Chương 2
Căn hộ nhỏ xíu ở tầng 4 của khu ổ chuột phía Tây Tân Thiên Hà rung chuyển nhẹ, không phải vì động đất, mà vì bước chân nặng nề của những kẻ đang săn lùng họ.
Trần Nam đứng chắn trước cửa, cơ bắp căng cứng như dây đàn sắp đứt, ánh mắt đỏ ngầu nhìn ra hành lang tối om.
Anh ta nghiến răng, hàm nổi rõ khối cơ, tay phải nắm chặt chiếc búa chiến được làm từ phế liệu xe hơi, đầu búa còn dính đầy máu khô đen sẫm.
"Chúng nó đến rồi, Minh," Trần Nam gầm lên, giọng khàn đặc vì khói bụi và adrenaline.
Có thể bốn.
Tôi nghe thấy tiếng thở của chúng.
Chúng không đi thẳng.
Chúng đang bao vây."
Lý Minh ngồi bệt xuống sàn bê tông lạnh lẽo, lưng tựa vào bức tường bong tróc sơn.
Vết thương ở ngực đang rỉ máu, nhưng đau đớn vật lý chỉ là một phần nhỏ.
Cơn đau thực sự đang diễn ra bên trong sọ não anh.
Những tiếng thì thầm của 'Kẻ Chủ' không còn là những mệnh lệnh rõ ràng nữa.
Chúng biến thành một bản nhạc giao hưởng hỗn loạn, tiếng cười của hàng trăm linh hồn bị giam cầm trong bóng tối.
*"Cậu nghe thấy chưa, bản sao thứ bảy?
Chúng sợ cậu.
Nhưng chúng cũng muốn cậu."*
Lý Minh nghiến răng, mồ hôi lạnh tràn xuống sống mũi.
Anh đưa tay lên sờ vào vết thương, ngón tay run rẩy.
Anh không phải là một chiến binh.
Anh là một kẻ tính toán, một kẻ quan sát.
Nhưng bây giờ, con mồi lại là anh.
"Đừng ra ngoài, Nam," Lý Minh nói, giọng đều đều nhưng thiếu sức sống.
"Nếu chúng muốn máu, chúng sẽ tự vào lấy.
Đừng để chúng vào phòng này."
Trần Nam quay lại, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn giữ vẻ hung hãn.
"Anh bị thương nặng quá.
nó không đỏ.
Nó đen, Minh.
Nó đen như mực."
Lý Minh nhìn xuống tay mình.
Máu thấm qua lớp áo sơ mi rách nát không phải màu đỏ tươi của sự sống, mà là màu đen tuyền, dính nhớt như dầu nhớt cũ.
Đó là dấu hiệu của sự nhiễm độc Chaos mức độ cao.
Hoặc có thể, đó là dấu hiệu của thứ gì đó khác.
Thứ gì đó mà anh chưa từng thấy ở những bản sao trước.
Bên ngoài, tiếng bước chân dừng lại.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy hành lang.
Rồi, một tiếng còi báo động ngắn ngủi vang lên, sắc lẹm như lưỡi dao cắt qua không khí.
"Họ phát hiện ra chúng ta rồi," Trần Nam rít lên, lao về phía cửa.
Đừng!" Lý Minh hét lên, nhưng quá muộn.
Cánh cửa gỗ mục nát bị phá tung.
Mảnh văng bay tứ tung, chém vào mặt Trần Nam, nhưng anh ta không hề thụt lùi.
Thay vào đó, anh ta lao thẳng vào bóng tối, chiếc búa chiến vung lên với sức mạnh hủy diệt.
Tiếng xương vỡ vang lên tanh tách, tiếp nối là tiếng gào thét của một kẻ nào đó.
Lý Minh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Anh không thể chiến đấu.
Anh không có năng lực chiến đấu.
Nhưng anh có thứ khác.
Anh có trí nhớ.
Và anh có 'Kẻ Chủ'.
Lý Minh mở mắt ra.
Thế giới xung quanh anh trở nên chậm lại.
Tiếng bước chân của hai tên lính gác vang lên như tiếng trống chậm rãi.
Tiếng hô hào của chúng trở nên méo mó, kéo dài.
Anh nhìn thấy từng giọt mồ hôi rơi từ trán chúng, từng sợi bụi bay trong không khí.
Đây không phải là siêu tốc độ.
Đây là sự chậm lại của thời gian trong nhận thức của anh.
Một hiệu ứng phụ của việc 'Kẻ Chủ' đang giao tiếp trực tiếp với não bộ anh.
*"Chúng muốn cậu,"* giọng nói của Kẻ Chủ vang lên,这次 không còn là tiếng cười, mà là một sự cảnh báo nghiêm trọng.
*"Chúng muốn lấy đi linh hồn cậu.
Đừng để chúng chạm vào cậu."*
Lý Minh đứng dậy.
Cơ thể anh đau đớn, nhưng anh không quan tâm.
Anh nhìn về phía Trần Nam.
Anh ta đang bị hai tên lính khác khóa chặt, chiếc búa chiến rơi ra xa.
Một tên lính rút ra một khẩu súng điện, nhắm vào đầu Trần Nam.
Lý Minh không nghĩ.
Anh hành động.
Anh bước về phía trước, chậm rãi, từng bước một.
Máu đen từ tay anh rơi xuống sàn, tạo thành một đường dẫn.
Khi những giọt máu chạm vào sàn, chúng không chảy ra, mà lan rộng, tạo thành một lớp màng mỏng, trong suốt, như kính vỡ.
Hai tên lính gác lao về phía Lý Minh, nhưng khi chúng đặt chân lên lớp màng đó, chúng trượt ngã.
Không phải vì trơn trượt, mà vì lực hấp dẫn xung quanh chúng bị đảo ngược.
Chúng bay lên không trung, lơ lửng, hoảng loạn.
Lý Minh nhìn vào đôi tay mình.
Anh không hiểu điều gì đang xảy ra.
Anh chỉ biết rằng anh đang cảm thấy một sự kết nối với những giọt máu đó.
Chúng là một phần của anh.
Và anh có thể điều khiển chúng.
*"Đừng sợ,"* Kẻ Chủ thì thầm.
*"Cậu đang thức tỉnh.
Cậu là bản sao thứ bảy.
Cậu mạnh hơn những kẻ trước.
Cậu có thể kiểm soát chúng."*
Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đó.
Anh cảm thấy sự hiện diện của 'Kẻ Chủ' trong đầu mình, một khối lượng dữ liệu khổng lồ, những ký ức, những kỹ năng, những nỗi đau của hàng trăm người.
Anh không muốn chấp nhận nó.
Anh muốn đẩy nó ra.
Nhưng anh không thể.
Nó là một phần của anh.
Nó là lý do anh còn sống.
Anh mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu xám nữa.
Chúng chuyển sang màu tím thẫm, sâu thẳm như vũ trụ.
Anh nhìn về phía Trần Nam.
Anh ta đang nhìn anh với ánh mắt kinh hãi và kính sợ.
anh là ai?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy.
Lý Minh không trả lời.
Anh chỉ đưa tay ra, và những giọt máu đen trong không trung bay về phía anh, bao quanh anh như một vòng bảo vệ.
Trên ban công, Trương Tuệ nhìn thấy cảnh tượng đó.
Anh nhíu mày, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Năng lực thao túng vật chất?
Hay là năng lực sinh học?" Anh lẩm bẩm.
"Điều này...
không phù hợp với bất kỳ hồ sơ nào của BioGen."
Anh đưa súng lên, nhắm vào Lý Minh.
Lần này, anh không do dự.
Nếu Lý Minh là mối đe dọa, anh sẽ tiêu diệt nó.
Nếu Lý Minh là chìa khóa, anh sẽ bắt sống nó.
Nhưng anh sẽ không để nó thoát.
Lý Minh cảm thấy sự thay đổi trong không khí.
Sóng âm đang đến.
Nó không thể nhìn thấy, nhưng anh có thể cảm thấy nó.
Nó giống như một cơn đau đầu dữ dội, xé toạc não bộ anh.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào 'Kẻ Chủ'.
*"Chống lại nó,"* Kẻ Chủ nói.
*"Dùng ý chí của cậu.
Đừng để nó xâm nhập."*
Lý Minh cố gắng chống lại.
Anh nhớ về những ngày tháng khó khăn.
Anh nhớ về cái chết của cha mình.
Anh nhớ về sự cô đơn.
Anh nhớ về Trần Nam, người bạn duy nhất anh có.
Anh không muốn chết.
Anh không muốn để cho 'Kẻ Chủ' kiểm soát hoàn toàn.
Anh muốn tự do.
Và trong khoảnh khắc đó, anh tìm thấy nó.
Không phải trong sức mạnh, mà trong sự kết nối.
Sự kết nối với Trần Nam.
Sự kết nối với những người khác.
Sự kết nối với chính mình.
Anh mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu tím.
Chúng trở lại màu xám, nhưng sâu thẳm hơn, sáng hơn.
Anh nhìn về phía Trương Tuệ.
Và anh mỉm cười.
"Anh không thể giết tôi," Lý Minh nói, giọng đều đều, nhưng đầy sức nặng.
"Vì tôi không chỉ là một người.
Tôi là tất cả."
Trương Tuệ nhíu mày.
Anh cảm thấy một sự run rẩy trong tay mình.
Khẩu súng sóng âm của anh đang nóng lên, và những giọt máu đen đang bám vào nó đang lan rộng, ăn mòn lớp vỏ bọc.
"Điều đó có nghĩa là gì?" Trương Tuệ hỏi, giọng lần đầu tiên có chút dao động.
Lý Minh không trả lời.
Anh chỉ đứng đó, im lặng.
Nhưng trong đầu anh, một câu hỏi mới nảy sinh.
Nếu anh là bản sao thứ bảy, thì những bản sao trước đã đi đâu?
Và nếu 'Kẻ Chủ' là ý thức tập thể của các nạn nhân virus đầu tiên, thì ai là người đã tạo ra virus này?
Và quan trọng nhất...
liệu anh có thể tin tưởng chính mình không?
Bên ngoài, tiếng còi báo động của cảnh sát vang lên ngày càng gần.
Chúng đã đến.
Và lần này, không còn là một cuộc săn lùng đơn lẻ.
Đây là một cuộc bao vây.
Lý Minh nhìn về phía Trần Nam.
Anh ta đang nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng và sợ hãi.
"Chúng ta phải đi," Lý Minh nói.
"Bây giờ."
Trần Nam gật đầu, hiểu ý.
Anh ta lao về phía cửa sổ, phá vỡ kính, và nhảy ra ban công.
Lý Minh theo sau.
Khi anh nhảy ra, anh nhìn lại căn hộ nhỏ xíu của mình.
Nơi mà anh đã sống trong cô đơn.
Nơi mà anh đã tìm thấy gia đình.
Và anh biết rằng, đây chỉ mới là bắt đầu.
Trên ban công, Trương Tuệ nhìn theo bóng dáng của họ biến mất trong màn đêm.
Anh hạ súng xuống, cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội.
"Bản sao thứ bảy," anh lẩm bẩm.
"Và trò chơi mới bắt đầu."
Anh nhìn vào chiếc điện thoại của mình.
Một thông báo mới xuất hiện.
*"Mục tiêu đã thoát.
Nhưng chúng ta có dữ liệu.
Năng lực thao túng vật chất.
Ý thức tập thể.
Điều này...
thay đổi tất cả."*
Trương Tuệ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy nguy hiểm.
"BioGen sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta.
Nhưng cũng không bao giờ tha thứ cho anh ta.
Và tôi sẽ là người quyết định ai sống, ai chết."
Anh quay lưng lại, bước vào bóng tối.
Và trong bóng tối đó, một âm thanh kỳ lạ vang lên.
Giống như tiếng thì thầm của hàng trăm người.
*"Chúc mừng, bản sao thứ bảy.
Cậu đã thức tỉnh.
Và giờ, trò chơi mới bắt đầu."*
Lý Minh, đang chạy trên mái nhà, bỗng dừng lại.
Anh cảm thấy tiếng nói đó.
Không phải từ đầu anh.
Mà từ khắp nơi.
Từ không khí.
Từ ánh sáng.
Từ bóng tối.
Anh nhìn lên bầu trời Tân Thiên Hà, nơi những đám mây axit đang tan dần, để lộ ra những vì sao lấp lánh.
"Cha ơi," anh thì thầm.
"Con sắp tìm ra sự thật rồi."
Và trong sâu thẳm tâm trí anh, một hình ảnh mờ nhạt hiện ra.
Một người đàn ông, giống hệt anh, nhưng già hơn, với đôi mắt màu tím thẫm.
Người đàn ông đó mỉm cười, và nói:
*"Con đã đến lúc phải chọn.
Chọn giữa trật tự và hỗn loạn.
Chọn giữa gia đình và sự thật.
Và con sẽ chọn gì?"*
Lý Minh không trả lời.
Anh chỉ tiếp tục chạy.
Chạy vào bóng tối.
Chạy vào tương lai.
Và bóng tối, lần này, không còn đáng sợ nữa.
Nó là nơi anh thuộc về.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận