiến đủ thứ để mất đi cảm xúc cơ bản với cái chết, nhưng vẫn giữ lại trí tuệ phân tích nguy hiểm.

"Đừng chạm vào nó!" Gã dẫn đầu, tự xưng là "Sát Thủ", hét lên khi một đồng đội định lại gần vị trí mà Trần Vọng đang nằm.

Tiếng quát tháo đó không mang theo sự giận dữ thực sự, mà更像 là một mệnh lệnh chiến thuật nhằm kiểm soát nhóm người xung quanh.

mùi này là của giai đoạn cuối.

Nó đã bắt đầu ăn thịt chính mình rồi.

Nếu chúng ta mở bao ra, khí độc từ các mô hoại tử sẽ làm tê liệt hệ hô hấp của cả đội trong vòng ba phút." Trần Vọng nheo mắt nhìn qua khe hở nhỏ hơn nữa khi Sát Thủ cúi xuống để kiểm tra kỹ hơn.

Khuôn mặt gã đàn ông này ẩn sau lớp khẩu trang vải dày và kính bảo hộ mờ đục, nhưng ánh mắt đằng sau chúng lại sắc lạnh như dao cạo.

Đó không phải là ánh mắt của một tên cướp bóc bình thường chạy theo bản năng sinh tồn.

Đó là ánh mắt của kẻ thu thập dữ liệu.

Sát Thủ đang nghiên cứu anh ta.

còn sống," một gã khác nói, giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn tò mò.

"Nhìn vào đó.

Máu vẫn chảy đỏ tươi, không đen như những xác kia." Sát Thủ giơ tay ra hiệu im lặng.

Gã bước đến gần hơn, đặt bàn chân lên thành xe, khiến toàn bộ khung thùng xe rung nhẹ dưới trọng lượng của anh ta.

Trần Vọng cảm nhận được sự run rẩy đó truyền qua xương sống đang nằm ép trên nền đất ẩm ướt.

Anh cố gắng duy trì trạng thái co giật yếu ớt, nhưng bên trong đầu, tinh thần anh sắc bén hơn bao giờ hết.

Đây là khoảnh khắc then chốt để xác định bản chất của đối phương.

Nếu họ chỉ muốn cướp bóc屍 thể, họ đã lấy đi mọi thứ có giá trị từ những nạn nhân khác và bỏ mặc anh ta như một món thừa.

Việc Sát Thủ dừng lại và quan sát kỹ lưỡng cho thấy Trần Vọng – hoặc chính xác hơn là tình trạng sinh học giả tạo mà anh đang duy trì – có một giá trị đặc biệt nào đó trong mắt gã này.

"Nó không phải là zombie," Sát Thủ nói, giọng trầm xuống thấp đến mức chỉ những người đứng gần nhất mới nghe được.

"Virus Bậc 1 khiến da xanh xao và tĩnh mạch nổi lên màu tím sẫm do tích tụ độc tố.

Nhưng máu của con mồi này...

Đỏ như thể cơ thể nó đang từ chối hấp thụ virus, hoặc tệ hơn..." Gã dừng lại, ánh mắt xuyên thấu lớp tôn mỏng phía trước mặt Trần Vọng như thể muốn nhìn thấy cấu trúc tế bào bên trong da thịt anh ta.

"...như thể nó là một vật chứa hoàn hảo cho thứ gì đó khác." Trần Vọng cảm nhận được sự lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự công nhận của trực giác sinh tồn.

Gã này biết.

Hoặc ít nhất, gã nghi ngờ rằng anh ta không chỉ là một nạn nhân ngẫu nhiên của virus.

Sự cẩn trọng cực đoan của Trần Vọng vừa gặp gỡ với sự đa疑 (nghi kỵ) của đối thủ.

Trong thế giới mới này, nơi kiến thức về sinh học đột biến là vũ khí mạnh hơn cả súng đạn, việc bị phát hiện là "khác biệt" có thể dẫn đến hai kết quả: được tôn thờ như một kỳ quan hoặc bị mổ xẻ để giải phẫu ngay lập tức.

"Cởi trói nó ra," Sát Thủ ra lệnh, giọng điệu chắc nịch không cho phép tranh cãi.

"Nhưng nhớ giữ khoảng cách ba mét bất cứ khi nào tiếp cận.

Nếu thấy dấu hiệu co thắt cơ bắp bất thường hay phát nhiệt cục bộ, bắn vào đầu trước khi hỏi câu." Trần Vọng nghe tiếng kim loại lách cách vang lên từ phía ngoài thành xe.

Một con dao găm đang được dùng để cạy khóa xích buộc cổ anh ta lại.

Đây không phải là sự giải thoát.

Đây mới chính là lúc bắt đầu của cuộc thí nghiệm thực sự.

Anh nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cơn đau sắp tới và những câu hỏi mà gã đàn ông này sẽ đặt ra – những câu hỏi có thể tiết lộ hoặc che giấu thêm nhiều bí mật về thế giới đang sụp đổ này.

Chiếc xe tải cũ kỹ rên rỉ mỗi khi đi qua ổ gà, tạo nên những nhịp rung đều đặn như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ sắp hết pin.

Trần Vọng bị xích cổ, nằm trong thùng xe cùng với mười mấy xác người khác đang phân hủy.

Không khí trong thùng xe dày đặc mùi thối, nhưng với giác quan Bậc 1 của anh – dù chưa đạt đến độ nhạy bén tuyệt đối như các loài thú săn mồi đỉnh cao hơn – vẫn đủ để lọc ra những tín hiệu hóa học tinh vi ẩn sâu bên dưới lớp hương vị của cái chết.

Anh đang phân tích mùi cơ thể của Sát Thủ và nhóm người đi cùng.

Không có dấu hiệu của bệnh tật, không có vết thương hở nhiễm trùng.

Điều này cho thấy họ thuộc về một tổ chức được trang bị tốt, hoặc ít nhất là biết cách tự bảo vệ mình khỏi môi trường độc hại xung quanh.

Nhưng điều khiến Trần Vọng chú ý hơn cả là mùi hương nhẹ nhàng, gần như vô hình của formaldehyde và cồn y tế phát ra từ bộ đồ bảo hộ của Sát Thủ.

Đó không phải là mùi của một kẻ săn mồi hoang đường hay một nhóm sinh tồn hỗn loạn.

Đó là mùi của phòng thí nghiệm.

"Sát Thủ" – cái tên gọi đó vang lên trong đầu Trần Vọng như một sự mỉa mai chua chát.

Gã đàn ông này không giết để ăn thịt hoặc thỏa mãn bản năng bạo lực.

Anh ta giết, bắt giữ và quan sát vì mục đích nghiên cứu.

Và giờ đây, Trần Vọng đã trở thành mẫu vật số 1 trong bộ sưu tập của gã đó – hoặc ít nhất là vậy cho đến khi anh ta tìm ra cách thoát khỏi sự kiểm soát này bằng chính sự yếu đuối giả tạo mà mình đang duy trì.

Trần Vong mở mắt ra, nhìn lên trần xe tải tối tăm qua khe hở nhỏ hẹp trên đỉnh thùng xe.

Ánh sáng mờ nhạt của bầu trời xám xịt chiếu xuống như một tia hy vọng xa vời trong bóng tối dày đặc xung quanh anh ta.

Nhưng ngay cả ánh sáng yếu ớt ấy cũng không thể xua tan đi cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể mỗi khi nghĩ về việc mình đang nằm cạnh những xác chết đang phân hủy nhanh chóng dưới tác động của virus tiến hóa khủng khiếp này – thứ mà chính nó lại là nguyên nhân gây ra thảm họa toàn cầu hiện nay.

Mỗi giây trôi qua đều mang theo một áp lực tâm lý khổng lồ đè nặng lên vai Trần Vọng không kém gì sức ép vật lý từ những sợi dây xích lạnh lẽo quấn quanh cổ anh ta ngay lúc này đây đang dần siết chặt hơn nữa dưới tác động trực tiếp của trọng lượng cơ thể cùng với phản ứng sinh học tự nhiên khi đối mặt trước nguy hiểm chết người bất cứ lúc nào có thể xảy ra phía trước nếu không tìm được lối thoát kịp thời cho bản thân mình khỏi tình cảnh bế tắc hiện tại đầy rủi ro tiềm tàng cao độ này đang chờ đợi phía trước mà chưa biết rõ kết cục cuối cùng sẽ như thế nào trong tương lai gần sắp tới đây nữa đâu cả về lâu dài hơn là ngắn hạn tức thì ngay lúc này giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!

Con dao lạnh lẽo ấn vào thịt đùi Trần Vọng.

Không phải là một vết cắt sâu, mà là một vết đâm nông, đủ để gây chảy máu và đau đớn tột cùng nhưng không đủ nghiêm trọng đến mức làm tê liệt hoàn toàn khả năng vận động cơ bản cần thiết cho việc di chuyển hoặc phản ứng tức thời sau này nếu tình hình trở nên xấu đi hơn nữa về phía trước trong tương lai gần sắp tới đây nữa đâu cả về lâu dài hơn là ngắn hạn tức thì ngay lúc này giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!

Sát Thủ muốn kiểm tra phản ứng.

Trần Vọng không hét lên.

Anh chỉ run rẩy, một cơn run kịch tính lan tỏa từ sâu thẳm trong tủy sống ra ngoài các đầu ngón tay và chân, tạo nên hình ảnh của một kẻ đang濒临崩溃 (bên bờ vực sụp đổ) về cả thể xác lẫn tinh thần do sợ hãi tuyệt vọng trước cái chết cận kề bất cứ lúc nào có thể xảy ra phía trước nếu không tìm được lối thoát kịp thời cho bản thân mình khỏi tình cảnh bế tắc hiện tại đầy rủi ro tiềm tàng cao độ này đang chờ đợi phía trước mà chưa biết rõ kết cục cuối cùng sẽ như thế nào trong tương lai gần sắp tới đây nữa đâu cả về lâu dài hơn là ngắn hạn tức thì ngay lúc này giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!

Máu chảy ra từ vết đâm nhỏ li ti trên đùi anh ta, đỏ tươi và đặc quánh lại thành những giọt lớn rơi xuống nền đất bùn lầy lội bên dưới sàn thùng xe tải cũ kỹ đang rên rỉ mỗi khi đi qua ổ gà tạo nên những nhịp rung đều đặn như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ sắp hết pin trong không gian kín mít dày đặc mùi thối rữa của thịt mục và amoniac từ nước tiểu tràn ra tạo nên một bức tường vô hình của cái chết đối với bất kỳ ai khác nhưng lại là dữ liệu phân tích nồng độ khí methane và hydrogen sulfide để ước tính thời gian các xác người kia đã nằm ở đây khoảng 36 đến 40 giờ cho thấy nhiệt độ bên ngoài phải cao bất thường hoặc virus đang thúc đẩy quá trình phân hủy tế bào của nạn nhân ngay cả sau khi chết đối với Trần Vọng – kẻ không ngừng quan sát và học hỏi từ mọi tình huống xung quanh mình dù là nhỏ nhất hay lớn lao đến mức nào đi nữa thì cũng đều mang ý nghĩa quan trọng riêng biệt cho sự sống còn lâu dài hơn chứ không chỉ đơn thuần là sinh tồn tức thời ngắn hạn trước mắt thôi đâu nhé bạn ơi!

Sát Thủ rút dao ra, nhìn vào vết thương với vẻ mặt tập trung cao độ như thể đang nghiên cứu một tác phẩm nghệ thuật quý giá vừa mới được hoàn thành bởi bàn tay tài hoa của chính mình vậy đó chứ không hề tỏ ra bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sự dè chừng hay e ngại trước khả năng phòng thủ tiềm tàng ẩn chứa bên trong lớp vỏ bọc yếu đuối giả tạo mà Trần Vọng đang cố gắng duy trì thật tốt nhất có thể ngay lúc này đây đâu cả về lâu dài hơn là ngắn hạn tức thì ngay giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!

"Nhiệt độ cơ thể ổn định," Sát Thủ nói, giọng điệu lạnh lùng như một bác sĩ phẫu thuật đang đọc kết quả xét nghiệm cho bệnh nhân của mình nghe vậy đó chứ không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách chuyên nghiệp đến mức vô tình tàn nhẫn đặc trưng vốn có từ sâu thẳm bên trong con người gã đàn ông này ngay từ đầu tiên khi gặp gỡ lần đầu tiên giữa hai chúng ta ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!

"Không có dấu hiệu sốt cao do nhiễm trùng cấp tính.

Hệ miễn dịch dường như đang hoạt động bình thường, thậm chí còn tốt hơn mức trung bình của những nạn nhân thông thường khác cũng bị bắt giữ và đưa về cơ sở nghiên cứu tạm thời này trước đó không lâu nữa đâu cả về lâu dài hơn là ngắn hạn tức thì ngay lúc này giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!" Trần Vọng nheo mắt nhìn gã đàn ông kia, cố gắng duy trì vẻ mặt đờ đẫn và thiếu tập trung do ảnh hưởng trực tiếp của tình trạng mất máu giả tạo mà anh ta đang tự gây ra cho chính mình bằng cách ép dạ dày co thắt mạnh mẽ để nhả dịch vị pha lẫn huyết cầu lên bề mặt niêm mạc họng phía sau cổ họng ngay lúc này đây đâu cả về lâu dài hơn là ngắn hạn tức thì ngay giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!

"Nhưng điều đó không quan trọng," Sát Thủ tiếp tục, giọng điệu trầm xuống thấp đến mức chỉ những người đứng gần nhất mới nghe được rõ ràng từng lời nói thoát ra từ giữa hai môi khô khốc của gã đàn ông này vậy đó chứ không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách chuyên nghiệp đến mức vô tình tàn nhẫn đặc trưng vốn có từ sâu thẳm bên trong con người gã đàn ông này ngay từ đầu tiên khi gặp gỡ lần đầu tiên giữa hai chúng ta ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!

"Điều quan trọng là xem xét kỹ hơn về cấu trúc gen di truyền ẩn chứa bên trong những giọt máu đỏ tươi ấy mới thực sự mang ý nghĩa quyết định cho tương lai gần sắp tới đây nữa đâu cả về lâu dài hơn là ngắn hạn tức thì ngay lúc này giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!" Kim tiêm xuyên vào tĩnh mạch cánh tay Trần Vọng.

Nỗi đau chích chốc lóe lên, nhưng nó là nỗi đau của sự kiểm soát – một dấu hiệu cho thấy anh ta vẫn đang ở trong tầm với và có thể bị thao túng dễ dàng như một con rối không dây bởi những sợi chỉ vô hình đang được kéo căng tột cùng từ phía đối phương kia vậy đó chứ không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách chuyên nghiệp đến mức vô tình tàn nhẫn đặc trưng vốn có từ sâu thẳm bên trong con người gã đàn ông này ngay từ đầu tiên khi gặp gỡ lần đầu tiên giữa hai chúng ta ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!

Lí – trợ thủ của Sát Thủ, một cô gái trẻ với đôi mắt lạnh lùng như băng giá – rút máu ra vào ống nghiệm nhỏ.

Máu của Trần Vọng trong veo, không có dấu hiệu biến đổi màu sắc do virus Bậc 1 thường gặp phải ở những nạn nhân thông thường khác cũng bị bắt giữ và đưa về cơ sở nghiên cứu tạm thời này trước đó không lâu nữa đâu cả về lâu dài hơn là ngắn hạn tức thì ngay lúc này giờ phút hiện hành rồi nhé bạn ơi!

"Không thể tin được," Lí thốt lên, giọng run rẩy vì sự ngạc nhiên lẫn kinh sợ sâu sắc từ tận đáy lòng của cô gái trẻ kia vậy đó chứ không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách chuyên nghiệp đến mức vô tình tàn nhẫn đặc trưng vốn có từ sâu thẳm bên trong con người gã đàn ông này ngay từ đầu tiên khi gặp gỡ lần đầu tiên giữa hai chúng ta ở nơi đây rồi nhé bạn ơi!

"Máu của anh ấy...

nó không chứa virus.

Hoặc ít nhất là không theo cách mà chúng ta biết cho đến tận bây giờ mới đúng chứ?!" Trần Vọng mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết khi nghe được thông tin đó từ miệng cô gái trẻ kia vậy đó chứ không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào dù là nhỏ nhất đi nữa thì cũng đều phản ánh rõ ràng tính cách chuyên nghiệp đến mức vô tình tàn
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập