Chương 5
Tiếng va chạm khô khốc vang lên, làm rung chuyển cả khung xương sườn vốn đã chịu đựng quá nhiều áp lực trong cuộc chiến vừa rồi.
Anh nghiến răng, nén lại tiếng rên rỉ, cơ thể cuộn tròn lại như một con thú bị thương đang cố gắng ẩn mình trong bóng tối của kho bãi bỏ hoang.
Mùi dầu nhớt cũ kỹ và bụi bặm của thành phố Tân Thiên Hà len lỏi vào mũi, một mùi hương quen thuộc nhưng giờ đây lại mang vị kim loại của máu.
Trên tầng 14 của tòa nhà chung cư phía đối diện, ánh đèn pin quét qua lại như những lưỡi dao sáng chói, xé toạc màn đêm.
Tiếng bước chân nặng nề của lính gác "Lưới An Ninh" vang vọng xuống, từng nhịp một, dồn dập và vô cảm.
Họ không cần tìm thấy anh sống.
Chỉ cần xác.
Hoặc tốt hơn nữa, là mẫu vật còn nguyên vẹn để đưa về phòng thí nghiệm của BioGen.
Lý Minh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Tiếng nói của Đế Quân trong đầu anh im bặt, nhưng sự hiện diện của nó vẫn nặng trĩu như một tảng đá đè lên tâm trí.
*"Họ sẽ tìm thấy con,"* giọng nói đó thì thầm, không phải là đe dọa, mà là một sự thực phũ phàng.
*"Con quá yếu đuối để tồn tại trong thế giới này."*
Lý Minh không đáp lại.
Anh dùng tay còn lại đỡ lấy cơ thể, lê từng bước một vào sâu bên trong bóng tối của kho bãi.
Xương sườn anh kêu lên ken két, mỗi cử động đều là một cơn đau nhói lan tỏa khắp người.
Nhưng nỗi đau thể xác lại là thứ dễ chịu hơn nỗi đau tinh thần.
Anh cảm thấy mình đang bị xé nhỏ ra.
Một nửa muốn buông xuôi, để cho Đế Quân kiểm soát và hủy diệt tất cả những kẻ săn đuổi.
Nửa kia, phần nhân tính mỏng manh còn sót lại, bám víu vào lý trí để không trở thành quái vật.
Anh là Lý Minh.
Không phải bản sao.
Không phải vũ khí.
Anh phải sống.
Phải sống để tìm ra sự thật về cha mình, về nguồn gốc của virus Chaos, và về chính con người mình.
Anh di chuyển về phía một lối đi hẹp dẫn xuống tầng hầm, nơi ánh sáng từ mặt đất không thể chiếu tới.
Tiếng động từ phía trên ngày càng gần.
Một tiếng quát tháo thô bạo vang lên, tiếp theo là tiếng súng cảnh cáo nổ rền.
Bụi rơi xuống mái tôn, rơi lên vai Lý Minh như những hạt mưa bụi lạnh lẽo.
Anh dừng lại, lắng nghe.
Tiếng bước chân đang phân tán.
Họ đang bao vây khu vực này.
Không còn đường lui.
Lý Minh nhìn về phía trước, nơi bóng tối dày đặc nhất.
Đó là hầm cầu công cộng cũ kỹ, một nơi mà ngay cả những kẻ vô gia cư cũng tránh xa.
Nhưng đối với anh, đó là nơi duy nhất có thể che giấu mùi "chết" đang tỏa ra từ cơ thể anh sau khi sử dụng năng lực.
**
Lý Minh lao ra khỏi hầm cầu như một mũi tên.
Thông tin từ lão già làm anh kinh hoàng, nhưng cũng thắp lên một ngọn lửa giận dữ trong lòng anh.
Anh không thể chấp nhận việc mình chỉ là một bản sao, một công cụ bị định sẵn số phận.
Anh phải tìm ra con đường thứ ba.
Không phải tuân theo lệnh của Đế Quân để hủy diệt, và không phải để Lưới An Ninh bắt giữ và giải phẫu.
Anh chạy trên những con hẻm nhỏ hẹp của khu ổ chuột, nơi ánh sáng đèn đường yếu ớt và bóng tối bao trùm.
Tiếng còi xe cảnh sát và tiếng động cơ của trực thăng tuần tra vang vọng khắp thành phố.
Họ đang săn lùng anh.
Lý Minh cảm thấy sức nặng của đôi chân mình, nhưng ý chí của anh lại càng thêm kiên định.
Anh nhớ lại lời nói của Trần Nam trước khi rời đi.
*"Gia đình không phải là máu mủ.
Gia đình là những người chọn ở lại bên nhau."*
Lý Minh dừng lại bên một bức tường graffiti, thở hổn hển.
Anh nhìn vào phản chiếu của mình trong một tấm kính vỡ.
Đôi mắt anh đang chuyển màu, từ đen sang tím thẫm, giống hệt Đế Quân.
Nhưng trong sâu thẳm con ngươi, vẫn còn chút ánh sáng của Lý Minh.
Anh không thể để Đế Quân chiếm lấy hoàn toàn.
Anh cũng không thể để Lưới An Ninh tước đoạt nhân tính của mình.
*"Con đang chống cự vô ích,"* Đế Quân lên tiếng, giọng nói giờ đây không còn lạnh lùng, mà mang theo sự mệt mỏi.
*"Họ sẽ giết con.
Hoặc biến con thành một con rối.
Buông bỏ đi, Lý Minh.
Để tôi làm điều cần thiết."*
"Không," Lý Minh thì thầm, nhưng đủ lớn để Đế Quân nghe thấy.
"Tôi không phải là con rối.
Và tôi cũng không phải là quái vật.
Tôi là Lý Minh.
Và tôi sẽ viết lại quy tắc của trò chơi này."
Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới đang涌动 trong cơ thể.
Không phải là sức mạnh hủy diệt của Đế Quân, mà là một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó thuộc về chính anh.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đó.
Nó ấm áp, giống như sự sống.
Giống như trái tim đang đập.
***
Ba viên đạn bắn tới.
Thay vì xuyên thủng tấm khiên băng mà Lý Minh vô thức tạo ra, chúng vỡ vụn khi chạm vào một lớp năng lượng trong suốt bao quanh anh.
Nhưng điều kỳ lạ xảy ra sau đó.
Làn khói tím từ tay Lý Minh không còn mang màu sắc của sự hủy diệt, mà chuyển sang màu xanh lá cây nhạt, giống như màu của cây non mọc lên từ đất đá.
Lính gác Lưới An Ninh đứng chết lặng, súng trong tay họ run rẩy.
Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lý Minh không tấn công.
Anh chỉ đứng đó, bình tĩnh và lạnh lùng.
Nhưng cơ thể anh đang phát ra một loại năng lượng khác.
Một loại kháng thể dị năng mới, được tạo ra từ chính sự phản kháng của cơ thể anh đối với Đế Quân.
*"Điều này không thể,"* Đế Quân gầm lên trong đầu Lý Minh, giọng nói đầy hoảng loạn.
*"Cơ thể này thuộc về tôi!
Làm sao nó có thể tạo ra thứ đó?"*
Lý Minh mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây là màu tím pha lẫn xanh lá, một màu sắc chưa từng thấy trước đây.
Anh nhìn vào những tên lính gác, rồi nhìn vào bàn tay mình.
Những mạch máu đen ngòm đang dần biến mất, thay vào đó là những đường nét sáng bóng, như ánh sáng đang chảy trong huyết quản.
"Tôi không chỉ mang Đế Quân," Lý Minh nói, giọng nói vang lên rõ ràng, không chỉ trong không gian, mà cả trong tâm trí của những người xung quanh.
"Tôi là người đang kiểm soát Đế Quân.
Và tôi là người đang định nghĩa lại chính mình."
Anh giơ tay lên, và một bức tường năng lượng xanh lá xuất hiện, đẩy lùi những tên lính gác lại.
Họ lùi bước, sợ hãi trước sức mạnh mới mẻ và bí ẩn này.
Lý Minh không đuổi theo.
Anh chỉ đứng đó, nhìn họ rời đi.
Anh vừa giành được quyền kiểm soát tạm thời.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Anh cảm thấy một sự trống rỗng mới trong lòng, một khoảng trống mà ngay cả năng lượng mới cũng không thể lấp đầy.
***
Lý Minh đứng trên mái nhà một tòa nhà khác, nhìn xuống thành phố Tân Thiên Hà.
Ánh đèn neon nhấp nháy, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và rực rỡ.
Anh vừa giành được quyền kiểm soát tạm thời, nhưng cái giá phải trả là gì?
Đế Quân im bặt, chỉ còn lại một sự im lặng đáng sợ trong đầu anh.
Anh vừa đánh bại một vị thần trong tâm trí mình, nhưng liệu anh có thực sự tự do?
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, làm bay tung mái tóc đen của anh.
Lý Minh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi những đường nét xanh lá vẫn còn sót lại.
Anh nhớ đến lời nói của lão già trong hầm cầu.
*"Những bản sao trước cậu đều đã chết.
Hoặc điên loạn."* Liệu anh có là ngoại lệ?
Hay anh chỉ đang trì hoãn cái chết không thể tránh khỏi?
Bất chợt, điện thoại trong túi quần anh rung lên.
Một tin nhắn ẩn danh.
Không có nội dung.
Chỉ có một tọa độ.
Và một hình ảnh đính kèm.
Đó là một bức ảnh chụp từ xa, của một người phụ nữ.
Người phụ nữ có đôi mắt màu tím giống hệt anh.
Và trên cổ cô ấy, có một vết sẹo hình chữ thập – chính xác như vết sẹo trên cổ cha anh trước khi ông qua đời.
Lý Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Đây không phải là một trùng hợp.
Đây là một lời mời.
Một lời mời đến với "gia đình thật sự" mà Đế Quân đã nhắc đến.
Nhưng liệu đó có phải là gia đình, hay chỉ là một cái bẫy khác?
Anh nhìn về phía tọa độ được gửi đến, nơi sâu thẳm trong vùng xám của thành phố, nơi mà ngay cả Lưới An Ninh cũng e dè bước vào.
Anh hít một hơi sâu, rồi bước về phía mép tòa nhà.
Con đường thứ ba không dễ dàng.
Nó đầy rẫy nguy hiểm và bí ẩn.
Nhưng Lý Minh không có lựa chọn khác.
Anh phải đi.
Để tìm ra sự thật.
Để giải phóng linh hồn mình.
Và để trả lời câu hỏi: "Gia đình" thực sự là gì?
Khi anh nhảy xuống, bóng tối bao trùm lấy anh.
Và trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, không phải của Đế Quân, mà của một người phụ nữ.
Giọng nói đó nhẹ nhàng, đầy cám dỗ, và đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
*"Con đã sẵn sàng để gặp mẹ chưa, Lý Minh?"*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận