Chương 4

Không khí trong căn hộ cũ kỹ trở nên nặng trĩu, ngột ngạt như thể oxy vừa bị rút cạn.

Lý Minh đứng giữa phòng khách, hai tay buông thõng, nhưng tâm trí anh lại trôi dạt ở một nơi xa xôi, lạnh lẽo.

Cảm giác đó đã biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng kinh hoàng.

Ý thức của anh như một quan sát viên vô hình, tách biệt khỏi xác thịt đang run rẩy.

*"Đừng né!"*

Giọng nói đó vang lên trong đầu, sắc bén như lưỡi dao cạo划过 qua da thịt.

Đó là Đế Quân.

Hoặc thứ mà Lý Minh gọi là 'Kẻ Chủ'.

*"Chạm vào nó!

Dùng tay trái!

Bây giờ!"*

Con quái vật đột biến, một sinh vật với lớp da sừng xám xịt và móng vuốt dài như dao găm, lao tới với tốc độ của một viên đạn.

Bản năng thường nhân hô hào rằng hãy lùi lại, hãy tìm chỗ ẩn náu.

Nhưng giọng nói kia quá rõ ràng, quá áp đảo.

Lý Minh không suy nghĩ.

Cơ thể anh di chuyển trước khi ý thức kịp phản hồi.

Thay vì né tránh, Lý Minh bước tới.

Tay trái anh đưa ra, bàn tay mở rộng, không phải để đánh đấm, mà để đón nhận.

Con quái vật gầm lên, một âm thanh xé tai của sự hung bạo thuần túy, lao thẳng vào ngực anh.

Thời gian dường như chậm lại.

Lý Minh nhìn thấy từng sợi lông trên mũi con thú, thấy hơi thở nóng hổi phả vào mặt mình, thấy sự thù hận nguyên thủy trong đôi mắt đỏ ngầu của nó.

Và rồi, anh chạm vào nó.

Không phải va chạm vật lý.

Đó là một cú va chạm của năng lượng.

Một luồng điện xanh lam, mảnh mai nhưng chết chóc, bắn ra từ lòng bàn tay trái của Lý Minh.

Con quái vật đùng một cái cứng đờ.

Những cơ bắp phình to của nó co giật dữ dội, như thể đang chịu đựng một cơn đau thần kinh cực độ.

Móng vuốt của nó cào vào không khí, nhưng không thể chạm vào da thịt Lý Minh.

Lý Minh cảm thấy lạnh.

Lạnh đến tận tủy.

Nhưng anh không rút tay lại.

Anh giữ nguyên tư thế, mắt nhắm nghiền, lắng nghe nhịp đập hỗn loạn của con thú trước khi nó tắt lịm.

Khi con quái vật gục xuống, chết yểu, Lý Minh mở mắt.

Trong bóng tối của căn phòng, anh thấy bóng dáng của mình trong gương vỡ trên tường.

Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.

Chúng đang chuyển sang một sắc tím thẫm, sâu thẳm như vực thẳm.

Anh vừa mới giết chết một sinh vật.

Và anh không cảm thấy gì cả.

Cánh cửa phòng khách bỗng nhiên mở tung, không phải do ai đó đẩy nhẹ nhàng, mà là do một cú đá mạnh mẽ, dứt khoát.

Khói bụi bay lên, lẫn với mùi thuốc súng và mùi ẩm mốc của thành phố Tân Thiên Hà.

Một bóng người bước vào, dáng vẻ uy nghi giữa đống đổ nát.

Người đàn ông mặc áo khoác chống đạn màu xám tro, chất liệu dày cộp, bám đầy bụi bẩn của những chiến trường ngầm.

Anh ta mang theo mùi khói thuốc lá rẻ tiền và một thứ mùi khác — mùi của sự đe dọa, của quyền lực được tôi luyện qua máu và nước mắt.

Đó là Lâm Tuyền.

Lý Minh nhận ra anh ta ngay lập tức.

Cùng một khuôn mặt, cùng một chiếc mũi hơi hếch, cùng một cặp môi mỏng.

Nhưng nếu Lý Minh là bản phác thảo mờ nhạt, thì Lâm Tuyền là bức tranh hoàn chỉnh, sắc sảo và đầy nguy hiểm.

Anh ta là anh trai cùng cha khác mẹ của Lý Minh, một Dị Nhân cấp trung gian làm việc cho tổ chức "Thanh Tẩy".

Lâm Tuyền quét mắt quanh căn phòng, dừng lại ở xác con quái vật chết, rồi nhìn thẳng vào Lý Minh.

Ánh mắt anh ta không có sự ngạc nhiên, chỉ có một sự mệt mỏi sâu thẳm và một chút gì đó giống như sự thương cảm bị kìm nén.

"Em vẫn còn sống," Lâm Tuyền nói, giọng trầm ấm nhưng khô khốc.

Anh ta bước vào, dẫm lên mảnh kính vỡ mà không hề bận tâm.

"Tôi đã nghĩ rằng các 'Bản Sao' thường chết sớm hơn thế này.

Hoặc là phát điên."

Lý Minh cố gắng lấy lại sự kiểm soát, nhưng giọng nói của Đế Quân vẫn vang vọng, nhẹ nhàng và đầy độc địa: *"Hắn là kẻ thù.

Dùng tay phải lần này."*

Lý Minh nuốt nước bọt, cố gắng đè nén giọng nói đó xuống.

"Anh đến đây để làm gì, Tuyền?"

"Để dọn dẹp," Lâm Tuyền đáp, tay vẫn đặt trên chuôi súng ngắn ở thắt lưng.

"Để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn.

Và để nói lời tạm biệt với người em trai duy nhất tôi từng quan tâm, dù chỉ trong vài năm ngắn ngủi."

Lý Minh nhíu mày.

Anh đang nói về tôi?"

"Không chỉ em," Lâm Tuyền bước gần hơn, khoảng cách giữa hai anh em chỉ còn vài mét.

"Em là một trong những thí nghiệm thất bại của dự án 'Thức Tỉnh'.

Virus Chaos không phải là quà tặng của tự nhiên, Minh à.

Nó là vũ khí.

em là một bản sao lỗi.

Một bản sao thứ bảy."

Tim Lý Minh đập thình thịch.

Những mảnh ghép ký ức rời rạc bắt đầu khớp lại.

Những cơn đau đầu dữ dội, những giấc mơ về những người đàn ông giống hệt anh nhưng với đôi mắt trống rỗng, cái chết của cha anh...

Tất cả đều hướng về một sự thật kinh hoàng.

"Anh biết về 'Phần còn thiếu'?" Lý Minh hỏi, giọng run rẩy.

Lâm Tuyền im lặng trong vài giây.

Anh ta bật một điếu thuốc, khói xanh lam bay lên, hòa lẫn với ánh đèn neon mờ ảo từ cửa sổ.

"Mười năm trước, khi Virus Chaos xuất hiện, có một Dị Nhân cực hiếm mang tên Đế Quân.

Năng lực của anh ta là 'Chuyển Dịch Ý Thức'.

Anh ta không chỉ kiểm soát cơ thể mình, mà còn có thể ghi đè lên ý thức của người khác.

Nhưng sức mạnh đó có cái giá.

Nó ăn mòn nhân tính.

Và cuối cùng, anh ta đã trở thành một quái vật, giết chết cả gia đình mình và hàng trăm thường nhân khác trong một đêm."

Lâm Tuyền nhìn Lý Minh, ánh mắt sắc lẹm.

"Cha em đã cố gắng tái tạo Đế Quân.

Anh ta muốn tạo ra một 'vũ khí sống' hoàn hảo, không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc, chỉ tuân theo lý trí tuyệt đối.

Em là kết quả của nỗ lực đó.

Nhưng mỗi bản sao đều chết hoặc điên loạn.

Em là người sống sót cuối cùng.

Và giờ, Đế Quân đang cố gắng chiếm lấy em."

Lý Minh cảm thấy máu mình lạnh toát.

"Vậy anh muốn gì?

Bắt tôi để nghiên cứu?

Hay giết tôi để kết thúc mọi thứ?"

"Tôi muốn cứu em," Lâm Tuyền nói, giọng nói đột ngột mềm đi, nhưng vẫn đầy kiên quyết.

"Nhưng cách duy nhất để cứu thế giới khỏi một Đế Quân thứ hai là tiêu diệt nguồn gốc của nó.

Em phải chết, Minh.

Đây là lựa chọn duy nhất để ngăn chặn 'Ngày Tận Thế' mà những kẻ như anh ta sẽ mang đến.

Trật tự tuyệt đối, dù phải trả giá bằng máu."

Lý Minh nhìn anh trai mình.

Anh thấy sự trung thành mù quáng của Lâm Tuyền đối với lý tưởng của mình.

Anh thấy nỗi đau mất mát mà Lâm Tuyền đã chịu đựng, khiến anh ta tin rằng bạo lực là giải pháp duy nhất.

Nhưng Lý Minh cũng thấy sự sai lầm trong đó.

Lâm Tuyền muốn tiêu diệt cái ác bằng cách trở thành ác.

Và Đế Quân trong đầu Lý Minh thì muốn thống trị bằng cách hủy diệt nhân tính.

Cả hai đều sai.

"Anh sai rồi, Tuyền," Lý Minh nói, giọng nói vang lên rõ ràng, bất chấp sự rung chuyển trong lòng.

"Anh nghĩ rằng giết tôi sẽ mang lại trật tự.

Nhưng anh không hiểu.

Đế Quân không phải là một thực thể bên ngoài.

Anh ta là một phần của tôi.

Và tôi không thể giết chết một phần của chính mình mà không chết theo."

Lâm Tuyền nhíu mày, vẻ mặt khó chịu.

"Em đang nói linh tinh.

Em đang bị ảnh hưởng bởi nó."

"Không," Lý Minh bước tới, tiến thẳng về phía anh trai.

"Tôi đang tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Và tôi sẽ không để anh, cũng như Đế Quân, quyết định số phận của tôi."

Lâm Tuyền thở dài, một tiếng thở dài của sự thất vọng.

"Rất tiếc, em trai.

Em đã không có lựa chọn."

Anh ta rút súng ra.

Nòng súng đen ngòm chỉ thẳng vào trái tim Lý Minh.

"Xin lỗi, em trai.

Để thế giới được an toàn, em phải chết."

Bên trong đầu Lý Minh, Đế Quân cười.

Một tiếng cười lạnh lùng, đầy khinh miệt.

*"Ngã xuống, con rối.

Giờ là lúc của ta.

Ta sẽ chiếm lấy cơ thể này, và ta sẽ giết hắn.

Ta sẽ cho em thấy sức mạnh thực sự."*

Lý Minh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu cứng đờ.

Những mạch máu dưới da anh bắt đầu phát sáng màu tím.

Đế Quân đang cố gắng lấy lại quyền kiểm soát hoàn toàn.

Lý Minh cảm thấy ý thức mình bị đẩy lùi, bị ép vào góc tối của tâm trí.

Nhưng rồi, anh nhớ lại.

Anh nhớ lại ánh mắt của Trần Nam, sự trung thành mù quáng nhưng chân thành.

Anh nhớ lại lời nói của Bà Ngoại, về con đường thứ ba.

Anh nhớ lại cảm giác của gia đình — không phải bằng máu, mà bằng sự lựa chọn.

Lý Minh không chống cự Đế Quân bằng sức mạnh.

Anh chấp nhận sự hiện diện của Đế Quân.

Anh mở cửa tâm trí mình, không phải để Đế Quân xâm chiếm, mà để đối thoại.

*"Anh muốn sức mạnh?"* Lý Minh nghĩ trong đầu, giọng nói của anh vang lên trong không gian tâm trí, mạnh mẽ và rõ ràng.

*"Anh muốn kiểm soát?

Nhưng không phải bằng cách hủy diệt nhân tính.

Hãy cùng nhau kiểm soát nó.

Hãy để tôi dẫn dắt, và anh sẽ là vũ khí.

Không phải là chủ nhân."*

Đế Quân dừng lại.

Sự giận dữ trong giọng nói của anh ta giảm bớt, thay vào đó là sự tò mò.

*"Ngươi dám đề nghị với ta?"*

*"Tôi không đề nghị,"* Lý Minh đáp.

*"Tôi yêu cầu.

Vì tôi là Lý Minh.

Và tôi sẽ không để anh, hay bất kỳ ai khác, định nghĩa tôi là gì."*

Trong thế giới thực, thời gian như đóng băng.

Lâm Tuyền siết cò.

Nhưng viên đạn không bắn ra.

Lý Minh giơ tay phải lên, không phải để chặn, mà để nắm lấy nòng súng của Lâm Tuyền.

Bàn tay anh lạnh như băng, nhưng mạnh mẽ như thép.

Ánh mắt Lý Minh, giờ đây hoàn toàn màu tím, nhìn thẳng vào mắt Lâm Tuyền.

Không có sự hoang mang, không có sự sợ hãi.

Chỉ có một sự lạnh lùng, tính toán, và một sự nhân tính sâu sắc được kìm nén.

Lâm Tuyền giật bắn người.

Anh ta cố gắng rút súng, nhưng tay anh như bị đóng băng.

Lý Minh không dùng sức mạnh vật lý.

Anh dùng ý chí.

Ý chí của một người từ chối bị định đoạt.

"Anh sai rồi, Tuyền," Lý Minh nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông đồng, cộng hưởng với giọng nói của Đế Quân trong đầu, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, vừa đáng sợ vừa hùng tráng.

"Trật tự không đến từ sự tiêu diệt.

Nó đến từ sự cân bằng.

tôi sẽ tạo ra cân bằng đó."

Lý Minh đẩy mạnh.

Không phải bằng tay, mà bằng một luồng năng lượng vô hình.

Lâm Tuyền bay ngược ra sau, va vào tường, súng ngắn văng xa.

Anh ta nằm đó, thở hổn hển, mắt trợn tròn vì shock.

Lý Minh đứng đó, bình thản.

Nhưng trong đầu anh, Đế Quân đang gầm lên, không phải vì giận dữ, mà vì kinh ngạc.

ngươi đã làm được điều đó,"* Đế Quân thì thầm, giọng nói giờ đây yếu hơn, bị kìm hãm bởi ý chí mạnh mẽ của Lý Minh.

*"Ngươi không phải là một bản sao lỗi.

Ngươi là một sự tiến hóa."*

Lý Minh không đáp lại.

Anh quay sang nhìn Lâm Tuyền, người đang cố gắng đứng dậy, vẻ mặt đầy hỗn độn.

"Anh có hai lựa chọn," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng nhưng rõ ràng.

"Giết tôi, và để Đế Quân giải phóng hoàn toàn, hủy diệt thành phố này.

Hoặc rời đi, và để tôi tìm ra con đường của riêng mình.

Con đường thứ ba."

Lâm Tuyền nhìn Lý Minh, rồi nhìn vào đôi mắt màu tím thẫm của anh.

Anh ta thấy sự khác biệt.

Lý Minh không còn là người em trai yếu đuối nữa.

Anh ta là một mối đe dọa.

Nhưng cũng là một hy vọng.

Lâm Tuyền chậm rãi đứng dậy, nhặt súng lên, nhưng không giương nó lên.

Anh ta nhìn Lý Minh một lần cuối, rồi quay người, bước ra khỏi căn hộ, biến mất trong bóng tối của hành lang.

Lý Minh thở dài, cảm thấy sự kiệt sức ập đến.

Đế Quân trong đầu anh im lặng, nhưng anh biết rằng sự im lặng này chỉ là tạm thời.

Trò chơi mới bắt đầu.

Và anh vừa mới đặt quân cờ đầu tiên.

Nhưng khi Lý Minh quay lại, anh thấy Trần Nam đứng ở cửa, mặt mày tái nhợt, tay cầm một cây gậy sắt, mắt nhìn chằm chằm vào Lý Minh với sự sợ hãi và hoang mang.

cậu là ai?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy.

Lý Minh nhìn bạn mình, cảm thấy một nỗi đau sâu thẳm.

Anh không thể giải thích.

Anh chỉ có thể mỉm cười, một nụ cười buồn bã và đầy bí ẩn.

"Tôi vẫn là Lý Minh, Nam," anh nói.

"Nhưng có lẽ...

chúng ta cần phải định nghĩa lại nghĩa của từ 'gia đình'."

Và trong sâu thẳm tâm trí anh, một hình ảnh khác hiện ra.

Không phải là Đế Quân.

Mà là một người phụ nữ, với đôi mắt màu tím giống hệt anh, đang mỉm cười trong bóng tối.

*"Chào mừng đến với gia đình thật sự của con,"* giọng nói của bà ta vang lên, nhẹ nhàng và đầy cám dỗ.

*"Trò chơi mới bắt đầu."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập