Chương 1
Lý Minh đứng trước cánh cửa sắt gỉ sét của căn hộ số 4B, tay nắm chặt chuôi dao găm bằng nhựa composite — thứ vũ khí duy nhất anh có thể mang qua cổng kiểm tra an ninh mà không bị phát hiện.
Tiếng đóng sầm của cánh cửa vang lên như một tiếng thét bị nghẹn lại, cắt đứt sự liên kết với thế giới bên ngoài, nhưng mùi máu tanh nồng nặc vẫn thấm qua khe hở, hòa quyện với mùi mốc meo của tường nhà.
Trong căn phòng tối om, ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt chiếu rọi lên sàn nhà bê tông, nơi một bóng người đang co ro, run rẩy.
Lý Minh bước vào, đôi giày vải cũ mòn lướt nhẹ trên sàn nhà, không tạo ra chút âm thanh nào.
Anh không phải là một anh hùng bước ra từ truyện tranh, cũng không phải là kẻ thù của xã hội.
Anh chỉ là một mảnh vỡ, một lỗi hệ thống trong cỗ máy khổng lồ của sự tiến hóa ngẫu nhiên.
Tiếng nói trong đầu anh lại vang lên, trầm thấp và đầy vẻ mỉa mai, như tiếng thì thầm của một người lạ quen thuộc: *"Họ sắp đến rồi, bản sao thứ bảy.
Đừng làm ồn."* Lý Minh nghiến răng, cảm giác đau nhói ở thái dương khiến anh phải dừng bước.
Anh ghét tiếng nói đó.
Nó không phải là linh hồn của cha anh, dù anh đã từng tin như vậy.
Nó là 'Kẻ Chủ', một thực thể tập thể, một bóng ma của những nạn nhân đầu tiên của virus Chaos, và nó đang cố gắng điều khiển con rối này.
Anh quay sang nhìn người đang nằm trên sàn.
Đó là một cậu bé khoảng mười hai tuổi, áo sơ mi trắng đã nhuộm đỏ tươi.
Cậu bé ấy là 'Dị Nhân' chưa đăng ký, một trong những con thú mà BioGen và các tổ chức 'Dọn Dẹp' săn lùng.
Lý Minh quỳ xuống, ngón tay lạnh lẽo đặt lên cổ tay cậu bé.
Mạch đập yếu ớt, nhưng vẫn còn sống.
Lý Minh không có lựa chọn.
Nếu anh bỏ mặc, cậu bé sẽ chết.
Nếu anh cứu, anh sẽ trở thành mục tiêu.
Nhưng lòng trắc ẩn sâu kín, thứ cảm xúc mà 'Kẻ Chủ' luôn coi là điểm yếu cần loại bỏ, lại thúc đẩy anh hành động.
"Cậu ổn chứ?" Lý Minh hỏi, giọng nói khô khan, thiếu cảm xúc nhưng ẩn chứa một sự dịu dàng khó nhận ra.
Cậu bé mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào anh, sợ hãi và tuyệt vọng xen lẫn nhau.
Lý Minh nhanh chóng lấy khăn tay sạch lau vết máu trên trán cậu bé, rồi bế cậu lên.
Cơ thể cậu bé nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô.
Lý Minh cảm thấy trọng lượng của sự sống trên tay mình, một gánh nặng mà anh không thể từ chối.
Anh phải đưa cậu bé ra khỏi đây, ra khỏi cái bẫy tử thần mà xã hội này đã dựng lên cho những kẻ khác biệt.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Lý Minh nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua khe cửa.
Ba bóng dáng cao lớn xuất hiện, mặc bộ đồ bảo hộ màu đen bóng loáng, in logo của tổ chức 'Dọn Dẹp' — một nhóm bán quân sự hoạt động ngoài vòng pháp luật, được tài trợ ngầm bởi những tập đoàn muốn kiểm soát nguồn gen Dị Nhân.
Người đứng giữa cầm khẩu súng ngắn đặc chế, nòng súng hướng thẳng về phía cánh cửa.
"Này, thanh niên.
Bước sang một bên." Giọng nói của tên thủ lĩnh lạnh lùng, không chút khoan dung.
"Chúng tôi chỉ đến để 'thu gom' hàng hóa.
Đừng gây khó dễ cho bản thân."
Lý Minh không đáp lời.
Anh đứng sừng sững, cơ thể cứng đờ như một bức tượng đá.
Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung cao độ.
Anh biết rằng nếu anh bước ra, anh sẽ bị bắn.
Nếu anh ở lại, anh sẽ bị bao vây.
Nhưng anh không thể để cậu bé trong tay họ.
Lý Minh hít một hơi sâu, mùi máu và mùi ẩm mốc xâm nhập vào phổi, kích thích sự tỉnh táo.
Anh nhớ lại những gì 'Kẻ Chủ' đã nói về sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể anh.
Anh là bản sao thứ bảy.
Những người trước anh đã chết, đã điên loạn.
Nhưng anh vẫn còn đây.
Anh vẫn còn ý chí.
Tên thủ lĩnh nhíu mày, thấy sự im lặng của Lý Minh là sự thách thức.
"Tôi nói, bước sang một bên!" Hắn hét lên, ngón tay siết cò súng.
Lý Minh không di chuyển.
Thay vào đó, anh nhìn thẳng vào mắt tên thủ lĩnh, đôi mắt anh tối sầm lại, như thể hút hết ánh sáng xung quanh.
"Cậu không hiểu," Lý Minh nói, giọng nói trầm đục, vang lên từ sâu thẳng trong cổ họng.
"Cậu đang đứng trước một cái bẫy."
Tên thủ lĩnh cười nhếch mép, một nụ cười đầy khinh miệt.
Với mấy con chuột cống như cậu à?" Hắn ra hiệu cho hai đồng đội bên cạnh.
Hai tên Dị Nhân 'Dọn Dẹp' bước lên, bàn tay họ biến đổi, những sợi dây thép mỏng manh nhưng cứng rắn nhô ra từ lòng bàn tay, lao về phía Lý Minh như những con rắn độc.
Lý Minh không né tránh.
Anh đứng yên, để những sợi dây thép quấn chặt lấy cơ thể anh.
Đau đớn xé toạc cơ bắp, nhưng anh không hề thốt lên một tiếng.
Trong khoảnh khắc đó, tiếng nói của 'Kẻ Chủ' bùng lên dữ dội trong đầu anh, không còn là thì thầm mà là một cơn bão tố.
*"Sử dụng nó!
Xóa bỏ chúng!"*
Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung vào nguồn năng lượng kỳ lạ đang cuộn xoáy trong bụng anh.
Anh không biết nó là gì, nhưng anh biết nó có thể làm được điều mà sức mạnh vật lý không thể.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang rung lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng với thực tại.
Khi anh mở mắt, đôi mắt anh đã không còn màu đen nữa, mà là một màu xám xịt, vô hồn, như thể linh hồn anh đã rời bỏ cơ thể.
Hai tên Dị Nhân hét lên khi những sợi dây thép của họ đột ngột cứng lại, rồi vỡ vụn thành bụi sắt.
Chúng không bị phá hủy bởi lực vật lý, mà bị *xóa bỏ* khỏi hiện thực.
Những sợi dây thép biến mất, để lại hai bàn tay trắng trơn và hai khuôn mặt kinh hoàng.
Tên thủ lĩnh đứng chết trân, không tin vào mắt mình.
điều gì đang xảy ra?" hắn lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra từ trán.
Lý Minh bước về phía trước, từng bước một chậm rãi, uyển chuyển như một con mèo lớn.
"Cậu nói trật tự là cách duy nhất để cứu nhân loại," Lý Minh nói, giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng giờ đây mang theo một sự đe dọa chết chóc.
"Nhưng trật tự của cậu建立在 trên sự hủy diệt.
Và trật tự của BioGen建立在 trên sự nô dịch.
Cả hai đều sai."
Tên thủ lĩnh kinh hoàng, nã loạt đạn độc vào Lý Minh.
Những viên đạn chứa thuốc độc thần kinh lao về phía anh với tốc độ kinh hoàng.
Nhưng trước khi viên đạn chạm da, nó dừng lại trong không trung, lơ lửng như thể thời gian đã đóng băng.
Lý Minh nhìn viên đạn, rồi nhìn tên thủ lĩnh.
"Cậu không thể giết tôi," anh nói.
"Vì tôi không thuộc về thế giới này."
Anh vung tay, và những viên đạn bay ngược lại, nhưng không bắn vào tên thủ lĩnh, mà bắn vào tường, tạo ra những lỗ hổng đen ngòm.
Tên thủ lĩnh ngã quỵ xuống, không phải vì bị thương, mà vì sự sợ hãi tột cùng.
Hắn nhìn Lý Minh như nhìn một con quái vật, một thực thể nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí và khoa học.
Lý Minh không giết hắn.
Anh không phải là sát thủ.
Anh chỉ muốn thoát ra.
Anh quay lại, bế chặt cậu bé trong tay, và bước qua hai tên Dị Nhân đang nằm co ro trên sàn, run rẩy vì sợ hãi.
Anh bước ra khỏi căn hộ, ra khỏi hành lang, và ra khỏi tòa nhà.
Mưa axit vẫn rơi, nhưng giờ đây, nó không còn lạnh lẽo nữa.
Nó giống như một lời rửa tội, một sự thanh tẩy cho những kẻ thất lạc.
Khi Lý Minh bước ra khỏi tòa nhà, bóng tối bao trùm lấy anh.
Nhưng anh không đơn độc.
Tiếng nói của 'Kẻ Chủ' vẫn vang lên, nhưng giờ đây, nó không còn là tiếng lệnh, mà là một lời cảnh báo.
*"Họ sẽ đến, bản sao thứ bảy.
Và lần này, họ sẽ không dừng lại ở việc bắt giữ."*
Lý Minh nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi những chiếc trực thăng của cảnh sát đang tuần tra.
Anh biết rằng cuộc sống yên bình của anh đã kết thúc.
Anh đã chọn con đường thứ ba, con đường của sự tự do, dù giá trị phải trả là sự truy nã vĩnh viễn.
Anh ôm chặt cậu bé trong tay, cảm thấy sự sống của cậu bé đập vào ngực mình.
Đó là lý do anh chiến đấu.
Đó là lý do anh tồn tại.
Buổi sáng hôm sau, cảnh sát và y tế khẩn cấp có mặt tại hiện trường.
Ba tên "Dọn Dẹp" được tìm thấy trong tình trạng suy sụp thần kinh, không còn khả năng chiến đấu.
Họ được đưa đi điều trị bí mật, không ai biết họ đã trải qua gì.
Lý Minh được đưa đến bệnh viện quận.
Các bác sĩ ngãi tai vì những vết thương trên người anh.
Những vết thương không chảy máu đỏ, mà chảy ra một thứ dịch nhầy đen, tái sinh cực nhanh nhưng gây đau đớn tột cùng.
"Cậu không nên còn sống," bác sĩ trưởng nói, nhìn vào kết quả xét nghiệm với vẻ khó tin.
"Cơ thể cậu...
nó không giống bất kỳ ai trong ngân hàng dữ liệu gen."
Lý Minh nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền.
Anh nghe thấy tiếng bước chân của Trần Nam, người bạn duy nhất của anh, người đang đứng ở cửa phòng.
Trần Nam nhìn anh với ánh mắt phức tạp, vừa lo lắng, vừa tò mò.
"Anh làm gì vậy?" Trần Nam hỏi, giọng nói run rẩy.
Lý Minh mở mắt, nhìn Trần Nam.
"Tôi đã tìm thấy gia đình," anh nói.
"Và bây giờ, tôi phải bảo vệ nó."
Trần Nam nhìn ra cửa sổ, nơi những chiếc xe cảnh sát vẫn đang đậu.
"Họ sẽ không ngừng đâu, Minh.
BioGen sẽ không bao giờ tha thứ cho anh."
Lý Minh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy quyết tâm.
"Thì cứ để họ thử."
Trong bóng tối của căn phòng bệnh viện, Lý Minh cảm thấy tiếng nói của 'Kẻ Chủ' lại vang lên, nhưng lần này, nó mang theo một giọng điệu khác.
Không còn là sự kiểm soát, mà là sự công nhận.
*"Chúc mừng, bản sao thứ bảy.
Cậu đã thức tỉnh.
Và giờ, trò chơi mới bắt đầu."*
Lý Minh nhìn vào gương soi trên tường, nhìn thấy phản chiếu của mình.
Đôi mắt anh vẫn màu xám, nhưng sâu thẳm trong đó, một ngọn lửa nhỏ bé đang bùng cháy.
Đó không phải là ngọn lửa của sự hủy diệt, mà là ngọn lửa của hy vọng.
Hy vọng cho những kẻ thất lạc, hy vọng cho một thế giới nơi dị năng không phải là lời nguyền, mà là món quà.
Anh biết rằng phía trước là con đường đầy chông gai.
Trương Tuệ và những người như anh ta sẽ không bao giờ chấp nhận sự tồn tại của anh.
Nhưng Lý Minh không sợ hãi.
Anh đã tìm thấy lý do để sống, và anh sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ nó.
Bên ngoài cửa sổ, mưa axit đã dừng.
Ánh nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu vào phòng bệnh, rọi sáng những vết thương đang lành lại của Lý Minh.
Nhưng bóng tối vẫn còn đó, chờ đợi anh trong những góc khuất của thành phố Tân Thiên Hà.
Và Lý Minh biết rằng, anh không thể trốn tránh nó mãi.
Anh phải đối mặt với nó, bằng chính sức mạnh của mình.
"Cậu ổn chứ?" Trần Nam hỏi lần nữa, giọng nói dịu dàng hơn.
Lý Minh gật đầu.
Nhưng chúng ta cần rời đi ngay bây giờ."
Trần Nam gật đầu, hiểu ý.
Họ rời khỏi bệnh viện, hòa vào dòng người熙熙攘攘 của thành phố.
Lý Minh nhìn quanh, thấy những khuôn mặt vô cảm, những ánh mắt tò mò, và những bóng dáng ẩn nấp trong bóng tối.
Anh biết rằng mình đang ở giữa cơn bão, và anh không thể quay đầu lại.
Anh đã tìm thấy gia đình.
Và giờ, anh sẽ bảo vệ nó, bằng mọi giá.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận