Chương 46

Chương 46: Giả Vờ Yếu

Cơn co giật cuối cùng của cơ bắp đùi phải khiến Trần Vọng sặc sùi, một vệt máu đen sẫm dính đầy trên môi anh.

Anh không lau nó đi.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp tim xuống mức 45 nhịp/phút — mức của một kẻ sắp chết đói và kiệt sức — trong khi bên trong, virus tiến hóa đang ăn mòn màng tế bào thần kinh, khiến từng giây trôi qua giống như bị đốt sống.

Hơi thở của anh gấp gáp, không phải vì sợ hãi, mà vì anh đang cố giữ cho lồng ngực không phồng lên quá mức.

Mỗi nhịp thở sâu là một rủi ro.

Nếu những kẻ canh gác ở lối vào khu trú ẩn "Lò Rèn" nhận thấy sự ổn định bất thường trong hô hấp của một người vừa trải qua biến dị Bậc 0, họ sẽ bắn anh trước khi anh kịp mở miệng.

Trần Vọng mở mắt.

Thế giới xung quanh anh nhòe đi, rồi dần dần trở lại sắc nét.

Ánh sáng từ những tấm pin mặt trời bị vỡ vụn chiếu xuống, tạo thành những vệt vàng đục trên nền bê tông nứt nẻ.

Mùi hương của nơi này không phải là mùi của sự sống, mà là mùi của sự phân hủy đang được cố gắng che đậy bằng chất khử mùi công nghiệp rẻ tiền.

Nó là mùi của hy vọng đang thối rữa.

Anh ngồi dậy, vai trái sụp xuống, để lộ ra một phần da thịt đang chuyển màu xám xanh.

Đó là dấu hiệu của giai đoạn đầu tiên trong quá trình tái cấu trúc mô.

Nó đau như千万 con kiến đang cắn xơi từng sợi dây thần kinh.

Nhưng Trần Vọng không nhăn mặt.

Anh chỉ thở dài, một tiếng thở dài của một người đàn ông đã chấp nhận số phận.

Một bóng dáng bước ra từ phía sau những thùng chứa nước.

Đó là một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác da cũ kỹ, tay cầm một cây xà beng bằng kim loại được gia cố thêm lưỡi dao dao găm.

Mắt anh ta đỏ ngầu, không phải vì say rượu, mà vì thiếu ngủ và căng thẳng tột độ.

"Coi chừng," gã đàn ông nói, giọng khàn khàn như cát ma sát.

"Ngươi không được đứng dậy.

Ngươi bị nhiễm.

Chúng tôi có thể thấy những đốm đen dưới da ngươi."

Trần Vọng đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết nứt trên cổ tay mình.

Da thịt run rẩy.

Anh không giấu giếm.

Sự yếu đuối phải là vũ khí mạnh nhất của anh lúc này.

Nếu họ thấy anh yếu, họ sẽ xem anh là gánh nặng, là một con vật cần được kiểm soát, chứ không phải là mối đe dọa.

Một mối đe dọa thì sẽ bị tiêu diệt.

Một gánh nặng thì có thể bị bỏ mặc, hoặc tệ hơn, bị khai thác.

tôi không thể," Trần Vọng lắp bắp, giọng nói của anh yếu ớt, đứt quãng.

Bên trong...

nóng quá."

Gã đàn ông nghi ngờ tiến lại gần, mũi xà beng chỉ vào ngực trần của Trần Vọng.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể lén lút vào đây?

Khu vực này được kiểm soát bởi Lò Rèn.

Chúng tôi không nhận thêm xác chết."

"Xin hãy...

giúp tôi," Trần Vọng van nài, mắt anh nhắm lại, giả vờ chịu đựng cơn đau dữ dội.

tôi có thông tin.

về cách làm chậm quá trình này."

Đây là một lời nói dối nguy hiểm.

Nhưng nó là một lời nói dối cần thiết.

Trong thế giới này, kiến thức là tiền tệ, và sự yếu đuối là giấy phép để được tiếp cận.

Gã đàn ông dừng lại.

Những người khác trong nhóm, những người đang ẩn nấp trong bóng tối, cũng bắt đầu lộ diện.

Có khoảng năm người.

Tất cả đều mang theo vũ khí.

Tất cả đều đói khát và nghi ngờ.

"Thông tin?" Gã đàn ông cười, một tiếng cười khô khốc.

"Ai cũng nói họ có thông tin.

Nhưng cuối cùng, họ chỉ có virus."

"Không," Trần Vọng mở mắt, ánh mắt anh mờ đục, đầy sợ hãi.

"Tôi đã thấy nó.

trong phòng thí nghiệm trước khi nó sụp đổ.

Tôi đã thấy những ống nghiệm.

Những thứ...

những thứ có thể ổn định DNA."

Anh biết rằng điều đó là sai.

Virus không thể được ổn định.

Nó chỉ có thể được kiểm soát, hoặc bị tiêu diệt cùng với vật chủ.

Nhưng anh không cần họ tin vào khoa học.

Anh cần họ tin vào hy vọng.

Và hy vọng là thứ dễ bị thao túng nhất trong thời kỳ mạt thế.

Gã đàn ông hạ thấp xà beng xuống một chút.

"Nếu ngươi nói dối, ngươi sẽ chết.

Và chúng tôi sẽ lấy nội tạng của ngươi để thử nghiệm."

"Vâng," Trần Vọng gật đầu, cơ thể anh run rẩy.

Tôi hiểu."

Anh được dẫn vào bên trong khu trú ẩn.

Nó không phải là một căn cứ quân sự, mà là một nhà kho cũ kỹ được cải tạo.

Những bức tường bằng bê tông dày được phủ kín bằng tấm cách nhiệt từ những chiếc xe hơi bỏ lại.

Không khí bên trong ngột ngạt, nóng bức, và đầy mùi cơ thể của hàng chục người.

Trần Vọng bị đẩy vào một góc tối, nơi một chiếc giường sắt gỉ sét được đặt xuống.

Anh nằm xuống, đóng cửa mắt.

Cơ thể anh vẫn đang biến đổi.

Anh có thể cảm thấy xương sườn của mình đang nới rộng, tạo không gian cho phổi phát triển.

Anh có thể cảm thấy mạch máu dưới da đang chuyển hướng, mang theo dòng máu giàu oxy hơn đến các cơ quan quan trọng.

Nhưng anh không được để lộ điều đó.

Anh phải tiếp tục giả vờ.


Trần Vọng nhìn vào cuốn sổ tay, tay anh run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh hoàng.

*Thí nghiệm Số 46: Thành Công.*

Dưới tên của anh, là một dòng chữ nhỏ: *Mục tiêu: Kiểm soát hệ thống từ bên trong.

Phương pháp: Giả vờ yếu đuối.

Trạng thái: Đang diễn ra.*

Trần Vọng ngẩng đầu lên.

Linh đang nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự tò mò.

"Ngươi biết điều này?" Anh hỏi, giọng anh lạnh lùng.

"Không," Linh đáp.

"Nhưng tôi nghi ngờ.

Tôi đã tìm kiếm những người như ngươi.

Những người không bị virus kiểm soát, mà kiểm soát virus.

Và ngươi là người đầu tiên tôi tìm thấy."

"Vậy thì tại sao ngươi không giết tôi?" Trần Vọng hỏi.

"Vì tôi cần ngươi," Linh nói.

"Và vì tôi cần sự thật."

Trần Vọng nhìn vào cuốn sổ tay.

Anh lật qua những trang sau.

Mỗi trang là một tên.

Một thí nghiệm.

Và tất cả đều kết thúc với từ *Thất bại*.

Chỉ có anh là *Thành công*.

Nhưng thành công trong điều gì?

Anh nhìn vào trang cuối cùng.

Ở đó, là một bản đồ.

Một bản đồ của thế giới.

Và trên đó, là những điểm đỏ.

Những điểm đỏ đang lan rộng.

Và ở trung tâm của bản đồ, là một ký hiệu.

Ký hiệu của Tiêu Diêu.

Trần Vọng chết lặng.

Tiêu Diêu không chỉ là một kẻ phản diện.

Anh là một phần của thí nghiệm.

Và anh đang chờ đợi.

"Chúng ta cần phải di chuyển," Trần Vọng nói, đóng cuốn sổ tay lại.

"Nơi này không an toàn."

"Ngươi biết nơi nào an toàn?" Linh hỏi.

"Không," Trần Vọng đáp.

"Nhưng tôi biết nơi nào có câu trả lời."

Anh nhìn vào màn hình máy tính.

Nó vẫn đang hoạt động.

Và trên đó, là một dòng chữ nhấp nháy.

*Hệ thống đang cập nhật.

Vui lòng chờ.*

Trần Vọng mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng.

"Chúng ta không có thời gian để chờ," anh nói.

"Chúng ta cần phải hành động."

Linh nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.

"Ngươi đang lên kế hoạch gì?"

"Khám phá," Trần Vọng đáp.

"Và tiêu diệt."

Anh bước ra khỏi căn phòng, để lại Linh đứng đó, với cuốn sổ tay trong tay.

Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải từ virus.

Không phải từ hệ thống.

Mà từ chính DNA của anh.

*"Giai đoạn 2 bắt đầu."*

Trần Vọng không quay lại.

Anh biết rằng anh không còn là con người.

Anh là một công cụ.

Và anh sẽ sử dụng nó.

Anh sẽ tìm ra sự thật.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Và khi anh bước vào bóng tối, anh thấy bóng dáng của Linh Tâm.

Cô ấy đang đứng đó, mỉm cười.

Nhưng nụ cười của cô ấy không còn ngây thơ nữa.

Nó đầy sự hiểu biết.

Và sự đáng sợ.

Trần Vọng bước về phía ánh sáng.

Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía bên kia.

Nhưng anh biết rằng, không có đường lui.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.

*"Chào mừng ngươi trở về, Người Quan Sát."*

Trần Vọng dừng lại.

Giọng nói đó không chỉ là âm thanh.

Nó là một cú sốc điện chạy dọc theo tủy sống của anh, làm tê liệt mọi phản ứng tự nhiên.

*Người Quan Sát.*

Anh không biết cụm từ đó có nghĩa là gì.

Nhưng anh biết rằng nó liên quan đến quá khứ của anh.

Một quá khứ mà anh không nhớ.

Một quá khứ mà anh đã bị xóa.

Và giờ, nó đang quay trở lại.

Cùng với sự thật.

Và sự hủy diệt.

Trần Vọng mở mắt.

Và anh thấy rằng thế giới đã thay đổi.

Không phải vì virus.

Và anh đã sẵn sàng.

Dù cho cái giá là gì.

Anh sẽ sống sót.

Dù bằng cách nào.

Và khi anh bước vào bóng tối, anh biết rằng trò chơi mới bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không chỉ là một quân cờ.

Anh sẽ là người cầm cờ.

Nhưng anh không biết rằng, người cầm cờ cũng có thể bị kiểm soát.

Và anh đang tiến vào bẫy của chính mình.

Một bẫy được thiết kế bởi chính anh.

Và đó là sự thật khủng khiếp nhất.

Rằng anh không phải là nạn nhân.

Anh là thủ phạm.

Và sự trừng phạt đã bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập