Chương 45

Chương 45: Giả Vờ Yếu



Hơi thở của Trần Vọng trở nên gấp gáp, không phải vì thiếu oxy trong bầu không khí bị nhiễm độc, mà vì cơ thể anh đang cố kìm nén những xung điện thần kinh dữ dội chạy dọc sống lưng.

Anh nằm giữa đống xác thối của những kẻ tiến hóa thất bại, tay cầm chặt một thanh sắt gỉ sét run rẩy.

Bên cạnh, "Xác Thối Sói" – một sinh vật đã tiến hóa Bậc 2 với bộ hàm nghiền xương như máy xay – đang liếc nhìn anh bằng đôi mắt đỏ ngầu, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc của thịt thối và axit.

Trần Vọng sợ.

Sợ không phải vì cái chết, mà vì sợ sự phát hiện.

Nếu anh tỏ ra yếu đuối quá mức, anh sẽ bị bỏ lại phía sau làm mồi nhử.

Nếu anh tỏ ra quá mạnh, anh sẽ trở thành mục tiêu của sự nghi ngờ và ghen tị từ những kẻ còn lại.

Động lực thật sự của anh không phải là sống sót, mà là kiểm soát.

Và để kiểm soát, anh phải là con cờ yếu nhất trên bàn cờ.

cậu ổn không?" Giọng nói run rẩy của một tên lính cứu hỏa trẻ vang lên từ phía sau đống đổ nát.

Tên đó tên là Khang, mới gia nhập nhóm chỉ hai ngày trước.

Ánh mắt Khang đầy hoảng loạn, nhìn Trần Vọng như nhìn một xác chết đang sống.

Trần Vọng nín thở.

Trong đầu anh, hệ thống cảnh báo sinh học đang reo lên.

*Mức độ độc tố môi trường: 14%.

Thời gian tiếp xúc an toàn: 3 phút.* Anh không thể đứng dậy ngay.

Nếu anh đứng dậy, anh sẽ phá vỡ lớp vỏ bọc "con người bình thường" mà anh đã đeo bám cẩn thận.

Anh ho lên, một tiếng ho khan và đau đớn, khiến cơ thể anh co giật.

Máu tươi, đỏ thẫm, chảy từ khóe miệng anh.那不是 giả tạo.

Đó là kết quả của việc anh tự tiêm một lượng nhỏ độc tố từ tuyến nọc của một con rắn đột biến vào tĩnh mạch cổ tay mình vào sáng nay.

Một liều lượng đủ để gây ra các triệu chứng suy đa tạng nhẹ, nhưng không đủ để giết anh.

Một liều lượng hoàn hảo để tạo ra sự thương cảm, và quan trọng hơn, sự coi thường.

đừng đến gần," Trần Vọng khản giọng nói, giọng anh yếu ớt đến mức hầu như không thể nghe thấy.

nó đang nhìn tôi."

Con Sói Bậc 2 rít lên, một âm thanh sắc nhọn như kim loại cào vào kính.

Nó không tấn công ngay.

Nó đang đánh giá.

Trong thế giới tiến hóa này, bản năng săn mồi đã được thay thế bằng trí thông minh sơ khai.

Chúng biết khi nào con mồi đã kiệt sức, khi nào con mồi còn có khả năng phản kháng.

Trần Vọng nhắm mắt lại.

Anh cảm nhận được sự đập của trái tim mình.

Không phải nhịp tim của một người sợ hãi, mà là nhịp tim của một kẻ săn mồi đang nằm im trong bụi rậm.

Anh cần con sói này.

Anh cần nó tấn công Khang.

Nếu nó tấn công anh, anh sẽ có lý do để sử dụng "vũ khí" bí mật mà anh đã chuẩn bị từ lâu, mà không ai nghi ngờ.

Nhưng con sói không tấn công.

Nó quay đầu đi, bước đi trên những chiếc xương vỡ vụn, để lại mùi thối nồng nặc.

Khang thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

"May quá...

Nó bỏ đi rồi.

Cậu sao vậy, Trần Vọng?

Cậu cần đi cấp cứu ngay lập tức."

Trần Vọng mở mắt.

Ánh mắt anh mờ đục, đầy vẻ tuyệt vọng giả tạo.

tôi không sao đâu.

mệt."

Anh biết Khang sẽ không tin.

Nhưng anh cũng biết Khang sẽ không nói gì.

Trong thế giới này, một người bệnh là một gánh nặng, nhưng cũng là một tấm khiêng sống.

Nếu Khang rời bỏ anh, anh sẽ mất đi đôi mắt quan sát từ phía sau.

Và nếu Khang chết, anh sẽ mất đi nguồn cung cấp máu và mô sống để nghiên cứu phản ứng của virus.

Trần Vọng cười thầm trong lòng.

*Hoàn hảo.*



Họ di chuyển về phía trước, xuyên qua những tàn tích của một trung tâm thương mại cũ.

Trần Vọng đi chậm, dựa vào vai Khang, trong khi Linh Tâm đi bên cạnh, tay cầm một cây gậy sắt, mắt dáo dạt quan sát xung quanh.

Linh, người bác sĩ phẫu thuật lạnh lùng, đi ở vị trí cuối cùng, tay luôn đặt gần khẩu súng ngắn của mình.

"Chúng ta cần tìm nơi trú ẩn trước khi mặt trời lặn," Linh nói, giọng cô lạnh băng, không chút cảm xúc.

"Độc tố trong không khí sẽ tăng lên vào buổi tối.

Nếu chúng ta không tìm được nơi có hệ thống lọc không khí, chúng ta sẽ chết."

Trần Vọng gật đầu, giả vờ đồng ý.

có một phòng máy phát điện ở tầng hầm.

nó có thể còn hoạt động."

Linh quay lại, nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.

Cậu vừa mới bị ngộ độc, Trần Vọng.

Bộ nhớ của cậu có thể bị ảnh hưởng."

"Đó là ký ức trước khi tôi bị nhiễm độc," Trần Vọng đáp, giọng anh run rẩy.

"Tôi thề là vậy."

Linh không đáp.

Cô biết Trần Vọng đang nói dối.

Nhưng cô không揭穿 (bóc trần) anh.

Trong mắt cô, Trần Vọng là một biến số không ổn định.

Một người đàn ông luôn giữ bí mật, luôn có một bước đi trước.

Và Linh thích những biến số.

Cô cần nghiên cứu anh.

Cô cần hiểu cơ chế tiến hóa đang diễn ra trong cơ thể anh.

Họ đi xuống thang bộ, bước vào bóng tối của tầng hầm.

Không khí ở đây nặng hơn, ẩm ướt, và mang mùi kim loại của máu cũ.

Trần Vọng cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Anh không biết đó là gì.

Có thể là sự gọi mời của virus.

Có thể là sự thôi thúc của bản năng.

Nhưng anh biết rằng, đây là nơi anh cần đến.

Phòng máy phát điện nằm sâu trong bóng tối.

Trần Vọng dẫn đường, dựa vào tường, tay cầm thanh sắt run rẩy.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang yếu đi.

Độc tố đang lan rộng.

Nhưng anh không sợ.

Anh đã chuẩn bị cho điều này.

Khi họ bước vào phòng, ánh sáng từ đèn pin của Linh chiếu vào một thứ gì đó nằm giữa sàn nhà.

Đó không phải là một cỗ máy.

Đó là một xác người.

Một xác người đang trong quá trình tiến hóa Bậc 3.

Xác người đó không còn hình dạng con người.

Da thịt nó đã biến thành một loại vỏ sụn cứng, màu xanh lá cây, với những gai nhọn nhô ra khắp cơ thể.

Đầu nó bị biến dạng, mở ra thành một cái miệng rộng, chứa đầy răng nhọn hoắt.

Nhưng điều khiến Trần Vọng kinh hãi không phải là hình dạng của nó.

Mà là thứ nằm trong tay nó.

Một cuốn nhật ký.

Và một ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu tím.

Trần Vọng bước về phía trước, bỏ qua sự cảnh báo của Linh.

Anh cần lấy chúng.

Anh cần biết sự thật.

"Đừng động vào nó!" Linh hét lên, nhưng quá muộn.

Trần Vọng đã chạm vào xác người đó.

Và ngay lập tức, một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải tiếng nói của con người.

Không phải tiếng nói của virus.

Mà là tiếng nói của chính DNA anh.

*"Chào mừng ngươi trở về, Người Quan Sát."*



Trần Vọng đứng đờ đẫn.

Giọng nói đó không chỉ là âm thanh.

Nó là một cú sốc điện chạy dọc theo tủy sống của anh, làm tê liệt mọi phản ứng tự nhiên.

*Người Quan Sát.* Anh không biết cụm từ đó có nghĩa là gì.

Nhưng anh biết rằng nó liên quan đến quá khứ của anh.

Một quá khứ mà anh không nhớ.

Một quá khứ mà anh đã bị xóa.

"Trần Vọng?" Linh Tâm hỏi, giọng cô run rẩy.

Cô bước ra từ bóng tối, ánh mắt cô đầy lo lắng.

"Ngươi ổn chứ?"

Trần Vọng nhìn cô.

Ánh mắt của Linh Tâm không còn ngây thơ nữa.

Nó sắc bén, thông minh, và đầy sự tính toán.

Cô ấy biết.

Cô ấy đã biết từ lâu.

"Anh ổn," Trần Vọng nói, giọng anh bình tĩnh một cách đáng sợ.

Anh nhặt cuốn nhật ký lên.

Bìa sách đã mục rữa, nhưng những trang giấy bên trong vẫn còn nguyên.

Cô mở nó ra, ánh sáng từ ngọn đèn pin chiếu lên những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc.

*Sự biến đổi DNA đã vượt quá kiểm soát.

Các chủ thể không còn là con người.

Họ là một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó mới.

Và họ đang đói.*

Linh nhìn vào cuốn sổ, khuôn mặt cô trở nên trắng bệch.

"Đây là nhật ký của Tiến sĩ Kael.

Người đã tạo ra virus."

Trần Vọng cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Tên đó vang lên trong ký ức anh, như một hồi chuông báo động.

Anh không nhớ rõ, nhưng anh biết rằng Kael không phải là một nhà khoa học bình thường.

Anh là một kẻ điên.

Một kẻ đã cố gắng chơi vai Chúa.

"Tiếp tục đọc," Trần Vọng nói, giọng anh lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Linh nháy mắt, nhìn anh.

"Ngươi không sợ sao?"

"Sợ không giúp được gì," Trần Vọng đáp.

"Kiến thức mới là vũ khí."

Linh tiếp tục đọc, giọng cô run rẩy.

*"Ngày 112.

Chúng tôi đã tìm ra cách để đảo ngược quá trình.

Nhưng nó có một cái giá.

Một cái giá khủng khiếp.

Chúng ta không thể biến họ trở lại thành con người.

Chúng ta chỉ có thể...

ngừng sự tiến hóa.

Bằng cách giết họ."*

Linh hít vào một hơi dài.

"Ngừng sự tiến hóa?

Bằng cách giết họ?

Điều đó có nghĩa là..."

"Có nghĩa là virus không thể bị loại bỏ," Trần Vọng nói, giọng anh trầm xuống.

"Nó đã trở thành một phần của chúng ta.

Và nếu chúng ta muốn sống, chúng ta phải chấp nhận nó.

Hoặc chết."

Linh đóng cuốn sổ lại, khuôn mặt cô đầy sự kinh hãi.

"Vậy thì...

Hắn biết điều này.

Hắn đang sử dụng virus để tạo ra một chủng loài mới.

Một chủng loài không cần đến con người."

Trần Vọng gật đầu.

"Và chúng ta đang đi vào bẫy của hắn."

"Làm sao ngươi biết?" Linh hỏi, ánh mắt cô nghi ngờ.

"Vì tôi đã thấy nó," Trần Vọng nói.

"Trong giấc mơ.

Trong ký ức.

Tôi đã thấy tương lai.

Và nó không đẹp."

Linh nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự bối rối.

"Ngươi là ai?"

Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Tôi là Trần Vọng.

Và tôi sẽ sống sót.

Dù bằng cách nào."



Họ rời khỏi phòng thí nghiệm, nhưng không khí trong căn phòng vẫn còn ám ảnh họ.

Sự im lặng bao trùm lấy họ, nặng nề và suffocating.

Trần Vọng đi sau cùng, mắt anh dán vào cuốn nhật ký mà Linh đang cầm.

Anh cần lấy nó.

Anh cần biết thêm.

Nhưng anh không thể lấy nó một cách trực tiếp.

Anh phải chờ đợi cơ hội.

Họ đi qua một hành lang dài, những bức tường hai bên bắt đầu thay đổi.

Bê tông biến thành đá, sau đó là gỗ, và cuối cùng là da.

Những bức tường đang thở.

Những mạch máu chạy dọc theo chúng, đập nhịp cùng với nhịp tim của họ.

Trần Vọng cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Anh muốn chạm vào nó.

Anh muốn hiểu nó.

"Làm ơn, đừng chạm vào nó," Linh nói, giọng cô căng thẳng.

"Tôi không biết nó là gì.

Nhưng tôi biết rằng nó không an toàn."

Trần Vọng dừng lại.

Anh nhìn vào bức tường.

Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một bóng dáng.

Một bóng dáng của chính anh.

Nhưng nó không giống anh.

Nó cao hơn.

Và đôi mắt của nó...

đôi mắt của nó phát sáng.

Một ánh sáng tím, giống như ánh sáng từ khối u trong tim con sói.

"Nào," giọng nói đó vang lên trong đầu anh.

*"Ngươi đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo chưa?"*

Trần Vọng run rẩy.

Anh không biết đó là ai.

Nhưng anh biết rằng đó không phải là tiếng nói của một con người.

Đó là tiếng nói của virus.

Của hệ thống.

Của chính sự sống.

"Trần Vọng!" Linh gọi.

"Đi nhanh lên!"

Trần Vọng quay lại, ánh mắt anh lạnh lùng.

"Tôi đến đây."

Anh bước đi, nhưng trong lòng anh, một cơn bão đang hình thành.

Anh biết rằng mình không còn là con người.

Anh là một thí nghiệm.

Một công cụ.

Và anh sẽ sử dụng nó.

Anh sẽ tìm ra sự thật.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Và khi anh bước vào bóng tối, anh thấy bóng dáng của Linh Tâm.

Cô ấy đang đứng đó, mỉm cười.

Nhưng nụ cười của cô ấy không còn ngây thơ nữa.

Nó đầy sự hiểu biết.

Và sự đáng sợ.

Trần Vọng bước về phía ánh sáng.

Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía bên kia.

Nhưng anh biết rằng, không có đường lui.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.

Không phải từ virus.

Không phải từ hệ thống.

Mà từ chính DNA của anh.

*"Chào mừng ngươi trở về, Người Quan Sát."*



Trần Vọng dừng lại.

Giọng nói đó không chỉ là âm thanh.

Nó là một cú sốc điện chạy dọc theo tủy sống của anh, làm tê liệt mọi phản ứng tự nhiên.

*Người Quan Sát.* Anh không biết cụm từ đó có nghĩa là gì.

Nhưng anh biết rằng nó liên quan đến quá khứ của anh.

Một quá khứ mà anh không nhớ.

Một quá khứ mà anh đã bị xóa.

"Trần Vọng?" Linh Tâm hỏi, giọng cô run rẩy.

Cô bước ra từ bóng tối, ánh mắt cô đầy lo lắng.

"Ngươi ổn chứ?"

Trần Vọng nhìn cô.

Ánh mắt của Linh Tâm không còn ngây thơ nữa.

Nó sắc bén, thông minh, và đầy sự tính toán.

Cô ấy biết.

Cô ấy đã biết từ lâu.

"Anh ổn," Trần Vọng nói, giọng anh bình tĩnh một cách đáng sợ.

Linh bước tới, tay vẫn nắm chặt cuốn nhật ký.

"Chúng ta cần rời khỏi đây.

Nó không an toàn."

"Không," Trần Vọng nói.

"Chúng ta không thể rời đi.

Chưa phải lúc."

"Ngươi nói gì vậy?" Linh hỏi, ánh mắt nghi ngờ.

"Phòng thí nghiệm này không chỉ là nơi tạo ra virus," Trần Vọng nói.

"Nó là nơi chứa đựng câu trả lời.

Câu trả lời cho việc tại sao chúng ta lại ở đây.

Tại sao chúng ta lại tiến hóa.

Và tại sao chúng ta lại bị kiểm soát."

Linh nhíu mày.

"Kiểm soát?

Ai kiểm soát chúng ta?"

Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhìn vào bóng tối phía trước.

Ở đó, một cánh cửa khác đang mở ra.

Một cánh cửa bằng kim loại đen, không có tay nắm, không có khóa.

Chỉ có một dòng chữ khắc trên đó, bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà anh không thể đọc được, nhưng anh có thể cảm nhận được ý nghĩa của nó.

*Cổng Vào.*

"Đó là gì?" Linh Tâm hỏi, bước gần hơn.

"Đó là nơi bắt đầu," Trần Vọng nói.

"Và cũng là nơi kết thúc."

Linh rút súng.

"Nếu ngươi muốn chết, thì cứ việc bước vào.

Nhưng ta sẽ không theo ngươi."

Trần Vọng quay lại, nhìn Linh.

"Ngươi không có lựa chọn.

Virus đã chọn ngươi.

Và giờ, nó đang chờ đợi."

Linh nhìn vào cánh tay mình.

Những vết đen đang lan rộng từ vết bỏng sinh học trước đó.

Chúng không chỉ là vết thương.

Chúng là những ký hiệu.

Những ký hiệu của sự chuyển hóa.

"Không..." Linh thốt lên, giọng cô đầy kinh hãi.

"Không thể được."

"Thế giới này đang thay đổi," Trần Vọng nói.

"Và chúng ta phải thay đổi cùng nó.

Hoặc bị xóa sổ."

Linh nhìn Trần Vọng, ánh mắt cô đầy sự tuyệt vọng.

"Ngươi muốn gì từ chúng ta?"

"Sự thật," Trần Vọng đáp.

"Và sự sống."

Anh bước về phía cánh cửa đen.

Linh Tâm bước theo sau, ánh mắt cô đầy sự tò mò và sợ hãi.

Linh đứng lại, tay run rẩy, nhưng cuối cùng cũng bước theo.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ, một tiếng vang lớn phát ra, như thể một con thú khổng lồ đang đánh thức.

Và trong bóng tối, một giọng nói thứ ba vang lên.

*"Họ đã đến.

Chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo."*

Trần Vọng mỉm cười.

Trò chơi mới bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không chỉ là một quân cờ.

Anh sẽ là người cầm cờ.

Nhưng khi anh bước vào căn phòng bên trong, anh thấy một thứ gì đó khiến anh chết lặng.

Trên bàn, giữa những thiết bị y tế cũ kỹ, là một gương soi.

Và trong gương, phản chiếu không phải là hình ảnh của anh.

Mà là hình ảnh của một sinh vật khổng lồ, với đôi mắt phát sáng màu tím, đang mỉm cười với anh.

Và trên tường, khắc bằng máu, là dòng chữ: *THÍ NGHIỆM SỐ 45: THÀNH CÔNG.*

Trần Vọng cảm thấy cơ thể mình bắt đầu biến đổi.

Da thịt anh nứt ra, xương cốt anh dài ra.

Anh không thể kiểm soát nó.

Anh không thể dừng nó.

Và trong khoảnh khắc đó, anh hiểu.

Anh không phải là người quan sát.

Anh là chủ thể.

Và thí nghiệm...

mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập