Chương 3

Mưa axit rơi xuống mái tôn của khu ổ chuột Tân Thiên Hà, tạo nên một âm thanh ríu rít như tiếng thì thầm của hàng ngàn con kiến.

Lý Minh ngồi bệt xuống sàn nhà bẩn thỉu, lưng dựa vào tường ẩm mốc.

Không khí trong căn hộ nhỏ hẹp nặng nề, mùi hôi thối của cống rãnh và mùi kim loại gỉ sét hòa quyện, kích thích khứu giác nhạy bén đến mức đau đớn của anh.

Trần Nam đứng chắn trước cửa, tay vẫn còn cầm chặt thanh sắt gỉ sét anh vừa dùng để phá cửa.

Gương mặt anh ta đỏ bừng vì giận dữ và sự kích động, những giọt mồ hôi trộn lẫn với bụi bặm chảy ròng ròng xuống cằm.

"Đừng có ngồi đó như một con chó bị bỏ rơi, Minh!" Trần Nam gầm lên, giọng khàn đặc.

Anh ta quay lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua Lý Minh.

"Chúng ta phải đi.

Cảnh sát đặc nhiệm của BioGen sẽ quét khu vực này trong vòng mười lăm phút nữa.

Nếu chúng ta còn ở đây, chúng ta sẽ chết."

Lý Minh không đáp.

Anh chỉ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay phải của mình.

Đó không còn là bàn tay của một con người nữa.

Da thịt nơi lòng bàn tay đã chuyển sang màu đen nhám, giống như than đá cháy tàn.

Từ những kẽ ngón tay, những luồng khói đen đặc quánh, lạnh lẽo bốc lên, cuốn lấy không khí xung quanh và làm cho nhiệt độ trong phòng giảm đi đáng kể.

Những hạt mưa axit rơi vào luồng khói đen ấy đều bốc hơi tức thì, để lại những vết cháy nhỏ li ti trên sàn xi măng.

*“Hãy nhìn kỹ hơn,”* giọng nói trong đầu vang lên.

Không phải là giọng của một người, mà là sự cộng hưởng của hàng trăm giọng nói chồng chéo lên nhau, tạo thành một âm thanh trầm thấp, uy quyền và đáng sợ.

*“Đó không phải là bệnh.

Đó là sự tiến hóa.

Đó là di sản của ta.”*

Lý Minh nghiến răng, cố gắng đẩy lùi cảm giác lạnh toát lan tỏa từ bàn tay lên cánh tay.

Anh nhớ lại những gì Trương Tuệ vừa nói trước khi anh nhảy ra ban công.

*Bản sao thứ bảy.*

Cái từ đó như một con dao cứa vào tim anh.

Anh không phải là duy nhất.

Anh là một trong số nhiều kẻ thất bại, một sản phẩm thử nghiệm sống còn của một thí nghiệm điên rồ nào đó.

"Minh!" Trần Nam hét lớn, bước tới gần hơn, nhưng dừng lại khi thấy luồng khói đen.

Anh ta lùi lại một bước, vẻ mặt đầy sợ hãi nhưng cố giấu kín.

cậu ổn không?

Cái thứ đó là gì?"

Lý Minh chậm rãi khép lại bàn tay.

Luồng khói đen tan biến vào không khí, nhưng màu đen trên da thịt vẫn còn đó, như một vết xăm vĩnh cửu.

"Tôi ổn," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Anh đứng dậy,掸掸 bụi trên quần áo.

"Nam, chúng ta không thể ở lại đây.

Căn hộ này đã bị đánh dấu."

"Đánh dấu bởi ai?" Trần Nam hỏi, mắt vẫn không rời khỏi bàn tay đen của Lý Minh.

"Bởi những người muốn chúng ta chết," Lý Minh đáp.

Anh bước về phía cửa sổ, nơi kính vỡ vụn còn vương lại những mảnh sắc nhọn.

"Hoặc bởi những người muốn chúng ta sống để làm thí nghiệm."

Trần Nam nuốt nước bọt, nhìn quanh căn phòng nhỏ bé.

Nơi đây từng là nơi trú ẩn duy nhất của họ, nơi họ chia sẻ những bữa ăn rẻ tiền và những giấc mơ hão huyền về một tương lai tốt đẹp hơn.

Nhưng giờ đây, nó chỉ là một cái bẫy.

"Vậy chúng ta đi đâu?" Trần Nam hỏi, giọng nhỏ đi.

"Đến nơi mà không ai tìm thấy chúng ta," Lý Minh nói.

Anh nhìn ra màn đêm, nơi những ngọn đèn neon của Tân Thiên Hà nhấp nháy như những con mắt độc ác.

"Đến 'Khu Vực Chết'."

Trần Nam sững sờ.

"Khu Vực Chết?

Cậu điên à?

Đó là nơi mà các dị nhân mạnh nhất và tàn bạo nhất tụ tập.

Không có luật pháp, không có trật tự.

Chỉ có máu và bạo lực."

"Và đó chính là lý do tại sao chúng ta cần đi đến đó," Lý Minh nói, quay lại nhìn Trần Nam.

Ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đựng một sự quyết tâm đáng sợ.

"Nếu chúng ta muốn sống, chúng ta cần sức mạnh.

Và sức mạnh không đến từ sự che giấu.

Nó đến từ việc chấp nhận bản chất thật sự của mình."

Trần Nam nhìn vào đôi mắt của Lý Minh.

Anh ta thấy một sự thay đổi.

Lý Minh không còn là chàng trai lạnh lùng, xa cách mà anh từng biết.

Anh ta thấy một ngọn lửa đang cháy trong sâu thẳm tâm hồn Lý Minh, một ngọn lửa của sự phản kháng và khát vọng tự do.

"Được thôi," Trần Nam nói, gật đầu.

"Nếu cậu nói đó là con đường duy nhất, tôi sẽ đi cùng cậu.

Dù đó có là địa ngục."

Lý Minh gật đầu, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên môi.

Đó không phải là nụ cười của niềm vui, mà là nụ cười của sự chấp nhận số phận.

"Hãy chuẩn bị," Lý Minh nói.

"Chúng ta sẽ xuất phát ngay bây giờ."




Hệ thống đường hầm dưới Tân Thiên Hà là một thế giới khác biệt hoàn toàn với thế giới trên mặt đất.

Ở đây, không có luật pháp, không có trật tự, chỉ có sức mạnh và sự tàn bạo.

Những người sống ở đây đều là những kẻ bị xã hội ruồng bỏ, những dị nhân không đăng ký, những tội phạm trốn chạy sự truy nã.

Lý Minh và Trần Nam đi qua những con đường nhỏ hẹp, nơi những nhóm người tụ tập, uống rượu và đánh cược.

Họ nhìn hai người đàn ông lạ mặt với ánh mắt nghi ngờ và thù địch.

"Mày là ai?" Một gã đàn ông to lớn, có đôi mắt đỏ ngầu, bước ra từ bóng tối, chặn đường họ.

Gã ta có cơ bắp cuồn cuộn, và những vết sẹo chạy dọc theo khuôn mặt.

Lý Minh dừng lại, nhìn gã đàn ông.

Anh ta cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ tỏa ra từ gã ta.

"Tôi là Lý Minh," anh ta nói, giọng bình thản.

"Và tôi đang tìm đường đến trung tâm."

"Trung tâm?" Gã đàn ông cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Trung tâm là nơi của Vua.

Không phải ai cũng có thể vào đó."

"Thì hãy để tôi thử," Lý Minh nói.

Gã đàn ông gầm lên, lao về phía Lý Minh, nắm đấm đấm thẳng vào mặt anh ta.

Lý Minh không né tránh.

Anh ta đứng yên, chờ đợi cú đấm chạm vào da thịt.

Vào khoảnh khắc cuối cùng, Lý Minh đưa bàn tay phải ra.

Luồng khói đen bùng phát, bao lấy nắm đấm của gã đàn ông.

Một tiếng nổ lớn vang lên, và gã đàn ông bị bắn ngược ra xa, va vào tường, rồi gục xuống đất, bất tỉnh.

Trần Nam sững sờ, nhìn Lý Minh.

cậu vừa làm gì?"

"Kiểm soát vật chất," Lý Minh nói, nhìn vào bàn tay đen của mình.

"Tôi có thể biến năng lượng thành lực vật lý.

Nhưng nó tiêu tốn rất nhiều sức lực."

Trần Nam nhìn quanh, thấy những người khác đang nhìn họ với ánh mắt sợ hãi và ngưỡng mộ.

"Chúng ta cần đi nhanh hơn," Lý Minh nói.

"Họ sẽ không để chúng ta yên."

Họ tiếp tục đi, nhưng lần này, họ nhận được nhiều ánh mắt hơn.

Những kẻ thù địch, những kẻ tò mò, và cả những kẻ tìm kiếm cơ hội.

Bất ngờ, một bóng đen lao ra từ phía sau, đâm vào lưng Trần Nam.

Trần Nam ngã xuống, thanh sắt rơi ra khỏi tay.

"Lạy Chúa!" Trần Nam hét lên, cố gắng đứng dậy.

Lý Minh quay lại, thấy một nhóm năm người đang bao vây họ.

Những người này đều có những dị năng khác nhau: một người có da như đá, một người có khả năng tạo ra lửa, một người có thể điều khiển gió.

"Đưa lại thanh sắt," người lãnh đạo nhóm nói, giọng khàn đặc.

Nếu không, chúng tôi sẽ giết cả hai."

Lý Minh nhìn Trần Nam, rồi nhìn nhóm người.

Anh ta cảm thấy một sự mệt mỏi lan tỏa trong cơ thể.

Sử dụng năng lực vừa rồi đã tiêu tốn rất nhiều năng lượng của anh ta.

"Nam," Lý Minh nói, giọng nhỏ.

"Chạy đi."

"Cậu sao?" Trần Nam hỏi, sợ hãi.

"Tôi sẽ giữ họ lại," Lý Minh nói.

"Cậu chạy đến trung tâm.

Tìm người tên là 'Bà Ngoại'.

Cô ấy sẽ giúp chúng ta."

Trần Nam nhìn Lý Minh, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt anh ta.

Anh ta biết rằng mình không thể để Lý Minh hy sinh một mình.

"Không!" Trần Nam hét lên, nhặt thanh sắt lên.

"Chúng ta cùng chiến đấu!"

Lý Minh mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

"Đó là lý do tại sao cậu là gia đình của tôi."

Lý Minh bước ra phía trước, đối mặt với nhóm người.

Bàn tay phải của anh ta bắt đầu bốc khói đen, ánh mắt anh ta trở nên sắc bén và lạnh lùng.

"Đến đây," anh ta nói.




Sau khi cuộc chiến kết thúc, Lý Minh, Trần Nam và Bà Ngoại ngồi trong một căn phòng nhỏ, ấm áp, dưới lòng đất.

Ánh sáng từ những ngọn nến chiếu rọi lên khuôn mặt của họ, tạo nên một không khí bình yên hiếm có.

Bà Ngoại rót trà cho hai người đàn ông, rồi ngồi xuống đối diện với họ.

"Cậu đã sử dụng năng lực của 'Kẻ Chủ'," Bà Ngoại nói, giọng trầm ấm.

"Và cậu đã thắng.

Nhưng giá của nó là gì?"

Lý Minh nhìn vào tách trà, không dám nhìn vào mắt Bà Ngoại.

"Con không biết."

"Cậu sẽ biết," Bà Ngoại nói.

"Mỗi lần cậu sử dụng năng lực, cậu sẽ mất đi một phần ký ức.

Một phần cảm xúc.

Và cuối cùng, cậu sẽ trở thành một con rối, phục vụ cho ý chí của 'Kẻ Chủ'."

Lý Minh sững sờ.

con sẽ mất trí nhớ?"

"Không chỉ vậy," Bà Ngoại nói.

"Cậu sẽ mất đi nhân tính của mình.

Cậu sẽ trở thành một cỗ máy giết chóc, không có lòng trắc ẩn, không có tình yêu."

Trần Nam nhìn Lý Minh, vẻ mặt đầy đau khổ.

chúng ta phải dừng lại.

Chúng ta không thể để điều đó xảy ra."

Lý Minh nhìn vào bàn tay mình.

Anh ta nhớ lại cảm giác mạnh mẽ, quyền lực khi sử dụng năng lực.

Và anh ta nhớ lại cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo sau đó.

"Nhưng nếu con không sử dụng nó, con sẽ chết," Lý Minh nói, giọng nhỏ.

"Và cả cậu nữa, Nam."

"Thì chúng ta sẽ tìm cách khác," Trần Nam nói, giọng kiên quyết.

"Chúng ta không phải là những con rối.

Chúng ta là con người."

Lý Minh nhìn vào mắt Trần Nam, thấy sự trung thành và tình bạn sâu sắc.

Anh ta cảm thấy một giọt nước mắt rơi xuống má.

"Cảm ơn cậu, Nam," Lý Minh nói.

"Cảm ơn cậu đã không bỏ rơi con."

Bà Ngoại nhìn hai người đàn ông, vẻ mặt đầy buồn bã.

"Con đường phía trước sẽ rất khó khăn.

Nhưng nếu các con cùng nhau, các con sẽ tìm ra con đường thứ ba.

Con đường của sự tự do."

Lý Minh gật đầu.

Anh ta đứng dậy, cảm thấy một sự quyết tâm mới trong tim mình.

"Vâng," anh ta nói.

"Chúng ta sẽ tìm ra con đường đó."

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh ta, giọng nói của 'Kẻ Chủ' vẫn vang lên, nhỏ nhẹ và đầy cám dỗ.

*“Con sẽ không thể từ bỏ ta,”* giọng nói thì thầm.

*“Và khi đó, con sẽ hiểu.

Ta không phải là kẻ thù.

Ta là gia đình của con.”*

Lý Minh run rẩy, nhưng anh ta không đáp lại.

Anh ta chỉ nhìn vào ánh mắt của Trần Nam và Bà Ngoại, và biết rằng anh ta sẽ chiến đấu đến cùng, để bảo vệ gia đình mới của mình.

Và trong bóng tối sâu thẳm của tâm trí anh ta, một hình ảnh khác hiện ra.

Một người đàn ông, giống hệt anh, nhưng già hơn, với đôi mắt màu tím thẫm.

Người đàn ông đó mỉm cười, và nói:

*“Chào mừng đến với trò chơi, bản sao thứ bảy.

Trò chơi mới bắt đầu.”*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập